Quan đấy Năm nào
cũng vậy, cứ gần tết Nguyên đán, viên tri phủ Hoàng Hóa cùng vợ đi chợ
tết. Từ phủ ra chợ Bút Sơn rất gần, nhưng vốn tính hách dịch, quan phủ
bắt lính cáng ra tận cổng chợ và mang theo hai cái lọng xanh che.
Hồi
này, Xiển Bột hãy còn nhỏ, xong thấy cái oai rởm của quan thì ghét lắm.
Xiển mang một con chó con đi chợ, nhưng không bán, cứ ôm ở trước bụng,
lúc thì chen đi trước quan, lúc thì lùi lại đi sau quan. Thấy Xiển mang
chó, ai cũng tưởng Xiển mới mua, liên hỏi:
-
Chó bao nhiêu?
Xiển
trả lời: - Quan đấy!
Quan
phủ biết thằng bé ôm chó chửi xỏ mình, cho lính bắt lại hỏi:
-
Ai xui mày ăn nói như thế?
Xiển
đáp:
-
Bẩm quan, nhà con muốn nuôi mọt con chó con để dọn cứt cho em, nên bố
mẹ con bảo con đi mua.
Quan
hỏi: - Mày là con cái nhà ai?
Xiển
trả lời: - Bẩm con là chắt cụ Trạng Quỳnh ạ!
Quan
nghe nói Xiển là chắt cụ Trạng Quỳnh thì có ý gờm, nhưng chưa tin lắm.
-
Ðã là chắt cụ Trạng tất phải hay chữ. Thế mày có đi học không?
Xiển
đáp: - Bẩm quan, con là học trò giỏi nhất vùng này ạ, quan lớn không đi
học nên không biết đó thôi.
Thấy
Xiển vẫn tìm cách xỏ mình, quan nổi giận:
-
Mày vô lễ! Nhưng đã nhận là học trò giỏi thì phải đối câu này. Hay tao
tha tội. Dở tao đánh đòn.
Quan
đọc: "Roi thất phân đánh đít mẹ học trò".
Xiển
hỏi:
-
Xin phép hỏi: "Roi" đối với "lọng" có được không ạ?
Quan
đáp: - Ðược.
Xiển
lại hỏi:
-
Thế "đít" đối với "đầu", "mẹ" đối với "cha" có được không ạ?
Quan
lại đáp: - Ðược!
Xiển
toan hỏi nữa. Quan Quát: - Không được hỏi nữa. Ðối đi!
Xiển
liền đối: "Lọng bát bông che đầu cha quan lớn!"
Không
ngờ Xiển lại dám chửi mình một lần nữa, để chữa thẹn, quan lấy giọng bề
trên mắng Xiển qua loa một vài câu, rồi quát bảo lính hầu sửa soạn ra
về.