Wellcome
Ếch đờn vọng cổ
Tui có
bầy vịt, hễ bum búp lông cánh là lần lượt bị mất sạch trơn. Tức quá,
rình mò mấy bữa tui mới biết là bị ếch ăn. Chỗ đuôi đìa, dưới gốc bụi
tre có một hang ếch lớn quá cỡ.
-
"Ăn thịt vịt tao thì mày phải đền mạng". Nghĩ vậy, tui mới lấy sợi dây
thép quai thùng dầu uốn thành một lưỡi câu, lấy sáu sợi dây chì bệnh
lại làm nhợ, một đầu buộc con vịt xiêm vừa ra ràng, một đầu buộc vào
bụi tre.
Mặt
trời lên độ một con sào. Tôi ngồi rình, thấy một con ếch bà từ trong
góc tre lù lù lội ra. Con ếch thấy con vịt, men lại ngửi ngửi rồi lắc
đầu, bỏ đi. Biết nó chê con vịt này còn hôi lông nên chưa chịu ăn. Bữa
sau, tui đổi một con vịt mái đang đẻ, mập sà đít. Hừng sáng là tui cũng
đến chổ hôm qua ngồi rình.
Cũng
đến lúc mặt trời lên độ một con sào, con ếch bà đó lại cũng vạch bèo
lội ra. Trông thấy con vịt ta mập ú, nó ngó dáo dác, mặt mày hớn hở,
gật gật đầu mấy cái. Con ếch khỏa bèo, hớp nước súc miệng sào sạo, phun
ra cái phèo rồi chồm tới bên con vịt. Nó nhướng mắt, táp bụp rồi nhai
rau ráu, nuốt một cái ực. Như vướng phải lưỡi câu, nó nhợn trở ra. Thấy
tình thế không xong, tui vụt đứng dậy la "ếch" một tiếng. Con ếch giật
mình nhào ngang, bị lưỡi câu xóc hàm hạ, nó giãy đùng đùng sáu sợi nhợ
cây thẳng băng. Nó lúc la lúc lắc cái đầu, sáu sợi dây chì rẽ quạt ra.
Hai tay nó quày lia lịa. Sáu sợi dây bật ra những tiếng kêu bỗng trầm
"tằng tăng , tủng tẳng" khác nhau. Tui ngồi nghe. Sao có chổ vô sang,
ra hò mùi quá! Một hồi phát ngứa miệng, tui ứng thanh theo, ca bậy vài
câu vọng cổ chơi...