Polly po-cket
Chào Mừng Các bạn đến với
giaitriso2.mobie.in
Tổng hợp những tiện ích giải trí cho các bạn!!!



Wellcome


Tuổi Học Trò
(Chương 2)
Sau hai tháng, lớp 10 toán bị cuối sổ liên tiếp hai lần, tên Tố Phương vang danh khắp trường vì tật đi muộn và ham hố đánh lộn. Nhật Duy dĩ nhiên không thể thờ ơ hơn được. Cậu góp ý nhẹ nhàng : 

_ Cậu không tự dậy được thì hãy dùng đồng hồ báo thức ! 
_ Không thích, kêu to nhức đầu lắm. 
_ Nhưng không thể muộn mãi được. Tớ thì không sao nhưng bao nhiêu người cố gắng như thế mà... 
Tố Phương nhún vai : 
_ Không liên quan gì tớ ! 
_ Hãy sửa đi ! _ Nhật Duy gằn từng tiếng một _ Tính ích kỷ của cậu đấy, nếu cứ như thế này thì không bao giờ lớn được đâu... 
_ Mặc xác tớ ! - Tố Phương cũng gắt lên _ Cậu không phải là bố của của tớ nghe chưa... 
_ Nếu có con gái như cậu thì thật bất hạnh cho tớ đấy... 
Gần như không còn gì để nói nữa... Tố Phương căm phẫn, nguẩy đầu đi chỗ khác. Một bầu không khí lạnh bao trùm giữa hai người.Phương Doanh và Xuân Thi thì khoái trí ra mặt. Đã hai tháng qua, Nhật Duy quá ưu ái nó, bây giờ thì thế... ai mà không hả dạ cho được. Không biết ra sao nữa, có kịch hay để xem rồi ! 

Tố Phương chỉ đợi có tiếng trống ra về là vắt chân lên cổ chạy. Cô bước ra ngoài cố ý vung chiếc túi sách của mình vào Nhật Duy khiến cậu suýt ngã nhào xuống sàn nhà. Phương Doanh bĩu môi : 
_ Thật chẳng ra làm sao cả ! 
Tố Phương lừ mắt nhìn lại, rồi như đã làm Phương Doanh sợ hãi co mình lại, cô quay người chạy nhanh ra cửa. Nhìn thấy Bảo Quốc, khuôn mặt nặng như chì của cô tươi rói lên. Bảo Quốc cũng hớn hở ; 
_ Nè, bòn thằng Cương hẹn chúng ta hai giờ chiều nay đến quán bi a để đấu lại đấy.Chúng nó bảo là đã sáng chế ra được cách đánh mới... 
Tố Phương khinh khỉnh : 
_ Lũ chúng nó tìm ra được mánh chơi mới thì có. Chiều nay nhé? Thế QUốc Bảo có đi không? 
_ Không... Nó phải đi họp. Làm lớp trưởng khổ thế đấy ! 
_ Hứ... nhưng nó không oai như... ai đó ! 
Nhật Duy vừa bước ra cửa và nhận được ngay cái liếc xéo của Phương. Loáng thoáng nghe được chuyện hẹn hò của cô, Duy hơn băn khoăn nhưng ngay sau đó gạt phắt đi vì bực mình. Thảo nào chiều này cũng bị bí thư chi đoàn khiển trách... Chưa bao giờ cậu rơi vào tình thế này cả... chỉ tại cái tính vô tổ chức của Tố Phương... Lẽ ra không được nhân nhượng như thế suốt hai tháng qua ! 

Quả như Nhật Duy suy nghĩ, buổi chiều tại cuộc họp của cán bộ lớp, anh bí thư đã khiển trách Nhật DUy nặng nề trước bao nhiêu lớp trưởng khác. Nào là quản lý lớp kém để lớp luôn ở hạng bét, nào là chỉ một thành viên trong lớp mà không... trị nổi. Rất nhiều đến nỗi Nhật Duy không kịp nghe, đầu óc lơ mơ hẳn đi... 
Sau khi uống một ngụm nước lấy giọng, anh ta nói tiếp : 
_ Có phải cái cô Tố Phương gây náo loạn đó không? Cậu cứ thẳng tay trừng trị không phải nể nang gì... Chẳng lẽ bố làm hiệu phó mà con có thể quậy tung thế sao? 
Mỹ Phương uất ức bênh bạn : 
_ Nhưng Tố Phương đâu có nhờ tiếng bố mà thầy nói thế? 
_ Đúng đó, em thấy Tố Phương tuy nghịch nhưng rất tốt... Luôn bênh các bạn bị bắt nạt trong trường _ QUốc Bảo lên tiếng. 
Anh bí thư nhíu mày : 
_ Các cô các cậu còn bênh cho cô ta được à? Loại học sinh ấy mà hiệu trưởng không đuổi học là may mắn lắm rồi... 
Nhật Duy toan phản đối thì có tiếng hắng giọng ngoài cửa ; 
_ Ai nhắc gì tôi đó? 
Cả phòng họp quay ra, thầy hiệu trưởng lững thững đi vào, mọi người đứng dậy chào còn anh bí thư thì nịnh nọt : 
_ Ý của em là thầy sẽ phạt Tố Phương nếu thầy muốn... 
Thầy hiệu trưởng cười nhẹ : 
_ Anh mới về nên không biết... chứ hiệu phó là em trai ruột tôi và Tố Phương là cháu tôi... 
Đâu đó vang lên tiếng cười khẽ khi thấy mặt anh bí thư đỏ rực lên vì ngượng và vì xấu hổ. Nhật Duy ngó nhìn nơi khác, lặng thinh nhưng trên môi điểm một nụ cười. 
_ Tôi thấy cuộc họp này cũng khá lâu rồi mà chỉ nghe thấy tiếng anh nói, bèn xuống xem sao. Quả thực Tố Phương đã làm liên lụy đến Nhật Duy... Thầy thay Tố Phương xin lỗi em... 
Nhật Duy đứng dậy, xua tay : 
_ Thưa thầy, lỗi cũng tại em mà. Em đã dung túng cho tính tự do của Tố Phương đi quá trớn... 
_ Tố Phương là thế mà !_ Thầy mỉm cười, nhìn Nhật Duy trìu mến _ Tố cũng có nghĩa là đẹp mà cũng có nghĩa là bão tố phong ba. Ngay cả thầy con fkhoong bảo được nó nữa là... Nhật Duy, Mỹ Phương, thầy biết hai em là bạn thân của Tố Phương, hãy bỏ qua những tật xấu của nó nhé... giúp nó vượt qua được rào cản tâm lý mà nó đang phải chịu...Được không? 
Nhật Duy và Mỹ Phương cùng gật đầu. Thầy có vẻ hài lòng, hơi phẩy tay : 
_ Tôi nghĩ... cuộc họp đến đây tạm dừng là được rồi ! 
Thế là cuộc họp kết thúc, mọi người lục đục ra về.Nhật Duy , Mỹ Phương và QUốc BẢo tụm lại với nhau ở quán nước... để tìm giải pháp giúp Tố Phương bớt ngang ngạnh.Nhưng chưa ngồi ấm chỗ thì Bảo QUốc chạy xộc vào, nói hổn hển ; 
_ Trời ơi... Mau lên đi, Tố Phương đã gây chuyện lớn rồi ! 
Cả bọn đứng lên, hốt hoảng : 
- Chuyện gì? 
_ Cậu ấy đánh nhau với tui thằng Cường ở quan bi a... 
Không để Bảo Quốc nói hết câu, Nhật Duy đứng lên và lao ra khỏi quán. Cả ba đứa cũng tất tả lao theo... 
Sau một trận... quần nhau đã đời, cả lũ rút lui trong danh dự, nghĩa là vét sạch túi tiền để đền bù thiệt hại cho chủ quán và ra khỏi quán với vài vết tích...anh hùng. Tụi thằng Cương thì không đi đứng đoàng hoàng như vậy... vài đứa dìu thằng đại ca chạy trối chết khỏi quán , vừa chạy vừa thề không bao giờ chơi bi a với con gái nữa... 
Tố Phương theo cả bọn về nhà Mỹ Phương. Vừa đi vừa ấm ức vì bị lừa tiền... Cô cay cú đến mức nói rả rích trên suốt đoạn đường đi... Mỹ Phương lắc đầu.Bị thương như vậy mà vẫn không chừa... cái tính ấy, đố mà lớn được ! 
Nhà Mỹ Phương đẹp lộng lẫy trên con phố nhỏ, thưa thớt xe cộ. Bảo Quốc suýt xoa khen như thể chưa được nhìn thấy cái gì đẹp như thế ! Cậu quêbn cả đau, đi lùng xục khắp nhà đề ngắm nghía... và học tập kinh nghiệm cho sau này.Mỹ Phương tất tả tìm hộp cứu thương. Vết thương của Quốc Bảo là nặng nhất vì bị chiếc ghế có đinh nhọn đập vào tay , sau đó là Nhật Duy bị rách một đường ở chân, Bảo Quốc bên má phải, Tố Phương bị trầy da ở trán. Mỹ Phương băng bó cho Quốc Bảo xong rồi đến Nhật Duy. Tố Phương nhẹ nên đảm nhiệm việc băng bó cho Bảo Quốc, cậu ta la oai oái vì bị Tố Phương làm mạnh vào chỗ đau. Tố Phương bực mình kêu lên : 
_ Mặc xác cậu! Chờ Mỹ Phương băng cho ấy ! 
_ Còn hơn bị cậu tra tấn ! 
Tố Phương bỏ xuống bếp lùng thức ăn. Vết trầy trên trán làm cô bị rát và đau. Cô dùng tay dí vào vết thương, rồi kêu lên: 
_ Oái ! Đau quá đi mất! 
_ Phải dùng cái này mới hết đau này ! 
Tố Phương quay lại, bắt gặp nụ cười hiền của Nhật Duy, trên tay cậu là chiếc khăn giấy và hộp cứu thương. 
Tố Phương hơi hếch mặt lên : 
_ Tớ không cần ! 
Bỏ qua cơn giận dỗi đó, Nhật Duy đứng trước mặt Tố Phương, dịu dàng nhìn chăm bẵm vào vết thương: 
_ Để tớ băng lại cho không nhiễm trùng ! 
Tố Phương xoay người đi. Đặt hộp cứu thương xuống bàn, cậu xoay người cô lại, ân cần : 
_ Cậu vẫn giận tớ à? 
_ Không. 
_ Vậy sao không nhìn tớ? 
_ Không thích nhìn kẻ xấu xí. 
Giấu nụ cười trên môi, Nhật Duy mạnh bạo nắm lấy hay bàn tay đang để hờ trên chân Tố Phương, cậu bóp nhè nhẹ : 
_ Không thích nhìn thì thôi, nhưng đừng lảng tránh tớ... Tớ thích nói chuyện với cậu lắm đấy... Bây giờ để tớ lau sạch vết thương cho nhé? Nhẹ thôi, không đau đâu. 
Tố Phương định phản đối nhưng lại thôi. Cô biết mình chẳng có thể từ chối được cái gì trước đôi mắt sâu thăm thẳm của Nhật Duy... 
Nhật Duy mỉm cười, cậu lau nhẹ vết thương , rồi xoa một chút thuốc mỡ lên chỗ đau một cách từ tốn, vừa làm vừa thổi nhẹ như sợ làm Tố Phương đau. Băng xong vết thương một cách ngay ngắn, Nhật Duy hơi lùi lại, ngắm nghía công trình của mình một cách tự hào... 
_ Cậu thấy thế nào? 
_ Chẳng thế nào cả !_ Tố Phương cau có. 
Nhật Duy cúi xuống thật thấp, hỏi nhỏ : 
_ Vẫn còn giận? 
_ Cậu là người biết cách mỉa mai người khác đấy... 
Nhật Duy kéo một chiếc ghế lại gần Tố Phương, cậu năn nỉ ; 
_ Tha lỗi cho tớ... được không? 
Tố Phương nhíu mày : 
_ Sao cậu lại ngồi đây? 
_ Tớ sẽ ngồi đây nếu như cậu không tha lỗi cho tớ ! 
Tố Phương cáu tiết, đá mạnh vào chân của Duy, không may vào đúng chỗ bị thương. Cậu kêu lên thảng thốt : 
- Ối ! Cậu làm đau chân tớ ! 
Tố Phương hốt hoảng cúi xuống : 
_ Xin lỗi ! Cậu đau lắm hả... Nếu nó lại chảy máu... tớ sẽ đi tìm Mỹ Phương... 
Tố Phương rời ghế, định chạy đi thì bị Nhật Duy kéo tay lại, cậu mỉm cười : 
_ KHông sao ! Tớ sẽ khỏi đau nếu như cậu tha thứ cho tớ... 
Gỡ tay Nhật Duy ra, Tố Phương gật nhẹ đầu : 
_ Được rồi... nhưng lần sau đừng mắng tớ nghe chưa... Ai cũng được nhưng cậu thì không... Lần sau tớ sẽ tớ sớm hơn. 
_ Cậu mà đến sớm thì đâu còn là Tố Phương ! 
Tố Phương chỉ cười. Cô nhìn ra phía cửa, ba bạn đang vào với nụ cười trên môi. Tố Phương kêu lên : 
_ Cô chủ, có gì cho chúng tớ ăn khổng 
_ Có ! _ Mỹ Phương nheo mắt _ Nhưng cậu bị phạt vì gây ra tai nạn này. 
Tố Phương phán đổi kịch liệt : 
_ Cả Bảo Quốc nữa chứ? 
_ Này... này... 
Bảo Quốc la lên. Cả hai lại cãi nhau chí choé. Mỹ Phương dọn ra bàn một đĩa bánh tự làm. Những chiếc bánh vàng ươm, ngon mắt đến mức cả lũ phải xực ngay lập tức. 
_ Cậu làm à? 
_ Không... Mình làm không đẹp như thế này... 
Bảo Quốc khen : 
_ Biết làm là tốt rồi, còn hơn ối kẻ chẳng biết tý gì... 
Bảo Quốc ném cái nhìn thách thức về phía Tố Phương. Tố Phương im lặng... ăn, không phản ứng. 
_ Tố Phương à, cậu cũng nên tập làm mọi thứ đi _ Mỹ Phương dịu dàng khuyên bạn _ Ngay cả đến rửa bát cũng làm vỡ nữa là sao? 
Ba thằng con trai đồng loạt kêu lên : 
_ Tiểu thư đến vậy sao? 
Tố Phương tiếp tục cho miếng bánh vào miệng, vừa nhai vừa hỏi lại: 
_ Thì sao? 
_ Thì mai sau cậu sẽ không lấy được chồng chứ sao? _ Nhật Duy điềm đạm nói _ Chẳng có ông chồng nào thích vợ mình làm vỡ bát đĩa cả... 
_ Tớ cũng... cóc cần những ông chồng như thế. Tớ sẽ lấy một ông chống thích vợ đánh bóng chuyền. 
Cả bọn gật gù vì biết Tố Phương chơi bóng chuyền rất giỏi.Mỹ Phương kêu lên : 
_ Trong ba cậu, ai là người thích có cô vợ chỉ suốt ngày chơi bóng chuyền còn... nấu cơm thì mù tịt nào? 
Không có ai phản ứng, tất cả ngó lơ đi chỗ khác. Tố Phương cười : 
_ Làm như người ta ham lắm đấy ! 
Nhật Duy ngó xuống đồng hồ. Cũng khá muộn và cậu nhớ đến cái hẹn ở nhà. Cả lũ cũng đứng lên, hấp tấp về vì đã quá trễ. Chia tay nhau vội vàng, mấy đưa ùa ra những con đường khác nhau. Mỹ Phương hơi cười. Nhóm bạn lúc nào cũng ồn ào, vui vẻ đến lạ kỳ...Về đến nhà, Nhật Duy đã thấy trong sân một chiếc xe ô tô màu đen bóng láng. Một cô bé mái tóc xoăn tự nhiên, khuôn mặt bầu bĩnh đang đi đi lại lại trước hiên nhà. Nhật Duy lên tiếng : 
_ Thục Uyên ! 
Cô bé quay ra, mắt lấp lánh : 
_ A... anh Nhật Duy... 
Cô bé lao xuống, ôm chấm lấy Nhật Duy để tỏ lòng sung sướng. Nhật DUy lắp bắp : 
_ Ơ... bỏ anh ra... người anh đang bẩn mà ! 
Cô bé nũng nịu : 
_ Ứ đâu ! Em bắt đền anh... Sao anh không ở nhà đón em? 
Nhật Duy hơi cười. Cậu ngắm nhìn cô bé đang đeo người trên cổ mình, ngạc nhiên vì cô bé đã lớn hơn rất nhiều so với vài năm trước đây. Thục Uyên là một cô bé người Trung lai Việt. Mẹ cô bé là bạn thân mẹ cậu , nên hai đứa chơi thân với nhau từ hồi còn bé xíu.Thục Uyên năm nay học lớp 9 , được cưng như trứng mỏng. Lẽ ra cậu cùng cả nhà ra sân bay đón gia đình Thục Uyên nhưng sự việc của Tố Phương làm cậu quên béng mất... 
Gỡ tay Thục Uyên ra khỏi cổ mình, Nhật Duy mỉm cười : 
_ Mình vào nhà thôi ! 
Thục Uyên ngắm nhìn Nhật Duy từ đầu xuống chân, ngạc nhiên : 
_ Mà sao anh bẩn thế nhỉ? 
Nhật Duy hơi lắc đầu, cậu từ từ nhấc chân lên từng bậc thang, cố không động đến vết thương. Nhưng đến nửa chừng, cậu phải ngồi xuống, nói nhẹ : 
_ Chà... đau thật ! 
Thục Uyên tròn mắt : 
_ Anh đau ở đâu? 
_ Không sao ! _ Lắc nhẹ đầu, Nhật Duy mỉm cười _ Một vết xước nhẹ thôi mà. 
Thục Uyên nhìn xuống chân Nhật DUy, cô kêu len thất thanh khi thấy máu thấm đãm gấu quần bò của Duy. 
_ Máu. 
_ Sao lại chảy nữa nhỉ? 
Thục Uyên gọi lớn : 
_ Mọi người ơi ! Mau ra đây đi, anh Duy bị thương rồi. 
Nhật Duy hơi lắc đầu. Mọi người ra và giúp Nhật Duy vào nhà. Mẹ cậu, vừa ngạc nhiên vừa lo lắng : 
_ Sao con không giữ gìn gì hết vậy hả? Lại đánh nhau nữa ư? 
_ Sao? _ Thục Uyên kêu lên _ Từ hồi nào đến giờ anh có đánh nhau bao giờ đâu? 
Không trả lời, Nhật Duy hơi nhích người trên giường. Kỳ lạ là cái chân vẫn còn đau nhức... Chỉ một vết thương nhỏ thôi sao lại đau đến vậy? Đang băn khoăn thì Thục Uyên bước vào với đĩa hoa quả trên tay. Cô bé duyên dáng trong bộ váy hoa màu trắng tinh khiết. Đặt đĩa hoa quả lên bàn, Thục Uyên nhẹ nhàng ngồi xuống giường , cô nói : 
_ Hai bác lo cho anh lắm đấy... Bác bảo lần trước anh bị thương ở tay, lần này lại ở chân. Kẻ nào làm anh bị thương vậy? 
Nhật Duy mỉm cươi, trong đầu nghĩ ngay đến Tố Phương. Nếu như nói là vì một cô gái thì chắc Thục Uyên sẽ cười sặc lên mất. Có bao giờ cậu quan tâm đến ai đâu? 
_ Không ai làm cả !_ Nhật Duy nhẹ nhàng _ Có phải mẹ em về rồi không? 
_ Vâng, mẹ bảo tháng sau đến đón. Anh Duy phải đưa em đi chơi nhiều nghe chưa? 
Nhật Duy gật đầu. Cậu không có anh em gì nên coi Thục Uyên như em gái. Cậu thích sự nhẹ nhàng, đáng yêu của cô bé này... Đáng yêu đến mức người ta không thể nào từ chối được bất kể một yêu cầu gì... Nhật Duy khẽ nhắm mắt lại , cậu nghĩ đến chuyện sẽ đưa cô đi chơi trong những ngày tới, cũng đã lâu hai anh em không gần nhau rồi... Chắc vui vẻ lắm đây! 

Riêng về phần Tố Phương, cô gặp một tình huống chẳng mấy vui vẻ gì. Vị khách đặc biệt mà bố cô mời lại là cô giáo dạy văn xinh đẹp. Tố Phương hơi ớn vì sợ cô phàn nàn về chuyện học văn ở lớp của cô ... nên cô tỏ ra dễ thương khi mỉm cười chào cô như thân thiết. Cả bố cô và cô giáo đều quan tâm đến vết thương trên trán , nhưng khi cô trả lời không sao thì họ lại quay sang nói tiếp câu chuyện của mình. Bữa cơm chán ngắt dù các món ăn khá ngon, chắc hẳn cô Nguyên đã đến sớm để chuẩn bị... Phương còn chưa hết ngạc nhiên về khám phá mới mẻ này thì bố cô hắng giọng : 
_ Ăn xong... bố có chuyện muốn nói với con... 
_ Vâng ! _ Tố Phương uể oải trả lời. Cô lén nhìn cô giáo mà lòng ngao ngán, không biết cô Nguyên đã " tố " những gì rồi nhỉ? 
Bữa cơm cuối cùng cũng xong, Tố Phương theo bố vào trong phòng khách, còn cô Nguyên thì dọn dẹp bàn ăn và ra sau. Hai bố con ngồi đối diện nhau, Phương nhận ra vẻ căng thẳng kỳ lạ của bố...và khi cô Nguyên đi ra, cô ngồi xuống cạnh bố, đôi mắt long lanh sáng nhưng vẫn có vẻ gì bối rối ngượng ngập. Tố Phương kêu lên trước : 
_ Nếu là chuyện học văn thì con xin lỗi bố, con không thể học nỗi môn văn chán ngắt đó. 
Ông Minh hơi cau mày một chút, rồi nói : 
_ Không, bố nói chuyện khác cơ. Chắc chắn con sẽ vui lắm! 
Tố Phương tròn mắt, nhưng vẫn ngồi im. Bố cô nhìn sang cô Nguyên, ánh mắt nồng nàn, rồi nói nhẹ : 
_ Bố và cô Nguyên sẽ kết hôn. Con sẽ có thêm một mẹ nữa... 
Như một nhát dao cắm phập vào tim Phương... Tan nát cả giấc mơ hạnh phúc về một ngôi nhà có ba người... Cô thấy loang loáng đâu đó đôi mắt buồn thăm thẳm của mẹ , mẹ không khóc được... và như thế, mẹ càng khổ biết bao... 
_ Phương... bố biết là con cũng khó chấp nhận, nhưng cô Nguyên rất tốt, cô sẽ lo lắng cho con... 
_ Con không cần ! _ Phương hất mặt lên, giọng nghẹn lại _ Cả đời này con chỉ có một mẹ thôi. 
Dường như đoán được phản ứng của Phương, ông Minh không hề bối rối. Ông nắm chặt tay cô Nguyên như khuyên cô nhẫn nại. Rồi ông ôn tồn nói : 
_ Bố biết mẹ con luôn luôn là người mẹ tốt, yêu thương con rất mực. Nhưng mẹ con đi công tác luôn, không thể có nhiều điều kiện để quan tâm tới con. Cô Nguyên thương con lắm, cô ấy sẽ... 
_ Thương con hay thương bố? _ Phương nhếch môi, đứng bật dậy _ Con không bao giờ chấp nhận đâu... Có khi... chính cô ta là nguyên nhân khiến bố mẹ ly dị phải không? Cô cũng kiên nhẫn đấy nhỉ? 
Cô Nguyên sững người, mặt tái đi. Ông Minh vụt đứng dậy, quát ầm lên : 
_ Con không được láo như thế... 
_ Nếu không có thì không việc gì phải sợ... 
" Bốp!"..

Hết Chương 2 ... To be continue..
U-ON