Wellcome
Tình Yêu Tuổi Teen
vừa vào đến nhà việc đầu tiên tôi làm là hùng hục lôi ra 1 tờ giấy , vẽ
cái mặt hắn vào đó..tiếp theo tôi dán nó lên tường và phóng phi tiêu
cho hả giận..cái thằng lưu manh đó dám cướp nụ hôn đầu đời của tôi ,
đuổi Phong về và mắng nhiếc tôi thế này thế nọ..hắn nghĩ hắn là ai? là
sao chắc..nếu không phải tôi quỵ lụy hắn vì cuốn sổ thì tôi đã đá cho
hắn 1 cái sang Lào định cư rồi....tôi thề , thề sẽ không bao giờ bộc
bạch tâm sự của mình ra trang giấy nữa..
------------------------------------------------------------------------
Sáng hôm sau tôi
vào nhà sách xem đồ , vừa đi tôi vừa nghĩ miên man về Phong..thật tội
cho cậu ấy , đã đưa tôi về mà còn bị chửi nữa chứ..
-thôi đi tô tượng
vậy..
tôi thầm nghĩ..đó
là 1 cách để giải tỏa stress trong lòng tôi lúc này...
ở khu tô tượng...
sau khi chọn được
1 bức tượng 2 đứa bé đang mi nhau cực kì dễ thương , tôi đem nó lại
chiếc bàn dài mà ở đó có để những hộp màu để mọi người cùng tô với
nhau...bất chợt tôi thấy Phong , cậu ấy đang ngắm nghía tác phẩm mới
hoàn thành xong của mình.
-woa , đẹp quá.
tôi thốt lên trầm
trồ thán phục...Phong quay lại nhìn tôi , rồi cậu ấy nở 1 nụ cười :
-chào Hằng.
-chào Phong.
tôi nói và ngồi
xuống cạnh cậu ấy.
-cậu tô đẹp quá.
-bình thường thôi
mà.
rồi cậu ấy hỏi :
-bạn đã giải thích
với Huy chưa?
Huy...sao cậu ấy
lại lôi cái gã đáng ghét ấy vào thờ điểm hay ho thế này nhỉ?
-việc gì phải giải
thích chứ..Huy với mình chẳng có quan hệ gì sất..
-chưa bao giờ tôi
thấy cậu ấy điên lên vì ghen như thế..mà quái thật , Huy luôn bảo Hằng
là bồ của cậu ấy trong khi Hằng lại phủ nhận suốt...
tôi ậm ờ :
-chuyện này khó
nói lắm Phong ạ.
Phong định nói
thêm gì đó...nhưng khi thấy vẻ mặt của tôi , cậu ấy lại thôi..
-à , Phong
này..Phong tô giúp Hằng với nhé..Hằng tô hay bị lem nhem lắm..
tôi chìa bức tượng
ra đầy hy vọng...
-được thôi.
cậu ấy vui vẻ nói
và chúng tôi cùng bắt tay vào công việc..vừa tô , chúng tôi vừa trò
chuyện với nhau về đủ đề tài và cả 2 cùng thích thú khi nhận ra mình
đồng quan điểm với nhau về 1 số chuyện..ra về , tôi còn bắt cậu ấy khắc
tên Phong -Hằng lên bức tượng nữa...
chà , đó đúng là 1
kỉ niệm đáng nhớ mà suốt đời tôi không bao giờ quên được..
---------------------------------------------------------------------------------------------------
chiều thứ 2 ,con
Thảo làm 1 việc rất chi là '' ngộ nghĩnh trẻ thơ ''..không biết nó đào
đâu ra bộ ảnh bồ cũ của Huy..25 đứa và đứa thứ 26 là tôi..xong nó sắp
thành 1 dãy và bảo tôi hay so sánh sắc đẹp giữa mình và bọn đó...trời ạ
, việc nó làm khiến tôi thắc mắc không hiều nó có vấn đề gì về thần
kinh không nữa...riêng cá nhân tôi thì không bao giờ so sánh tôi với
người khác để rồi tự dằn vặt bản thân mình cả..hơn nữa giữa tôi và Huy
thì có cái quái gì đâu kia chứ
đến giờ ra chơi ,
Huy lại xuống lớp tìm tôi , trong mặt hắn hầm hầm...nhưng tôi chẳng
quan tâm , tôi vẫn tức hắn ghê lắm..
-Hằng , tôi có
chuyện muốn nói.
tôi tảng lờ đi và
tiếp tục câu chuyện dang dở với bạn bè..nhưng quái , chẳng có đứa nào
chịu đáp lại cả..chúng chỉ ngước mắt lên , nhìn Huy đầy ngưỡng mộ...còn
tôi thì giục 1 cách tuyệt vọng :
-nói tiếp đi các
bà..
Huy có vẻ như
không kiên nhẫn được nữa...hắn nắm lấy tay tôi lôi lên và kéo ra khỏi
lớp..
-thả tôi ra..
tôi vùng vằng
nhưng tay hắn cứng như gọng kìm vậy...đã thế bọn con gái lớp tôi chẳng
thèm can ngăn, còn suýt soa đầy thích thú nữa chứ..
đến 1 dãy hành
lang vắng vẻ , hắn mới chịu buông tay tôi ra..
tôi vừa ôm lấy cái
tay của mình vừa cau có nhìn hắn :
-lần sau cậu thôi
cái trò này đi...tôi không phải là búp bê , là con rối để cậu muốn lôi
đi đâu thì lôi.
-cô và Phong hẹn
hò nhau đi tô tượng hả?
hắn hỏi mà mắt cứ
long lên sòng sọc.
rõ vô duyên., cậu
có quyền gì mà can hệ vào chuyện của tôi..tôi thích đi với ai là quyền
của tôi nghe chưa..
-thế à? sao cô
không mở to cặp mắt mí lận của cô ra mà nhìn cho rõ...cô quên thỏa
thuận của chúng ta rồi à..cô là của tôi , tôi sai gì thì cô phải làm và
tôi có quyền biết cô đã làm gì...
tôi trợn tròn mắt
nhìn hắn
-cậu bị chó dại
cắn à..tiêm chủng chưa mà bây giờ nói sảng thế..tất nhiên là tôi nhớ
nhưng cậu cũng phải biết giới hạn của mình ở đâu chứ..sao cậu thích
hành hạ và kiểm soát người khác thế?
-tôi thừa hiểu cái
đầu của cô đang nghĩ gì...cấm lại gần thằng Phong nghe chưa..tôi cũng
nói nó tránh xa cô ra rồi..
-cái gì?.
tôi la lên kinh
hoàng..thằng điên xã hội , đao nhân loại này đang làm gì
vậy??????????????
-à , còn nữa..ra
về đợi tôi trước cổng trường nghe chưa.
hắn nói như ra
lệnh rồi bỏ đi....
chờ hắn...tôi chưa
bị điên vì thế trong đầu tôi lập trình 1 kế hoạch chuồn nhanh gọn..
-----------------------------------------------------
ra về , thay vì đi
cổng trước như mọi khi tôi lại chuồn về cổng sau...nhưng 3 chân 4 cẳng
đạp về được 1 đoạn thì lại bị hắn chặn lại bằng con ARN..
hắn nheo mắt nhìn
tôi , cười cười..
-định chuồn hả?làm
gì mà dễ thế.?,
hic...đúng là dai
như đỉa đói...tôi ngao ngán nhìn hắn hỏi :
-làm sao cậu biết
tôi chuồn cổng sau?
-có gì đâu..tôi
bảo mấy thằng đệ để ý đến cô giùm...có thằng thấy cô đi cổng sau nên
phone cho tôi ngay ấy mà..
trời ạ , tôi đâu
phải con nợ hắn đâu mà hắn kiểm soát tôi gắt gao như thế chứ...điên
thiệt , tôi chỉ muốn nhảy phắt xuống xe , túm lấy tóc và chà mặt hắn
xuống đường cho bỏ ghét..
-đi thôi..đến nhà
sách với tôi.
hắn nói bằng cái
giọng ra lệnh đáng ghét..còn tôi thì nhìn hắn ngạc nhiên..người như hắn
mà ham đọc sách thì giống như heo có cánh , heo bay lên trời
vậy..
nhưng nói gì thì
nói , phản đối gì thì phản đối..tôi vẫn phải đi cùng hắn dù có muốn hay
không? tất nhiên tôi chẳng có ý định đi chung với hắn..thế là tôi đi xe
đạp còn hắn tà tà xe máy trên đường..rõ khỗ , không biết hồi hắn còn
nhỏ có bị va đập , chạm dây thần kinh nào không mà giờ lại làm 3 cái
trò vớ vẩn này nhỉ?
-------------------------------------------------------------------------------------
trời ạ , tôi tưởng
hắn dẫn tôi vào đâu..té ra hắn dẫn tôi vào khu tô tượng..lại còn chọn
ra đến 5 bức đại loại 2 đứa bé đang mi nhau , tựa lưng vào nhau nữa
chứ..kinh thiệt , hắn bày ra ba cái trò vớ vẩn này làm gì nhỉ..nhưng
kinh dị nhất là hắn quay sang tôi nói bằng cái giọng tỉnh bơ:
-cô trả tiền đi...
-tôi chưa bị
điên..cậu tô 1 mình thì trả 1 mình đi..
tôi đâm cáu.
-ai bảo tôi tô 1
mình..tôi tô cùng cô mà...tôi đi vội quá không mang theo kịp tiền..cô
trả đi , tôi sẽ trả lại cho cô sau..Trả đi.
hắn gườm mắt nhìn
tôi thế là tôi buộc phải thanh toán....30000 ngi`n , đau hơn hoạn , đã
thế khi tôi bảo hắn bỏ bớt 4 bức lại..hắn lại không chịu mới tức chứ..
trái ngược với
khung cảnh lãng mạn ngày hôm qua...tô màu với Huy đúng là 1 cơn ác
mộng..hắn tô xấu kinh khủng thế mà lại luôn miệng đổ lỗi cho tôi nữa
chứ.. thế là tôi trả thù bằng cách đòi tiền..
-cậu phải trả 3
chục cho tôi nghe chưa?
-tôi không trả thì
sao?
hắn cười cười.
-thì con cậu sinh
ra sẽ bị mù mắt.
-tôi không có ý
định lấy vợ..tôi sẽ tìm đến cô..lúc ấy tôi sẽ chọn 1 trong lũ con nheo
nhóc của cô làm con..lúc ấy để coi con ai bị mù mắt..
nhưng tôi không
còn nghe hắn nói gì nữa , vì bận để ý đến 1 anh chàng rất cute , có nét
gì đó giống Phong..
-này ,
hắn giật tóc tôi ,
đau tê tái.
-trong lúc con gái
ở đây để ý tôi thì cô lại đi ngắm thằng khác à? cô bị gì vậy..đồ con
gái lẳng lơ..
lẳng lơ..hay thiệt
, tôi có lẳng lơ thì cũng không đến lượt hắn bình phẩm..
-còn cậu là cái đồ
loang lổ.
-cô lẳng lơ.
-cậu loang lộ
-lẳng lợ
-loang lổ.
bỗng chú bảo vệ
đập tay lên vai Huy , giọng răn đe:
-đề nghị cô cậu
coi lại lờ nói..cô cậu đang làm ô nhiễm tâm hồn trẻ thơ ở đây đấy.
tôi và Huy ngơ
ngác quay lại thì :
-mẹ ơi , lẳng lơ
là gì mẹ?
-bố ơi , loang lổ
là sao hả bố?
sau 1 tiếng đồng
hồ tô tượng đầy tai tiếng , bị bố mẹ lũ trẻ nói vào tai chúng những câu
đại loại như :
-cưng , lớn lên
con đừng giống 2 người họ nghe.
-2 người đó thuộc
phần tử xấu , con phải tránh xa ra , không được lại gần , nghe chưa?
vv.... thế là tôi
và Huy phải rời khỏi nhà sách..nhưng tôi chưa kịp mừng vì điều đó thì
hắn lại kéo tôi vào công viên với lí do...chơi.
ý kiến hắn đưa ra
làm tôi muốn điên cả người..tôi và hắn có phải là đôi , là cặp gì đâu
mà lại kéo nhau vào chỗ đó kia chứ..đã thế lại phải móc hầu bao ra mua
cho hắn thêm cái kem 3000 đ..đau hơn hoạn .
'' BỐP ''
.đó là tiếng tôi
đập 1 con muỗi đang đốt chân tôi...nó to kinh khủng..dán cá là cái
giống muỗi truyền bệnh sốt rét lắm..
-về được chưa?
tôi quay sang hắn
hỏi và mặt đỏ rần lên khi các cặp nhan nhản xung quanh chúng tôi mi
nhau chùn chụt..
-đợi tí..về gì cho
sớm..
hắn ậm ờ nói rồi...
-Hằng này. tôi
muốn cô làm bạn...
'' BỐP ''
lại 1 con muỗi nữa
chích tôi đau điếng..
-chết mày nè con.
tôi nói mà không
dấu được vẻ căm hận...và tôi tưởng tượng con muỗi đang chết dưới tay
tôi là cái mặt của Huy.
-này , tôi đang
nói chuyện với cô đấy..
Huy cau có nhìn
tôi..
-nói gì thì nói đi.
Tôi ngạc nhiên
nhìn hắn..
-à ,
hắn ngoảnh mặt đi
chỗ khác...
-tôi muốn cô làm
bạn..
'' BỐP ''
1 con muỗi khác
lại dám to gan cắn sau lưng tôi..hic , ngồi đây một lát không khéo làm
buổi tối cho muỗi mất..không biết về nhà mẹ có nhận ra đứa con dễ
thương của mẹ không nhỉ?
-CÔ CÓ THÔI CÁI
TRÒ ĐẬP MUỖI VỚ VẨN CỦA CÔ KHÔNG HẢ?
đột ngột Huy quát
to làm không chỉ tôi mà mấy đôi đang hôn nhau 1 cách vừa đắm vừa đuối
cũng phải giật nảy mình..tôi cũng hét lại giọng to không kém..
-MUỖI CẮN TÔI THÌ
TÔI PHẢI ĐẬP CHỨ SAO? CẬU THỬ NGỒI YÊN ĐỂ MUỖI CẮN XEM CÓ CHỊU ĐƯỢC
KHÔNG?
-NHƯNG TÔI ĐANG
NÓI CHUYỆN VỚI CÔ.
-NHƯNG TÔI ĐANG BỊ
MUỖI ĐỐT.
tôi ngoác miệng ra
cãi.
hắn nhìn tôi trân
trối rồi vò đầu bứt tai rên rỉ :
-trời...sao tôi có
thể có....với 1 con nhỏ như thế này..
tôi chẳng hiểu hắn
nói cái quái gì hết nhưng mừ con nhỏ này là có liên quan đến tôi rồi ,
thế là tôi liếc xéo hắn và lầm bầm :
'' đối với ai thì
không biết nhưng đối với bố mẹ tôi thì tôi là vàng , bạc ,kim cương ,
hột xoàn ''
--------------------------------------------------------------------------------
buổi đi chơi của
tôi và Huy đã diễn ra như vậy đó...đang yên đang lành , hắn bắt tôi đi
tô tượng , để rồi người ta coi tôi là phần tử xấu xa...rồi còn bị hắn
lôi vào công viên và làm mồi cho mỗi nữa chứ..tức nhất là cuối cùng vẫn
bị hắn chửi..tức..tôi không hiểu vợ hắn sau này là người như thế nào
nhưng chắc phải có 1 khả năng chịu đựng , 1 nghị lực phi phàm lắm mới
có thế chịu được 1 thằng chảnh , kiêu căng , ngạo mạn như hắn....
-Hằng , nghĩ gì mà
thần ra thế hả con
tiếng mẹ làm tôi
giật thót cả người..quay lại , tôi trố mắt ngạc nhiên vì mẹ đang bận
trên mình một bộ đồ rất đẹp , mẹ lại trang điểm nữa chứ....hay thiệt :
-mẹ sắp có live
show gì à?
tôi ngạc nhiên
hỏi..?
-à , mẹ định lên
nhà bạn cũ từ năm cấp 2 chơi..lâu rồi mẹ không gặp lại cô ấy..đi với mẹ
luôn nhé..
-vâng ạ.
tôi trả lời không
chút do dự vì bây giờ tôi cũng chẳng có việc gì để mà làm cả..
---------------------------------------------------------------------------------
nhà bạn mẹ tôi nằm
trên đường ngô quyền..đó là 1 ngôi nhà 2 tầng được sơn màu xanh dương
mát dịu với bãi cỏ xanh mượt êm như nhung...và khi mẹ tôi bấm chuông
thì 1 người phụ nữ ( mà tôi đoán là chủ nhân căn nhà) chạy ra mở
cổng..bà trông hơi mập và có 1 khuôn mặt phúc hậu..bà ấy chớp chớp mắt
nhìn mẹ tôi..sửng sờ...sau đó 2 người họ ôm chầm lấy nhau , và trên
khoé mắt họ long lanh những giọt lệ..
-------------------------------------------------------------------
-thúy vẫn như hồi
xưa..đẹp như thời con gái ấy..
mẹ tôi trầm trồ
khen bác ấy..
-Thanh cứ nói quá
, mình già rồi..thêm nhiều năm lăn lộn với cuộc sống ở nước ngoài làm
mình mệt mỏi vô cùng....
rồi bà quay sang
tôi , mỉm cười hiền hậu :
-cháu tên gì?
-dạ , Hằng ạ.
Tôi trả lời 1 cách
lễ phép..
-cháu năm nay học
lớp mấy?
-dạ. 11 ạ..
-trường nào cháu?
-dạ , cấp ba sao
vàng.
-à..
mắt bà sáng lên..
-con bác cũng đang
học ở đó...
rồi bà gọi to :
-Phong ! Phong ơi !
oái. Phong á?
..tôi ngơ ngác nhìn lên cầu thang....thật không thể nào tin được , đó
là Phong..cậu ấy đang đi xuống nhà..
-mẹ gọi con ạ?
-Uh , đây là bạn
mẹ và con của cô ấy..
-cháu chào cô ,
phong cúi đầu chào
mẹ và khi quay sang tôi
-A! Hằng /
-vậy là 2 đứa có
biết nhau à?
mẹ tôi hỏi không
dấu được vẻ ngạc nhiên..còn bác Thúy thì gật gù
-chà , có duyên
đấy , không biết sau này 2 chúng ta có thành thông gia được không nhỉ?
Phòng của Phong
không lộn xộn và bừa bãi như phòng mấy thằng bạn của tôi..nó khá là
ngăn nắp , gọn gàng và sạch sẽ..
-cậu có vẻ là tín
đồ của THE BESTLES nhỉ?
tôi hỏi khi thấy
trên tường treo đầy ảnh của họ..
-ồ , có cả ghi ta
nữa này..
Tôi quay sang
Phong hỏi 1 cách thích thú :
-cậu biết chơi ghi
ta không?
-có chứ.. con trai
thì phải biết chơi đàn ghi -ta.
Phong nói rồi vớ
lấy cây đàn ở đầu giường..
-Hằng thích nghe
bài gì?
-cô bé mùa đông
đi..
Tôi đề nghị..
-uh..
và cậu ấy vừa đánh
đàn vừa khe khẽ hát :
Từng cơn gió khẽ
vô tình
chiếc lá lìa cành
buông xuống lòng đường
ngồi nhặt chiếc lá
tôi nhớ về
Cô bé đáng yêu của
tôi
Mùa đông đến em
vẫn cười
em ước mình là
bông tuyết ngoài trời
để được bay mãi
lên thiên đường
một thiên đường
tuyết rơi
Tuyết chẳng có đâu
em ơi
chỉ có tôi bên
cạnh em thôi
Mùa Đông đến gió
khiến em se lạnh
Đừng lo vì còn tôi
đây.
Bước cùng với nhau
dưới cơn mưa phùn rất lâu
Tôi nhìn em, em đỏ
mặt, em không nói khiến cho lòng tôi bồi hồi
Trong ngần mắt em
thấy long lanh muôn ngàn tuyết rơi
Môt mùa đông em
đứng đó
Một mùa đông êm
đềm....
..........không
hiểu sao khi nghe Phong đàn và hát bài đó , tôi có cảm giác lạ
lắm..trái tim tôi như thổn thức..và tôi..hơi sến..nhưng tôi ước rằng cô
bé mùa đông đó là tôi , còn cậu bạn trong bài hát đó là Phong...chà ,
nếu như vậy thì tốt quá nhỉ...
buồn thật , điều
đó là 1 mong ước quá xa vời đối với tôi..tôi biết Phong hay galang ,
giúp đỡ bạn gái..nhưng tôi không biết trong tim cậu ấy có 1 chút tình
cảm gì đó , ( nhỏ thôi ) dành cho tôi không....chắc là không
rồi....không sao , dù sao tôi vẫn có quyền mơ mộng , vẫn có quyền tưởng
tượng cậu ấy là bạch mã hoàng tử của tôi
Từ cái hôm ở nhà
Phong vê , tôi mơ mộng và nghĩ về tình yêu chưa nói của mình nhiều hơn
, có nên nói rõ tình cảm của mình với cậu ấy không nhỉ? điều đó có thể
giúp tôi nhẹ nhõm và thoát khỏi ách thống trị của Huy ...Ko, tôi không
dám , tôi sợ bị từ chối...điều đó là quá sức với 1 người có lòng tự
trọng cao ngất ngưởng như tôi..thôi vậy , cứ để nó ở đó , cứ để tình
yêu đó ngủ yên trong trái tim bướng bỉnh của tôi...
-Huy à , ông hết
đứa cặp hay sao àm lại cặp với 1 đứa như nhỏ Hằng.
đó là tiếng của 1
tên con trai đập vào tai tôi khi tôi đi ngang qua 1 dãy hàng lang..
lại là chuyện của
tôi và Huy nữa rồi...hic , tôi đã bảo bao nhiêu lần với thằng mất dạy
ấy là phải đính chính lại tin đồn cặp kè này gấp thế mà không hiểu sao
hắn vẫn không chịu làm..tức muốn ói máu..mà người ta tưởng tôi ham hố
gì hắn làm sao? sự thật là trên đời này không ai lại thích 1 kẻ bắt nạt
, sai vặt và đặt cho mình những mĩ danh như : xác chết trôi , hồn ma
cả..
-kê tôi ,ông mà
nói nữa là tôi đập cho ông 1 trận bây giờ..
giọng Huy oang
oang..
-nhưng nó xấu thật
mà..
1 thằng khác xen
vào..hic , lời của gã đó nói làm tôi méo cả mặt...tôi hay nói rằng tôi
chẳng quan tâm đến bề ngoài của mình, nhưng nếu có cơ hội tôi vẫn mong
gã phát ngôn ra câu nói vừa nãy ra ngoài đường bị xe công nông cán.
-có cái mặt ông
xấu thì có..Hằng rất dễ thương..tôi cấm ông nói bồ tôi xấu nghe chưa..?
oái..cái gì..?hắn
vừa nói cái gì..hắn vừa khen tôi dễ thương ư? thật không thể nào tin
được...giờ ngẫm lại thì Huy cũng không đến nỗi xấu xa lắm .
Đột nhiên hắn xuất
hiện đột ngột trước mặt tôi ,và khi thấy tôi thì mặt hắn thoáng đỏ 1
chút..
-cô ở đây lâu chưa
vậy?
-à , đủ để nghe
cậu khen tôi dễ thương.
tôi nhe răng nhìn
hắn cười , sau lưng tôi và hắn là Tuấn-Nghĩa, bộ đôi cùng Huy nổi tiếng
ăn chơi , sát gái trong trường...khiếp , 2 cái đứa vừa nói xấu tôi xong
giờ lại mở miệng cười toe toét , không biết ngượng..thế là tôi , với
thái độ không thân thiện lắm , lườm chúng 1 cái suýt rách cả mắt.
-Hằng , cô có biết
câu này không?
-câu gì?
tôi ngô nghê nhìn
hắn hỏi..
-à , đẹp mà khiến
người ta yêu chỉ là đàn bà , còn xấu mà làm cho người ta yêu mới là nữ
hoàng..
-đúng , đúng.
tôi gật đầu lia
lịa.
-tôi cũng nghĩ
vậy..mà theo cách nói như thế thì cô là nữ hoàng của các nữ hoàng rồi.
sao trên đời này
lại có 1 đứa con trai ăn nói thô lỗ với con gái như hắn thế nhỉ..có
nghĩ như vậy thì cũng ko cần nói huỵt toẹt ra chứ?
-cậu tưởng cậu đẹp
trai lắm à? cái mặt cậu cho tôi cũng ko cần..à , cần chứ , đem bỏ vào
nhà vệ sinh thì cũng đuổi được ối ruồi muỗi đấy.
-có cái mặt cô
ấy..nguyên cặp mắt cô cũng đủ đem đi triển lãm kinh dị rồi , người ta
nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn , nhưng nhìn vào mắt cô tôi chỉ thấy đen
thui thui , tối mò mò...
hic , đúng là
miệng lưỡi có gai , ăn nói thì độc địa , chửi nhau với hắn coi bộ tôi
ko sống nổi , chửi hắn một thì hắn đốp 10 , mà lời nào hắn nói cũng như
dao găm vậy...chẳng bù với Phong..
-dạo này cô có
léng phéng với thằng Phong ko vậy?
tự dưng hắn chụp
lấy vai tôi , nhìn sâu vào mắt , dò hỏi..
-vô duyên ,
tôi gỡ vội tay hắn
ra..kinh khủng , lỡ người khác thấy thi sẽ ra sao kia chứ?
-cậu bớt xía vào
chuyện người khác được ko? ừ thì hôm qua tôi đến nhà cậu ấy chơi , cậu
ấy đàn bài '' cô bé mùa đông '' cho tôi nghe đấy thì sao?
-CÁI GÌ , CÔ ĐẾN
NHÀ HẮN À , CÔ LÀ CON GÁI MÀ , SAO LẠI ĐẾN NHÀ CON TRAI..?
hắn hét to khiến
những học sinh khác đi xung quanh phải quay lại nhìn.
-im miệng đi.
tôi gắt..
-mẹ tôi quen mẹ
câu ấy , cậu có im miệng không hả..?
tôi bất giác thấy
sợ khi nhìn thấy ánh mắt của Huy , hic..nó đang long lên sòng sọc, và
tay của cậu ta thì bóp lấy vai tôi đau điếng....cậu ta gằn giọng :
-tôi thừa hiểu là
khi hắn đàn xong bài đó thì cái đầu của cô nghĩ gì..này , thôi mơ mộng
đi..hắn tốt với tất cả bọn con gái chứ không phải mỗi mình cô , đừng có
ảo tưởng , ảo tưởng nhiều thì đau nhiều mà thôi..
lời hắn nói đã
chạm vào nỗi đau của tôi , tôi cảm thấy như ai bóp nghẹt trái tim mình
lại vậy...đau ghê gớm..
-cậu thôi đi , cậu
ngày càng quá đáng , càng đi quá xa rồi đấy..tại sao cậu lại can thiệp
vào chuyện riêng tư của tôi , cậu lấy quyền gì cấm cản tôi lại gần
Phong?à phải rồi..1 thằng con trai thay bồ như thay áo thì làm sao hiểu
được cảm giác thích 1 người mà không thể nói , chỉ có thể lặng lẽ dõi
theo cậu ấy từ xa là thế nào...?
vừa nói nước mắt
tôi vừa trào ra...chịu thôi...tôi không thể kìm nén được nữa..tôi chỉ
muốn khóc , khóc cho thỏa nỗi lòng này...điều đó làm Huy bối rối...hắn
đút tay vào túi và rút ra 1 chiếc khăn tay rồi đưa nó cho tôi....
chẳng hiểu sao tôi
lại cầm lấy cái khăn đó...chiếc khăn của 1 kẻ mà 1 phút trước tôi còn
căm đến tận xương tủy , hic..tôi nghĩ là tôi bị điên mất rồi..
-Hằng này , trong
cuốn sổ heo Boo , cô viết cô thích Phong chỉ vì hắn sửa xe cho cô? lí
do đơn giản như vậy thôi à?
-đôi khi những
việc làm nho nhỏ lại để lại ấn tượng đậm nét trong lòng người khac.
tôi sụt sùi nói và
lau nước mắt..
-vậy , nếu tôi sửa
xe cho cô thì cô có thích tôi không?
Huy nhìn thẳng vào
mắt tôi hỏi...thích hắn á? như thích 1 người bạn hả..?
-không.
-TẠI SAO?
hắn hét....
'' đấy , lại lên
cơn nữa rồi ''
tôi thở dài ngao
ngán...
-vì cậu không bao
giờ làm thế...cậu không bao giờ giúp người khác.
-không..tôi sẽ cố
gắng thay đổi..., tôi sẽ không gọi cô là xác chết trôi nữa , tôi cũng
sẽ không bình phẩm gì đến đôi mặt mí lận của cô , sẽ sửa xe cho
cô....tôi không đàn bài cô bé mùa đông đâu vì nó có dính líu đến thằng
Phong nhưng tôi sẽ đàn tất cả các bài khác...tôi sẽ đối xử thật tốt với
cô..chỉ cần cô quên thằng Phong và thích tôi..
-thích cậu? như
thích 1 người bạn á?
tôi nhìn hắn dò
hỏi..
-BẠN ĐÂU MÀ BẠN.
hắn hét to bực bội
:
-tôi muốn cô làm
girl friend của tôi..
oái..lời hắn nói
làm tôi choáng nặng đến độ ngã oạch xuống sàn nhà..hic , đến khi lồm
cồm bò dậy , tôi bặm môi nhìn hắn :
-cậu hết trò để
chơi rồi à?
-không , tôi nói
thật..tôi thích cô..à , không...Hằng à , Huy thích Hằng..làm bạn gái
Huy nhé , Ok?
hắn nói và nhìn
chăm chăm vào mắt tôi...hic. đây là lời tỏ tình tệ hại nhất mà tôi được
nghe..chẳng có tí gì là lãng mạn cả..kinh khủng khiếp...
-Sao cậu bảo đứa
nào thích tôi thì chắc mê phim kinh dị lắm?
Tôi bắt bẻ...đây
đúng là 1 cơ hội tốt để trả thù hắn cho bỏ ghét..
-Thì tôi mê phim
kinh dị mà..
-Thế còn thằng nào
lấy tôi thì phải bán nhà ra ngoài trời ở thì sao?
-Ờ thì...mà cô để
ý ba chuyện vặt vãnh ấy làm cái quái gì nhỉ..
Huy nhăn nhó
nói..liếc hắn 1 cái sắc lẻm , tôi tằng hắng lấy giọng :
-E hèm...Huy này ,
tôi nghĩ cậu không cần kết nạp tôi vào cái đội quân bồ của cậu đâu..tôi
không thích cậu , chỉ nghĩ đến làm bạn với cậu thôi tôi cũng hãi
rồi..thật đó..
Huy đứng sững nhìn
tôi..mặt hắn tím rịm lại..tôi hiểu lắm chứ...Thảo đã kể với tôi rằng
hắn chưa từng tỏ tình với ai , chỉ có con gái tỏ tình với hắn
thôi...tội nghiệp , nhưng tôi không thể gật đầu được , điều đó là quá
vô lí..làm sao người ta có thể thay đổi tình cảm của mình 180 độ , từ
ghét chuyển sang yêu được...mà yêu hắn thì sực thự là tôi không dám
nghĩ tới...
-Huy này , tôi
mong cậu hiểu cho tôi...tôi chẳng có lí do gì để thích cậu cả..gần cậu
tôi chẳng thấy vui , xa cậu tôi không thấy nhớ...hơn nữa tôi đã thích
Phong từ rất lâu rồi..cậu ấy là người con trai duy nhất trên thế giới
này làm tôi đập loạn nhịp......Huy này , có 1 người đã nói :đau khổ
nhất là khi người mình yêu đi yêu người khác , nhưng hạnh phúc nhất là
chứng kiến người mình yêu hạnh phúc bên cạnh người mà cô ấy yêu
thương....cậu có hiểu không hả?
Tôi vừa nói vừa
nhìn sâu vào mắt của hắn...còn Huy , cậu ta đút 2 tay vào túi , lắc đầu
và cười khẩy , giọng khàn đi :
-hạnh phúc nhất là
chứng kiến người mình yêu hạnh phúc bên cạnh người mà cô ấy yêu thương
hả?...đó chỉ là lí thuyết suông thôi..thực tế thì đâu có như vậy..Hằng
, cô có hạnh phúc không khi thấy thằng Phong vui vẻ bên cạnh 1 đứa con
ga'i khác?...có không hả?
Tôi im lặng , đầu
cúi xuống không nói gì..chỉ cần nghĩ tới điều đó thôi là tim tôi đâu
lắm..
-Không trả lời
được hả?..thôi được rồi , cô hãy quên lời tỏ tình của tôi đi...nhưng
Hằng này , tôi sẽ không bỏ cuộc đâu....trước đây đối với mấy đứa con
gái khác tôi chỉ đùa cho vui...còn với cô đó là thích thật sự...vậy thì
tại sao tôi lại phải từ bỏ cô , người đầu tiên làm tôi biết đến thích 1
người là phải như thế nafon...Không , tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc cả..
Hắn nói và bỏ
đi...để mặc tôi đứng đó với cõi lòng nặng trĩu...