Wellcome
Nữ Quái Sân Trường
Vừa ngồi xuống chổ của mình là Thúy Thụy lấy phấn vạch một đường ranh
giới và phán một câu xanh rờn:
- Ai phạm ranh
giới, tôi đánh!
Thế là Vũ Thiên cứ
lẳng lặng dòm chừng lằn ranh giới, với lại gương mặt của Thúy Thụy. Lâu
lâu thừa cơ nhỏ không để ý, Vũ Thiên thò tay qua quẹt một ít phấn bôi
lên phần bàn của mình. Cứ quẹt cứ bôi mãi lát sau xuất hiện trước mặt
Vũ Thiên là bốn chữ cái T-T-V-T. Cậu thích thú ngấm nghía bốn chữ ấy và
cười mãi. Dĩ nhiên là Thúy Thụy cũng nhìn thấy bốn chữ viết tắt ấy. Nhỏ
ngẫm nghĩ hồi lâu và chợt nhận ra đó là chữ: " Thúy Thụy - Vũ Thiên"
thì sôi gan tím mật, nghiến răng nghe trèo trẹo.
- Viết cái gì? Bôi
liền!
Vũ Thiên trơ trơ,
còn nhích miệng cười nữa nụ:
- Con gái là chúa
nhiều chuyện và lộn xộn. Tôi viết giống gì mặc kệ tôi, mắc mớ gì "bà"
bắt tôi bôi!
Thúy Thụy làm mặt
nghiêm như quan tòa:
- Ông viết cái gì
phải giải thích cho rõ, không thì không yên với tôi đâu.
Vũ thiên điềm
nhiên đáp:
- Ðược thôi, bà tò
mò muốn biết thì tôi cũng không ngại gì không đọc cho bà nghe.
Rồi gã hắng giọng,
làm điệu bộ thật đáng ghét trước khi mở miệng đọc:
- "T-T-V-T" là
tương tư Vũ Thiên nè, túng tiền vở thôi nè, tụi tôi vụng trộm nè, trung
tâm vay trả... tả tơi vì tình... tình tàn vì Thụy...
Thúy Thụy quắc mắt
dễ sợ.
- Im ngay, đồ cà
chớn!
Nói rồi Thúy Thụy
thò tay qua bôi mấy chữ cái kia. Ai dè Vũ Thiên không ngần ngại cầm cây
thước đánh cái chát vô tay Thúy Thụy và lạnh lùng lập lại câu ban nãy
của chính Thúy Thụy:
- Ai phạm ranh,
tôi đánh!
Thúy Thụy rụt vội
tay lại. Máu nóng bốc bừng bừng trong đầu nhưng nhỏ không làm gì được
gã, vì vụ này chính nhỏ đã khởi xướng không phải là gã. Thúy Thụy đành
nuốt hận, hai kẽ răng khe khẽ thốt:
- Vũ Thiên bốn
mắt, được rồi, hãy đợi đãy!
Một tiết học trôi
qua, không biết bao nhiêu cái liếc mắt và bao nhiêu cái chu mỏ ném qua
ném lại khiến đầu kẻ nào kẻ nấy đều bị mẻ trán... bằng cảm giác.
Tiết học kế tiếp,
chiến tranh lạnh tạm ngừng trong giây lát. Thúy Thụy với Diễm Trâm vốn
có cùng một sở thích là rất thích xem truyện Ðôrêmon. Thúy Thụy tự nhận
mình là nhân vật "Nôbita" còn Diễm Trâm là "Xuka". Cần vẽ một cái hình
tròn nhưng Thúy Thụy lại quên mất cây compa ở nhà. Nhỏ khe khẽ gọi Diễm
Trâm:
- "Xuka" cho mượn
cái compa chút coi!
Diễm Trâm đáp:
- Tao để quên ở
nhà rồi "Nôbita" ơi!
Vũ Thiên lúc này
đã làm xong bài và đang cầm cuốn Ðôrêmon coi lén trong lớp. Nghe Thúy
Thụy và Diễm Trâm trao đổI toàn bằng danh xưng trong truyện thì phát
ngứa cái miệng. Cậu buột nói:
- Cái thằng
"Nôbita" hậu đậu, làm chuyện gì cũng không nên nết. Cả cái con "Xuka"
nữa, chỉ đáng vứt hết đi!
Nghe chướng tai,
Diễm Trâm ngồi bên kia bèn nói vọng sang:
- Ê, muốn nói cái
gì? Con trai gì mà kỳ cục vậy, mỏ cứ nhọn hoắt như thằng "Xêkô" ấy. Cái
chuyện gì của con gái cứ hở ra là xía vào. Hãy giữ mồm giữ miệng chớ
tôi mà nổi nóng là có một đấm vô miệng tiêu cái mỏ nhọn, tiêu luôn mấy
cái răng hết có cười duyên với đời à nha!
Thúy Thụy thì lầm
rầm chửi:
- Hừm! Ðúng là
"quái vật thời tiền sử!" Với thứ này thì phải vài chục chưởng chớ một
chưởng thì không ăn nhằm.
Vũ Thiên tỉnh queo
như không có việc gì đến mình. Cậu ngó lơ rồi lẩm nhẩm một mình:
- Quái! Sư tử đáng
lẽ ngườI ta phải nhốt trong sở thú, sao lại thả lông rông vào cả lớp
học, lỡ cắn người thì sao?
Phải nói Thúy Thụy
và Diễm Trâm tức đến nghẹn họng, ná thở. Nếu gã Vũ Thiên mà là cục
singum chắc chắn hai nhỏ sẽ vơ gã bỏ vô miệng nhai nát ngấu cho hả dạ.
Thế nhưng kẹt nổi gã là người, là thằng người có những... bốn con mắt
nên hai nhỏ không làm gì được. Tuy nhiên, Thúy Thụy là đứa không dễ
dàng nhượng bộ. Nhỏ tuôn một tràng dài dằng dặc và kêu đích danh tên Vũ
Thiên ra mà chửi. Nghe đến tên mình, Vũ Thiên mớI đủng đỉnh ra miệng:
- Ủa, nãy giờ bồ
chửi tôi đó hả? Vậy mà tôi tưởng bồ chửi ai đâu không. Nhưng mà bồ hiểu
lầm tôi rồi. Tôi nói là nói trong truyện Ðôrêmon này chớ đâu đụng chạm
gì đếm mấy bồ.
Thúy Thụy gầm gừ
trong cổ họng:
- Ta không bồ bịch
gì với nhà ngươi. Nói năng cho đàng hoàng, không tin thì ta xé cái
miệng.
Vũ Thiên vội vàng
bụm miệng:
- Ấy da, xé rách
cái miệng của tôi làm sao mà tôi ăn nói đây!
May mà đã tới giờ
ra chơi, bằng không dám có thể chết tươi vì tức! Thúy Thụy rấm rức kéo
Diễm Trâm ra gốc cây me nơi sân trường, lấy kẹo thảy vô giữa làn môi
dùng răng nhai rào rạo. Vừa nhai Thúy Thụy vừa than thở:
- Tao tức cái
thằng bốn mắt này riết chắc tao không bốc hỏa thành điên cũng đứt mạch
máu não mà chết quá "Xuka" ơi!
Diễm Trâm chau mày
ra chiều nghĩ ngợi mông lung. Lát sau nhỏ thấp giọng tiết lộ một phát
minh.
- Thụy nè, tao
quan sát hình như thằng Thiên nó kết mày hay sao ấy.
Thúy Thụy trợn mắt:
- Mày nói bậy gì
nữa đó con khỉ?
Diễm Trâm làm mặt
nghiêm chỉnh:
- Không hề nói
bậy. Tao thấy mắt thằng Thiên bên dưới cái gọng kính cận nhìn mày có vẻ
kỳ cục lắm...
Thúy Thụy gắt
toáng lên:
- Thôi đi, cái đầu
của mày bị nhiễm tiểu thuyết nặng rồi hay sao mà suy diễn y như những
nhân vật trong tiểu thuyết thế?
Diễm Trâm phật ý:
- Không tin thì
thôi. Mày nên nhớ ngoài tầm học cao hiểu rộng, tao còn là một thầy bói
tài ba nữa chứ chơi sao.
Thúy Thụy mím môi
không biết suy nghĩ toan tính gì. Một lúc, nhỏ vỗ vai bạn, nói nhỏ:
- Hay là mày bói
giùm tao một quẻ xem như thế nào?
Diễm Trâm ngần
ngừ... điệu bộ của kẻ làm phách. Thúy Thụy vội nói thêm:
- Tao sẽ bao mày
ăn một chầu bánh xèo A Phủ no nê chịu chưa?
Diễm Trâm lườm
ngang:
- Mày làm như tao
mê ăn lắm vậy.
Ðôi mắt đen láy
của Thúy Thụy chớp chớp long lanh chút đùa nghịch.
- Ăn uống là sở
thích của mày bộ không đúng hay sao?
Diễm Trâm hỉnh
mũi, kềm thêm động tác nhét vài cọng tóc vào vành tai.
- Tự ái dồn dập
nghe mày!
Thúy Thụy nài nỉ:
- Thôi mà Trâm,
mày với tao thân thiết như bóng vớI hình, như cá với nước, như dây cước
với lưỡi câu, như đầu... lâu với tóc... chớ còn xa lạ gì đâu mà làm
tình làm tội hoài. Bói giùm tao một quẻ đi!
Diễm Trâm nhún
vai, hất mặt làm vẻ trịch thượng:
- Thôi được. Mày
đã nói thế thì tao cũng không làm ngơ được. Chiều nay đến nhà tao đi.
Thúy Thụy hớn hở
ra mặt:
- Tao cám ơn mày
trước nha "Xuka"!
- Không cần phải
khách sáo vậy đâu.
Nhật Nam và Vũ
Thiên vừa đi lướt qua, gã bốn mắt lại quay đầu nhe răng cườI với Thúy
Thụy. Nhỏ giậm chân đùng đùng như đạp phải sình nhão.
- Thứ con trai gì
mà lãng xẹt. Chẳng ai thèm cười với mình mà cứ nhe răng ra hoài, thấy
mà ớn!
Không ngờ Vũ Thiên
quành trở lại , xòe tay đưa ra trước mặt Thúy Thụy một bịch đậu phộng
da cá chiên nước cốt dừa. Môi gã kèm một nụ cười muôn thuở, mời mọc:
- Có ăn không?
Thúy Thụy bĩu môi,
giọng nhỏ kéo dài cả cây số:
- Không dám ăn đâu.
Giọng Vũ Thiên êm
đềm:
- Sao vậy? Bộ
không thích ăn hả?
- Không thích,
không cần, cút đi cho người ta nhờ. - Thúy Thụy đanh đá.
Vũ Thiên lắc đầu
ngán ngẫm:
- Dữ quá, dữ ghê,
khó gần thật.
Cậu định bỏ đi
nhưng Diễm Trâm mau mắn chận lại:
- Ê, "Xêkô"! Sao
không nhờ "Xuka" này đưa đậu phộng cho "Nôbita" giùm cho?
Vũ Thiên gật đàu
vui vẽ:
- À mình quên mất,
nhờ Trâm nhé. Mình cám ơn nếu như Thúy Thụy chịu ăn đậu phộng này.
Nhưng Trâm đừng kêu tôi là "Xêkô" vì mỏ tôi đâu có nhọn.
Diễm Trâm cười
khì. Tự nhiên nhận ra gã bốn mắt cũng ngộ nghĩnh đáng mến chứ. Nhỏ gật
đầu hứa:
- Ðược rồi, bạn
yên tâm đi. Diễm Trâm đã dàn xếp là ổn thỏa thôi.
Vũ Thiên nhìn cô
bạn Diễm Trâm lòng đầy biết ơn. Cậu mang đầy hy vọng về một tình bạn
tốt đẹp với nhỏ Thúy Thụy có đôi mắt đen đẹp kinh khủng.
Vũ Thiên đi rồi
Thúy Thụy chống nạnh hất hàm với Diễm Trâm:
- Mày ăn hối lộ gì
của gã đó?
- Có ăn khỉ gì
đâu, bịch đậu phộng còn nguyên đây nè mày có ăn không?
- Tao không ăn đồ
của kẻ thù.
Diễm Trâm nhăn mặt:
- Gì dữ vậy. Thằng
Thiên có làm gì mày đâu.
Thúy Thụy vênh mặt:
- Còn không làm
gì! Nó chuyên môn nhìn lén tao, chuyên môn nhe răng cười với tao, còn
chọc ghẹo cho tao nổi nóng nữa mày có biết hay không?
Diễm Trâm ôn tồn:
- Dù gã có làm như
vậy cũng vô hại đối với mày mà.
Thúy Thụy cố chấp,
cái mặt xinh đẹp hầm hầm lên:
- Nghĩa là sao,
mày giải thích coi?
Diễm Trâm đằng
hắng trước khi nói trông y hệt nhà tiên tri... dỏm vậy:
- Này nha... gã Vũ
Thiên nhìn lén mày là vì gã... ái mộ mày...
Thúy Thụy băn
khoăn ngắt ngang:
- Ơ mà ái mộ là
sao hả?
Diễm Trâm trố mắt:
- Mày không biết
ái mộ là sao à? Sao mày tối tăm quá vậy trời!
Thúy Thụy sầm mặt:
- Không dám tối
tăm đâu, mày đừng chạm lòng tự ái dân tộc nha! Ðừng có ỷ người ta nhờ
vả hỏi han chút đỉnh vấn đề khó hiểu mà hạ thấp sĩ diện của người ta
nghen!
Diễm Trâm vỗ mạnh
lên vai Thụy:
- Mày nóng nảy quá
coi chừng mặt nổi mụn tùm lum đó, mất giá trị dung nhan hết. Thôi bây
giờ huề đi, không có đứa nào tự ái nữa hén.
Thúy Thụy im lặng
nhưng có vẽ còn giận dỗi nhiều khiến Diễm Trâm nổì nóng la toáng lên:
- Con khỉ! Gì mà
giận dai thế. Tao kêu thằng "bốn mắt" tới dỗ mày à.
Nghe vậy Thúy Thụy
sợ thật, nhỏ dài mỏ:
- Tao nói cho mày
biết, "Nôbita" u tối chớ tao thì không đâu, mày không được xúc phạm cây
văn lỗi lạc như tao, nghe chưa.
- Vâng, em biết ạ.
- Diễm Trâm nhái.
Chỉ thế thôi là
Thúy Thụy đã phì cười hài lòng.
- Ði ăn gỏi bò
nghen!
Diễm Trâm khoái
muốn chết song giả vờ tần ngần:
- Còn bịch đậu
phộng này tính sao?
Thúy Thụy thẳng
thắn:
- Trả lại cho gã.
Diễm Trâm xuýt xoa:
- Uổng chết được!
Ðậu phộng da cá giòn rụm béo ngậy, nhai ngất ngây, vừa học bài vừa bốc
bỏ miệng còn gì thú vị hơn. Hay là mình ăn đi há!
- Nhưng tao không
ăn đồ của gã.
Diễm Trâm nhỏ nhẹ
khuyên:
- Mày đừng có ghét
tên Vũ Thiên nữa có được không Thụy? Tao nhận thấy gã cũng không phải
kẻ xấu bụng. Gã hay nhe răng cười với mày chẳng qua tại vì gã mến mày,
muốn làm quen với mày đó thôi.
Thúy Thụy chợt đỏ
mặt. Sắc hồng e thẹn càng làm duyên con gái nổi bật, nhưng giọng nhỏ
vẫn đanh đá:
- Làm quen cái mốc
xì! Gã chuyên môn chọc ghẹo tao, mày lý giải sao đây?
Diễm Trâm vẫn cố
tình bênh vực cho gã người dưng:
- Gã vui tánh
thôi, muốn gây ấn tượng với mày mà.
Thúy Thụy hét như
còi xe lửa:
- Vui tánh cái con
khỉ! Ấn tượng cái con khỉ! Cái đồ "bốn mắt" không ai ưa, đừng hồng mà
tao nói chuyện.
Diễm Trâm sốt ruột:
- Tóm lại mày tính
sao cái bịch đậu phộng này?
Thúy Thụy trả lòi
dứt khoát không một chút đắn đo:
- Trả lại cho gã.
- Nếu gã không
chịu nhận, thì sao?
- Thì ném ra ngoài
đường.
Diễm Trâm nuốt
nước miếng rồi nhìn bịch đậu phộng ngon lành còn nguyên xi với vẽ tiếc
rẻ:
- Trời ơi, không
có mà ăn, ném đi tao tiếc lắm.
Thúy Thụy lườm một
cái bén ngót:
- Thì mày ăn đi
cho khỏi tiếc!
Hình như nãy giờ
Diễm Trâm chỉ chờ có thế, mắt nhỏ vui hớn hở:
- Mày có nói thiệt
không?
- Thiệt cái gì?
Diễm Trâm tỉnh bơ
đề nghị:
- Hay là thế này
nhé, tao ăn bịch đậu phộng này nhưng mày phải nhận là mày cũng có ăn
nữa.
Thúy Thụy quay qua
hỏi:
- Khôn thế! Hóa ra
tao không ăn mà phải chịu tiếng oan a!
Diễm Trâm cười
cười, gãi đầu:
- Hề hề, có gì
đâu. Miễn mày không có ăn đồ của kẻ thù thì thôi chứ.
Không hiểu vì sao
Thúy Thụy thông minh như thế lại chấp nhận cái đề nghị khôn ranh của
Diễm Trâm. Nhỏ chẳng ăn một hột đậu phộng nào mà cứ phải chịu mang
tiếng oan là có nhận của cải vật chất của Vũ Thiên.
Giờ vào học, Diễm
Trâm cứ nhìn Vũ Thiên rồi tủm tỉm cười. Vũ Thiên nhận được nụ cười từ
Diễm Trâm thì nghĩ ngay đến tín hiệu vui và như mở cờ trong bụng. Cậu
đinh ninh rằng Thúy Thụy đã cởi mở tình bạn xóm giềng chứ ngồi cạnh
nhau mà mặt mày nặng nề thì khó thở quá. Cậu hí hửng thò tay qua cầm
cây thước của Thúy Thụy, không ngờ bị nhỏ sỗ sàng giật lại còn quất lên
tay cậu một cái cảnh cáo:
- Cấm sờ mó đồ đạc
của người ta.
Vũ Thiên rụt tay
về, ngơ ngác nhìn:
- Ủa, sao kỳ cục
vậy Thụy? Lệnh bỏ cấm vận được tuyên bố rồi mà.
Thúy Thụy trừng
mắt, hếch mũi, dõng dạc phán:
- Tuyên bố cái gì?
Tuyên bố hồi nào? Ta nói cho nhà người biết, bước qua ranh giới của đất
nước ta là ta bắn bỏ đó.
Vũ Thiên nuốt nước
miếng, ấp úng một cách khó khăn:
- Nhưng sao kỳ vậy?
- Kỳ cái gì! Nhà
ngươi về nhà tắm thì tự mà kỳ lấy!
Vũ Thiên lẩm bẩm
một mình:
- Kỳ, kỳ chứ! Thế
bịch đậu phộng lễ vật cống nạp cầu hòa bình đâu rồi?
Ở bàn bên kia,
Diễm Trâm âm thầm theo dõi diễn biến và đoán biết tình huống căng thẳng
gay go của hai người. Nhỏ cắn môi suy nghĩ một lát rồi xé miếng giấy
ghi:
"V.T đừng quá vội
vàng. Dù sao bang giao hai nước cũng còn nhiều mặc cảm chưa quan hệ tốt
đẹp lắm. Ðậu phộng da cá hòa giải ít hiệu quả hơn chocolate hai chữ
"M&M", V.T hiểu ý chứ!"
Diễm Trâm ném
miếng giấy qua cho Vũ Thiên. Gã cuối xuống nhặt, đọc và nét mặt dần
giản ra bớt quạu quọ hơn. Tất nhiên, Thúy Thụy cũng thấy hành động mờ
ám của hai người nhưng không hiểu họ đang làm gì. Trong bụng tức song
ngặt đang giữa giờ học làm sao mà tra vấn. Thúy Thụy đành lạnh lùng câm
lặng với nỗi rấm rức chẳng dễ chịu chút nào.
Riêng Vũ Thiên vì
quá tin tưởng Diễm Trâm nên cứ ngỡ đó là những dấu hiệu ban đầu thuận
lợi. Cậu nghĩ mãi đến cửa hàng bánh kẹo của mẹ mình có bán sỉ và lẻ
nhiều loại cao cấp, trong đó có thứ chocolate hai chữ "M&M".
Diễm Trâm trịnh
trọng ngồi trên giường trong phòng riêng của mình. Hai chân nhỏ xếp
bằng, trước mặt là bộ bài tây đã lựa ra hết những con nhỏ từ hai đến
sáu để qua một bên. Trông Diễm Trâm không khác một mụ thầy bói chính
cống. Còn Thúy Thụy thì khép nép ngồi lặng yên, ngoan ngoãn giống hệt
một tín đồ, chỉ biết răm rắp làm theo những gì sư phụ phán bảo.
Diễm Trâm ra lệnh
cho Thúy Thụy xào xào kinh kinh mấy cái rồi trao bộ bài cho nhỏ xòe ra
xếp đều trên nệm. Ba mươi hai con bài được nằm gối lên nhau thật ngay
ngắn. Diễm Trâm chỉ chỉ đếm đếm một hồi rồi nói với Thúy Thụy:
- Quẻ này cho thấy
đích thị là thằng "bốn mắt" nó theo đuổi mày...
Diễm Trâm chỉ vào
mặt thằng bồi cơ đứng hướng về phía con đầm rô và giảng giải tiếp:
- Bổn mạng mày con
đầm rô này đây. Tính tình nóng nảy, bướng bỉnh như quỷ sứ nhưng mà có
số đào hoa hết chê luôn. Bởi mày đào hoa quá nên thằng bồi cơ này
mới... chết mệt!
Thúy Thụy vất luôn
sự trịnh trọng ra cửa sổ. Nhỏ dùng tay hất tung những con bài và trề
môi cãi:
- Ý mày muốn nói
thằng bồi cơ là thằng Vũ Thiên chứ gì? Không dám đâu, tao thề với nó
không đội trời chung mà.
Diễm Trâm mất hứng
liền phủi tay :
- Mày thề không
đội nhà chung với nó là quá lắm rồi. Không đội trời chung thì phải có
một đứa xuống âm phủ hoặc ra nước ngoài mà ở à!
Thúy Thụy quẹt
miệng:
- Mày bênh nó chằm
chặp, tao không thèm đến nhà mày chơi nữa.
Diễm Trâm biết
tính Thúy Thụy hờn giận dai nên không muốn sứt mẻ tình cảm bè bạn liền
nói xuôi:
- Gã là cái thá gí
mà tao phải bênh vực gã. Nhưng tao chỉ nói theo quẻ ứng mà thôi.
Thúy Thụy bàu nhàu:
- Ứng, ứng. Mà ứng
cái gì hả?
Diễm Trâm vơ mấy
con bài ném vào xó giường:
- Dẹp đi, không
bói toán mốc xì gì nữa. Ngày mai lớp mình đi lao động, mày có xù không?
- Ði chứ xù cho
"ông già đau khổ" thèo lẻo với cô hạ hạnh kiểm tao sao!
Diễm Trâm nhún vai:
- Tao thì ngán
muốn chết. Chỉ nghĩ đến lao động là muốn rùng mình.
- Mày lười vừa vừa
kẻo "chống ề" thì chỉ ngồi khóc già.
Diễm Trâm bỗng
nhiên cười ỏn ẻn:
- Ê Thụy, mày nhắc
đến vụ "chống ề" tao mới nhớ. Mấy hôm nay sao lớp trưởng nhìn tao bằng
ánh mắt kỳ quá.
Thúy Thụy nhìn
sững Diễm Trâm, rồi bật cười sặc sụa:
- Có chuyện này
nữa sao?
Diễm Trâm biết bị
chọc quê nên ngượng ngùng lí nhí:
- Tao tâm sự thật
thà, mày còn chọc quê tao nữa.
Thúy Thụy phân bua:
- Không phải tao
chọc quê mày mà là tao quá ngạc nhiên.
Diễm Trâm không
hiểu nổi:
- Sao lại ngạc
nhiên:
Thúy Thụy nói
trong tiếng cười:
- Chớ mày không
ngạc nhiên khi gã "bốn mắt" và "ông già đau khổ" theo chọc tao với mày
à! Rõ ràng tụi nó có mục đích đó.
Diễm Trâm không
tán thành:
- Mục đích quái
gì, tình cảm con người ta phát xuất từ tâm hồn mà ra, tao thấy mày đa
nghi quá đi.
Thúy Thụy vặn vẹo:
- Tình cảm phát
xuất từ tâm hồn gì mà ngẫu nhiên quá vậy. Vũ Thiên và Nhật Nam chơi
thân với nhau, bây giờ tấn công tao với mày cũng là đôi bạn thân. Mày
nghĩ không phải bất bình thường là gì?
Diễm Trâm khe khẽ
gạt đi:
- Nhưng tao với
Nhật Nam... đã có gì đâu. Gã chỉ mới nhìn tao bằng ánh mắt kỳ kỳ...
Thúy Thụy cười
ngất, đưa tay chỉ mấy lá bài:
- Như vậy là bắt
đầu rồi còn gì. Hay là mày bói một quẻ cho mày thử xem có gã... đứng
nhìn không!
Diễm Trâm lắc đấu
nguầy nguậy:
- Tao tự bói cho
tao thì đâu có linh.
Thúy Thụy trêu
chọc:
- Nghĩa là số thầy
thì để cho ruồi nó bâu phải hông?
Diễm Trâm túm đầu
Thúy Thụy vật xuống giường. Hai nhỏ lăn tròn và cười. Một lát sau Diễm
Trâm nhìn hai con thằn lằn nằm gần nhau trên trần nhà, nhỏ buột miệng:
- Ðôi lúc tao nghĩ
đời người cũng lạ. Ðang học hành vui chơi hồn nhiên như bọn mình. Rồi
một ngày bỗng ít cười ít nói đi, tâm sự vương vấn nhớ nhung một cái gì.
Sau đó là nỗi buồn, rồi bắt đầu đau khổ, tai sao lại như thế nhỉ?
Thúy Thụy đưa tay
rờ trán bạn:
- Phải mày không
Trâm? Sao khi không ca cải lương bi đát quá vậy.
Diễm Trâm lắc đầu,
hai mắt trở nên xa xăm:
- Không, tao nói
thiệt mà. Ðôi lúc tao có tư tưởng lạ như thế.
- Hơi sức nào nghĩ
chuyện xa xôi.
- Nhưng quy luật
tự nhiên của mỗi người thì mình cũng không tránh khỏi.
Thúy Thụy thở hắt
ra:
- Tao mệt với mày
ghê. Thì ra ngoài đặc điểm ăn hàng rách mép, mày còn cái tật lãng mạn
nữa.
Diễm Trâm nghển cổ
phản đối:
- Tao với mày là
dân văn, có lãng mạn chút chút cũng hợp lý thôi.
Nhưng tao sợ đôi
mắt ươn ướt của mày mới thật sự lãng mạn chớ chả phải tao.
Thúy Thụy khua tay:
- Không đời nào có
chuyện đó.
Diễm Trâm cười nữa
miệng:
- Ừ, để rồi coi.
Ðời còn dài dài, đây chưa mất đi đâu.
Chợt Diễm Trâm
lắng nghe tiếng ai gọi lớn phá cả khoảng không gian yên tỉnh buổi trưa:
- Trâm ơi! Diễm
Trâm ơi, bạn có ở nhà không?
Diễm Trâm nhìn
Thúy Thụy:
- Ai gọi tao vậy?
- Hình như tiếng
"ông già đau khổ".
Diễm Trâm đâm bối
rối:
- Sao gã lại đến
đây? Gã đến đây để làm gì?
Thúy Thụy mắc cười
trước sự quýnh quáng của bạn. Nhỏ cười cợt:
- Ai biết gì mày.
Chắc mày với ổng có hẹn với nhau chứ gí!
Diễm Trâm mắc cở
đỏ mặt:
- Yêu quái đừng có
nói bậy! Tao hẹn hồi nào, chắc là gã đến đây có chuyện gì.
Thúy Thụy nheo
nheo mắt:
- Chuyện gì là
chuyện gì? Chuyện chung hay là chuyện riêng hả?
Diễm Trâm lựng
khựng:
- Ðừng có nói bậy
nữa mà.
Lại có tiếng gọi
nữa:
- Diễm Trâm ơi!
Thúy Thụy giật
mình:
- Ý trời! Có tiếng
của thằng "bốn mắt" nữa kìa!
Diễm Trâm nhíu
mày. Thúy Thụy nói tiếp:
- Tao hiểu rồi,
mày có âm mưu gì với tụi nó thì mau khai ra.
Diễm Trâm ngây
người:
- Mày nói gì kỳ
vậy Thụy! Tao có âm mưu gì với tụi nó đâu.
Thúy Thụy nhìn bạn
đầy nghi ngờ, giọng nhỏ rít lên chát chua dễ sợ:
- Không âm mưu vậy
chứ tự dưng tụi nó vác mặt đến nhà mày làm cái gì?
Diễm Trâm đáp yếu
xìu:
- Tao không biết.
Thúy Thụy mỉa mai:
- Không biết! Mày
không biết thì chỉ còn có trời mới biết. Thì ra lâu nay mày đã thân với
hai thằng đó mà tao quá ngây thơ để tụi mày làm xiếc.
Diễm Trâm hét:
- Tao nói không
phải.
- Thôi đừng có cãi
nữa. Ra mà tiếp tụi nó đi, tao về đây.
Thúy Thụy nói xong
đùng đùng đứng lên bỏ ra về. Mở cửa ra, nhỏ thấy ngay hai cái mặt mốc
đứng xớ rớ liền trề môi xì một phát tựa trái pháo lép rồi ngủng ngẳng
quay đi. Sự có mặt của Thúy Thụy là điều bất ngờ khiến Vũ Thiên ngọng
nghịu không nói nên lời dù lòng có bao nhiêu điều cần nói. Nhật Nam
luôn điềm tỉnh nên gọi:
- Thúy Thụy! Thúy
Thụy à!
Thúy Thụy quay
phắt lại, sừng sổ:
- Cái gì? Ai quen
mấy người mà réo gọi um sùm.
Nhật Nam cố kềm tự
ái:
- Thôi mà Thúy
Thụy, tụi mình là bạn bè học chung lớp, có đáng đối xử với nhau xa lạ
như thế không?
- Tôi không có
thời gian đấu lý với mấy người.
Rồi mặc cho Nhật
Nam nói, mặc cho Diễm Trâm kêu, Thúy Thụy dắt xe đạp đi thẳng. Diễm
Trâm tưng tức nhún vai không nói gì, Vũ Thiên hàm hừ:
- Con gái gì mà
kiêu thấy ghê!
Nhật Nam nghe
tiếng bạn nói thì lắc đầu:
- Không phải Thúy
Thụy kiêu căng đâu. Có thể bạn ấy thành kiến với mình chăng?
Vũ Thiên cãi:
- Nhưng mình có
làm gì đâu.
Nhật Nam khẳng
định:
- Chủ yếu là mày
đó Vũ Thiên ạ. Tao chắc tại mặt mày dễ ghét nên bị con gái thành kiến.
- Tao thiệt không
có ý xấu với bạn bè mà. - Vũ Thiên gãi đầu xoa tay.
Nếu như Diễm Trâm
không lên tiếng thì không biết hai người bạn trai này còn trách cứ nhau
đến bao giờ. Diễm Trâm lịch lãm nói:
- Xin lỗi! Hai bạn
đến đây có việc gì?
Nhật Nam gật đầu,
mắt ngó thẳng vào Diễm Trâm:
- Có, có đấy Trâm.
Tôi muốn nhờ hai bạn giúp đỡ chút việc...
Diễm Trâm sực nhớ
mọi người còn đứng ở ngoài nên nói:
- Các bạn vào nhà
đi. Có chuyện gì vào nhà rồi nói.
Ba người lục đục
đi vào. Phòng khách nhà Diễm Trâm nhỏ nhưng gọn gàng xinh xắn. Chung
quanh phòng treo vài tấm ảnh thô nhưng vẽ toàn thứ có thể ăn uống được.
Có tấm tranh vẽ một cô bé đứng nhìn lên cây mận trĩu quả chín đỏ. Có
tấm vẽ mâm trái cây với đủ loại cam, nho, táo, hồng, lê, vải... trông
thèm làm sao. Còn có tấm thì vẽ một ổ bánh kem bên cạnh một cậu bé đang
thò tay thực hiện việc chấm mút. Ai tinh ý sẽ hiểu ngay quả là chủ nhân
của căn phòng rất có tâm hồn ăn uống mới bày trí ảnh theo sở thích của
mình. Nhà Diễm Trâm chỉ có hai mẹ con, do đó khá tự do chủ quyền, không
ai cản ngăn sở thích dễ thương rất đặc thù con gái này.
Không hiểu Nhật
Nam và Vũ Thiên có ngầm hiểu ý nghĩa của cách trang trí căn phòng hay
không mà vừa ngồi xuống đã trầm trồ khen:
- Ðẹp quá.
- Một khung cảnh
làm cho người ta thoải mái dễ chịu.
Diễm Trâm sung
sướng khi lần đầu tiên có người khen cách bày trí của nhỏ. Tuy nhiên,
nhỏ cứ vờ đi.
- Các bạn nói gì?
Bây giờ thì Vũ
Thiên nhanh miệng:
- Thiên và Nam cảm
thấy thích thú khi ngồi trong phòng khách nhà Trâm.
Diễm Trâm nhoẻn
miệng cười:
- Các bạn quá lời.
Nhà của Trâm nghèo sơ sợ không đáng để cho các bạn đến chơi.
- Trâm khiêm tốn
làm tụi này ngại quá. - Nhật Nam kêu lên.
Ðể làm cho mọi
người tự nhiên hơn Diễm Trâm đi rót nước, nhỏ nở một nụ cười thân mật:
- Các bạn tạm uống
nước lọc.
Vũ thiên cởi mở:
- Ðược rồi, cám ơn
bạn.
Hai người bạn trai
bưng ly nước lên môi, chất nước trong vắt mát lạnh chẳng có vị gì nhưng
làm cho họ cảm giác thanh thản, khỏe khoắn và tự tin.
Diễm Trâm hồn
nhiên hỏi:
- Nào, bây giờ nói
cho Trâm biết các bạn có việc gì muốn nhờ?
Nhật Nam nói:
- Nam và Thiên phụ
trách nhóm bút "Me xanh" của trường, nhưng Trâm cũng biết đấy tụi này
đâu có giỏi văn nên thật quá lúng túng. Tụi này nghĩ ngay đến Trâm và
Thụy là những cây văn lã lướt của lớp nên mới đến đây hy vọng mời được
hai bạn cùng tham gia.
Diễm Trâm im lặng,
nhỏ nghĩ đến Thúy Thụy: Hừm! Nhỏ này rõ ràng hồ đồ bộp chộp chưa. Người
ta quang minh chính đại, đến có nội dung đàng hoàng mà chưa chi nó đã
hiểu lầm và nổi khùng lên.
Thấy Diễm Trâm im
lặng không ừ hử gì, Nhật Nam lo lắng:
- Diễm Trâm, bạn
đừng từ chối hợp tác với tụi này nhé!
Diễm Trâm nhìn
lên, va chạm đầu tiên lại là ánh mắt đầy ắp chờ đợi của Nhật Nam. Bất
chợt nhỏ hơi hoảng, và ngó lơ đi chổ khác.
- Trâm không biết
đâu, để Trâm đi hỏi ý kiến nhỏ Thụy coi đã.
Vũ Thiên có vẽ ái
ngại:
- Thúy Thụy có vẽ
thù hận tụi này, Thiên e sợ nhỏ không đồng ý.
Nhật Nam lại hướng
về Diễm Trâm:
- Tại sao Thúy
Thụy lại có thái độ như thế hở Trâm?
Diễm Trâm nhìn
xuống những ngón tay của mình, bắt gặp những ngón tay đang nhau vô
nghĩa. Nhỏ vốn bạo dạn trong mọi vấn đề nhưng không hiểu sao lại không
hề dám nhìn thẳng mặt Nhật Nam trong lúc này. Không dám nhìn nhưng Diễm
Trâm vẫn hình dung ra một dáng con trai cao lỏng khỏng, da màu ngâm đen
rất ư là "con trai". Mái tóc Nhật Nam không bao giờ để quá dài, nét mặt
luôn luôn nghiêm nghị như suốt đời chỉ toàn có suy nghĩ. Còn quần áo
mặc ít khi được thẳng thớm. Nhỏ không biết Nhật Nam có bận rộn quá mức
hay không mà chẳng chịu châm chút cho bản thân mình. Duy chỉ có đôi mắt
Nhật Nam mỗi khi châm chú nhìn Diễm Trâm, nhỏ đều mất tự nhiên, vai và
môi hơi run, một thứ cảm giác gì đó rất lạ chợt rơi vào hồn thiếu nữ.
Có lẽ Nhật Nam
hiểu ánh mắt bối rối của Diễm Trâm. Cậu nói thật dịu dàng:
- Thôi Nam nhờ
Trâm nói lại với Thụy. Tụi mình bốn đứa có thể trở thành bạn thân của
nhau được không?
Diễm Trâm líu ríu
đáp nhỏ:
- Trâm cũng muốn
nhưng cần phải biết ý kiến của nhỏ Thụy.
Sự im lặng ngự trị
trong căn phòng một lúc khá lâu. Nhật Nam bản chất ít nói song rất muốn
nói với Diễm Trâm một điều gì đó thân thiện. Thế nhưng Nhật Nam cũng
rơi vào tâm trạng không biết mở lời như thế nào cho phù hợp, nên cuối
cùng đành im lặng. Thấy sự im lặng kéo dài làm cho mọi người ngượng
ngượng. Vũ Thiên cho tay vào túi, chợt cậu nhấp nháy mắt cười lôi ra
một thứ và nhìn Diễm Trâm cười:
- Thiên gởi Trâm
cái này.
Diễm Trâm nhìn
thấy gói chocolate hai chữ " em mờ" thì nổi máu ăn hàng như thường lệ.
Nhỏ giơ tay định lấy bỗng sực nghĩ nhanh:
- Ồ, chắc hắn nhờ
mình gởi cho Thúy Thụy đây mà.
Nghĩ thế và Diễm
Trâm hỏi ngay:
- Thiên gởi cho
Thụy đó hả?
Vũ Thiên khẽ liếc
Nhật Nam nhưng thấy bạn ngồi im như phật chẳng tỏ thái độ gì thì yên
lòng, thú nhận cùng Diễm Trâm bằng cái gật đầu:
- Ừ, giúp đỡ nha!
Diễm Trâm nghĩ tới
Thúy Thụy và tình hình hiện tại khá căng thì biết nhiệm vụ giúp đỡ Vũ
Thiên rất khó khăn. Tuy nhiên không muốn Vũ Thiên buồn thất vọng, nhỏ
nhận lời đại.
- Ðược, Trâm sẽ
giúp cho nhưng lần này thôi, lần sau Thiên muốn tặng gì thì phải tự tay
đưa cho nó đó.
Bao nhiêu đó cũng
đủ cho Vũ Thiên chấp nhận niềm vui lớn lao. Cậu coi Diễm Trâm như sứ
giã hòa bình. Có nỗi khổ nào hơn khi hai nước lân cận nhau mà cứ phải
ngấm ngầm đối phó nhau. Ðâu ai thích những cuộc chiến tranh kéo dài
mãi. Vũ Thiên cũng thế. Cậu chỉ ước muốn kết thân với cô bạn xinh đẹp
ngồi bên cạnh để tuổi đời học sinh ý nghĩa hơn, để những khi đến lớp
háo hức và vui nhộn hơn. Cậu không ngờ làm quen với con gái mà khó đến
thế. Cậu không biết còn phải "chôm" của mẹ đến mấy gói chocolate nữa!
Ðưa cặp thảy vô
học bàn Thúy Thụy có cảm giác nó chạm một vô vật gì.
Nghĩ rác hoặc giấy
nháp của lớp chiều hôm qua để lại, Thúy Thụy thò tay phủi ra, bọc
chocolate còn nguyên rớt theo khiến nhỏ ngạc nhiên lượm lên:
- Của ai đây?
Thúy Thụy nghĩ
nhanh: kẻ ăn vụng của lớp chiều hôm qua bỏ quên? Rồi nhỏ gạt phắt ý
nghĩ ấy. Gói chocolate chưa xé miệng, không lý gì ai khùng điên nỗi bỏ
quên. Vậy thì đích thị của gã "bốn mắt" Vũ Thiên chứ không ai khác.
Thúy Thụy mím vành
môi bóp chặt gói kẹo như nó có tội gì ghê lắm. Vừa quắt mắt nhìn lên
đụng ngay Vũ Thiên lừng lững ôm cặp vào lớp, Thúy Thụy tàn nhẫn quăng
gói kẹo lên mặt bàn:
- Mắc mớ gì để thứ
này trong ngăn bàn của tôi!
Vũ Thiên nhột nhạt
trong dạ, lại vừa quê quê khi có vài kẻ cùng lớp tò mò ghé mắt đứng
dòm. Mặc dầu cậu biết chắc là do Diễm Trâm để gói kẹo của cậu vào đó
nhưng cậu cứ chối phăng:
- Thụy nói kỳ quá,
tôi mới đến lớp biết gì mà để!
Thúy Thụy hung dữ
gằn giọng:
- Vậy chứ ai để?
- Làm sao tôi biết!
Thúy Thụy hứ một
cái còn kinh khiếp hơn cả sấm sét. Nhỏ hơi khó xử lý gói kẹo trong tay.
Của ai thì chưa biết, ném vô cặp thì không bao giờ, mà ném ra cửa thì
không xong. Tội chết! Dù gì giá thị trường gói hai chữ "em mờ" này cũng
năm, bảy ngàn chớ rẻ sao? May sao Diễm Trâm bước vào lớp. Nhỏ dư sức
thấy mặt Thúy Thụy đằng sát khí nhưng vờ không để ý sà xuống ôm vai bạn:
- Sao đi trể vậy
Thụy? Mày lúc nào cũng lề mề thấy sợ!
Không dè Thúy Thụy
còn giận chuyện hôm qua về Nhật Nam với Vũ Thiên tới nhà nên trề môi
dài cả tấc:
- Mày đã có bạn
mới, tao đi học trể hay sớm liên quan gì đến mày!
Diễm Trâm sầm mặt:
- Mày nói chuyện
sao dễ xa nhau quá! Ði ra ngoài tao sẽ nói cho mày biết cái này.
Nhìn tới nhìn lui
Thúy Thụy thấy Vũ Thiên đã đi ra ngoài, tự nhiên nhỏ cũng đỡ bực bội.
- Mày nói cái gì!
Ở đây nói không được hả?
- Cũng được, nhưng
sợ không tiện.
Thúy Thụy nhún vai
trịch thượng:
- Thì đi ra ngoài,
nói lẹ lên không thôi vô học, nửa chừng câu chuyện bị đứt ngang ráng
chịu, tao không thèm nghe lại đâu.
Diễm Trâm thở ra
dài thượt:
- Càng ngày mày
càng khó tánh như "bà già đau khổ"!
Hai nhỏ sánh ai
nhau đi ra ngoài. Vô tình Thúy Thụy cầm theo cả gói kẹo, vừa đi nhỏ vừa
làu bàu:
- Ðược rồi, đừng
có nhiều chuyện nữa, nói gì thì nói đi.
Diễm Trâm cố không
để mình gặp khó khăn khi nói, nhỏ hạ chất giọng dễ nghe nhất:
- Tao muốn nói với
mày là... gói kẹo chính tay tao bỏ vô.
Thúy Thụy ngó bạn
cười khan:
- Khi không mày bỏ
kẹo chocolate vô hộc bàn của tao, chắc không phải là mày muốn nói tao
ăn kẹo kiểu mới chứ!
Diễm Trâm nuốt
nước miếng. Có trời mới biết là vì nhỏ nghĩ hột chocolate bọc lớp đường
mỏng sẽ tan béo ngậy trên lưỡi hay là vì mở miệng với Thúy Thụy cứ là
nghẹn.
- Thì mày nói cũng
đúng, bởi vì kẹo đó đâu phải tao mua.
Thúy Thụy tập
trung ánh mắt xoay nhìn về Diễm Trâm:
- Không phải mày
mua thì chắc là "cây tre đầu làng" đem tới cho mày!
Diễm Trâm buột
miệng nói:
- Hoàn toàn không
phải vậy, "cây tre đầu làng" chẳng có kẹo ngon như vậy đâu mà đưa cho
mày.
Thúy Thụy nghiến
răng:
- Vậy thì ra chính
gã! Vậy mà khi nãy gã còn chối cãi.
- Chứ mày dữ như
quỷ sứ, ai dám nhận cho mày chửi hay sao!
Thúy Thụy thẳng
tay giúi gói kẹo vào tay Diễm Trâm:
- Mày đem trả cho
gã. Cho tao nhắn lời cảnh cáo từ nay còn bày đặt gởi gắm này nọ nữa,
tao nhất định sẽ cho ăn tát!
Diễm Trâm chỉ còn
nước bất lực kêu lên:
- Trời ơi Thúy
Thụy! Mày thật là quá đáng!
Chuông báo giờ vào
học, Diễm Trâm đành tiu nghỉu. Chuyện gói kẹo Thúy Thụy còn cố chấp
huống chi chuyện mời nó tham gia nhóm bút "Me xanh" lại do chính Vũ
Thiên và Nhật Nam phụ trách. Coi như là thất bại rồi còn gì, Diễm Trâm
cảm thấy buồn bã vô tận khi mình không hoàn tất nhiệm vụ lỡ nhận với Vũ
Thiên.
Trong khi đó Vũ
Thiên còn mang tâm trạng thê thảm hơn. Ở một nơi kính đáo thuận lợi
quan sát, cậu đã thấy gương mặt Diễm Trâm thật não nề khi vào lớp học.
Tai hại hơn, cậu còn giải sai một bài toán không lấy gì làm khó khiến
thầy phải ngạc nhiên nhìn hai vành môi đỏ chót của Vũ Thiên bị mím
chặt. Thầy ôn tồn:
- Em sao vậy Thiên?
Vũ Thiên không trả
lời. Kỳ thực cậu biết trả lời sao đây? Nhật Nam ngồi ở cuối lớp rất tội
nghiệp cho bạn mà không cách nào giúp đỡ được. Vũ Thiên là cây toán cừ
khôi suốt mười năm học qua, lại là lớp phó học tập mà hôm nay vì ai lại
giải toán vụng về không xong, làm trò hề cho thiên hạ, thế có đau
không? Nhật Nam thở dài lắc đầu chợt nghĩ câu nói của ai đó: "Vấn vương
tình cảm thật là tai hại!"
Không biết Diễm
Trâm đang suy nghĩ gì, riêng Thúy Thụy cười trước tai nạn của Vũ Thiên,
nhỏ tỏ vẽ hả hê không hề có chút xót thương cho kẻ đã vì mình mà "bại
trận" thương đau giữa lớp.
Cũng không ai biết
ở đời có việc "quả báo nhãn tiền" hay không mà ngay tức khắc thầy bảo
Vũ Thiên về chổ và gọi đúng tên Thúy Thụy lên giải bài toán thay cho Vũ
Thiên ngồi bên cạnh. Thúy Thụy tái mặt, nụ cười tắt nửa chừng. Nhỏ run
cầm cập tựa hồ đứng không vững nhưng bắt buộc phải rời chỗ ngồi bước
lên bảng. Thúy Thụy không dám nhìn Vũ Thiên nên không rõ mặt mũi gã lúc
ấy ra sao. Diện tích của lớp học không bao nhiêu mà nhỏ thấy như đôi
chân níu từng bước đi của mình. Thúy Thụy xây xẩm choáng váng thật sự.
Tự nhỏ hiểu bản thân mình yếu kém toán hơn Vũ Thiên nhiều lắm. Tối qua
vì mê cuốn băng cuối cùng của b phim "Bức tranh định mệnh" nên Thúy
Thụy không dòm ngó bài vở vì cả. Giờ thì trong đầu chỉ còn mang máng
những "Tiểu yến tử", "tử vi", "Ngũ Aca"... Bài toán này ở chỗ nào,
thuộc dạng nào, nhỏ quên mất luôn. Nguy rồi, làm thế nào bây giờ? Thúy
Thụy không thể để cả lớp cười nhạo báng như đã cười Vũ Thiên. Nhỏ càng
líu ríu và lính quýnh không biết toan tính làm sao. Có lẽ vì vận dụng
quá tải thần kinh nên Thúy Thụy lâm vào trạng thái căng thẳng vượt bậc,
mắt nhỏ đột nhiên tối sầm. Nhỏ chao nghiêng người đi và bám víu lấy đầu
bàn rất kịp thời, nếu không thì nhỏ đã té nhủi. Có tiếng đứa nào đó kêu
hoảng:
- Ối! Thúy Thụy bị
trúng gió!
Nhiều đứa khác
nhao nhao lên:
- Ðúng rồi! Thúy
Thụy bị trúng gió.
- Mặt nó nhợt nhạt
thấy sợ quá.
- Nó xỉu kìa, mau
đỡ nó.
Một đứa mau miệng
la:
- Thưa thầy, Thúy
Thụy gặp sự cố!
Thế là cả lớp ồn
ào hẳn. Thúy Thụy không ngờ sự kiện bất ngờ này đã cứu mình thoát nạn.
Tình thế chẳng thể đừng bắt buộc Thúy Thụy xìu dần úp mặt tên bàn gần
nhất. Nhiều người vây quanh nhỏ, có cả thầy. Thầy nói:
- Mấy em dìu bạn
về chỗ dùm thầy. Em nào có mang theo dầu gió thì giúp đỡ bạn mình với.
Diễm Trâm phóng
khỏi chỗ ngồi chạy ra đỡ bạn. Nhỏ cũng sợ xanh mặt:
- Thấy trong người
sao hả Thụy?
Thúy Thụy ôm đầu:
- Tao chóng mặt
quá.
Diễm Trâm lo lắng
chân thật:
- Nếu thấy tình
trạng không ổn thì tao đưa mày về nha!
Thúy thụy ngần
ngại:
- Tao sợ mất bài
học của mày...
- Bệnh hoạn quan
trọng hơn, còn bài học bất quá chép sau chứ có sao đâu.
Thúy Thụy được dìu
về chỗ ngồi, Vũ Thiên cũng lo lắng cho nhỏ ra mặt không kém gì Diễm
Trâm. Cậu quên mất sự ngượng ngùng ban nãy cả lớp cười mình, xăng xái
hỏi Thúy Thụy bằng giọng hết sức êm đềm:
- Có sao không
Thụy?
Thúy Thụy khẽ tựa
lưng vào bàn sau, nhỏ khép mắt không trả lời Vũ Thiên. Ðôi mi cong veo
rung rung nhìn đẹp quá đỗi. Diễm Trâm không rõ xớn xác thế nào mà thất
thanh la lên:
- Ôi mặt của Thúy
Thụy tái ngắt hà thầy ơi!
Thầy chưa kịp phản
ứng, Diễm Trâm lại to miệng kêu như muốn khóc:
- Tay Thúy Thụy
lạnh ngắt, liệu nó có chết không hở thầy?
Thầy nhăn vầng
trán vốn đã có sẵn quá nhiều nếp nhăn do lao động trí tuệ gây nên. Có
lẽ thầy đang nghĩ tiết học của thầy quá xui xẻo nên mới có sự cố. Một
phút trôi qua, thầy đĩnh đạc bảo Diễm Trâm:
- Em hãy bình
tĩnh, có thể Thúy Thụy chỉ bị thoáng một chút thôi. Ðể bạn ngồi nghỉ
một lát rồi em và Vũ Thiên ngồi kế đó đưa Thúy Thụy về nhà dùm thầy.
Vũ Thiên hăng hái
xung phong:
- Thưa thầy, một
mình em có thể đưa bạn Thụy về được ạ. Ðể Diễm Trâm ở lại lớp khỏi mất
tiết học.
Nhật Nam nãy giờ
không nói gì, bây giờ khẽ cười một mình. Chẳng ai hiểu ý nghĩa nụ cười
của cậu lớp trưởng cũng như hiểu cậu đang nghĩ gì. Diễm Trâm nghĩ ngợi
chi đó, phân vân lưỡng lự rồi nhìn Vũ Thiên thông cảm. Thầy cũng đồng ý
như vậy. Chỉ duy nhất Thúy Thụy, tuy nhắm mắt nhưng thầm bầm gan tím
dạ. Nhỏ không dám phản đối cũng không dám mở mắt sợ người ta phát hiện
ra sự vờ vĩnh của mình thì nguy khốn! Song nghĩ đến Vũ Thiên tự nguyện
nhận nhiệm vụ đưa mình về thì nhỏ phát tức. Gã quả là kẻ biết tận dụng
thời cơ đấy! Hừm, hừm! Thúy Thụy nghĩ nát óc cũng không có cách nào
khác. Thôi thì đã lỡ lao đầu xuống sông thì phải chịu ngâm nước chớ
biết sao!