Wellcome
Nâu này của tôi hay của cô
Một
hôm, Ba Giai đến quầy của cô hàng nâu nổi tiếng đanh đá. Ba Giai ra đi
không mặc quần, chỉ mặc một cái áo dài rộng thùng thình mượn của ông
chủ nhà hàng cơm.
Tới
chỗ hàng nâu, Ba Giai cứ chọn mấy củ nâu đưa lên đưa xuống, rồi thừa
lúc cô hàng ngoảnh đi, Ba Giai ôm bụng ù té chạy.
Cô
ả giật mình, ngỡ tên ăn cắp nâu, liền ba chân bốn cẳng chạy theo bắt
lại, vừa chạy vừa la:
-
Thằng trời đánh thánh vật, trả nâu cho bà đi, không mày chết bỏ cha bây
giờ !
Thiên
hạ đổ nhào ra xem.
Một
lúc, Ba Giai bước thủng thẳng. Cô hàng xấn tới nắm được áo. Ba Giai
cũng quay lại nắm áo cô hàng. Người ta tưởng sẽ bắt được một vụ ăn cắp
nâu. Nhưng khi cô hàng thét:
-
Trả nâu cho tao, thằng khốn nạn !
Ba
Giai liền tốc áo dài lên:
-
Nâu đâu mà trả? Nè đây, "nâu" này của tôi hay của cô? Bà con làng nước
làm chứng cho; "nâu" đây rõ là của tôi, mà con mẹ này nó bảo là của nó,
nâu nó đâu phải thứ nâu này !
Cô
hàng mặt đỏ gay, biết bị xỏ, toan chạy, nhưng Ba Giai đã nắm chặt lấy
áo:
-
Con kia, mày dám vu tao ăn cắp nâu giữa chợ, tao phải đưa mày lên quan
cho ra chuyện.
Vừa
nói, Ba Giai lại vừa kéo áo dài lên, vừa hỏi lặp trở lại:
-
Mày thấy nâu này của tao hay của mày?
Cô
hàng biết gặp tay bợm xỏ, lại đuối lý, nên chỉ còn nước hạ thấp giọng
xuống để lạy van năn nỉxin Ba Giai tha lỗi. Ba Giai tha cho &
bảo:
-
Từ nay, mày bỏ cái giọng chu ngoa đanh đá đi, không tao còn trở lại đây
nữa, thì mày chớ trách tao là ác. Tội nghiệp cô ả lủi thủi về chỗ, mặt
mày xanh nhợt như không còn một giọt máu nào.