Wellcome
Tình Yêu Tuổi Teen
Hắn tên là Huy...là hot boy trường tôi.bằng tuổi và học lớp 11 a1
Hắn quả là may
mắn...sinh ra trên đời đã có mọi thứ :gia đình giàu có thuộc vào loại
nhất nhì thành phố , tư chất thông minh cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai ,
nam tính lại biết ăn chơi , sành điệu....vì thế hắn đâm ra kiêu
ngạo..mặt hếch lên trời , thay bồ cứ như thay áo và không coi ai ra
gì...vậy mà không hiểu sao tất cả con gái trong trường đều thần tượng
hắn...dại trai quá đi mất ...
-Hằng , hôm nay bà
phải đi với tôi...
Nhỏ Thảo , con bạn
nổi tiếng với biệt danh công chúa lúc lắc tay tôi.
-đi dâu?
tôi tò mò hỏi..
-ô hay , thì đi
đâu nữa..chẳng phải hôm qua đã bàn với nhau rồi sảo đi tỏ tình với
Huy...
-hả?
tôi ngã người ra
sau...ở thi hôm qua nó có đề cập tới nhưng mà tôi không để tâm lắm..nào
nhờ hôm nay nó lại làm thật....
-thôi đi bà..con
gái ai lại làm như vậy..ngại chết đi được..
tôi thủ thỉ..
-vớ vẩn..thế kỷ
bao nhiêu rồi mà bày đặt ngại...hơn nữa tôi tỏ tình chứ có phải bà tỏ
tình đâu mà sợ..
thế rồi nó kéo tôi
xềch xệch qua lớp 11a1....kể cũng quái , Thảo thuộc dạng xinh như búp
bê..gương mặt tròn trĩnh , môi đỏ , má hồng , lông mi dài , mũi cao như
tây...nó lại ăn mang rất sành điệu nên lắm cậu tán tỉnh..vậy mà không
hiểu sao nó lại chạy theo Huy..1 đứa chỉ biết có bản thân và coi bọn
con gái chỉ là trò đùa..
-----------------------------------------------------------------------
-hic , đông quá bà
ạ..mấy đứa con gái lớp khác cứ lởn vởn quanh đây thì làm sao mà tỏ tình
được..
tôi gắt :'' cái
con nhỏ này chỉ được cái hữu dũng vô mưu , lúc nào cũng hành động trước
khi suy nghĩ ''
-uh...vậy làm sao
bây giờ...hay bà gửi thư giùm tôi đi..tự dưng tôi run , chóng mặt , đau
đầu quá bà ạ..
Thảo nhăn mặt..
-đồ điên.
tôi trố mắt nhìn
nó..
-tôi có phỉa là
fan phiếc gì của hắn đâu mà đưa cho hắn cái thứ này?
-bà giúp tôi
đi..xong xuôi tôi mời bà chầu chè..ok?
Thảo dúi lá thư
vào tay tôi với vẻ hy vong...tôi không quan tâm lắm vì mải ngó nghiêng
trong lớp...thực ra tôi sang đây cũng có lí do riêng , đó là để nhìn
thấy Phong...
Phong là cậu bạn
dễ thương mà tôi để ý đầu năm lớp 10..kì đó đi học về , xe đạp tôi bọ
trạch xích ,chính Phong đã sửa nó dùm tôi...chà , đó là 1 kỉ niệm mãi
mãi tôi không bao giờ quên được...sau này , mỗi khi thấy cậu ấy trên
sân trường , tim tôi lại đập lỗi nhịp...nhưng có vẻ như cậu ấy không để
ý đến tôi thì phải...buồn thật
-tránh ra giùm..
1 giọng nói hách
dịch vang lên...tôi liếc xéo quá,..thì ôi thôi đó là Huy ,hot boy (mà
theo định nghĩa của tôi là sành điệu , ăn chơi , nhà giàu , đẹp trai,
bất tài và vô dụng )..hắn đang lườm tôi thấy rõ..
-cầm lấy cái thư
này giùm..
tôi dúi thư vào
tay hắn...chán thiệt , chẳng có Phong ở trong đó...
-của cô hả?
thằng điên đó tiếp
tục hỏi..
-ko..
tôi trợn
mắt...(tôi ngu hay sao mà viết thư cho hắn)
-con bạn tôi
tôi đưa tay
chỉ...ủa , nó đâu rồi...con Thảo mắc dịch , quơ quýt một hồi , ngại
quá...tôi phải bỏ về..lũ con gái thì nhìn tôi , thầm thì , bàn tán to
nhỏ...
vừa về lớp. thấy
cái mặt nó là tôi hét..:
-bà đang chơi cái
trò gì vậy?
nó thì cười xuề
xòa , vẻ mặt như biết lỗi...:
-thôi , tha cho em
đi mà chị..thấy cậu ta tôi run quá , ba chân bốn cẳng chạy về , thế bà
đưa thư cho tôi chưa?
-đưa rồi.
tôi gắt..
-bà làm tôi ôm 1
cục ngại...mấy đứa con gái cứ chỉ trỏ..tôi nói cgho mà biết nếu như
ngày mai cả trường đồn ầm lên tôi đeo thằng Huy thì bà chết với tôi...
-yên tâm , yên tâm
nhỏ Thảo cười lí
lắc
-tôi ghi rõ tên
tôi trong đó rôi..tí nữa ăn chè nhué , ok?
-ok..tất nhiên là
phải ăn rồi...
(hình như trong
lòng tôi lúc này đã bớt cáu thì phải )
------------------------------------------------------------------
Giờ ra chơi , tôi
đang nghe nhạc bài '' hy vọng '' của Yuong Uno thì bỗng nhiên mấy đứa
con gái cứ thi nhau đập vào lưng tôi :
-gì vậy mấy
bà?..để cho tôi yêu đi.
tôi nhăn mặt..bỗng
con Vân giật cái tai nghe của tôi và nói với vẻ sửng sốt :
-thật không thể
nào tin được..Huy tìm bà..
-Huy nào?
tôi ngơ ngác :
-Huy ghẻ 11 a5 hả?
-ghẻ đâu mà
ghẻ..nhìn ra ngoài mà coi...
con Tú trợn mắt....
ngó ra ngoài thì
ra là Huy , lớp 11 a1..hắn đang gườm gườm nhìn tôi với cái mặt hếch lên
trời...
-----------------------------------------------------------------------
-có chuyện gì
không?
tôi hỏi hắn...
-lá thư mùi mẫn
ghê , Thảo nhỉ?
hắn nhếch mép
cười..tôi ghét kiểu cười đó kinh khủng , giống như ra vể ta đây coi
thường người khác quá đáng...
-hay ho thiệt ,
thư mùi mẫn hay không làm sao tôi biếy , mà tôi cũng không phải tên
Thảo..Thảo là tên con bạn thân của tôi..
tôi trợn mắt nhìn
hắn...lạy chúa , hắn nghĩ tôi là Thao..vậy ra hắn gán ghép cho tôi là
ái mộ hắn à..buồn oẹ quá đi mât.
-vậy chứ cô tên gì?
hắn hỏi mà không
thèm đổi giọng...
-vô duyên , tôi
tên gì sao phải nói ra cho cậu biết..
tức mình tôi quay
lưng toan bỏ đi , nhưng chưa kịp đi được nửa bước thì hắn đã nắm lấy
khủy tay tôi , lôi lại...
-thả tay tôi ra ,
định đóng phim Hàn quốc đấy à?
tôi gầm ghè...hắn
vẫn không chịu buông tay tôi ra...chẳng lẽ hắn muốn tôi quát vào mặt
hắn hay sao?
-Hằng à, chuyện gì
vậy?
đó là Thảo..nó
dang ngờ ngợ nhìn tôi rồi nhìn sang Huy..
-hóa ra tên cô là
Hằng à , tên đẹp lắm hay sao mà dấu vậy?
hắn nhe răng cươi.
-đẹp hay xấu thì
kệ tôi , liên quan gì đến cậu?
tôi quắc mắt nhìn
hắn...
ở dãy hành lang
lúc này , 2 lớp bên cạnh đang đổ dồn ra coi...họ thì thầm , bàn tán to
nhỏ với hau.mấy đứa con gái thì ném cho tôi những ánh nhìn không mấy
thiện cảm....Trời ạ , soa tôi phải chịu đựng tất cả những điều này cơ
chứ?....kéo Thảo lại gần tôi nói :
-đây mới là chủ
nhân thực sự của bức thư này , không phải tôi nghe chưa?..thả tay tôi
ra được rồi đó..hay là máu dê nổi dậy không kiềm chế được?
nói đến đó Huy mới
chịu buông tay tôi ra...nhưng trái với vẻ mặt chờ đợi của Thảo..cậu ta
bỏ đi , chẳng thèm liếc qua nhìn nó dù chỉ là 1 cái...điều đó làm nó
cực kì thất vọng..
thế nhưng còn chưa
đủ , vào lớp Thảo lại tiếp tục chì chiết tôi :
-bà làm cái gì
vây...tôi mới là người viết bức thư đó chứ...nhưng tại sao Huy lại qua
đây tìm bà. lại còn nắm tay , nắm chân nhau nữa...
-hay ho nhỉ? giờ
bà đang đổ lỗi cho tôi đấy à..tôi có biết gì đâu nào...tự dưng thằng
điên đó qua dây tìm và còn tưởng tôi là bà nữa chư.
tôi lôi trong cặp
ra cuốn vở toán và tức muốn xịt khói..
-thế khi đưa bà
nói gì với cậu ấy?..
Thảo vẫn không
chịu buông tha,,,
-nói gì mà
nói...dúi thư vào tay bảo con bạn tôi gửi...
tôi trả lời 1 cách
mệt mỏi...
cái Hoa quay xuống
trêu chọc :
-trời...không biết
có phải vì thế mà Huy ấn tượng không nhỉ?,,chà , bà cứ như là lọ lem
trong truyện cổ tích ấy..
Vân thì săm soi:
-sao bây giờ tôi
mới nhận ra bà dễ thương nhỉ?..dù cho mắt có mí lận, mũi có tẹt , người
chẳng phải cao ráo lắm....nhưng mà được cái trắng trẻo nên cũng không
đến nỗi nào..
từng câu , từng
chữ nó nói làm tôi căm kinh khủng..bên cạnh tôi Thảo cũng chẳng vui vẻ
gì , nó bặm môi , trợn mắt , nguýt tôi thấy rõ
-này , chị nói cho
mà biết nhé: giữa chị và thằng Huy không hề có bất cứ quan hệ gì..QUAY
LÊN.
cả lớp quay lại
nhìn tôi đăm đăm..còn mặi tôi khi đó thì đỏ lừ lên vì giận và mắt thì
long lên sòng sọc...chắc bộ dạng tôi khi đó dữ quá nên cái vân mới lí
nhí :
-thôi mà..đùa chút
cho vui.bà đừng có giận..
rồi 2 đứa , cả Hoa
và Vân quay lên , chẳng nói thêm 1 lời nào cả...
Giờ ra về , nhỏ
Thảo vẫn chẳng nói thêm với tôi 1 câu nào, nó lẳng lặng dắt xe ra trước
, mặt lạnh lùng và vô cam..tôi cũng mệt mỏi vì nó lắm rôi..nó giận thì
kệ nó, việc gì tôi phải hạ mình kia chứ.mà lắm lúc tôi tự hỏi nó có còn
là bạn thân của tôi nữa không?....Nếu là bạn thân thì tại sao nó lại
không tin tôi , lại quay lưng với tôi chỉ vì 1 thằng con trai lạ
hoăc..buồn chết đi mất...
đang nghĩ vẫn vơ
thì bỗng nhiên tôi thấy Phong , cậu ta đang dắt 1 con Jupiter ở 1 quán
gần trường ra , trông cậu có vẻ xanh thì phải?bị ốm à....
-Á
tôi thét lên..cả
chiếc xe đổ ập xuống đường..,nguyên nhân là do 2 thằng con trai đi
chiếc Dylan mắt mũi để đâu, đánh võng lạng lách thế nào mà quyệt phải
tôi...
cố gắng thu dọn
đống sách vở, tôi dựng xe đứng lên..mình mẩy tôi lúc này thật ê êm..hịc
, hôm nay tôi bị sao quả tạ chiếu hay sao nhỉ? gặp toàn những chuyện
không may...
-có sao không.?.
1 giọng vang
lên
-không..
tôi mím môi.chợt
quay phắt người , tôi đau đớn nhận ra tên cầm lái là Huy...hắn vừa nói
vừa cười trông lưu manh kinh khủng :
-sướng lắm hay sao
mà cười?
-ở thì sướng..
hắn vẫn ngang
nhiên chọc tức tôi..
-thế thì tôi nói
cho mà nghe...về sắm cái bằng lái mà đi kẻo có ngày bị chà mặt xuống
đường đó...
giọng tôi run lên
vì giâjn..thu dọn đống sách vở...tôi leo lên xe thật nhanh để đạp về
nhà ...
--------------------------------------------------------------------------------------
-đâu rồi? đâu rồi?
tôi lục lọi đống
sách vở trong cặp như điên...cuốn sổ có hình chú heo BOO dễ thương của
tôi đâu sao tôi chẳng thấy?....trời ơi , trong đó ghi những dòng tâm sự
của tôi về Phong ma..tôi không thể mất nó đươc..không thể mất được...và
thế là , tôi luống cuống tìm tứ ta tứ tong , như điên như dai..kể cả
trên giá sách vở nữa..nhưng chẳng thấy tăm hơi nó đâu cả..
-thôi , đúng rồi.
khi chiều vấp phải 1 thằng âm , không biết cuốn sổ có bị rơi ra không
nhỉ?
tôi lo lắng nghĩ
thầm và thế là ba chân bốn cẳng , tôi dắt xe đạp ra và phóng đi tìm...
tôi lái xe chầm
chậm dò trên vỉa hè với 1 hy vọng mong manh tìm được cuốn sổ dù biết
chắc là rất khó..vẻ mặt tôi thất vọng và thảm thương.....tôi như muốn
khóc, nhưng nước mắt ứa ra lại chảy ngược vào trong tạo thành 1 thứ gì
đó nghèn nghẹn , đắng đắng ở cổ..nó làm tôi muốn nghẹt thở...
thất thểu , tôi
bước về nhà..giờ đây tôi chỉ có một ước muốn duy nhất :cuốn sổ hay biến
mất hẳn luôn cho rồi hoặc nếu có rơi hay rơi vào tay của 1 người xa
la......người nước ngoài mù tiếng việt chẳng hạn...
tối hôm đó tôi
không tài nào ngủ đươc...đầu cứ ong ong nghĩ về cuốn sổ , nó cứ ám ấy
tôi..từng chữ ,từng câu , từng dòng , từng đọan....và tôi thầm nghĩ :
<lỡ ai đó
trong trường nhặt được thì sao?lỡ người đó biết tôi , biết cả Phong thì
phải làm thế nào? >
kinh khủng
quá..tôi chẳng dám nghĩ tiếp...
-mắt bà sao thế?
mất ngủ hả?
nhỏ Hoa quay xuống
nhìn chằm chẳm vào mắt tôi.
-ờ thì mất ngủ..
tôi gục đầu xuống
bàn , mắt như muốn nhíu lai...
nhỏ Thảo vẫn chẳng
nói câu nao.nhảo đang say sưa đọc cuốn H2T mới mua của minh..
-này , này
tự dưng ai đó lay
vai tôi
-gì vậy?
tôi ngạc nhiên dụi
dụi mắt..
-Huy sang tìm mày.
Con Thanh hét to,
tí tởn.
nghe đến đó Thảo
đứng lên và bỏ đi ra ngòai..còn tôi , tôi chẳng thèm quan tâm..gục mặt
ngủ tiêp.
-này , dậy cho trả
sổ..
lần nầy là giọng
con trai...
-sổ? sổ nào?
tôi ngước mặt
lên..đó là Huy , hắn đang nở một nụ cười cực kì nham hiểm.....
tôi ngơ ngác...tôi
đâu có quan hệ gì mà cho hắn mượn nhỉ....hay là sổ...
-Á.
Tôi hét lên, đỏ
tía tai..cái hét của tôi làm Huy hơi hoang.nhưng hắn nhanh chóng lấy
lại bình tĩnh , nói bằng giọng gian tà :
-sổ heo Boo ấy mà
, ra phòng ăn của trường nói chuyện nhé..
rồi hắn quay lưng
bỏ đi..để mặc tôi trong tiếng gọi thất thanh:
-này....này...
--------------------------------------------------------
Tôi và hắn ngồi ở
1 cái bàn gần ở góc phòng....khá là kín đáo nhưng đúng là hot boy đi
đến đâu thì trăm con mắt đổ dồn đến đó.
-uống gì?
hắn nói như ra
lệnh..
-cái gì cũng được..
tôi nói 1 cách sổt
ruột..thế là hắn gọi cô ca
.....................................
tôi ngậm ống
hút...im lặng chờ đợi..mồ hôi thì túa ra..còn hắn thì vẫn điềm nhiên gõ
tay lên bàn , chợt :
-cô thích thằng
Phong lớp tôi à?
-sặc.
tôi phun cả nước
ra...chắc là bất lịch sự lắm vì Huy nhăn mặt mà....
-à , không.
Tôi lấy tay chùi
miệng...
-nói dối , mặt cô
đang đỏ kìa...
-đỏ.
Tôi đưa tay sờ
mặt...trời ơi , nóng chết đi dược... còn hắn thì nghêu ngao :
-mình để ý Phong
từ lâu rồi nhưng chắc là Phong không biết mình đâu nhỉ? ,,kì lạ lắm cơ
, từ hôm đó đêm nào mình cũng mơ về khuôn mặt dễ thương và nụ cười tươi
rói của cậu ý...
-THÔI ĐỊ..
tôi hét lên và đưa
2 tay lên bịt tai lai..tôi không muốn nghe thêm một lời nào cả vì quá
ngượng...Nhưng tôi đã hét quá to thì phải , mọi người xung quanh đều
quay lại nhìn tôi 1 cách tò mò ...điều đó làm tôi sợ...vậy là tôi phải
hạ giọng nỏ nhẹ :
-bạn Huy đẹp trai
, dễ thương ....xét thấy tôi với cậu không thù , không oán vậy thì tại
sao cậu không trả lại sổ cho tôi , tôi sẽ rất biết ơn nếu cậu làm như
vậy ...
Vừa nói tôi vừa
nhìn sâu vào mắt của Huy...người ta nói đôi mắt là 1 ngôn ngữ giao tiếp
có sức mạnh to lớn...tôi tin bằng ánh mắt này tôi sẽ khơi lại đốm sáng
lương tâm đã bị tắt rụi trong lòng hắn...
-mắt đã mí lận rồi
mà còn đi nhìn người khác...
hắn gắt...câu nói
của hắn làm toio muốn điên người...ngay lúc này tôi chỉ có một ao ước
duy nhất đó là nắm đầu hắn và dận xuống cống ....nhưng đây không phải
là lúc...điều tôi cần lúc này là phải cư xử 1 cách mềm mỏng , thật mềm
mỏng :
-Huy à , Huy trả
lại sổ dùm Hằng đi...làm ơn dùm....
Tôi van vỉ...
-Tôi cũng chưa bị
điên....mấy khi nắm được thóp cô ...ngu gì mà trả lại?
-thế cậu định làm
gì?
tôi cố nén giận ,
nói bằng giọng ôn hòa...
-à...
Hắn cười...ánh mắt
ánh lên tinh quái :
-để coi : đưa nó
cho Phong à...không...dán nó ở bàng tin trường cho nhộn nhỉ hay là
photo thành nhiều bản nhỏ và rải khắp trường...chà , chẳng biết chọn
cái nào...
vừa nói hắn vừa
ngắm nhìn khuôn mặt tôi...nó giống như 1 ngọn núi lửa chực phun nham
thạch bất cứ lúc nào...
-đừng làm như vậy
, tôi xin cậu...
-xin mà nghiến
răng trèo trẹo như thế à?
hắn vẫn tiếp tục
trêu chọc..rồi búng tay cái tách , hắn nói :
-thôi được rồi..nể
tình cái mặt ngô nghê của cô...Tuy tôi chẳng trả lại sổ nhưng tôi sẽ
không tiểt lộ nội dung lâm li bi đát của nó....tất nhiên với 1 điều
kiện....
-điều kiện?
Tôi trố mắt nhìn
hắn ngạc nhiên...
-đại khái là cô
phải làm theo mọi lời sai bảo của tôi , Ok?
tôi cười nhạt :
-ok cái con
khỉ...khi không cậu bắt tôi làm ô sin cho cậu à?
-cô không
thích?... vậy thì thôi , tôi cũng chẳng ép...để ngày mai tôi lăng xê cô
thành người nổi tiếng vậy.
rồi hắn đứng lên ,
dợm bước bỏ đi ...
-Khoan đã , ngồi
xuống đi...
cuối cùng tôi phải
nói bằng giọng chịu thua....sự thực là ai không muốn nổi tiếng
chứ..nhưng tôi cá là không ai muốn nổi tiếng trong hoàn cảnh , điều
kiện , dưới tay của 1 bầu sô như thế này ...
tôi bèn chồm người
tới trước , gằn giọng :
-tôi đồng ý ,
nhưng nói cho biết trước , tôi sẽ không làm những cái việc đại loại như
nắm tay , nắm chân , hôn và đặc biệt là việc cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
hắn nhìn tôi chớp
chớp mắt và bật cười thật to khiến mọi người trong phòng phải quay lại
chú ý...rồi hắn ngắm nghía tôi 1 lát , nói bằng giọng chảnh choẹ :
-cô cũng trắng
trẻo đấy nhỉ?
hic....tôi trắng
nên rất thích ai khen mình như vậy...đó là điểm duy nhất đáng tự hào
của tôi...nhưng sao giọng hắn nghe đểu thế nhỉ?
-trắng đến nỗi
nhìn cô tôi có cảm tưởng như người chết trôi ba ngày mới được vớt lên
vậy...mà có lẽ thằng nào thích cô chắc mê phim kinh dị lắm?
-cậu...
tôi cứng lưỡi ,
chẳng nói dược câu nào vì quá sock...còn hắn thì nhe răng cười với tôi
một cái và đứng lên nhảy qua bàn đám bạn hắn ngồi...