Wellcome
Tình Yêu Tuổi Teen
Làm sao Huy thích tôi được nhỉ? À , phải rùi thì ra cái thái độ hằm hằm
mỗi khi thấy tôi và Phong , rồi bắt tôi đi tô tượng với hắn là ghen
sao?...kinh điển , có nằm mơ tôi cũng không thể ngờ 1 thằng con trai
cãi nhau với tôi cả ngày , lúc nào cũng chê tôi xấu xí lại có thể thích
tôi được...vô lí...vô lí hết sức...
hic , nếu như 1 cô
gái trong trường mà được 1 hot boy như hắn để ý thì có lẽ đã sung sướng
đến phát điên rùi...nhưng quái lạ , tôi chẳng thấy sướng tí nào , ngược
lại tôi sợ thì có...vì tính hắn hãi lắm :ngang ngạnh , ương bướng , độc
tài , phát xít , ghen tuông , lúc nào cũng thích tôi làm theo ý hắn
cả..những đứa như vậy trong tinh yêu thường rất ích kỉ..có thằng chịu
không được khi người mình yêu không yêu mình liền chơi dao , chơi axit
liền ( tôi đọc trong báo thấy có mà )..hic..tôi chẳng muốn như vậy
đâu....trời ạ , hắn còn nói sẽ không từ bỏ nữa chứ...tôi phải làm thế
nào bây giờ..ai đó chỉ cho tôi lối thoát nào đi ... ..
---------------------------------------------------------------------------------------
-Mấy ngày nay sao
bà xanh xao hốc hác vậy?
Hoa nhìn tôi
hỏi..không xanh sao cho được khi mà giờ ra chơi nào Huy cũng kéo tôi đi
ăn cùng hắn....trăm con mắt thì đổ dồn vào , thêm vào đó là sự sợ hãi
không biết phải đối xử thế nào với Huy , ngồi ăn chè mà thực sự là tôi
nuốt không trôi nữa....bực kinh khủng..
-Có bồ chiều
chuộng như thế mà còn hốc hác à?
Thảo vừa nói vừa
nhếch mép cười...sao trên đời này lại có loại người như nó nhỉ? mà ,
nghĩ cũng kì , tôi cũng có 1 thời gian kết bạn với 1 đứa xấu tính như
nó....
Thảo vẫn không
chịu câm miệng cho tôi nhờ , nó vẫn tiếp tục hót :
-cũng phải thôi ,
chắc Hằng sợ bồ mình đá các bà nhỉ? ,,,cả trường đang chỉ trỏ về đôi
đũa lệch mà , thậm chí còn cá độ với nhau mấy ngày nữa thì Huy đá bàn
Hằng lớp mình nữa...
-được như vậy thì
tốt..
tôi làm bầm và
đứng lên bỏ đi..Huy...Huy..Thảo...Thảo...nổ não mà chết mất...
---------------------------------------------------------------------------------------
-hic..hic..hu
hu..mẹ ơi , sao con khổ thế này..
đó là tiếng tôi
khóc nức nở khi ngồi ở ghế đá sau lùm cây phía sân sau của trường...chỗ
này vắng vẻ , ít người qua lại..là nơi khiến tôi có thể giải tỏa nỗi
lòng ấm ức bấy lâu nay của mình..
-Hằng , sao vậy?
1 Giọng nói trầm
ấm vang lên làm tôi ngẩn người vì ci giọng này là của Phong mà..thế là
tôi thôi khóc , ngước mắt lên...Phong đứng đó , dưới ánh nắng mặt trời
chói chang , cậu ta nhìn tôi bằng đôi mặt dịu dàng :
- Sao lại ngồi đây
khóc 1 mình vậy?
-Mình...không sao..
Tôi vội lúc lắc
đầu..bị Phong bắt gặp trong hoàn cảnh này thiệt là khó xử..
PHong ngồi xuống
cạnh tôi..im lặng , rồi cậu ấy đưa cho tôi 1 hộp sữa cam Yo most..
-Hằng , uống đi...
-ơ.
Tôi lúng túng..khi
người con gái khóc , con trai thường cho mượn khăn tay...còn chìa sữa
ra bảo uống thì tôi chịu...
trước vẻ mặt ngơ
ngáo của tôi , cậu ấy cười giải thích..
-Hằng phải uống để
lấy lại sức sau khi khóc chứ...
Lời nói đó của
Phong làm tôi bật cười...và tôi ngượng nghịu đón lấy hộp sữa từ tay cậu
ấy..
-Hằng này.
-Gì vậy?
tôi nhìn cậu ấy
ngơ ngác..
-Hằng cười rất dễ
thương..
DỄ THƯƠNG...2
tiêng đó làm cho tôi loạn nhịp tim , tăng huyết áp..mặt đỏ rần lên..
-dễ thương á? ai
cũng bảo khi tôi cười thì mắt tôi bị híp lại cả....mắt tôi..mí lận mà..
nói đén đó là tôi
nghĩ đến Huy...hắn chắc là sung sướng lắm khi tôi thú nhận điều này..
-Không...Phong
thấy có sao đâu...nhìn ấn tượng đó chứ ,..
-có đứa còn chê
Hằng mũi tẹt nữa...
Không hiểu sao tôi
lại đi kể với Phong chuyện đó nhỉ...
-dân Việt Nam thì
mũi phải tẹt chứ , mũi Phong cũng đâu có cao...
-Hằng toàn bị gọi
là xác chết troio thôi..
-chẹp..đứa nào mà
ác mồm ác miệng thế nhỉ...con gái mong da trắng như Hằng đấy....sự thực
, Phong thấy Hằng không đẹp nhưng có duyên..mà con gái chỉ cần có duyên
là đủ Hằng ạ...
Phong nói và nở 1
nụ cười....nụ cười ấy vốn dĩ đã đẹp , nhưng nay dưới ánh nắng lung lung
nó càng đẹp hơn...và tôi sững người lại để ngắm nụ cười đó...chợt nhận
ra mình vô duyên quá , tôi quay lại cặm cụi uống tiếp sữa của mình...
Ôi , ước gì thời
gian đừng trôi qua mà hãy dừng lại nhỉ....để Phong có thể ngồi cạnh tôi
, mãi mãi...
hôm nay là 1 ngày
đặc biệt , ngày valentine..ngày của những người đang yêu nhau..thiệt là
tội cho tôi..17 tuổi mà chưa có nụ hoa hồng nào, chưa biết đến cảm giác
nắm tay người mình yêu là gì..chit biết nhìn những đứa bạn đang đắm
chìm trong tình yêu của chúng...
Chao ôi , chúng
thiệt là hạnh phúc , ước gì tôi được 1 lần như chúng nhỉ...
'' but if you want
cry , cry on my shoulder ''
tiếng chuông điện
thoại vang lên réo rắt , vớ lấy nó..tôi ngạc nhiên..1 số điên thoại lạ
huơ lạ hoắc..
<A
lo.>
<Hằng à ,
HUy đây.>
Huy...hic , trong
1 thoáng tôi cứ hy vọng đó là Phong nhưng hóa ra..mà quái , sao hắn
biết số tôi nhỉ?
<Cậu đào
đâu ra số phone của tôi thế..? >
<à , bạn
Hằng nói cho Huy đấy.>
<Đứa nào mà
lẻo mép vậy? >
< Hỏi làm
gì mà lắm thế >
Hắn gắt..tôi cũng
tức lắm , mới hỏi được 2 câu mà van hỏi nhiều...mà dạo này hắn quái
lắm..từ xưng hô tôi -cô chuyển sang Huy -Hằng..nghe nổi da gà kinh
khủng..
< Có chuyện
gì không vậy? >
< ờ , 1
chuyện rất quan trọng >
Hắn nói úp úp mở
mở làm tôi mệt mỏi..
<Nói lẹ lên
đi >
< À ,tôi
nay chơi valentine với Huy nhé >
< Chơi với
cậu? >
Tôi ngã người
ra..trời ạ , sao hắn dai thế chứ?..chẳng phải tôi đã nói rõ tình cảm
của tôi rồi ư?..sao hắn cứ thích đẩy người ta vào 1 tình thế khó xứ thế
nhỉ?
<Tôi không
đi được đâu...Tôi đang ở Hải Phòng..nhà bà tôi ở đó >
Tôi nhanh trí phịa
1 lí do..hì , hắn sẽ không thể kéo tôi đi cùng hắn được..thông minh đấy
chứ?
< Cô đi Hải
Phòng mà bỏ quên cái đầu mình ở Hà Nội hả? >
Hắn nói giọng xỏ
xiên...quên đầu ở Hà Nội là sao nhỉ?..không lẽ..tôi ngóc đầu ra cửa
sổ..trời ạ , hắn đang đứng chình ình bên kia đường , tray vẫy vẫy và
cười rất chi là đểu nữa..
..mà nói đểu thế
thôi chứ thực ra đẹp chói lóa kinh khủng..đến nổi mà mấy đứa con gái
dại trai dưới đường cứ thi nhau liếc mắt đưa tình , cầm di động chụp
hình hắn loạn xà ngầu..
< Thôi ,
tôi ko đi được đâu >
< Không đi
được à? Thế để Huy cõng đi nhé? >
< mấy ngày
nay mưa nắng thất thường nên đầu cậu có vấn đề à?...TÔI KO ĐI , TÔI KO
THÍCH ĐI >
< CÔ BẦN
TIỆN NÓ VỪA VỪA THÔI CHỨ? >
Hắn hét và trợn
trừng mắt lên cửa sổ nhòm tôi..mấy đứa con gái cũng nhìn lên theo..
< HAY CÔ
HẸN LỠ VỚI THẰNG PHONG RỒI? >
tiếng hắn to dã
man , tàn bạo....ngại quá , vì bây giờ đám con gái lượn lờ quanh hắn
rất nhiều..mà tôi thì chẳng muốn ai biết chuyện tôi thích thầm Phong cả
:
< bé lại
cái mồm dùm , bị đao à? >
tôi gắt :
<Thôi được
rồi , nhưng 9 h là tôi phải về đấy >
<Ok >
Giọng hắn hớn hổ
và vẻ mặt thì mừng rơn giống như con nit vậy...
..tôi mệt mỏi vớ
lấy bộ quần áo trong tủ...thôi thì đi vậy nhưng trong đêm đi chơi này
tôi sẽ cô làm rõ chuyện tình cảm với hắn 1 lần nữa..
------------------------------------------------------------
-cái gì? đi bộ hả?
Tôi trợn tròn mắt
nhìn hắn....chả là hắn bắt tôi đi bộ cùng hắn đến rạp chiếu Phim
mà...mà rạp đó thì xa nhà tôi lắm...
-UH , phải đi cho
nso lãng mạn chứ.
-bạt mạng thì có.
Tôi lầm bầm nhưng
mà sau nghĩ lại cũng thấy may , tuy xa 1 tí nhưng được cái an toàn..chứ
đi với hắn không khéo hắn rú ga đưa tôi với hắn lao vào cái huyệt nào
được đào sẵn cũng nên
..
-----------------------------------------------------------------------------------------
choáng..choáng
hiệp 2..
nếu trong ngày này
bạn và người iu đi xem phim thi sẽ xem phim gì?...chắc là love story ,
casabanca , yêu là cưới ....hoặc đại loại là những phim như vậy..nhưng
Huy thì không , chẳng hiểu hắn nghĩ cái quái gì khi mua vé cho tôi coi
bộ phim :'' xác chết trên mái nhà ''
-bị điên không?
-không.
-thần kinh ổn định
chứ?
.
-ổn định.
-nhiễm sắc thể đầy
đủ?
-đầy đủ.
-thế sao lại cho
tôi coi cái phim này trong ngày valetine?
-ủa? sợ à? người
như Hằng mà thỏ đế , sợ phim kinh dị à?
Hắn nhếch mép
cười..lời hắn nói đã chạm đến lòng tự ái của tôi :
-tất nhiên là tôi
không sợ...tôi chẳng việc gì phải sợ cả.
tôi cố nói cứng.
-Vậy thì vào
thôi..hy vọng coi xong phim này Hằng rút ra bài học cho chính
mình..thôi , vào trước đi , Huy đi mua bỏng ngô nhé.
Hắn nói rồi bỏ
đi...còn tôi thì đứng lại đó bặm môi suy nghĩ..gì mà bài học chứ...khó
hiểu quá đi mất...
------------------------------------------------------------------------------
Bộ phim '' xác
chết trên mái nhà '' kể về 1 cô gái yêu thầm 1 chàng trai (giống tôi
quá )..nhưng trớ trêu thay anh ta không yêu cô ta mà chỉ lợi dụng sự
ngây thơ , tin người của cô , và vì lòng tham của mình...anh chàng đã
giết chết cô để cướp đoạt tài sản sau đó quăng xác cô trên mái nhà bỏ
hoang...nhưng hồn cô vẫn còn vấn vương , luôn luôn tìm cách đe dọa ,
báo thù gã kia..
Coi phim này , tôi
và mấy người trong rạp ớn lạnh , người cứ run lên bần bật...nhưng Huy
thì không , hắn coi phim này như phim hoạt hình vậy...thỉnh thoảng lại
đế thêm vài câu đại loại như :
-cho đáng , ai bảo
con gái mà vô duyên , cứ bám theo thằng đó , đáng ra nên từ bỏ sớm thì
đâu đến nỗi.
hay :
-Lòng người khó đo
được..đừng có thấy bề ngoài lịch sự , ga lăng mà không đề phòng..
-AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
mọi người trong
rạp rú lên khi đến cảnh cuối phim..cô gái đẩy chàng trai từ trên lầu
hai xuống.người hắn ta ngập ngụa trong vũng máu...còn cô gái trong bộ
đồ trắng toát , tóc tai rũ rượi thì cất tiếng cười man di , mọi rợ...
sau đó đèn sáng
choang , mọi người định thần lại và lục tục kéo nhau ra về , tay họ còn
ôm lấy ngực mình...tôi và Huy cũng đứng lên...giờ tôi mới để ý , cánh
tay hắn hằn lên đầy những vết bấm của tôi khi sợ quá..
-Đau không?
-tất nhiên là đau.
-Xin lỗi , tôi
không cố ý.
Tôi nhăn nhó
nói....chắc hắn đau dữ lắm...vậy mà ngồi suốt buổi hắn chằn rên lên tí
nào..
Đột nhiên tiếng
chuông điện thoại reo lên...đó là bải ''Run to you '', 1 bài tôi rất
thích trong audition.
-chờ tí , tôi nghe
điện thoại.
Hắn nói...tôi gật
đầu...hic , nói thật là bây giờ tôi mong hắn nghe xong thật nhanh và
quay lại với tôi..tôi vẫn còn bị bộ phim kia ám ảnh...đứng đây lâu
không khéo tôi chết vì sợ mất.
-------------------------------------------------------------------------------------
<alo. Nghĩa
à >
< Sao
ông...thành công không? chắc là nàng ôm chặt lấy ông vì sợ hả? >
< ôm khỉ ,
Hằng bấm tay tôi thì có...đau chết đi được..lằn đỏ lên rồi này >
< thế
à..sao tôi dắt mấy con bồ đi coi...đến đoạn cao trao chúng đều ôm lấy
tôi thế nhỉ >
< không
biết , thôi tôi uot nhé , tôi không muốn Hằng chờ lâu >
< uh , bye
>
Chỉ 5 phút sau Huy
đã quay lại và kéo tôi đi chơi công viên cùng hắn..tất nhiên là tôi từ
chối vì nghĩ đến viễn cảnh phải đi bộ đến mòn dép và chen chúc trong
dòng người là tôi cười không nổi nữa..Nhưng Huy nào có chịu nghe theo
lời người khác đâu..hắn lôi tôi đi bằng tất cả sự nhiệt tình của hắn :
-Đi chơi cho vui
mà..Hằng sợ gì chứ...sợ đi nhiều xấu người hả...yên tâm , xấu thì cũng
đã xấu sẵn rùi...
-------------------------------------------------------------------------------
Công viên hôm nay
sáng choang với đủ loại đèn màu , đẹp hơn với nhiều loại dây trang trí
, thêm vào đó là các bài hát dafnhc ho ngày lễ valentine vang lên 1
cách du dương , trầm bổng , những bông hoa hồng , những món đồ lưu niệm
dễ thương được những người bán hàng mời chào niềm nở...
-woa , mấy con thú
này dễ thương quá.
Tôi reo lên suýt
soa và quay sang Huy để tìm kiếm sự đồng tình..ủa? hắn đâu rùi , mới
bên cjanh tôi mà...chắc là tôi lạc mất hắn rùi..
-HUY ƠI , HUY ƠI.
Tôi gọi thất thanh
và cố len lỏi từ chỗ này đến chỗ khác để kiếm hắn..bực..bực kinh
khủng...
Kia rồi , tôi thấy
hắn đang đứng ở sân dưới...hắn đang vẫy vẫy tay với tôi , cười rõ tươi
với một bó hoa hồng nhung đỏ trên tay..
Nhìn thấy cảnh
tượng đó , tự dưng cảm giác giận dỗi của tôi biến mất hẳn..thay vào đó
là cảm giác..vui vui mới kì chứ.
Đang chạy xuống
mấy bậc thềm để đến chỗ hắn thì :
-Á !ĐAU.
Tôi kêu lên thất
thanh, 1 thằng con trai đã tông phải tôi làm sảy chân , ngã xuống..hic
, đau quá , đau chết đi được , tôi nghĩ là tôi bị trẹo chân rồi....và
nước mắt tôi bắt đầu trào ra...đã thế gã kia còn quát :
-Con nhỏ xấu xí
kia , đi kiểu gì mà đụng tau hả?
Điều tiếp theo hắn
biết là 1 tên khác nhảy xổ vào , túm lấy cổ áo hắn , đó chính là Huy ,
cậu ta đang trừng mắt đầy giận dữ :
-MÀY XÔ NGÃ BẠN
GÁI TAU MÀ CÒN DÁM NÓI BẰNG CÁI GIỌNG ĐÓ À? TAU DẦN CHO MÀY 1 TRẬN BÂY
GIỜ.
-ui em , anh
ơi...em...em không biết...anh tha cho em.
Gã kia 1 phút
trước còn hống hách là thế mà bây giờ trước Huy ,hắn co rúm lại như 1
con chuột nhắt bị mèo dồn đến chân tường..
-Huy , đừng gây
chuyện nữa.
Tôi nhăn nhó
nói..người ta xúm lại chỗ chúng tôi mỗi lúc một đông...
Huy nhìn tôi rồi
nhìn gã nọ , sau đó cậu buông cổ áo hắn ra thật mạnh đến nỗi hắn ngã
dúi xuống sàn ;
-May cho mày
đấy...tau mà biết mày học trường nào thì y như rằng ngày mai tau kéo
người lên đập liền..BIẾN.
Rồi Huy chạy đến
chỗ tôi , lo lắng hỏi :
-Đau lắm không..?
Tôi gật đầu , nước
mắt ngắn dài...
-Chắc là trẹo chân
rồi..ngồi yên để tôi nắn lại cho nhé...
Huy nói và túm lấy
cổ chân tôi..
-không...không.
tôi giãy nãy người
lên :
-đừng..AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
Trong 1 giây tôi
cứ tưởng mình đã ngất vì đau rồi , hic...đau thấy xương , thấu tủy
luôn..nhưng đúng như lời 1 bài hát :
'' nhưng thà đau ,
đau 1 lần rồi thôi..còn hơn cứ đau trọn đời..''.
giờ đây tôi đã cảm
thấy bớt đau hơn rất nhiều..
-Xúi quẩy quá ,
Huy tính làm Hằng bất ngờ nên chạy đi mua hoa...
Rồi hắn quanh quất
nhìn xung quanh và mặt hắn trở nên nhăn nhó khi thấy bó hoa đã bị dập
nát dưới bước chân của những người qua lại ( chắc là khi thấy tôi ngã ,
hắn vứt hoa chạy vội lại đó mà )
Đỡ tôi đứng dậy ,
hắn đề nghị :
-Hay để Huy đi mua
bó khác nhé.
-Không , không
cần...
Tôi vội nói :
-Dù sao cũng hơn 9
h rồi , tôi phải về bây giờ...
Nghe đến đó , mặt
hắn xụ xuống...chà , nếu ban đầu tôi ghét hắn vì hắn hống hách , kiêu
ngạo thì giờ đây tôi lại thấy ở hắn có chút gì đó dễ thương , đáng yêu
lạ lùng mới kinh chứ..
----------------------------------------------------------------------------------
-Hằng à , để Huy
cõng nhé.
Hắn nói khi thấy
tôi bước đi 1 còn khó nhọc bên vệ đường..
-Không , tơ có đau
đến độ không đi được đâu...tôi vẫn đi được nè.
Tôi tươi cười
nói...thú thực , nghĩ đến chuyện hắn cõng tôi thôi là tôi đã thấy khiếp
lắm rồi..thể nào mấy người đi đường thấy cũng sẽ nói vào tai nhau ''
Bọn trẻ thời này học đòi phim Hàn '' cho mà coi..
Đột nhiên hắn bế
xốc tôi lên vai làm tôi choáng nặng , tôi la oai oái :
-LÀM CÁI GÌ VẬY?
THẢ TÔI XUỐNG ĐI.
-giờ Hằng thích đi
như thế này hay là cõng , chọn đi.
-THẢ TÔI
RA
-không.
hắn vẫn lì lợm nói
và bước về phía trước....
-thôi được rồi ,
cõng.
Tôi nói 1 cách
chịu thua....đến đó hắn mới chịu buông tôi ra..hic , tôi tuyên bố tôi
rút lại sự nhận xét dễ thương , đáng yêu về hắn...hắn vẫn là 1 thằng
độc tài , phát xít , đáng ghét...
------------------------------------------------------------------------------------
Được hắn cõng ,
tôi thấy ngại ngại thế nào ấy , mặt tôi đỏ rần lên và tôi cố gắng tảng
lờ tiếng cười khúc khích của những người đi đường..
-Này , năm nay là
năm tuổi của Hẳng à?
Huy hỏi......năm
tuổi á....tôi ngơ ngáo...ko , tuổi tôi đâu phải tuổi hợi...Á.
-Tôi có khiến cậu
cõng tôi đâu mà cậu nói này nói nọ , thả tôi xuống...
Tôi vùng vằng
nhưng Huy nào đâu có chịu , hắn bặm môi , quát :
-Có ngồi yên
không?...Hằng thích nhảy như con Căng -gu-ru trên lưng tôi lắm à?
Quá đáng...quá
đáng kinh khủng...
-Này , cậu đòi
cõng tôi cho bằng được , giờ lại chê tôi nặng như hợi..thả tôi xuống ,
tôi có thể tự đi bằng đôi chân của mình...
-ý tôi là dù Hằng
nặng nhưng tôi vẫn cố gắng cõng đến cùng...vì vậy thương lấy cái thân
tôi mà ngồi yên dùm đi..
Tôi lườm mắt nhìn
hắn rồi cũng ngồi yên...thôi kệ , cãi cọ gì với hắn cho mệt , cứ ngồi
trên lưng hắn mà ngắm sao cho sướng..
-Hằng này , Hằng
đã cảm thấy đỡ ghét Huy phần nào chưa?
Đột ngột hắn hỏi
cắt ngang dòng suy nghĩ , mơ tưởng của tôi :
-Thế cậu thích tôi
nói thẳng hay nói 1 cách lịch sự.
Tôi châm chọc..
-Tôi biết câu trả
lời rồi...nhưng tôi sẽ không từ bỏ việc thích Hằng đâu...tôi đang cố
gắng thay đổi từng chút 1...
Lời hắn nói làm
tôi xốn xang lòng..hic , ai àm ngờ đây là hot boy trường tôi chứ...mới
cách đây mấy tháng trước còn kiêu ngạo , hách dich, coi mình là trùng
tâm vũ trụ , thay bồ như thay áo , coi con gái chỉ là trò chơi thế mà
giờ đây lại đi thích 1 con bé như tôi , lại nói những lời như thế này ,,
-Làm sao mà cậu
lại thích tôi được nhỉ? một con bé như tôi chẳng xứng với cậu chút
nào..thêm vào đó , con bé đó lại không ưa cậu mới khổ chứ...
-Thì tôi có bao
giờ ngờ tới là tôi sẽ kết 1 nhỏ như Hằng đâu...mà Hằng biết không ,
theo sự tính toán của tôi , thì nếu tôi kết hôn với Hằng thì thế hệ thứ
nhất sinh ra sẽ mắt 2 mí, mũi cao thẳng giống tôi nhưng mà đến đời thứ
2 thể nào cũng sẽ xuất hiện 1 vai đứa mang tính trạng lặn , tức mắt 1
mí , mũi tẹt giống Hằng cho mà coi..
Nói đến đó hắn bật
cười ha hả làm tôi tức đến độ bầm gan tím ruột :
-CƯỜI GÌ MÀ CƯỜI ,
CƯỜI NHƯ CÔNG NÔNG LÊN DỐC , NHƯ XE BEN ĐỔ ĐÁ MÀ CƯỜI..
-Hằng ko cần phải
tỏ thái độ hậm hực như vậy đâu ..
Hắn nói bằng giọng
mỉa mai ...ối giờ ơi , vậy mà bảo sẽ cố gắng thay đổi vì tôi đấy , cũng
may thần kinh tôi được cái bình thường , ổn định nên chẳng thèm nghe
những lời hắn nói ...
À , phải rồi
...còn chuyện này nữa ....phải làm rõ tình cảm của mình với hắn ...tôi
chẳng muốn tình trạng khó xử mỗi khi gặp hắn phải kéo dài lâu nữa ...
-Huy à ?
-Gì vậy ?
-Tôi ...tôi muốn
nói ...
Tôi ấp úng trả lời
...trời , chẳng biết phải bắt đầu từ đâu nữa ..thực lòng tôi ko ưa Huy
nhưng cũng chẳng muốn phải làm hắn buồn ...
-cậu ..cậu ...đừng
có thích tôi nữa ...làm như vậy tôi khó nghĩ lắm ...
-Đừng nói nữa ,
tôi không nghe .
Hắn gằn giọng nói
..còn tôi vẫn tiếp tục gan lì :
-làm như vậy chỉ
cóp mình cậu mệt mỏi thôi ...tôi vẫn thích Phong mà ..
-TÔI KHÔNG MUỐN
NGHE .
Hắn hét to mà giơ
tay bịt tai lại mà quên khuấy mất là đang cõng tôi ...vậy là tôi rớt
cái bịch xuống đất ... tê tái , đó là 2 từ miêu tả cảm xúc của tôi lúc
này ..
-
-Xin lỗi .
Hắn rối rít nói và
dìu tôi đứng dậy ....phải vất vả lắm tôi mới có thể đứng lên được và
tuyệt nhiên , tôi không hề rên la hay nhỏ 1 giọt nước mắt nào ...đừng
hỏi tại sao tôi không biết đau , vì tôi đã quá đau ...mất cảm giác rồi
đó các bạn ạ ...
-Đề tôi cõng tiếp
cho ..
Hắn đề nghị 1 cách
...dè dặt
-Thôi không cần .
Huy tha cho Hằng dùm ...Hằng chưa đóng bảo hiểm đầy đủ ..
-Tôi không cố ý mà
..
-dạ , Hằng có dám
nói Huy cố ý đâu ....Hằng sợ mình mạo phạm Huy cái gì nữa Huy đẩy mình
vào gầm xe tải nữa thì chết ..
-đừng nói kiểu vậy
chứ ...nghe sởn da gà nè ...Hằng đâu phải là loại chấp vặt hả ...
-THẾ HẢ ? THẾ CẬU
THỬ RỚT 1 CÁI , TIẾP ĐẤT NHANH , GỌN , NHẸ NHƯ TÔI XEM THỬ CÓ CHẤP VẶT
KHÔNG ?
Tôi nổi điên lên
và hét to ...mãi một lúc sau khi đã trấn tĩnh lại , tối cố kìm nén cơn
bực bội của mình :
-cậu về đi , nhà
tôi gần đây , tôi có thể tự về được ..
-để tôi đưa thêm
đoạn nữa .
-Không , không cần
Tôi gạt phăng đi ..
Huy nhìn tôi rồi
thở dài ..:
-Thôi , được rồi ,
tôi về .
Rồi hắn đút tay
vào túi áo ,rút ra 1 món quà và dúi nó vào tay tôi ..
-Gì vậy ?
Tôi ngạc nhiên .
-Quà
-ơ.
Tôi giãu nảy .
-Tôi không nhận
đâu , nếu là ngày 20/10 hay 8/3 hoặc sinh nhật tôi thì tôi sẵn sàng
nhưng hôm nay là valentine nên tôi không thể nhận được ..
Mặt Huy cau lại :
-Hằng tệ vừa thôi
chứ ...bấm tay tôi đến tím , sau đó tôi cõng Hằng về ..
-Tôi đâu có bắt ...
-Thì tôi tự nguyện
nhưng tôi không dối là không mệt ...giờ Hằng lại trả lại quà tôi tặng ,
có biết đây là lần đầu tôi tặng quà valentine cho con gái không ? ...
Thôi tôi về đây ,
món quà đó Hằng muốn quăng thì tùy .
Hắn nói bằng giọng
giận dỗi và bỏ đi 1 cách vội vã ...
-Ơ ..HUY ..QUAY
LẠI .
tôi gọi với theo
....nhưng hắn lại bịt chặt tai lại ..cái điệu bộ của hắn y chang 1
thằng con nít , thấy mà ghét
Món quà hắn tặng
tôi là chiếc IPOD và 1 hộp chocolate Bỉ kèm theo đó là 1 tấm thiệp dễ
thương với dòng chữ :thich1nguoi.kiss.to..
đểu...đểu..lần đầu
tiên mà tặng quà cho con gái mà ghi những lời này thì đúng xạo...xạo
kinh khủng khiếp..
Mà chiếc Ipod này
quá đẹp , quá xa xỉ đối với một đứa con gái như tôi.nó luôn là niềm mơ
ước , ám ảnh ngay cả trong giấc mơ....nhưng...tôi phải trả lại gấp ,
tôi không muốn mang tiếng là đào mỏ hắn nữa..
'' but if you want
cry , cry on my shoulder ''
vớ lấy cái điện
thoại...tôi thấy số máy của Huy hiện ra , cũng may, vừa đúng lúc //
-alo , Huy à.
-uh , mở quà ra
chưa?
-mở rùi , mà tôi
không lấy đâu , cậu tặng thứ xa xỉ phẩm quá.
-KHÔNG LẤY LÀ THẾ
NÀO? TÔI KHÔNG LẤY QUÀ TRẢ LẠI ĐÂU...XUI LẮM..HẰNG THÍCH QUĂNG CŨNG
ĐƯỢC NHƯNG ĐỪNG CÓ TRẢ LẠI.
Hắn hét toáng lên
và tắt máy cái rụp...làm tôi chỉ kịp gào lên mấy tiếng :ALO, ALO..
----------------------------------------------------------------------------------------------------
Tôi là Huy , năm
nay 17 tuổi , hiện đang học cấp 3 Sao Vàng...
Hẳn là các bạn đã
coi phim '' người đàn bà yếu đuôi'' rồi nhi? chắc là có biết đến câu
hát :
'' nào ai biết ra
sáo kiếp người , nhiều đắng cay trong tiếng cười ''...chẹp , tôi cũng
đang lâm vào hoàn cảnh tương tự....tôi chẳng thể ngờ 1 thằng được mọi
người phong danh hiệu là ''hot boy '' như tôi lại đi phải lòng 1 con
nhỏ bình thường , mà tệ hơn con nhỏ đi lại đi thương thầm 1 thằng ngay
trong lớp của tôi ,làm tôi chẳng thể nào cảnh cáo hay đập thằng đó 1
trận được mặc dù bản thân rất muốn..bực..bực kinh khủng..
-ê, cái mặt ông
sao khó coi vậy?
Tuấn , 1 trong 2
thằng bạn nối khố của tôi hỏi..
- chắc là lại
chuyện với em Hằng đó mà....tội nghiệp , cu cậu lần đầu tiên luỵ vì
tình..
Thằng Nghĩa nhe
răng cười nhưng khi thấy tôi cau mày lại nó bèn thôi , chẳng dám hó hé..
-ủa? không phải
ông hẹn hò ối đứa , kinh nghiệm cưa gái đầy mình hay sao?
Tuấn tò mò
hỏi
-tôi có cưa gì
đâu...tự dưng mấy con nhỏ đó nhảy xổ vào đấy chứ , tôi cũng vờn qua ,
vờn lại cho vui...nhưng Hằng là tôi thích thiệt , nhưng mà hễ 2 đứa
ngồi gần là lại có chuyện...chán thế cơ chứ..
-vậy thì để tụi
anh bày cho.
Thằng Nghĩa cười
hì hì và nó kéo thằng Tuấn sang phía nó :
-nhìn đây Huy ,
tôi là ông còn Tuấn là Hằng....Hằng à.
Giọng nó bỗng trở
nên nhỏ nhẹ:
-em.xin em hãy
nhìn vào đôi mắt anh đây...
-có cần phải sến
như thế không?
tôi cau có hỏi và
tưởng tượng ra khuôn mặt méo mó của Hằng khi nghe tôi phát ngôn câu này
xong....
-Im đi , nghe tôi
nói này...con gái thích sự dịu dàng và lãng mạng...vì vậy vào những giờ
phút như thế này cần nói với nàng bằng tất cả sự trìu mến....em..em có
thấy gì khi nhìn vào đôi mắt anh không?
-dạ có.
Thằng Tuấn chớp
mắt:
-em thấy 1 bầu
trời toàn ghèn..
-HaHa.
Tôi ôm bụng cười
sặc sụa..tất nhiên 1 thằng bảnh bao như Nghĩa thì đào đâu ra
ghèn..nhưng mà lời của thằng Tuấn là nó ngại kinh khủng...thế là 2
thằng rượt đuổi nhau khắp nhà tôi từ phòng này sang phòng nọ.
-----------------------------------------------------------------------------------------------
-thôi , tụi này về.
2 thằng ngồi trên
chiếc Dylan vẫy tay chào tôi trước cổng nhà...
-uh , cút về đị
Tôi khẽ cười
nói...đột nhiên :
-này , hỏi
thiệt...con gái thích tôi hay thằng Phong hơn?
-Phong?
Thằng Tuấn trố mắt
:
-sao tự nhiên lôi
cái thằng '' chuyên giáo dục công dân '' đó vào vậy?
-này...hay....nó
là tình địch của ông?
Nghĩa nói giọng
nghi nghi hoặc hoặc...
-nói nhiều , trả
lời coi.
-uh , thì ông cứ
làm 1 bảng so sánh đi.. nếu xét về giàu thì ông ăn đứt nó....nếu nói về
đẹp trai thì nó đẹp theo kiểu công tử..còn ông bụi bặm , ngạo ngạo , lì
lì nên con gái sẽ kết ông hơn..thêm vào đó ông cũng thông minh , học
hành tanh tưởi chẳng kém ai , ông giao tiếp rộng hơn nó , bọn con trai
trong trường cũng thích đánh bạn với ông hơn....còn cái thằng đó , nói
thẳng bọn tôi chẳng thích chơi , nó chính chắn quá so với bọn mình ,
lại thuộc dạng con trai ngoan , đạo đức , sống có khuôn phép..không hút
thuốc , không rượi bia , không sát gái , sống cứ như 1 con chiên ngoan
đao...chán chết......mà thui , gần 11 h rùi , bọn này uot nha....
-uh , bye.