Wellcome
Nữ Quái Sân Trường
Ồ, mà Thúy Thụy không hiểu tại sao nhỏ ghét gã "bốn mắt" đến tận cùng
con số, nhưng trong lòng nhỏ lại cứ trông chờ... Vậy mà gã tỏ ra thờ ơ
không lo lắng cho nhỏ khi nhỏ ốm khiến cho nhỏ cũng tức phát khóc được.
Mâu thuẫn thế! Ðầu nhỏ căng ghê, nhỏ biết làm sao bây giờ!
Thúy Thụy đang đăm
đăm nghĩ đến Diễm Trâm. Nó để đầu trần dưới nắng, Nhật Nam đã cuống
quýt xót xa còn hơn cả đầu của gã phơi nắng không bằng. Gã nhường nón
cho Diễm Trâm, tìm cách bảo vệ mái tóc và làn da mặt cho Diễm Trâm.
Biểu hiện đó đích thị là tình cảm bạn bè của họ trên đà phát triển mạnh
mẽ chớ còn gì!
Hừm! Hừm! Còn gã
Vũ Thiên thì sao? Gã có thể dửng dưng thế kia ư? Mình đang bệnh thật sự
chớ có vờ vĩnh đâu! Gã tệ lắm! Tệ lắm! À, mà sao càng lúc mình càng mâu
thuẫn với bản thân và ý nghĩ ban đầu mất rồi. Mình cần quái gì gã, gã
là cái quái gì! Hừm! Ðừng hòng làm phách nhé Vũ Thiên ơi!
Diễm Trâm theo dõi
diễn biến trên nét mặt bạn, nhỏ hỏi nhỏ:
- Nhức đầu lắm
phải không?
Thúy Thụy khẽ gật
nhưng không đáp. Diễm Trâm lấy khăn giấy lau mồ hôi cho Thúy Thụy rồi
lau sạch tay mình, day day hai bên thái dương bạn giựt gió. Một vệt tím
bầm xuất hiện và nhỏ cảm thấy trán Thúy Thụy nóng hổi như sốt cao, Diễm
Trâm lật đật hỏi:
- Bệnh rồi hả Thụy?
Thúy Thụy đáp bằng
giọng ứ nước:
- Không biết,
nhưng trong người mệt kinh khủng dường như sắp tắt hơi, chân tay rã rới
còn cái cổ đau cứng hết muốn cựa quậy.
Diễm Trâm tỏ vẽ
hối hận:
- Hồi nãy tao
tưởng mày rên chơi, không dè mày bệnh thật. May mà mày chưa xỉu, không
thì tao là đứa ân hận.
Thúy Thụy biết
Diễm Trâm cũng muốn ám chỉ lần trước, nhỏ quê và im lặng. Diễm Trâm
cuối xuống dịu dàng:
- Tao lấy nước cho
mày uống rồi đưa mày về nhà nhé!
Thúy Thụy cảm thấy
giận vô cớ, nhỏ bướng bỉnh lắc đầu:
- Không cần về mà
cũng không cần uống nước. Tao nghỉ vài phút qua cơn choáng là sẽ ra lao
động tiếp chớ không bỏ cuộc hèn hạ đâu.
Diễm Trâm khuyên:
- Nhưng đầu mày
nóng hổi nè, mày bệnh rồi.
Thúy Thụy liếm
vành môi khô khốc ương ngạnh nói:
- Bệnh chết cũng
không bỏ cuộc. Tao chỉ cần nghỉ một lát thôi. Mày ra lao động đi không
thôi có kẻ kiện thì phiền.
Diễm Trâm nhăn mặt:
- Ám chỉ gì vậy?
Thúy Thụy ngủng
ngẳng:
- Tao không thèm
ám chỉ, thôi ra ngoài đó đi.
Diễm Trâm đứng
nhìn bạn một lúc rồi lắc đầu trở lại với công việc của mình. Sân trường
không nhỏ bé gì xong những cọng cỏ xanh rờn theo mưa mọc lên từ từ bị
héo gục khi rời khỏi mặt đất. Nắng khó chịu, nhưng những câu chuyện râm
ran kèm theo những tiến cười khúc khích làm mọi người đều cảm thấy vui
vẻ không chút mỏi mệt. Và một lúc sao ai nấy quên mất Thúy Thụy đang
ngồi tựa gốc cây chờ nguôi cơn mệt. Kể cả Diễm Trâm cũng quên, hình như
có ai đó đang mời nhỏ ăm món gì, cái miệng nhỏ chóp chép nhai, đồng
thời kéo dài những giọng cười.
Thúy Thụy chớp
mắt, mở to nhìn các bạn rồi lại khép hờ hững. Ðôi rèm mi rung rinh khe
khẽ chứng tỏ nhỏ đang nghĩ điều gì mông lung. Gió hiu hiu đối với người
ta là cơn mát vuốt ve tâm hồn, song với Thúy Thụy chỉ làm tăng thêm cái
nóng hừng hực lùa vào tận trái tim thật khó chịu. Bỗng một vật gì đó
rơi độp trên cổ áo Thúy Thụy gây cảm giác ngo ngoe nhồn nhột. Bất giác
Thúy Thụy nổi da gà, nhỏ đưa tay chạm chất mềm mềm và lấy ra xem vật
gì. Một tiếng thét chói lói thất kinh không thua tiếng đại bác nổ,
gương mặt Thúy Thụy tái xanh xám:
- Trời ơi, con sâu!
Nhỏ chỉ kịp hất
con sâu xanh lè to đùng có đôi mắt thồ lộ và hai cái sừng cong vút thật
kinh tởm rồi nghẻo đầu ngất xỉu. Tiếng thét bất thần của Thúy Thụy làm
mọi người giật mình. Mấy cọng bánh snack từ môi Diễm Trâm cũng bị rơi
xuống đất do sự cố của Thúy Thụy. Nhỏ ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy
đến với Thúy Thụy thì thoát cái. Một bóng người lao vào gốc cây me.
Diễm Trâm nhìn kỹ nhận ra đó là Vũ Thiên. Cậu phóng đến đỡ Thúy Thụy
đang nằm sóng soài trên nền đất đồng thời dùng chân đá bay vèo con sâu
ra tuốt ngoài xa. Vũ Thiên lay vai Thúy Thụy:
- Thụy! Thụy! Bạn
tỉnh lại đi đừng sợ, con sâu đã bị Thiên giết chết rồi.
Thúy Thụy quá kinh
sợ con sâu nên ngất xỉu thật. Mặt nhỏ nhợt nhạt như xác chết, khóe mắt
đẩy ra hai giọt lệ lăn dài trên gò má. Ðến lúc này nhiều đứa vây lại
quanh Thúy Thụy, Diễm Trâm hấp tấp nắm bàn tay lạnh ngắt của Thúy Thụy
và hoảng hốt kêu lên:
- Nguy rồi các bạn
ơi! Con Thụy nó sợ sâu nhất trên đời nên ngất xỉu. Bây giờ mình phải
làm sao đây?
- Khiêng nó vô văn
phòng được không? - Có đứa đưa ý kiến.
Ðứa khác ngăn:
- Không nên làm
phiền các thầy cô đang họp chuyên môn.
Diễm Trâm sốt ruột:
- Nên cái này,
không nên cái nọ làm gì. Việc trước tiên mình làm cách nào cho Thúy
Thụy tỉnh bây giờ?
Lại có đứa hiến kế
không đàng hoàng:
- Thọt lét nó,
nhéo má nó thử coi!
Diễm Trâm lườm nhỏ
đó, kèm theo một tiếng hừm khiến nhỏ im bặt luôn không dám đùa giỡn
nữa. Một nhỏ khác nghiêm chỉnh nói:
- Giựt tóc mai nó
nhè nhẹ, nó sẽ tỉnh đó Diễm Trâm
Diễm Trâm nghe có
lý liền làm theo, hai tay nhỏ lần bắt mấy cọng tóc mảnh nơi vành tai,
giựt nhè nhẹ. Mới đầu Thúy Thụy vẫn cứ nằm im không nhúc nhích. Nhưng
giựt thêm vài cái nữa nhỏ bắt đầu cử động bằng cái nhăn mặt chứng tỏ
cảm nhận được da thịt bị đau. Diễm Trâm mừng quá gọi rối rít:
- Thúy Thụy, mày
tỉnh rồi phải không? Mày có nhớ chuyện gì xảy ra?
Thúy Thụy khẽ làm
lay động làm mi, rồi chớp chớp vài cái, từ từ mở mắt. Gương mặt đầu
tiên mà nó gặp gỡ là Vũ Thiên. Sau lớp thủy tinh kính cận đôi mắt cậu
thật lo lắng biết bao! Vũ Thiên dùng chiếc mũ che những giọt nắng xuyên
qua vòm cây rơi trên mặt Thúy Thụy! Bên cạnh gương mặt của Vũ Thiên là
vô số gương mặt khác nhưng sao Thúy Thụy không thấy ai thân thương bằng
gương mặt hằng ngày dễ ghét ấy. Thúy Thụy bất chợt đỏ bừng mặt e thẹn,
nhỏ từ từ ngồi dậy đảo mắt ngó chừng con sâu thủ phạm làm nhỏ một phen
hú hồn đứng tim. Cảm giác kinh hãi còn hằn rõ trên nét mặt Thúy Thụy ai
cũng nhận thấy. Vũ Thiên hiểu ý liền nói rất đỗi nhẹ nhàng:
- Thụy đừng sợ,
con sâu không còn nữa đâu.
Diễm Trâm phủi
những cọng rác và bụi bẩn trên áo Thúy Thụy, con nhỏ ân cần hỏi han:
- Có sao không
Thụy? Cảm thấy trong người thế nào?
Thúy Thụy lí nhí:
- Tao mất vía vì
con sâu to đùng khủng khiếp rơi ngay trên cổ áo.
Diễm Trâm an ủi
bạn:
- Thôi đừng mất
vía nữa, mau gọi cái vía mày quay trở về vì Vũ Thiên đã xử tử con sâu
tội lỗi rồi.
Thúy Thụy lén nhìn
Vũ Thiên. Gã cũng đang lén nhìn nhỏ, bốn con mắt vụng trộm bỗng chạm
vào nhau. Thúy Thụy nhận được nụ cười và chợt thấy mình bối rối. Chỉ
một câu nói mà nhỏ thấy sao quá khó khăn:
- Thụy... cảm ơn
Thiên nha!
Vũ Thiên lại mỉm
cười, ôi sao lúc này gã lại cười đẹp đến thế? Không hề giống "con quái
vật thời tiền sử" chút nào.
Nhật Nam lên tiếng
thật đúng lúc:
- Nếu Thụy cảm
thấy không khỏe thì để thằng Thiên nó đưa về!
Thúy Thụy không
phản ứng, đó là hiện tượng lạ chưa từng có. Diễm Trâm lập tức phụ họa
theo lớp trưởng:
- Ðúng rồi, một ý
kiến hay và đúng đắn. O.K nha Thụy!
Có lẽ Vũ Thiên hồi
hộp chờ đợi một cái gật đầu của Thúy Thụy. Cậu nhìn nhỏ bạn gái chăm
chăm và mắt sáng tươi lên khi thấy Thúy Thụy cúi mặt nở nụ cười hiền
hòa.
Mấy nhỏ nhiều
chuyện chứng kiến hiện tượng lạ lại được dịp rì rầm bàn tán. Những tên
con trai cũng có kẻ dòm người ngó, nhưng mặc kệ... Vũ Thiên cứ bình
thản phớt lờ mọi cái nhìn tọc mạch. Cậu cùng Thúy Thụy đi chậm ra chỗ
đẻ xe, rồi lấy xe của mình đến gần Thúy Thụy và dùng mắt mời mọc, Thúy
Thụy ái ngại bởi xe leo núi đâu có ba ga mà ngồi. Vũ Thiên nháy mắt:
- Ngồi trên khung
nè!
Thúy Thụy nhăn
mũi, Vũ Thiên vội nói:
- Vậy dùng xe của
Thụy thôi.
Xe của Vũ Thiên bỏ
lại. Cậu chở Thúy Thụy bằng xe Trung Quốc mới cáu. Vòng bánh xe lăn nhẹ
tênh như ý nghĩa của hai người bạn vừa hiểu nhau. Mặt trời chưa nghiêng
ngả nhiều về phía tây nên còn ném những tia nắng gay gắt oi nồng. Trời
đứng gió, thời tiết lại khắc nghiệt, vậy mà cả Vũ Thiên lẫn Thúy Thụy
đều cảm thấy buổi chiều nay vật gì cũng đáng yêu một cách lạ lùng.
Về đến nhà, Thúy
Thụy dường như không nghe cảm giác mệt mỏi mà khi nãy trong giờ lao
động tưởng chừng vật ngã nhỏ. Thế là thế nào, Thúy Thụy chưa có thời
gian định nghĩa, chỉ biết nhỏ đang tiếp nhận một sự thay đổi tư duy về
đám con trai trong lớp mà điển hình là gã Vũ Thiên.
Vũ Thiên dắt xe
đạp vào tận thềm cho Thúy Thụy:
- Thụy vô nhà nằm
nghỉ cho khỏe, Thiên trở lại trường lao động với các bạn.
Thúy Thụy ngập
ngừng:
- Thiên đi trở lại
trường bằng gì?
- Thiên... đi bộ
cũng được mà.
- Không được đâu,
xa lắm. Thiên cứ lấy xe của Thụy mà đi cho tiện rồi gởi trong phòng bảo
vệ, ngày mai Thụy quá giang bạn bè đi học sẽ lấy sau.
Vũ Thiên gật nhẹ:
- Vậy cũng được.
Thúy Thụy trở nên
bẽn lẽn, nhỏ mời bằng âm điệu tha thiết:
- Thiên vô nhà
uống nước đã.
Vũ Thiên đưa tay
đẩy gọng kính, cậu cười rất dễ mến:
- Thiên không khát
lắm.
- Thụy biết Thiên
cố tình khách sáo. Trời nắng như thiêu đốt đến suối còn cạn nước đừng
nói nước trong cơ thể con người không cạn.
Biết khó lòng từ
chối ý muốn của con gái, Vũ Thiên nhận lời, cậu nghĩ:
"Khi con gái muốn
là ông trời muốn. Không nên làm phật ý con gái mà bất lợi! Những câu
này hình như mình nghe ở đâu nhỉ?..."
Nghĩ xong Vũ Thiên
vui vẻ:
- Thụy nói thế tự
dưng Thiên nghe khát nước quá!
Cả hai cùng cười
thân mật. Vũ Thiên theo chân Thúy Thụy vào ngồi trong phòng khách. Gia
đình Thúy Thụy thuộc hàng khá giả nên có cách sống phong lưu thượng
hạng. Nhà cửa của nhỏ khang trang rộng rãi và các vật dụng tiện nghi
sang trọng đều phù hợp.
Vũ Thiên vừa ngồi
xuống ghế nệm thì người giúp việc xuất hiện. Thúy Thụy nói với chị ta:
- Bạn học của em,
chị cứ để em tự nhiên tiếp không cần đến chị.
Người giúp việc
nhẹ nhàng rút lui ngay. Thúy Thụy mở quạt trần thêm, dù phòng khách đã
chạy máy lạnh mát rượi. Không khí tách biệt hẳn bên ngoài, khoan khoái
cả người. Thúy Thụy lấy lại vẻ hồn nhiên cố hữu, nhỏ nhí nhảnh bảo Vũ
Thiên:
- Bạn ngồi chơi
chờ mình năm phút riêng tư nhé!
Vũ Thiên tỏ vẻ
ga-lăng:
- Sẵn sàng.
Cậu còn kèm theo
một nụ cười nhiều ý nghĩa khiến Thúy Thụy quay đi mà tâm hồn nao nao
như gió thoảng qua nhành cây làm xao động những chiếc lá. Trong khi Vũ
Thiên đưa mắt quan sát những tấm ảnh lồng dưới mặt kính bàn, nhất là
hình của Thúy Thụy khi còn nhỏ với gương mặt thông minh tinh nghịch vô
cùng.
Thúy Thụy biến về
phòng riêng tức tốc thay đổi áo quần. Nhỏ chọn quần lửng trên mắt cá
chân và áo vải may ôm trông quá dễ thương. Nhỏ không quên chải mái tóc
và soi gương trước khi trở ra phòng khách. Trao cho Vũ Thiên chiếc khăn
trắng muốt lấy từ tủ lạnh và lon nước ướp sẵn đủ lạnh để uống, Thúy
Thụy êm đềm nói:
- Thiên lau mặt
cho mát rồi uống nước đi.
Cử chỉ dịu dàng
của Thúy Thụy làm cho Vũ Thiên xúc động. Vậy mà có lúc cậu đặt cho nhỏ
là "nữ quái sân trường" mới oan chứ! Ồ, mà Thúy Thụy hôm qua và hôm nay
khác nhau đến kỳ lạ! Một Thúy Thụy chanh chua đanh đá không ai bằng và
một nhỏ Thúy Thụy hiền thục khả ái, tại sao hai tính cách lại ẩn trong
một con người, Vũ Thiên chịu không sao lý giải.
Sáng qua trong giờ
học, mặt Thúy Thụy còn vênh váo kiêu kỳ, giọng nói nghe mà bắt ê răng,
rùng mình. Nhỏ còn cái tật luôn thích gây sự với bất cứ con trai nào
dám nhìn nhỏ táy máy. Dĩ nhiên Vũ Thiên là đối tượng bị khoanh bút đỏ
để chu môi, trừng mắt, bạnh miệng, nhăn răng hoặc lầm bầm suốt cả buổi
học. Vậy nhưng lúc này mọi dữ kiện đang đảo ngược một cách khó hiểu.
Vẫn là Thúy Thụy chớ không phải ai khác nhưng ánh mắt trong veo, miệng
cười tươi tắn, thái độ duyên dáng hoạt bát làm sao. Con người Thúy Thụy
là trung tâm mâu thuẫn hay nhỏ đã thay đổi tính cách? Ðành rằng, trước
đây cái ngang ngạnh bướng bỉnh của Thúy Thụy cũng có nét hay, nhưng
cũng dễ làm người khác tự ái hoặc nổi nóng. Lâu nay Vũ Thiên không thể
dối lòng mình vừa thích vừa ghét Thúy Thụy vì cậu ở trong tình trạng
luôn bị nhỏ làm tổn thương lòng tự trọng.
Vũ Thiên thích
Thúy Thụy song không có nghĩa chấp nhận sự kênh kiệu của nhỏ. Cậu nghĩ
ra cách lạnh lùng phớt tỉnh mọi hành động của nhỏ ắt sẽ vừa chọc tức
được nhỏ, vừa đỡ tức cho mình. Quả nhiên áp dụng phương pháp này hữu
hiệu thật. Vũ Thiên hí hửng khi nhận thấy mỗi ngày Thúy Thụy mỗi tức
điên lên. Lâu lâu Vũ Thiên lén liếc Thúy Thụy một cái thấy nhỏ đã đẹp
mà khi tức giận còn đẹp ác chiến hơn. Trong lòng cậu con trai vừa lớn
mến mộ cô bạn ngồi cạnh bên nhưng dặn lòng giữ câm lặng để "nước cờ"
được trọn vẹn. Ðôi lúc chịu không nổi, Vũ Thiên rất muốn mở miệng trước
cất lời "xin lỗi" rồi xin làm quen, kết tình hữu nghị với người láng
giềng. Rồi mỗi lần thấy Thúy Thụy hách hách lên, Vũ Thiên lại tức và
thôi. Cậu trề môi, nhất định không thèm... không thèm!
Ðến buổi lao động
hôm nay thì như sẵn một định mệnh chăng? Khi Thúy Thụy say nắng, Vũ
Thiên rất muốn chạy lại giúp đỡ. Nhưng nhớ lại hôm trước mình đã bị
"lừa" quê quá độ. Trong khi cậu lo "sốt vó", tận tình giúp đỡ kẻ hoạn
nạn thì hóa ra nhỏ giả vờ chống lại thầy đã kêu nhỏ lên bảng. Chuyện cũ
đã qua, Vũ Thiên không quên nên cũng hơi tức nghẹn khi nghĩ đến. Chừng
biết Thúy Thụy say nắng thật, Vũ Thiên hối hận đã nghĩ không phải cho
nhỏ. Vì vậy khi nghe Thúy Thụy đột nhiên hét lớn vì con sâu rớt trúng
cổ, Vũ Thiên không thể làm ngơ. Cậu nhanh chân nhất chạy đến giúp đỡ.
Không ngờ sự giúp đỡ theo phản xạ tự nhiên ấy thật đúng lúc, đem lại
hiệu quả giống như trong mơ. Ôi... có phải chăng là... Không! Vũ Thiên
không dám nghĩ gì xa hơn nữa. Cậu lại theo thói quen đưa tay đậy gọng
kính cận lên trên sóng mũi, nhận chiếc khăn mát lạnh từ bàn tay mềm mại
của Thúy Thụy, mắt cận của cậu vốn khờ khạo nay hấp háy đến buồn cười.
- Cảm ơn Thụy.
Thúy Thụy nghiêng
đầu:
- Thụy phải cám ơn
Thiên mới đúng. Thiên đã trừng trị con sâu giùm Thụy, còn nhiệt tình
đưa Thụy về tận nhà, đâu phải người bạn nào cũng tốt với Thụy như thế.
Hai người chỉ im
lặng ngẫm nghĩ từng lời của nhau. Thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt nhìn
nhau lại e thẹn cười rồi cúi vội mân mê những ngón tay mình. Hồi lâu
Thúy Thụy khẽ nhắc:
- Sao Thiên không
nói chuyện gì hết vậy?
Vũ Thiên bối rối:
- Thiên... không
biết nói gì trước.
Thúy Thụy ngường
ngượng nói:
- Thiên có giận
Thụy không?
- Giận chuyện gì?
- Chuyện... tùm
lum chuyện hết á.
Vũ Thiên thật thà
đáp:
- Ừa, cũng có giận
chút xíu thôi.
Thúy Thụy bẻ tay
kêu lốp rốp. Thường ngày nhỏ nói chuyện gì cũng đốp chát dễ tuôn lời.
Giờ đây mở miệng lời nào cũng quá khó khăn:
- Nhưng... bây giờ
còn giận không?
Vũ Thiên cười mặt
đẹp sáng như vầng trăng vừa ló ra khỏi đám mây:
- Hết rồi.
Thúy Thụy cắc cớ:
- Tại sao hết giận?
Vũ Thiên thu can
đảm nói nhanh:
- Tại vì Thụy dễ
mến, dễ thương nên Thiên không giận được.
Thúy Thụy lia ánh
mắt ngọt ngào:
- Xí! Ghê quá hà!
Vũ Thiên nghe tâm
hồn dễ chịu. Tiếng "xí" của con gái giống như tiếng đàn rung đúng nhịp
điệu không chói tai chút nào. Ðâu đây trong không gian tĩnh lặng có
tiếng thầm thì trò chuyện của đôi chim, thân mật hệt như Thúy Thụy với
Vũ Thiên.
oOo
Không ai biết tốc
độ thời gian nhanh hay chậm bởi vì nó cứ thản nhiên đi qua từng ngày.
Mà cảm nhận chậm hay nhanh là do tâm lý con người. Chưa bao giờ đôi bạn
Thúy Thụy và Diễm Trâm cảm thấy thời gian phi nhanh như thế. Mỗi buổi
học quá mau hết. Chưa chuyện trò dăm ba câu, buổi sáng đã thành buổi
trưa. Các buổi tối học nhóm, chưa chi đã thấy kim đồng hồ điểm chín giờ
phải chia tay về nhà ngủ mai còn đi học. Bộ tứ Diễm Trâm, Thúy Thụy, Vũ
Thiên và Nhật Nam gặp nhau, niềm vui cứ kéo dài bất tận. Thế mới biết
niềm vui thì qua mau còn nỗi buồn thì lếch thếch, Thúy Thụy thường là
người luôn hối tiếc thời gian chất chứa đầy ấp kỷ niệm học trò.
Mùa xuân đến đem
theo hơi thở ấm áp và nắng nhẹ nghiêng đổ bên thềm. Chiều xuân thênh
thang với mây êm ái nhàn du và hoa xuân rực nở như tuổi xuân của các
nhỏ đẹp làm sao! Trong nhà của Thúy Thụy, Diễm Trâm cắn hạt dưa vừa rúc
rích cười:
- Tao đã bói và đã
nói mày ghét của nào trời trao của nấy. Bây giờ
mày thấy không,
tao nói giống như thánh nói mà mày không tin.
Thúy Thụy thụi bạn
một cái đau điếng:
- Không dám đâu
đừng có nói bậy!
Diễm Trâm gân cổ
lên cãi:
- Á, cũng cái
giọng điệu không dám đâu... không dám đâu. Xì mốc, bây giờ thì dám quá
rồi còn gì!
Thúy Thụy trợn
trừng:
- Dám cái gì, mày
đừng phát ngôn bừa bãi ảnh hưởng đến uy tín của tao nha.
Diễm Trâm bĩu môi:
- Phát ngôn bừa
bãi! Ảnh hưởng uy tín! Nghe ngứa cả tai. Vậy tao hỏi, mày phải nhìn vào
mắt tao trả lời chân thật. Tối chủ nhật vừa rồi mày với gã Vũ Thiên đi
đâu?
Thúy Thụy khéo léo
chối phăng:
- Hồi nào? Tao
không có đi với gã nhé mày! Ðể tao nhớ coi, à chủ nhật vừa rồi ấy hả,
tao đi shop với mẹ tao...
- A con lẻo mép,
còn nói dối nữa chứ, mày muốn có người làm chứng không? Thời buổi này
phải có chứng cứ mới hợp pháp luật phải không?
Thúy Thụy chột dạ,
nhỏ véo má Diễm Trâm:
- Thì ra mày với
"ông già đau khổ" luôn rình rập tao.
Diễm Trâm la oang
oác:
- Ðụng tự ái dân
tộc nghen mày! Tao và Nhật Nam tự thấy có trách nhiệm phải quan tâm sâu
sắc đối với mày và Vũ Thiên, chớ không thể dùng danh từ "rình rập" nghe
mích lòng quá.
Ðến lượt Thúy Thụy
quay trở ra:
- Ai mượn, ai
khiến mày làm chuyện bao đồng với tao. Ðúng là đồ "ăn cơm nhà đi vác tù
và hàng tổng", hứ!
Diễm Trâm cười hi
hi, nhỏ thè lưỡi làm mặt xấu:
- Từ nay mày cũng
không được cụm từ "ông già đau khổ" với "quái vật thời tiền sử" nữa.
Phải gọi là Vũ Thiên và Nhật Nam, hiểu chưa?
Thúy Thụy nhún vai:
- Chưa hiểu.
Diễm Trâm vỗ đầu:
- Trời ơi! Nghĩa
là từ nãy giờ tao nói chuyện với cây à?
- Không phải cây
mà là con người.
Diễm Trâm hét như
còi xe lửa:
- Vậy mày nghe tao
nói cái gì hả?
Thúy Thụy tỉnh
queo:
- Tao nghe mày
nói, mày rất khoái gã Nhật Nam.
Nói xong Thúy Thụy
né qua một bên liền để tránh cái đấm ngàn cân của Diễm Trâm bay tới.
Nhỏ cười khành khạch trong khi Diễm Trâm nhảy đùng đùng lên:
- Chỉ có mày với
gã Vũ Thiên mới khoái nhau.
Thúy Thụy nhái:
- Chắc mày và gã
Nhật Nam không có vụ đó à?
Diễm Trâm đỏ bừng
mặt, nét e thẹn làm gương mặt con gái diễm lệ hơn. Nhỏ khỏa lấp sự e
thẹn của tâm hồn tinh khôi bằng cách chửi ầm lên:
- Con khỉ Thúy
Thụy!
Thúy Thụy chu mỏ
trả đũa:
- Con Tề Thiên
Diễm Trâm!
Bí thế Diễm Trâm
bèn nghĩ ra một câu dọa:
- Tao sẽ nói cho
cả trường biết mày đi ăn kem với Vũ Thiên. Còn nhiều lần nhận chocolate
của người ta đem tặng nữa.
Chiêu này thì
khống chế được Thúy Thụy thật, nhỏ lúng túng:
- Ê... đừng có
giỡn kiểu đó nghe mày. Tụi nó thêm mắm dặm muối bậy bạ là chết tao đó.
Thấy điểm trúng
huyệt "tê liệt" của Thúy Thụy, Diễm Trâm tận dụng tối đa:
- Thì mỗi lần tặng
phẩm chocolate của người ta đem tới, cứ hào phóng chia tao phân nửa là
mọi vấn đề êm đẹp ngay thôi.
- Mày đúng là kẻ
tham lam, biết tận dụng thời cơ hết mức. Tao không hiểu tại sao gã Nhật
Nam thích mày được mới là kỳ.
Diễm Trâm nhởn nhơ
đáp:
- Mày không hiểu
tại sao hả? Mày thật là đứa nông cạn chả có chút tâm hồn sâu sắc nào.
Ðể tao nói cho mày hiểu, là tại vì tao có cái duyên ngầm đấy.
Thái độ diễn tả
của Diễm Trâm làm Thúy Thụy tức cười không nhịn nổi, thế là đôi bạn gái
phát cười ngất. Bỗng nhớ ra một việc quan trọng, Diễm Trâm phân vân hỏi
Thúy Thụy:
- Nè, tối chủ nhật
Vũ Thiên mời dự tiệc, có mời mày không?
- Có mời, nhưng
hỏi tiệc gì Vũ Thiên không chịu nói.
Thúy Thụy cắn môi
đầy suy nghĩ, mắt đen láy nhìn về một hướng man mác bâng khuâng:
- Thiên không nói
nguyên nhân đãi tiệc, tao nghĩ mãi chẳng ra vì sinh nhật thì không phải
rồi, chẳng biết là mục đích gì. Nhưng có điều mấy hôm nay tao để ý thấy
Thiên lạ lùng lắm, hình như buồn buồn.
- Buồn ư? Nhưng vì
sao?
Thúy Thụy lắc đầu:
- Nếu tao biết thì
tao đâu có thắc mắc và hỏi mày.
Diễm Trâm phỏng
đoán:
- Lạ nhỉ, Thiên
vốn vui vẻ và yêu đời, hay là có chuyện gì không hay xảy ra cho Thiên
chăng?
Ðôi bạn đang khó
chịu vì không giải đáp được những gì mình muốn biết thì may sao Nhật
Nam ở đâu xuất hiện lù lù. Như kẻ buồn ngủ vớ được chiếu manh, đói lòng
bắt được nồi cơm nguội, Diễm Trâm và Thúy Thụy không chờ Nhật Nam kịp
ngồi vào ghế, cùng lúc nhào đến tía lia hỏi một lượt:
- Nam ơi, Vũ Thiên
mời tụi mình dự tiệc gì thế?
- Có phải sinh
nhật hay đám giỗ, đám cưới ai đó trong nhà Vũ Thiên?
Nhật Nam trố mắt
ngạc nhiên nhìn hai cô bạn gái:
- Ủa, Thụy và Trâm
không biết sao?
Thúy Thụy hồi hộp
nín thở:
- Biết gì kia chứ?
Nhật Nam có nét
mặt muôn thuở trầm trầm kín đáo, bây giờ nhìn càng sâu hơn, lại thêm
phần rề rà chậm chạp khiến hai cô bạn sốt ruột phát điên:
- Nam nói nhanh
đi, tụi này nóng lòng như có lửa, Nam có biết không?
Thúy Thụy nửa
giận, nửa năn nỉ:
- Thụy ghét Nam
lắm, Nam làm ơn bỏ cái tánh "rùa bò" được không?
Nghe thế, Nhật Nam
lật đật nói:
- Hai tuần nữa
thằng Thiên xuất cảnh cùng với gia đình rồi. Nó mời tụi mình đến dự
tiệc chia tay đó, và Nam đến đây rủ các bạn mình đi mua gì tặng nó đem
theo làm kỷ vật quê hương.
Thúy Thụy sững
người, choáng váng còn hơn cả khi bị kêu lên bảng mà biết mình không
giải được bài. Vũ Thiên sắp rời xa quê hương ư? Ôi thật sao Thiên?
Không, Thúy Thụy không muốn đó là sự thật. Vũ Thiên! Bạn là người bạn
trai tốt bụng nhất của Thụy, người mà Thụy đang ghét cay ghét đắng,
bỗng biến chuyển thành quý mến từ lúc nào không hay. Nhưng dẫu sao Thúy
Thụy không muốn điều đó vẫn cứ đến là sự thật. Nhật Nam lên tiếng giống
như là sự khẳng định hiển nhiên:
- Thằng Thiên đi
tụi mình cũng buồn phải không các bạn. Nam tính nhân dịp chủ nhật nó
đãi tiệc thì tụi mình tổ chức một buổi văn nghệ tặng thằng Thiên trong
buổi chia tay, các bạn thấy sao?
Không biết Diễm
Trâm có đồng ý hay không và trao đổi ý kiến gì với Nhật Nam. Riêng Thúy
Thụy chợt nghe chiều xuân buồn rời rã. Có thể đó là nổi buồn chợt đến
với nhỏ khi hay tin sắp chia xa một người bạn thân. Thúy Thụy thẫn thờ
nhìn nắng ngoài sân, chút gì như là nước mắt chợt ứa rèm mi con gái.
Thúy Thụy bất lực
không kéo dài được ngày tháng cứ đi qua... đi qua... Nhỏ buồn, lo sợ
cũng không thể khác. Vậy rồi cái buổi chiều chủ nhật diễn ra tiệc chia
tay vẫn cứ lừng lững đến dù Thúy Thụy chẳng muốn chút nào. Mấy buổi học
cuối cùng còn ngồi bên nhau mà ai cũng như nghẹn không nói nên lời. Chỉ
có ánh mắt thật buồn làm Thúy Thụy cuối đầu lặng đi trong cảm giác vời
vợi. Có lẽ rồi hôm nay cũng vậy, nhỏ sẽ chẳng nói được điều gì đâu. Tâm
tư nhỏ có bao nhiêu lời muốn thốt, muốn gởi gắm theo người đi. Và Vũ
Thiên chắc hẳn cũng vậy, mà sao không ai đủ can đảm nói lời trái tim?
Tối nay Thúy Thụy
mặc đầm trắng xinh và ngây thơ như một con búp bê, song vẻ hồn nhiên
không còn mà vương vương nét ưu tư sầu muộn lên áo trắng học trò. Diễm
Trâm và Nhật Nam đến khiến Thúy Thụy đành phải giấu tâm tư của mình để
gượng cười khỏa lấp không gian âu sầu. Diễm Trâm cố ồn ào:
- Trời ơi đẹp thế!
Tao đi bên mày chắc tao chìm nghỉm như ngôi sao đứng cạnh mặt trăng
sáng tỏa rồi.
Thúy Thụy cười
buồn:
- Ðừng ba hoa nữa,
tao chẳng lòng dạ nào mà đùa giỡn đâu.
- Sao kỳ vậy? Vũ
Thiên xuất cảnh mà mày ủ dột đến biếng cười, biếng nói là sao? Bộ mày
đã...
Thúy Thụy hốt
hoảng bật tiếng kêu trách móc:
- Ðừng Trâm, mày
nói bậy tao giận.
Diễm Trâm ráng pha
trò:
- Ồ không, mày đã
biết tao nói gì đâu mà cho là nói bậy.
Thúy Thụy chắp tay
xá:
- Tao lạy mày để
cho tao yên.
Nhật Nam vờ quay
lưng nhìn vu vơ khung cảnh khác để đôi bạn gái tự nhiên đùa giỡn. Làm
sao cậu không biết Thúy Thụy buồn vì sự ra đi của Vũ Thiên. Làm sao cậu
không biết độ sâu tình cảm bạn bè của hai người. Thế đấy! Cuộc đời khó
có niềm vui trọn vẹn. Tuổi đời càng lớn khôn, nỗi buồn càng nhiều, quan
trọng là mỗi người cần trang bị cho mình một bản lĩnh để chấp nhận và
vượt qua tất cả. Nhật Nam hiểu chút tình cảm lao xao ban đầu tinh khôi
như sương sớm, là tất cả những gì thiêng liêng của tuổi vừa mới lớn,
nên khi mất đi vuột khỏi tầm tay, ta thấy chơi vơi hụt hẫng. Thực ra,
nỗi buồn tình cảm không quá lớn, Nhật Nam chỉ muốn các bạn học tập đem
sức cống hiến cho đời. Thế nhưng, tình cảm đẹp đẽ trong sáng sẽ giúp
con người ta đạt được đỉnh cao ước nguyện. Bởi muôn đời tình cảm chính
là động lực thúc đẩy sự phấn đấu nổ lực để vươn đến mục đích. Từ ngày
Nhật Nam chơi thân với Thúy Thụy và Diễm Trâm, cậu thấy cuộc đời diễn
tiến đẹp hơn, học lực tốt hơn, ước mơ rõ nét hơn và quyết chí cao hơn.
Nhật Nam khẳng định tình bạn là chiếc gối êm dịu của tình yêu, là lối
ngỏ hun hút vào tương lai, nên Nhật Nam rất trân trọng, cậu cảm thông
với nỗi lòng của Thúy Thụy.
Ba đứa Thúy Thụy,
Diễm Trâm và Nhật Nam đạp xe chầm chậm đến nhà Vũ Thiên. Bạn bè khá đấy
đủ, các thầy cô cũng không thiếu vắng. Mọi người đều giữ nét trầm tĩnh
cho thích hợp với không khí chia tay. Vũ Thiên phát biểu đầu tiên qua
ống micrô. Cậu nhắc nhiều đến những kỷ niệm thầy trò, bạn bè. Giọng cậu
bùi ngùi cố nén xúc động, nhưng khi nói đến hết câu cuối cậu đã để vỡ
oà tình cảm của mình. Lồng ngực Vũ Thiên thổn thức và cậu khóc thật sự.
Qua làn kính dày cộm, những giọt lệ như những giọt pha lê trong vắt lăn
xuống trăn trở niềm thương và nỗi nhớ. Vũ Thiên nói không muốn rời xa
quê hương yêu dấu, nơi thành phố chôn nhau cắt rốn và gói ghém bao kỷ
niệm, ân tình tuổi thơ, tuổi niên thiếu dịu dàng. Không muốn nhưng Vũ
Thiên không thể ở lại do lệ thuộc sự ra đi của gia đình. Càng nói Vũ
Thiên càng nghẹn ngào, cậu cuối đầu từ biệt chung mọi người rồi quay
vội mặt vào vách tường tránh bật thành tiếng nức nở.
Có nhiều tiếng
thúc thít, tiếng đứa nào đó hỉ mũi vào khăn. Con trai trời ban tính
cứng rắn thì đỏ hoe mắt, giây phút này sao cảm động quá, tình bạn bè
bùng lên sáng lòa.
Cùng với buổi
tiệc, các bạn trong lớp do Nhật Nam tổ chức bắt đầu biểu diễn văn nghệ.
Nhiều bạn xung phong hát nhiều bài hát ý nghĩa tặng Vũ Thiên. Diễm Trâm
và Nhật Nam song ca một cách tự nhiên, Thúy Thụy thì không đủ can đảm,
tâm trạng nhỏ thật buồn, chưa bao giờ buồn như vậy.
Hải "mập" lao nhao:
- Ðề nghị Vũ Thiên
hát một bài cho tụi tao nghe.
Có rất nhiều đứa
vỗ tay tán thành. Vũ Thiên đành bước lên micrô vì không nỡ phụ lòng các
bạn:
- Thiên xin hát
tặng các bạn một bài. Một bài hát rất thân quen với tuổi học trò như
chúng ta.
Giọng Vũ Thiên
đang trong giai đoạn "vỡ tiếng" nghe ồm ồm rất buồn cười, nhưng cậu hát
đúng điệu cho nên rất hay.
"Những chiếc giỏ
xe chở đầy hoa phượng. Em chở mùa hè của tôi đi đâu, chùm phượng vĩ em
cầm là tuổi tôi mười tám, thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu".
Trái tim Thúy Thụy
rung động, nhỏ say đắm với bài ca, dù bài ca ấy nhỏ nghe qua băng dĩa
cả trăm lần.
"... Mối tình đầu
của tôi là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp, là áo ai bay trắng cả
giấc mơ, là bài thơ còn hoài trên vở, giữa giờ chơi mang đến lại mang
về...
... Mối tình đầu
của tôi là cây đàn buông tiếng xa xôi, ai cũng hiểu chỉ một người không
hiểu, nên có một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ..."
Diễm Trâm thì thầm
bên tai Thụy:
- Bài hát này Vũ
Thiên dành tặng riêng một mình mày đó.
Thúy Thụy xúc động
mạnh, rèm mi nhỏ ướt nhòe. Tiếng hát của Vũ Thiên như xuyên qua lòng
nhỏ:
"... Và mùa sau
biết có còn gặp lại, ngày khai trường áo lụa trắng thôi bay..."
Diễm Trâm biết bạn
khóc, nhỏ đưa tay vỗ nhẹ lưng bạn:
- Hai đứa mày sẽ
không bao giờ quên được nhau trong đời.
Thúy Thụy không
nói, những giọt nước mắt đầu đời cứ len lén lăn. Diễm Trâm nói nhỏ:
- Hát tặng Vũ
Thiên một bài nhé Thụy!
Thúy Thụy cúi sâu
mặt lắc đầu:
- Tao không thể
hát.
Diễm Trâm chau mặt:
- Mày là đứa hát
hay nhất lớp. Tại sao không thể?
- Tao cũng không
biết giải thích thế nào. Nhưng bây giờ mà hát thì sẽ "bể dĩa" ngay, ảnh
hưởng đến công tác tổ chức của Nhật Nam.
Diễm Trâm không
chịu buông tha:
- Lý do mơ hồ, hay
là mày...
Thúy Thụy thẳng
thốt nhìn lên:
-... Ðừng Trâm...
đừng nói...
Diễm Trâm nghiêm
nghị nhìn vào mắt bạn, không nói ra nhưng nhỏ hiểu điều mình muốn nói
là sự thật. Diễm Trâm suy nghĩ thêm: "Con người ta cò duyên số lạ thật!
Thúy Thụy và Vũ Thiên tính tình chẳng hợp nhau chút nào, thậm chí còn
kỵ nhau như lửa vơí nước như chó với mèo. Không ai nghĩ họ có thể nở
với nhau nụ cười chớ đừng nói là có tình cảm với nhau. Ấy vậy mà thực
tế khá rõ ràng, hình như con Thụy kiêu căng ngày nào đã yêu gã Vũ
Thiên..."