Wellcome
Lỡm
quan thị
Có một
ông quan thị đại nịnh thần, được Chúa Trịnh yêu lắm. Ông ta thường đến
chơi nhà Quỳnh, thấy sách gì cũng mượn xem, mà ít khi trả. Quỳnh ghét
cay ghét đắng, định chơi xỏ một bận cho chừa. Quỳnh bèn lấy giấy trắng
đóng thành quyển sách để sẵn.
Một
hôm, thấy bóng quan thị đằng xa, Quỳnh giả vờ cầm sách xem, đợi khi ông
ta đến nơi thì giấu đi. Quan thị thấy Quỳnh giấu, ngỡ là sách lạ, đòi
xem Quỳnh bảo:
-
Sách nhảm có gì mà xem.
Quan
thị năn nỉ mãi cũng không được, về tâu với Chúa. Chúa đòi Quỳnh sang
hỏi. Quỳnh đám chắc là đò về chuyện quyển sách, mới lấy bút viêt mấy
câu vào sách bỏ vào tráp khoá lại, rồi sang hầu. Quả nhiên như thế.
Quỳnh tâu:
-
Không có sách gì lạ, chắc thị thần tâu man với Chúa đó.
Chúa
thấy Quỳnh chối, lại càng tin là Quỳnh có sách lạ, bắt phải đem trình.
Quỳnh sai người vè đem tráp sang, mở ra, chỉ thấy có một quyển sách
mỏng. Quỳnh rụt rè không dám đưa. Chúa bảo:
-
Cứ đưa ta xem. Nếu sách lạ thì ta thưởng, mà có phải sách can phạm thì
ta cũng xá cho, đừng ngại .
Quỳnh
đưa ra . Chúa mở ra xem, chỉ thấy có mấy câu:
"Chúa
vị thần viết: Vi cốt tứ địch, vi cốt tứ địch. Thị thần qui nhị tấu
viết: Thần phong chỉ phát, thần phông chỉ phát".
Chúa
ngẫm lại không biết nghĩa ra làm sao, bảo Quỳnh cắt nghĩa thì Quỳnh rụt
rè tâu:
-
Sách ấy là sách nhảm nhí của tiểu thần chỉ xem khi buồn, sợ cắt nghĩa
ra rác tai Chúa!
Chúa
nhất định không nghe, bắt Quỳnh cắt nghĩa cho được.
Quỳnh
vâng lệnh tâu với Chúa, câu ấy nghĩa là:
"Chúa
hỏi thị thần rằng: làm xương cho sáo, làm xương cho sáo. Thị thần quỳ
mà tâu rằng: "Tôi may ngón tóc, tôi may ngón tóc".
Quỳnh
cắt nghĩa, nhưng chúa vẫn chưa hiểu ra, lại hỏi:
-
Đa đành nghĩa đen là như thế, nhưng ý tứ thế nào ?
Quỳnh
tủm tỉm cười không dám nói. Chúa và quan thị đứng hầu bên càng gặng
hỏi. Quỳnh mới tâu:
-
Xin chúa đọc đảo lại thì ra nghĩa, nhưng mà tục lắm. Bấy giờ Chua với
quan thị mới biết Quỳnh lỡm, bảo Quỳnh mang sách về.
Quỳnh
ra, quan thị chảy theo trách Quỳnh nhạo cả Chúa, thực là người vô phu,
vô quân.
Quỳnh
đáp lại rằng:
-
Ngài bảo tôi là vô phu, vô quân thì bọn thưòng thị đời Hậu Hán là gì?
Tôi đã giấu mà ngài cứ nịnh để đòi ra cho được thì lỗi tại ai ?
Quan
Thị tịt mắt.