Wellcome
Tú Xuất bắt phụ nữ tu
Tú Suất
là người lanh lợi, nói xuôi cũng được, nói ngược cũng xong. Khi ấy có
nhà nữ tu có tiếng; trong ấy có một người con gái lịch sự, xinh đẹp,
người ta ai ai cũng biết. Anh em bạn biết ve nàng ấy thì khó lắm, không
ai ve được; bữa ấy mới đó Tú Suất lầm lầm sao mà nhận mà bắt nàng ấy ra
cho được. Tú Suất chịu. Vậy mới tập trẻ hầu hạ, đứa kêu bằng chú, đứa
kêu bằng bác, đứa kêu bằng cậu, đứa kêu bằng dượng, sắp đặt tử tế. Tú
Suất mới viết thơ cho người đem vào thưa với bà sư cô coi nhà như tu
ấy, mà xin bà ấy cho vợ mình lại, rằng nàng ấy tên là ấy, thật là vợ
mình, vì giận hờn nhau mà bỏ mà lánh mình đi tu thôi. Nhứt diện xin với
bà sư cô, nhứt diện đi thưa với làng sở tại. Làng đòi bà sư cô biểu đem
nàng ấy ra đình làng mà tra hỏi cho ra việc.
Ở
trong chùa kéo nhau ra nhà làng các đứa hầu Tú Suất chạy theo: đứa kêu
bác, đứa kêu thím, đứa kêu mợ, đứa kêu dì mà khóc cùng đường rằng:
Sao
cô bỏ... (chú, bác, cậu, dượng) mà đi tu cho đành! Làng hỏi, nàng thưa
một hai không có chồng, không biết người trai ấy là ai bao giờ...
Làng
bắt lí rằng:
Sao
trẻ năm bảy đứa em cháu nó khóc nó kêu nó nhìn mình... Sao nó không
nhìn các cô khác?
Nên
làng dạy bà sư cô giao lại cho Tú Suất đem vợ về.
Nàng
ấy giãy giụa khóc la mà phải vâng phép làng mà về theo Tú Suất, không
chối cãi gì được.