Wellcome
Đẩy nứt con bọ hung
Từ thuở
bé, ngoài tính nghịch ngợm, hiếu động, Quỳnh còn tỏ ra thông minh xuất
chúng khi học rất giỏi và đối đáp hay, nhất là khi ứng khẩu.
Trong
làng cậu bé Quỳnh có một người hay chữ nhưng tính tình kiêu ngạo, đi
đâu cũng khoe khoang, tên gọi là ông Tú Cát. Tất nhiên, từ nhỏ Quỳnh đã
ghét những người có bản tính như vậy. Một hôm, Quỳnh đang đứng xem đàn
lợn ăn cám thì Tú Cát đi qua. Đã được nghe người ta đồn đãi về thần
đồng này, Tú Cát không ưa gì Quỳnh, ông ta ra vẻ kẻ cả gọi Quỳnh đến
bảo:
-
Ta nghe thiên hạ đồn mày là đứa thông minh, ứng đáp rất giỏi. Bây giờ
ta ra cho mày một vế đối, nếu mà không đối được thì sẽ biết tay. Nhất
định ta sẽ đánh đòn cho chừa các tật láo, nghe chưa!
Nói
xong, không đợi Quỳnh thưa lại, Tú Cát liền gật gù đọc:
-
"Lợn cấn ăn cám tốn."
Đây
là một câu đối rất hắc búa bởi "Cấn" và "Cám" vừa chỉ lợn và thức ăn
của lợn, lại vừa là hai quẻ trong kinh Dịch, người có học nhiều còn
thấy khó. Thế nhưng, không nao núng, Quỳnh đọc lại ngay:
-
"Chó khônss chớ cắn càn."
Quả
là một vế đối vừa chỉnh vừa có ý xỏ xiên. "Khôn" và "Càn" cũng là hai
quẻ trong kinh Dịch, Quỳnh lại còn ngầm ý chưởi Tú Cát là đừng có mà
rắc rối. Bị thằng nhỏ hơn mình chơi lại một đòn đau, Tú Cát tức lắm,
hầm hầm bảo:
-
Được để coi mầy còn thông minh đến cỡ nào. Tao còn một vế nữa, phải đối
ngay thì tao phục!
Nói
xong Tú Cát đọc ngay:
-
"Trời sinh ông Tú Cát!"
Vế
vừa ra mang tính cách ngạo nghễ, phách lối. Nào ngờ, Quỳnh chỉ ngay
xuống đất, dưới lớp phân heo đùn lên những ụ nhỏ mà đáp:
-
"Đất nứt con bọ hung!"
Đến
nước này thì dù tức đến hộc máu mồm, Tú Cát cũng đành cút thẳng.