Wellcome
Làm ma mẹ
Bọn
chức sắc, hương lý trong làng lúc nào cũng nghĩ đến rượu thịt. Thấy bà
mẹ Xiển vừa mới mất, chúng bắt phải làm ma, mời "làng" đến ăn uống.
Nhà Xiển nghèo lắn, đến khoai sắn còn không có ăn thì lấy gì làm ma,
nhưng không làm chúng sẽ đuổi đi khỏi làng. Nghĩ được một mẹo, Xiển bèn
đi nói khéo với những tên chóp bu:
- Chả nói các cụ cũng thừa biết, nhà túng quá, xin các cụ rộng lượng để
được chôn cất ngày hôm nay cho mồ yên mả đẹp; còn việc ma chay, xin các
cụ cho khất đến tuần mồng một sắp tới, vì còn phải vay mượn bà con xa
gần, không gì cũng phải kiếm con lợn dăm chục cân, mươi đấu gạo xôi...
Thấy nhà Xiển nghèo túng thật, các "cụ" đành cho khất vậy.
Tuần mồng một tới, Xiển mua chịu được một con lợn thật to, thật béo,
nhà chủ giao hẹn ba hôm sau phải trả đủ tiền. Xiển làm thịt ngay, rồi
cất thịt vào trong buồng. XIển nhờ người mời "làng" đúng chiều hôm ấy
tới uống rượu. Khi "làng" đã tề tựu đông đủ, Xiển mới đem ít mỡ bỏ vào
xanh với mười củ hành, rán lên. Mùi mỡ bay ra thơm phức khiến "làng"
đang ngồi la liệt trong cái rạp dựng ở ngoài sân, cứ nuốt nước miếng
ừng ực. Xiển bưng xanh mỡ cất đi, rồi lừa lúc không ai để ý, châm một
mồi lửa lên mái bếp.
"Làng" đang chờ cỗ bưng ra, sốt cả ruột, bỗng nghe tiếng hô hoán nhìn
ra thì thấy cái bếp đang bốc cháy. "Làng" hoảng quá, xôn xao ùn ra khỏi
rạp. hầu hết những người đi đám đều quần trắng áo dài chỉnh tề, không
dám xông vào chữa cháy. Bà con xóm giềng kẻ xách thùng, người vác câu
liêm, chạy đến , thì cái bếp đã thành một đống lửa. Xiển mặt mũi, quần
áo như ma lem, kêu khóc thảm thiết:
- ối trời đất ôi là trời đất! ối cha mẹ ơi là cha mẹ ôi! ối làng nước
ôi là làng nước ôi! Cháy mất hết cả bếp nước, cả cỗ bàn rồi, còn lấy gì
mà làm ma làm chay nữa... i hi hi!
"Làng" tưởng cỗ bàn cháy thật, còn xơ múi gì nữa, không ai bảo ai, kẻ
trước người sau, ra về cả.
Gà gáy đêm ấy, Xiển gánh thịt lợn đi chợ xa bán. Chiều hôm sau, Xiển
mang tiền về trang trải xong nợ, còn thừa một ít, mua ngay mấy cây tre
làm lại cái bếp.