Chỗ rẽ đây phải không? Khi đến
một quán nước ở gần địa phận hạt Gia Lâm, Ba Giai vào quán uống nước để
tiếp tục lên đường. Lúc ấy, mặt trời đã xế trưa. Bà chủ quán
bảo: -
Ông khách hãy nghỉ lại, chốc nữa lên đường. Ba
Giai hỏi lý do, bà chủ quán cho biết ở cách đây mấy không xa, có một
cái cầu cây bắc qua một con kênh nhỏ, cứ giờ này là các cô gái trong
làng rủ nhau ra tắm truồng cả lũ. Ba Giai biết vậy, cũng cứ từ giã. Khi
ra khỏi quán, Ba Giai lấy khăn bịt mắt lại, giả làm người mù, &
lấy một cây gậy. Ðến chỗ gần cầu, Ba Giai vừa đi vừa chống, bước bên
này xiên bên kia. Mấy cô đang tắm truồng, nô giỡn dưới kênh, một cô
bảo: -
Tội nghiệp ông già mù kia, không khéo qua cầu, ông ấy té xuống đây
mất. Nói
rồi, cô ta để cái thân hình phốp pháp trắng nõn, trần như nhộng, đi lên
nắm tay Ba Giai. -
Ông già đưa tay tôi dắt qua cầu, không té xuống kênh theo hà bá bây
giờ. -
Cám ơn cô thương kẻ mù lòa tàn tật. Nói
đoạn, Ba Giai nắm lấy cổ tay cô để qua cầu. Khi tới đầu cầu bên kia, Ba
Giai hỏi: -
Ðã tới chỗ rẽ chưa? -
Chưa, hãy còn ở trên cầu, chứ rẽ đâu mà rẽ. Một
lúc đến chỗ rẽ, cô gái nọ lên tiếng: -
Già ơi là già, chỗ rẽ đây nè! Tức
thì Ba Giai mở choàng mắt ra, tay cầm cây gậy chỉ ngay vào chỗ kín của
cô nọ: -
Chỗ rẽ đây phải không? Nàó Cô
kia xấu hổ quá, giằng tay ra chạy, nhảy xuống kênh, la bai
bải: -Chúng
bay ơi, cái ông già phải gió giả mù !... Ðã
thế, Ba Giai còn đứng trên bờ kênh gọi xuống: -Xin
cám ơn các cô đã dắt lão qua cầu! -
Thôi đi đi, đồ phải gió, chơi lỡm người ta còn ơn với nghĩa cái
gì?... Ba
Giai đi rồi, câu chuyện ấy được đồn đại khắp nơi, & từ đó, trên
dònh kênh nọ bóng dáng các cô tắm truồng cũng thưa dần.