Wellcome
Tuổi Học Trò
Thầy giáo thu bài, rồi lại cho bài tiếp theo để có thời gian chấm bài
vừa rồi. Dù không thích làm bài mấy, nhưng hầu hết cả lớp vẫn còn rất
nhút nhát, sợ sệt nên chăm chú làm bài lắm.Nhật Duy đọc xong đề rồi để
đấy, cậu không biết làm gì khác ngoài chuyện... để ý xem cô bạn bên
cạnh làm gì. Tố Phương đang hý hoáy vẽ vời trên một trang giấy, đa phần
là những bộ váy áo cho mấy cô người mẫu dây không có mặt của cô. Quả
thực Nhật Duy không ngờ nét vẽ của Phương lại tinh tế như thế. Nó mềm
mại , dịu dàng... Có lẽ Phương biết vẽ rất lâu rồi thì phải !
Sau 15 phút, thầy
hắng giọng để học sinh chú ý. Cả lớp hồi hộp nhìn lên ;
_ Thầy rất vui...
Lớp ta có trình độ khá đồng đều, kiến thức vững. Chúng ta có hai người
đứng đầu, đó là Nhật Duy và Tố Phương. Mỗi em đều có cách giải riêng,
ngắn gọn lắm... Thầy rất hài lòng.
Phương Doanh buột
miệng đay nghiến :
_ Hừ ! Giỏi gì mà
giỏi... Bố con mà , ai biết đâu đã giải trước ở nhà rồi!
Tố Phương đập mạnh
bài kiểm tra xuống trước mặt Phương Doanh, cô giận dữ quát lớn
:
- Tao đã nói rằng
mày đừng có nói kiểu như thế mà... Không cho mày một trận thì mày không
chừa sao?
Thầy Minh quát lớn
:
_ Tố
Phương...
Tố Phương nhìn
lên, như bị dồn nén quá lâu, cô nói bạt đi:
_ Bố xem... bắt
con trở về có phải hại con không? Con đã nói rằng con đã chịu quá đủ
chuyện của bố rồi... Con không chịu được nữa !
_ Đủ rồi ! Hãy
ngồi xuống đi, đây là lớp học, con đừng ngang bướng nữa.
Tố Phương bước ra
khỏi bàn, giọng lạnh hẳn đi.
_ Con về bên mẹ
!
_ Phương! _ Thầy
Minh kêu lên, bước xuống bục giảng, gấp gáp nói _ Bố biết từ nhỏ tới
giờ con bị áp lực nhiều... nhưng hãy cho bố được chăm sóc con... Chỉ
cần bố biết mọi nỗ lực đều do con cả, thế thôi, nhé con?
Tố Phương cúi
xuống, gật đầu :
_ Con xin
lỗi!
Cô trở vào chỗ
ngồi, lặng lẽ hẳn đi. Phương Doanh xám ngắt cả mặt vì sợ và ngượng.
Thầy MInh bước lên bục giảng, trở lại bàn, gần như kiệt sức vì xúc
động. Thấy luôn sợ con mình phản ứng như vậy. Đã quá lâu không được ở
gần đứa con yêu... nhớ thương biến thành nỗi sợ hãi mỗi khi Tố Phương
phật ý đòi về bên mẹ... Gia đình đã không cho con ông một tình yêu
thương trọn vẹn... Lỗi của ông lớn biết bao !
Trống ra chơi đã
điểm, hành lang lại ồn ào tiếng nói cười của học sinh. Bảo Quốc và Quốc
Bảo như đã đợi sẵn Tố Phương ở hành lang. Họ cười tươi và đồng thanh
hỏi :
_ Hôm qua không
sao chứ?
_ Không sao _ Tố
phương mỉm cười gượng gạo _ Chỉ cần đánh một giấc là ngon liền. Nè, sao
lại nói dối là nghỉ học rồi... Mỹ Phương sợ chết khiếp đấy !
Quốc Bảo châm chọc
:
_ Nghịch như cậu
mà Mỹ Phương còn kết bạn nữa là tụi tớ...
Mắt Tố Phương hơi
đỏ , cô quay mặt đi, trả lời bâng quơ ;
- Tớ á? Cũng tệ !
Ai cũng chẳng hiểu mình, toàn chuyện rắc rối...
Bảo Quốc và Quốc
Bảo thay nhau kể những chuyện vui ở lớp Hóa cho Tố Phương nghe. Lòng cô
dịu lại... Tiếng cười trong veo hòa cùng nắng ấm. Ngày khai giảng đầu
tiên thật tệ hại biết bao... Cô biết Phương Doanh chỉ vì ganh tỵ mà vô
tình động vào chỗ đau sâu kín nhất trong lòng mình. Muốn đánh nó một
trận... nhưng cô cũng tự thấy mình quá tệ. Đã bao không bao giờ thèm để
ý đến những lời nói kiểu thế, mãi mà không quen... nhạy cảm quá thì
càng khổ mà thôi...
Buổi học trôi qua,
cô thong thả đạp xe về nhà.Mấy ngày nay không gặp lại mẹ mà cũng không
nghe thấy tiếng mẹ. Chắc mẹ lại có công việc gì bận rộn lắm. Mẹ cô thật
vất vả và cũng thật kiên cường. Cô yêu mẹ và yêu cả bố nữa... Vậy mà
tình yêu đó không được thể hiện dưới cùng một mái nhà... Đã 5 năm rồi,
cô không thể nào quên được cái ngày mà bố mẹ bắt cô lựa chọn, bắt cô
đong đo tình yêu của mình dành cho cả hai... Sự lựa chọn nào cũng có
nỗi đau đớn... Nó đã vạch trong lòng cô một vết thương, vĩnh viễn không
lành lại được. Về ở với mẹ, Phương, nhớ bố nhưng không dám nói... Mẹ
lặng thầm trong cuộc đời cô đơn, cớ gì làm mẹ thêm khổ vì những đòi hỏi
của cô?
Bây giờ, dù về ở
với bố nhưng Phương vẫn thường xuyên trở về nhà mẹ, dọn dẹp và để ngửi
những hương thơm còn quanh quất trong nhà của mẹ... Nhớ mà không biết
làm thế nào giữa hai người... Phương chỉ còn biết khóc lặng thầm trong
những giấc mơ...
Dậy, dậy đi con
gái... Muộn rồi!"
Tiếng bố hốt hoảng
kéo Tố Phương ra khỏi giấc ngủ. Cô nhìn đồng hồ, 7h kém 20 và nhoáng
nhoàng chạy vào phòng tắm. Bố cũng đang đánh răng... Thấy vậy, Tố
Phương cau mày :
_ Sao bố không gọi
con dậy sớm?
_ Thì bố cũng vừa
mới dậy. Thôi, ra ăn sáng nhanh rồi bố đưa đến trường.
Tố Phương hơi
cười. Cô làm mọi cái thật nhanh chóng rồi quánh quàng ăn vội chiếc bánh
mì đã có sẵn trên bàn.
Mặc dù đã cố gắng
hết sức, nhưng Tố Phương vẫn bị muộn. Sân trường đã vắng hoe. Chạy thục
mạng vào lớp, Tố Phương bĩnh tĩnh hẳn khi không thấy thầy cô nào ngồi
trên bục giảng.
Chưa kịp ngồi được
vào chỗ, cô đã bị nghe tiếng chì chiết của Phương Doanh. Bỏ qua con bé,
cô ung dung ngồi xuống, tựa lưng vào bàn dưới, và bắt đầu
thở...
Nhật Duy rời mắt
khỏi quyển sách, nhìn sang...
_ Lại đến cậu
phiền trách chuyện chậm chễ chút xíu của tớ đó hả? _ Tố Phương hỏi phủ
đầu.
_ Không _ Nhật Duy
nói nhỏ _ Chuyện của cậu không liên quan gì đến tớ...
_ Kể cả chuyện lớp
bị trừ điểm? _ Tố Phương ngạc nhiên hỏi lại _ Cậu là lớp trưởng
mà...
Hơi cười, Nhật Duy
vừa nhìn vu vơ ra ngoài cửa, vừa trả lời:
_ KHông quan trọng
chuyện đó. Một mình tớ bảo vệ lớp thì cũng không ăn thua gì... Chi
bằng... chờ đợi để có người cùng giúp mình.
Tố Phương biết
Nhật Duy ám chỉ đến mình, nhưng cô lờ đi. Phương Doanh và NHật Duy, mỗi
người một kiểu trấn áp cô... thật muốn điên cái đầu. Gương mẫu thì cũng
vừa vừa thôi chứ?
Vào lớp rồi mà
không thấy thầy Minh lên. NHật Duy lên văn phòng hỏi thì được nhận câu
" thầy bận đột xuất, lớp tự học "... Kể ra cũng lạ... Cậu vừa mới thấy
thầy cũng Tố Phương đến trường xong, chẳng lẽ đã có chuyện gì?
Tố Phương cũng
thấy lo ra. CÔ biết bố mình không có bận việc gì cả. Tự nhiên lại bận?
Tim cô mách bảo có chuyện gì đã xảy ra... rất dữ! Cắn nhẹ móng tay, TỐ
Phương im lìm suy nghĩ.
_ Chắc không có gì
đâu! Cậu đừng lo lắng quá như thế!
_ Có phải bố cậu
đâu mà...
Tố Phương im bặt.
Cô không nên nói như vậy với một người đang quan tâm đến mình, nhưng...
Nhật Duy mỉm cười, cậu phẩy tay như bỏ qua.
_ Đúng là không
phải bố tớ nhưng là thầy giáo tớ, chẳng lẽ tớ không lo?
Không nói được gì
hơn, Tố Phương nhún vai. Bây giờ thì cô biết Nhật DUy không phải là tầm
thường. Cậu ta ít nói, ngoan ngoãn nhưng không có nghĩa là chỉ biết im
lặng khi người khác nói sai hay nói bướng. Cậu ta biết cách khống chế
người khác một cách tuyệt đối, bắt người ta nhận ra sự sai trái của
mình và im lặng đi.
_ Nếu lo lắng quá
thì hãy lên gặp bác cậu xem !
_ Ừm...
Tố Phương nhìn
sang Nhật DUy, ngạc nhiên. Sao cậu ta biết quan hệ đó?
_ Tớ biết vì nhìn
thầy MInh giống với thầy hiệu trưởng.
Tố Phương đứng
dậy. Không thể không công nhân cậu ta quá tài tình... Cô bước qua Duy,
không 1 lời cảm ơn.
Gần như choáng
váng khi nghe tin từ bác mình, Tố Phương lao vào lớp, dọn dẹp sách vở,
rồi lại lao ra. Ngoài sân, thầy hiệu trưởng đã chờ sẵn bên xe.
_ Bình tĩnh đi
cháu ! Mẹ cháu không sao đâu!
Tố Phương òa khóc,
gục đầu vào lòng ông.Mẹ bị thương trên đường truy bắt tội phạm... Lúc
nào cô cũng có cảm giác như thế này mỗi khi mẹ đi công tác. KHông ngờ
nó xảy ra thật...Làm thế nào nếu như...
Không thể nghĩ
tiếp được, Tố Phương lại nấc lên. Ông hiệu trưởng xoa nhẹ mái đầu của
cháu. Đau lòng thương xót, nhưng biết mình bất lực. Tình yêu của ông
không thể bù đắp nổi nỗi trống trải trong lòng đứa cháu tội nghiệp.
Nghiệp chướng thay!Mẹ đã được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt, tình
hình nguy kịch đã qua. Tố Phương gặp bố đang lo lắng đứng nói chuyện
với một sỹ quan cảnh sát. Thấy cô, ông lại gần, ôm vào lòng, an ủi
:
_ Mẹ không sao đâu
con! Con đừng lo lắng quá như thế...
_ Bao giờ thì mẹ
tỉnh hả bố?
_ Mẹ cháu sẽ tỉnh
sớm thôi ! _ Chú cảnh sát xoa đầu cô_ Còn bao nhiêu người đang lo lắng
cho Trung tá nữa cơ mà...
Tố Phương khẽ cúi
đầu. Công việc của mẹ quá nguy hiểm, nhưng mẹ không từ bỏ được, mẹ đã
quá đam mê. Nỗi đau mê thứ hai sau nõi đam mê cao nhất không được đến
đáp... Mẹ lấy nó để che giấu con người mình. Làm một người đàn bà cứng
rắn, còn hơn là một người phụ nữ yếu đuối, sống tầm gửi vào người không
bao giờ yêu mình... Phương chỉ hiểu điều đó khi bước vào tuổi 16, tình
cờ đọc được một trang nhật ký của mẹ. Từ bỏ sự nguy hiểm này chỉ có thể
khi mẹ không còn thở được nữa... Tố Phương âm thầm thương mẹ, âm thầm
gửi những lời cầu bình an theo bước chân mẹ mỗi khi mẹ đi xa... Giá mà
bố hiểu được tấm lòng mẹ...
Tố Phương nhìn
theo bóng bố đi ra khỏi bệnh viện. Bố chỉ ở đó theo bổn phận, và cô
chấp nhận điều này không một chút ngạc nhiên. Vì lẽ này mà mẹ yêu bố,
yêu đến mức không thể tìm được tình yêu thứ hai sau khi mất bố... Cô đi
vào phòng bệnh, nhìn mẹ thiêm thiếp trên giường, xung quanh bao bọc bời
một màu trắng thê lương... May mà mẹ còn ở đây..."Mẹ đừng bao giờ đầu
hàng vì còn có con ở bên cạnh !". Tố Phương thì thầm. Cô nhớ đến hôm
chuyển từ nhà mẹ về nhà bố, mặc cho mẹ nhìn theo lo lắng và đau buồn,
cô vẫn bước đi với một tâm nguyện sắt đá. Đã 5 năm rồi, cô đã lớn, và
có thể trở thành một cầu nối vững chắc cho bố mẹ.... Ngôi nhà sẽ lại có
ba người cùng vui vẻ bên bàn ăn... Chẳng phải là mơ ước của mẹ
sao?
Trên đường trở về
nhà vào trưa hôm đó, Phương gặp một trục trặc lớn. Số cô quả là không
may mắn khi gặp một lũ du côn bên quán nước lề đường. Lẽ ra thì cũng
không đến nỗi nếu như Phương bỏ qua những gì lọt vào tai mình. Chúng
cười cợt bàn bạc về vụ... giao tranh giữa cảnh sát và nhóm tội phạm
buôn ma túy vừa mới xảy ra. Vừa buông lời tục tĩu về những người cảnh
sát, vừa cợt nhả với những người qua đường, chúng lấy làm sung sướng vì
làm mấy cô bé đi qua sợ sệt. Tố Phương không thể kìm nén được lửa giận
trong lòng. Lẳng lặng đi theo bọn chúng, và khi chúng rẽ vào con hẻm
nhỏ thì cô lên tiếng lạnh lùng :
_ Chúng mày dừng
lại đi, tao có chuyện muốn nói !
Cả bọn gồn bốn
tên, dừng lại, và quay hẳn đầu lại khi thấy Phương. Chúng cười phá lên,
ngạc nhiên lẫn thú vị. Một thằng bước lên, vừa tiến lại gần Phương ,
vừa nói :
_ Cô em xinh đẹp !
Có chuyện gì cần tới bon anh sao? Một mình anh là đủ rồi mà !
Cả lũ lại cười. Và
khi thằng kia tiến lại thật gần mình, Tố Phương rút tay từ túi quần ra,
vung mạnh tay lên , thằng kia tự nhiên lăn ra ngã khiến đồng bọn được
phen hoảng hồn. Tố Phương nghiến răng :
_ Tao không cho
phép chúng mày nói như thế về những chiến sỹ công an. Chỉ vì chúng mày
mà người ta không thể sống yên bình được. SAo không chết hết
đi?
TỐ Phương vung tay
lền nữa, và hắn lại ngã sấp xuống như vừa bị một thế lực siêu nhiên
trừng trị vậy. Mấy thằng còn lại lao về phía Tố Phương như bị cơn kích
động chi phối. Tố Phương tung chân đá vào háng một tên khiến hắn rú
lên, lăn lộn trên đất vì đau. Tên khác có vẻ thông minh hơn, vừa lé
những cú đá của Phương, vừa tìm cách sáp vào cô. Phương định dùng ngón
dây cước của mình để làm hắn ngã ,nhưng chưa kịp ra tay thì đã bị một
tên đá trúng lưng... Loạng choạng suýt ngã, Tố Phương lui lại một bước
phòng thủ...
_ Nhóc con cũng
khá quá nhỉ?
Ba thằng từ từ
tiến lại, rồi chúng rẽ ra làm ba hướng, bao vây Phượng Tố Phương tung
chân đá. Trúng một đứa... Đấm thêm một quả nhưng bị hụt... và cô bị một
cú đá chí mạng vào bụng... khi không kịp phòng thủ. Ngã sóng xoài xuống
đất, bụng quặn lại vì đau, Tố Phương cố vùng dậy nhưng đã bị một tên
khóa tay lại. Định đá hậu vào thằng đó, nhưng một tên đã dự đoán trước
được, nó đấm thêm một cú nữa vào mặt cô. Máu trào ra khoé miệng, mằn
mặn...
_ Giữ nó chăt vào
! _ HẮn ra lệnh _ Cần cho nó một bài học mới được ! NHìn cũng ngon ra
phết đấy!...
NÓi rồi hắn nhìn
xung quanh. Giữa trưa, đường vắng không một bóng người, cả bọn cười âm
lên đắc chí.
_ Đai ca... " dùng
" trước đi... Nhưng nhớ nhanh lên ... còn tụi em !
_ Yên tâm
!
Phương ném cái
nhìn căm thù về phía tên đại ca. Cô bị một tên bịt miệng, một tên khóa
chặt tay... Không thể làm gì được cả ! AI có thể cứu cô đây? Hiện lên
trong đầu Tố Phương là một thứ ý nghĩ cam chịu... Cô ghét ý nghĩ này
nhưng chẳng còn gì trong đầu cô nữa cả....
Tên đại ca khoái
trá cười, bàn tay thô ráp của hắn toan đưa lên... nhưng hắn đã rụt tay
về, kêu như bị bỏng :
_ Cái gì vậy
hả?
Hắn nhìn xuống
tay... Bàn tay bị một viên đá nhỏ găm vào, đỏ rực lện Cả bọn hướng ánh
mắt nhìn ra. Bên ngoài con hẻm, hình ảnh một người con trai đứng cạnh
chiếc xe đạp hòa lẫn với ánh nắng buổi trưa... đẹp một cách kinh ngạc.
Tố Phương đờ người vì ngạc nhiên.
_ Thả cậu ấy ra đi
!
_ Hừm... ranh
con... mày ăn gan hùm chắc?
Rời khỏi xe, người
con trai ấy tiến lại gần, gương mặt thản nhiên như thể mọi chuyện đang
diễn ra không có gì nghiêm trọng cả. Tố Phương khẽ lắc đầu như ra hiệu.
Cô không muốn cậu bị liên lụy, dù gì thì cũng là bạn bè và... chính cô
cũng đã gây họa cho cậu một lần rồi đấy thôi!
Tên đại ca rút
viên đá ra, cười nhạt khi vết thương rỉ máu. Hắn nhìn Nhật DUy như đo
lường rồi bất ngờ tung một cú đá mạnh và nhanh. Nhật Duy lé nhẹ nhàng,
cậu xoay người, vung một nắm đấm vào ngay tên đang giữ tay Phương. Hắn
bị bất ngờ thật, buông tay ôm mặt. Tố Phương đợi thế, đá ngay vào bụng
tên còn lại. Cả bọn xông vào vừa đánh vừa chửi tục. Tố Phương gần như
đuối sức khi hạ gục được một tên... và vì thế, một mình Nhật Duy phải
cáng đáng hết... ba tên còn lại. Nhìn cậu vừa tấn công, vừa phòng bị...
nhanh đến nỗi chóng mặt, Phương chợt thấy mình may mắn... Nếu không có
cậu ấy thì....
Tiếng còi hụ của
cảnh sát vang lên đúng lúc Nhật Duy cảm thấy đuối sức. Bọn du côn hơi
hoảng, và ngay lập tức tên đại ca bị một cú đá mạnh của Nhật Duy vào
bụng. Hắn chệnh choạng ngã, khi dậy được cũng là lúc cảnh sát ập
vào.
Tống tên cuối cùng
vào xe, chú cảnh sát mỉm cười chào hai đứa, rồi cũng lên xe. Con hẻm
yên tình trở lại. Tố Phương ngồi bệt xuống đường, thở mệt nhọc. Nhật
Duy nhìn cô chăm chăm, rồi yên lặng quay đi.
_ Đưa cánh tay đây
nào...
Nhật Duy nhìn
xuống tay mình... máu thấm qua chiếc áo trắng...đỏ thẫm một vùng. Cậu
không thấy đau nên ngạc nhiên không biết bị thương từ lúc nào.
_ Tớ xin lỗi ! _
Tố Phương nói nhè nhẹ , cô rút một chiếc mùi xoa trong túi ra, luồn
khéo léo qua cánh tay bị thương của Nhật Duy _ Về nhà cậu phải xem xét
lại cẩn thận nha... Không biết vết thương có bị sao không nữa
!
_ Đừng lo! _ Nhật
DUy mỉm cười _ Cùng là dân nhà võ mà không biết sao? Bị thương là
chuyện bình thường thôi mà.
Buộc nhẹ hai đầu
khăn, Tố Phương ngước nhìn Nhật Duy, không thấy cậu nhăn mặt nên yên
tâm hơn. Cô nhìn lại con hẻm, vẫn vắng lặng như nó vốn có. Vậy sao Nhật
Duy xuất hiện đúng lúc?
_ Tình cờ đi qua
thôi ! _ Nhật Duy nói như thể hiểu được cô nghĩ gì _ Tớ thấy cậu ở quán
cóc, vẻ mặt cậu lúc đó đáng sợ lắm. Tớ biết chắc có chuyện rồi, nên đi
theo cho chắc ăn...
_ Thế sao cậu
không cứu tớ ngay lúc đầu?
Nhìn thẳng vào đôi
mắt đang ngạc nhiên của Phương, Nhật Duy cười nhẹ :
_ Bởi vì cậu không
bao giờ biết sợ, cũng chẳng biết nghe lời ai... Một bài học cũng có khi
không đủ...
_ Đồ ác man! _Tố
Phương kêu lên, cô gục mặt vào cánh tay Duy, tự nhiên òa lên khóc _ Có
biết tớ sợ đến thế nào không hả? Cậu đáng ghét lắm....
Nhật Duy bối rối.
Không ngờ Tố Phương lại khóc... Không bao giờ cậu muốn làm tổn thương
ai cả ,,, đặc biệt là Tố Phương... Vụng về vuốt nhẹ tóc bạn, Nhật Duy
thì thầm như một kẻ đang mắc lỗi lắm :
_ Tớ xin lỗi....
Không bao giờ có chuyện xảy ra như thế nữa đâu.
Tố Phương ngẩng
đầu lên, mỉm cười qua làn nước mắt. Hình ảnh đó đẹp đến nỗi làm trái
tim Nhật Duy run nhẹ...Chuyện gì kỳ lạ thể nhỉ?
Gạt nhẹ những giọt
nước mắt còn vương trên má, Tố Phương đứng dậy. Nhật DUy cũng đứng lên,
tay cầm luôn chiếc túi sách của Phương. Lại gần chiếc xe của Duy,
Phương ngạc nhiên :
_ Xe mới
à?
_ Không hẳn ! _
Duy mỉm cười _ Cái xe kia là của thằng bạn, tội nghiệp, nó khóc quá
trời đấy !
Phương biết Nhật
Duy nhắc đến vụ tông xe, nhưng cô chỉ cười:
_ Ừm... Cậu đưa tớ
về nhé?
_ Nhưng đi ăn
trước đã, ok?
_ Ok.
Thấy Phương cười
vui, Nhật Duy cũng vui lây. Cậu chở Phương dưới cái nắng vàng mùa thu
dịu dàng, dười hàng hoa sữa xanh nhàn nhạt. Tiếng Tố phương đều đều
vang lên từ phía sau... Tất cả dịu dàng, tinh khiết đến nỗi Nhật Duy
không muốn thở mạnh. Quả thật cậu sợ tan vỡ những cảm xúc mới mẻ
này...
Xe dừng lại ở cuối
con đường, nơi có một cửa hàng ăn nho nhỏ được sơn màu hồng nhẹ nhàng.
Tố Phương thích không khí quán ngay lập tức khi bước vào. Trong quán
rất ít khách. Họ ăn nhỏ nhẹ trong tiếng đàn ghi ta độc tốc nhẹ nhàng.
Tố Phương bất giác nhón nhẹ chân vào một bàn sát cửa sổ, nơi có một
chiếc rèm trắng vả vài cành hoa ti gôn rủ xuống tự nhiên. Nhật Duy lại
quầy hàng, cười tươi với người đàn ông đã đứng sẵn ở đó.
_ Cậu Nhật Duy !
Hôm nay lại không ăn cơm nhà à? Như thường lệ hả?
Nhật Duy lắc đầu
;
_ Không ạ ,Cháu đi
cùng bạn _ Vừa nói cậu vừa nghiêng người để ông chủ nhìn thấy.
Ông ta cười đầy ẩn
ý. Nhật Duy làm lơ, nói tiếp :
- Bác cho hai suất
đặc biệt nhé?
_ Được thôi ! Chà,
bất ngờ quá cậu Nhật Duy...
Nhật Duy phì cười,
rời khỏi quầy hàng. Tố Phương đang ngắm nhìn ra ngoài khung cửa sổ, đôi
mắt cô mơ màng như thể đang chìm vào một cõi mộng riêng tư. Không muốn
phá vỡ không khí ấy, Nhật Duy nhẹ nhàng kéo ghế, nhưng Phương đã quay
vào, mỉm cười :
_ Tớ đang nghĩ đến
mẹ !
_ Mẹ cậu bị thương
phải không?
_ Ừm... May mà
không sao!
_ Nhìn cậu buồn...
thật sự tớ không đành ! _ Nhật Duy dịu dàng nhìn vào mắt Phương _ Cậu
hợp với niềm vui hơn là nỗi buồn đó !
Hơi cười, Tố
Phương nhớ về thời gian trước. Đúng là chỉ có niềm vui....
_ Cách đây 5 năm,
bố mẹ ly dị, một cú đánh hoàn toàn vào trái tim tớ. Niềm vui tuổi thơ
cũng chấm dứt theo. Không muốn mẹ buồn, tớ tự tạo ra niềm vui bằng cách
quậy phá, ngang bướng, bất cần... Có thể không con gái lắm, nhưng còn
đỡ hơn...Bác chủ quán mang đồ ăn ra, mỉm cười khi nhìn Tố
Phương.
_ Cháu xinh thật
đấy !
_ Cảm ơn bác !_
Phương nói thật lòng.
_ Những món này...
mong cháu thích.
_ Sao bác lại ưu
đãi cháu quá vậy?
_ Vì cháu làm cho
cậu Nhật Duy vui !
Ông nói nhẹ nhàng
rồi đi ra, không quên nháy mắt một cái với Nhật Duy. Cậu hơi đỏ mặt,
nhún vai :
_ Bác ấy trước kia
là đầu bếp nhà tớ. Nhưng bây giờ thì đã có một cơ ngơi riêng, bác ấy
nấu ăn ngon lắm đấy... Cậu ăn xem !
Nhìn những món ăn
bày trên bàn, Phương nghe đói bụng. Cô không khách sáo , cầm thìa lên
ngay. Nhật Duy mỉm cười. Đúng là cậu đang rất vui. Từ khi biết suy nghĩ
đến giờ, chưa lúc nào cậu thấy mình vui thật sự. Mọi cái đều gượng gạo,
chừng mực đến cứng nhắc. Không ai như Tố Phương, tự nhiên khóc, tự
nhiên cười, tự nhiên thể hiện quan điểm của mình như thể không muốn
thua thiệt ai. Sống một cách nồng nhiệt như thế, Nhật Duy chưa từng
thấy bao giờ. Cậu gần như bị cuốn hút, không thể rời mắt khỏi Tố
Phương..." Chắc hẳn đã có chuyện xảy ra đối với mình rồi !" Nhật Duy
thầm nghĩ...
_ Mấy ngày qua bố
toàn bắt tớ ăn nào là cơm khê, cơm nhão, nào là thịt kho mặn, cá cũng
mặn nốt... Tớ thì ghét mặn , chua , đắng... Bây giờ thì thấy những cái
này như là... của ngon vật là vây !
_ Thế thì ăn đi ,
nhiều vào !
_ Cậu không chê
con gái ăn nhiều chứ? _ Tố Phương hỏi như trêu chọc _ Nhìn cậu chắc
nghiêm túc lắm.
_ Không liên quan
gì đến chuyện con gái ăn nhiều hay ít cả _ Nhật Duy hơi lắc
đầu.
Cầm ngay một chiếc
đùi gà vàng giòn, Tố Phương gặm một miếng to. Cô cười rồi nuốt mạnh.
KHông cầu kỳ, cô tạo cho người đối diện cảm giác vui vẻ, không phải
phòng bị. Một người như Tố Phương sẽ chẳng làm ai đau làm ai tổn thương
bao giờ...
Rời khỏi cửa hàng,
Tố Phương vươn vai và thở khì một tiếng. Cô nhìn lom lom vào gương mặt
Nhật Duy, rồi nhìn xuống cánh tay vẫn còn đang buộc chiếc khăn tay nhỏ.
Nhật Duy thản nhiên nhìn lại và chờ đợi Tố Phương lên tiếng.
_ Cậu không sao
thật chứ?
_ Ừ.
_ Vậy thì tốt
rồi... Cậu đưa tớ về bệnh viện được không?
Hơi cười, Nhật Duy
ngồi hẳn lên xe. Cậu nheo mắt và kêu lên như than :
_ Số tôi coi
như... khổ rồi... Đề nghị vậy thì đá cũng phải chịu nữa là...
Leo lên xe, Tố
Phương cười giòn đắc ý. Cô không ngờ mình có thể chơi nhanh với Nhật
Duy như thế. Bạn bè cô không phải là mẫu người nghiêm túc như Duy.
Nhưng cậu lại mang tới cảm giác bình yên đến lạ kỳ... Giống như một
người anh, cũng giống như một người bạn... và giống như một điều gì đó
khác nữa... không định hình nổi...Đợi khi nào mẹ tỉnh, cô sẽ nói với mẹ
về cảm giác này... cảm giác muốn đi chơi mãi với một người con trai
quen biết chưa đầy một tuần. Chẳng biết có ai như thế không
nhỉ?
Sáng hôm sau, Tố
Phương lại đến muộn và như thường lệ, lớp lại mất điểm thi đua. Phương
Doanh quay sang Nhật Duy, mặt đỏ gay gắt vì... phấn kích :
_ Cậu xem thế
nào... trong ba ngày bị trừ ba điểm... Còn ra thể thống gì
nữa?
_ Mới đầu năm,
cũng nên thông cảm chứ?
_ Cậu còn bênh nữa
à?
Nhật Duy nhún vai
:
_ Tớ không bênh.
Nhưng thiết nghĩ rằng bên cạnh quy tắc thì cũng có ngoại lệ. Mà muốn
chỉnh đốn một con người không phải dễ đâu, nhất là đối với một người
như Tố Phương...
Phương Doanh liếc
Nhật Duy một cái sắc lẻm, rồi cô nguẩy đầu quay sang Xuân Thi. Cô nàng
mơn trớn bạn ngay lập tức :
_ Cậu là lớp phó
học tập mà. Nó nghịch như vậy chắc bài tập cũng chưa hoàn thành đâu.
Cậu cứ kiểm tra và đánh điểm nó về việc đó.
_ Ờ nhỉ? _ Phương
Doanh sáng mắt _ Nhiều lúc cậu cũng thông minh đấy.
Xuân Thi liếc mắt,
nhưng rồi cũng mỉm cười bỏ qua. Cô thân vơi Phương Doanh từ bé, hiểu
Phương Doanh như hiểu chính mình và sẵn sàng bỏ qua những lời nói đáng
lẽ nên giận của Phương Doanh.Hơn nữa cô cũng đang... khoái vì nghĩ được
kế hạ Tố Phương... Nghĩ đến con bé ấy là bực mình lên rồi...
Vừa lúc đó Tố
Phương lò dò vào lớp với khuôn mặt vui như mở hội. Cô vẫy tay
;
_ Chào cả lớp
!
_ Vui vì lớp được
vinh hạnh trừ 1 điểm đây mà ! _ Phương Doanh mỉa mai ngay.
Tố Phương cười trả
lại. Tự nhiên hôm nay cô thấy Phương Doanh cau có cũng có cái hay hay.
Có lẽ sống để ganh tỵ là lẽ sống của nó, là bạn thì nên tôn trọng !
Nghĩ vậy nên Tố Phương bỏ qua tất cả sự xích mích mấy ngày qua, cô bước
vào chỗ ngồi, ngắm nhìn Nhật Duy không giấu diếm. Nhật Duy cười
;
_ Mẹ cậu chắc đã
tỉnh?
_ Ừ. Tối qua mình
ở bên mẹ, sáng nay mới về nhà... Đến muộn có tý xíu thôi mà. Từ mai
không thế nữa đâu.
_ Đừng hứa! _ Nhật
Duy kêu lên _ Để lời hứa bay mất là người không tốt đâu
Phương...
Tố Phương lại gật
đầu. Nói chung hôm nay cô dễ tính, cô sẵn sàng bỏ qua tất cả kể cả
những lời dạy dỗ kiểu như thế...Phương Doanh thì bĩu môi, lẩm bẩm vài
câu, rồi ngồi ngay ngắn lại khi nghe thấy tiếng trống báo vào
tiết.
Thầy giáo dạy Anh
văn bước vào, hoàn toan mang một phong cách mới, làm cả lớp choáng gần
hết. Phong cách trẻ trung đên bất ngờ cùng với nụ cười... quyến rũ
làm... những trái tim nhỏ bé của các cô bé 16 ngân lên.Nhưng ngay lập
tức, phong cách ấy bị... sụp đổ khi thấy lao tới chỗ Tố Phương, reo lên
mừng rỡ như đứa trẻ nhận được quà...
_ Tố Phương, cuối
cùng thì anh cũng được làm thầy của em... Tuyệt không chứ?
Tố Phương thở hắt
ra :
_ Vâng, chúc mừng
anh... Nhưng phong cách này thì dạy dỗ ai?
Thầy giáo giật
mình, nhìn cả lớp. Hầu hết đều đang tròn mắt ngạc nhiên. Thầy giáo trẻ
hắng giọng :
_ À... chào các
em. Tôi là giáo viên anh văn mới ,tên là Bình. Cứ gọi thầy Bình cho
trẻ...
Cả lớp cười. Đúng
là trẻ thật ! Phong cach quyến rũ chết người bị đẩy lùi đi một cách
không thương tiếc. Nhưng được cái thầy nói tiếng anh hay như đang
hát... Cách giảng cũng cuốn hút và sôi động. Và vì thế, một số cô bé
lại quay trở lại với ý nghĩ ban đầu là lấy thầy làm thần tượng...thì
cũng tạm được...
Tiết văn thì hoàn
toàn ngược lại, chán ngắt đúng như Tố Phương nghĩ về môn văn. Cô giáo
dạy văn ngoài ba mươi, xinh đẹp và hiền dịu. Cách cô truyền đạt kiến
thức cũng rất nhẹ nhàng. Tố Phương buồn ngủ đến ríu cả mắt, cô gục
xuống bàn và ngay lập tức là tiếng hỏi thăm của cô giáo :
_ Tố
Phương?
_ Dạ ! _ Tố Phương
uể oải ngồi dậy, đầu nghẹo sang một bên.
Cô giáo có vẻ như
đang giận, đôi mắt cô buồn thăm thẳm. Tố Phương hơi ngạc nhiên, tự hỏi
mình có làm điều gì khiến đôi mắt ấy như đang có nước? Mà có lẽ cô nhạy
cảm quá chăng?
_ Này...
_ Gì? _ Nhật Duy
hơi nghiêng sang.
_ Hình như tớ làm
cô ấy buồn... Chỉ có hơi buồn ngủ thôi mà... Đầy đứa ngủ gục có sao
đâu?
Nhật Duy chép
miệng:
_ Cũng không biết,
nhưng cậu nên tập trung vào.
Tố Phương phẩy tay
:
_ Văn chán
chết...
Nhật Duy thôi
không bình luận nữa, cậu quay lên, bắt gặp cái nhìn của cô giáo. Cô
đang nhìn Tố Phương và bối rối khi gặp ánh mắt dò hỏi của Nhật Duy. Có
gì đó... chắc chắn là có thì cô mới biết tên và quan tâm đến Tố Phương
đến vậy... Không biết rồi sẽ có chuyện gì xảy ra với Tố Phương đây? Cậu
lo lắng nhìn sang, Tố Phương đang lơ đãng nhìn ra cửa sổ... Hình như cô
cũng biết cô giáo văn để ý đến mình, nhưng lờ đi...
Hết chương 1 ( To be
continue...)