Wellcome
Tuổi Học Trò
(Chương 3)
Không khí như ngạt thở sau cái tát mà vì nóng giận ông Minh đã đánh
con. Tố Phương căm phẫn nhìn cô Nguyên, cô nghiến răng kêu lên :
_ Nếu cô đã như
thế... Tôi sẽ đi để cô được thoải mái trong ngôi nhà này... Coi như cô
đã chiến thắng rồi đấy !
Bước nhanh về phía
cầu thang, Phương bỏ lại sự bất lực của bố và đôi mắt sũng nước của cô
Nguyên... Đã chẳng còn gì để níu kéo nữa cả... Những gì cô nâng niu đã
bay theo cơn gió sự thật mất rồi. Mẹ sẽ buồn đến mức nào mẹ ơi?
Đeo trên người là
ba lô quần áo, cô bước nhanh xuống, lao ra cựa Ông Minh đuổi theo , gọi
với lại nhưng không ăn thua. Ông thở dài nhìn theo bóng con mất hút...
_ Anh
MInh...
Ông quay vào, nhìn
Nguyên như trấn an :
_ Không sao đâu.
Có lẽ nó về bên mẹ... Lan sẽ khuyên nó thôi.
Gục đầu trên vai
ông, cô khóc lặng thầm. Bao nhiêu năm, trong tình yêu son sắt của mình,
cô chờ đợi ông... Chờ mãi mà cũng không được hạnh phúc...
_ Em đừng suy nghĩ
nhiều, anh đau lòng lắm !
_ Em mong được làm
mẹ nó biết bao... Được sống bên anh, chăm sóc anh và con, ước mơ của em
như thế có gì là sai trái?
Vuốt nhẹ mái tóc
đen mượt mà của Nguyên, ông Minh khẽ mỉm cười. Ông biết ước mơ đó từ
hồi còn trẻ khi đang yêu cô say đắm. Nguyên hiền lành, yêu thương thủy
chung... nhưng chính vì thế mà cô cam chịu... Mất ông về tay một người
đàn bà khác, cô chỉ biết khóc thầm, sống lặng lẽ mà chờ đợi... Ông gặp
lại khi đã ly dị được hai năm, ngạc nhiên lẫn đau lòng khi cô vẫn vậy,
không thay đổi với khối tình chung son sắt... Bây giờ là lúc ông đền bù
cho cô, cho những lỗi lầm cửa mình... cho tình yêu nồng nhiệt không bao
giờ tắt của ông và cô... Chỉ cần Tố Phương chấp nhận mà thôi...
Tố Phương không
đến lớp mấy ngày sau đó. Nhật Duy lờ mờ cảm nhận được đã có chuyện xảy
ra. Khi vào lớp, không thấy Tố Phương, cô giáo dạy văn hốt hoảng, đôi
mắt như có nhiều nước hơn... Thầy Minh gầy rạc người đi như đang lo
lắng một chuyện gì đó lớn lắm.
Nhật Duy được...
triệu tập lên phòng hiệu trưởng khi Tố Phương nghỉ học đến ngày thứ ba.
Cậu gặp Mỹ Phương ở trước cửa phòng hiệu trưởng, nhìn nhau lo lắng.
Thầy MInh cũng ở
trong phòng, mệt mỏi tựa tay vào bàn, nhìn hai đứa như đang tìm kiếm
một vật gì quý hiếm lắm. Thầy hiệu trưởng mỉm cười chào hai đứa, rồi
nhẹ nhàng :
_ Các em đừng lo
lắng quá... Chắc các em đã đoán được phần nào...Tố Phương đã biến mất
ba ngày nay... Nó có ở nhà các em khổng
_ Dạ không!
Cả hai cùng lắc
đầu. Hai đứa đã biết điều này và mấy ngày nay có đi tìm, nhưng vẫn
không có kết quả... Tố Phương cứ như không còn tồn tại nữa vậy!
Thầy Minh buồn bã :
_ Thầy đã đến nhà
mẹ Tố Phương nhưng không có. Nó có thể sống ở đâu được?
Thầy hiệu trưởng
nhìn ông Minh, nổi giận bất ngờ :
_ Tôi đã bảo chú
rồi mà... Nó là đứa được thừa hưởng cái tính cứng đầu của chú và tính
tự do của mẹ nó... hơn nữa nó đã bị tổn thương quá nhiều trong chuyện
của vợ chồng chú... Làm sao nó có thể chịu đựng nổi? Nó mà xảy ra
chuyện gì thì tôi sẽ không để chú yên đâu...
Quay sang hai đưa
đang đứng lớ ngớ giữa phòng, Thầy dịu giọng :
_ Thôi, hai em về
lớp đi. Nếu có tin tức gì của Phương nhớ báo cho thầy nhé?
Gật nhẹ đầu rồi
chào hai thầy, Nhật Duy và Mỹ Phương đi ra. Ra đến cửa mà hai đứa vẫn
còn nghe thấy tiếng thầy hiệu trưởng vỗ bàn rầm rầm. Cả hai đều im
lặng. Mãi một lúc Mỹ Phương mới nói :
_ Tố Phương không
bao giờ bỏ nhà đi như vậy đâu , mà thầy hiệu trưởng cũng chẳng bao giờ
giận dữ như vậy... trừ khi có chuyện ghê gớm lẵm xảy ra...
Nhật Duy cười nhẹ.
Cậu mặc kệ những nguyên nhân gì đi nữa, hiện tại cậu chỉ muốn biết một
điều duy nhất là Tố Phương có thể ở đâu mà thôi... Cậu hỏi nhẹ :
_ Mỹ Phương có
biết Tố Phương hay chơi với những người nào không?
Mỹ Phương nhìn
xuống như đang đếm bước chân mình đang đi. Cô thở hắt ra :
_ Nó chơi rộng
lắm, cũng chẳng biết hết mà khoanh vùng... Nhưng theo tớ thì nó sẽ
không ở mấy chỗ họ hàng hay bạn bè thân đâu, biết đâu chừng ở với bạn
bụi đời cũng nên...
Nhật Duy không
ngạc nhiên lắm về thông tin vừa rồi. Ai chứ Tố Phương thì có thể lắm
chứ?
_ Chúng ta sẽ chia
nhau đi tìm ở những khu ở của bọn bụi đời đó xem sao...
_ Ừm... để tớ đi
thông báo với Bảo QUốc và QUốc Bảo...
Vậy là sau buổi
học, Nhật Duy cố đạp lòng vòng qua các khu ở của những người vô gia cư,
những người sống tam vật vờ... Chưa bao giờ cậu nghĩ lại có người ở
trong những ngôi nhà bé tẹo , đổ nát như đang diễn ra trước mặt cậu.
Những ngoi nhà to đẹp bên ngoài như một lớp vỏ bọc hào nhoáng, để che
đậy những cuộc sống bần hàn. Nhật Duy lảng tránh những cái nhìn tò mò ,
ngạc nhiên của những đứa trẻ nhem nhuốc, rách rưới...Cuộc sống đối với
cậu là những tháng ngày sung sướng, còn những đứa trẻ này... cuộc sống
là triền miên đói nghèo, khổ cực...
Nhật Duy đạp nhanh
xe về nhà như chạy trốn vũng bùn đen của cuộc sống nơi đó. Chỉ nghĩ
rằng Tố Phương cũng đang ở đâu đó trong những xó tối, bẩn thỉu cũng đã
thấy nhói lòng thương...
Thục Uyên nhìn
thấy Nhật Duy thì sung sướng reo lên. Cô bé lo lắng khi nhận ra những
giọt mồ hôi trên gương mặt đỏ ửng của Nhật Duy... Đôi mắt cậu chất chứa
lo âu và hốt hoảng... Và vài hạt cơm vào miệng, Nhật Duy đã bỏ bát
xuống, mắt hướng xa xăm. Thục Uyên lo lắng hỏi :
_ Anh... anh làm
sao thế?
Nhật Duy lắc đầu,
không chú tâm lắm tới Thục Uyên. Cô bé hơi nheo mắt :
_ Anh có vẻ mệt
nhỉ? Liệu có thể thực hiện lời hứa đưa em đi chơi chiều nay không?
_ Ừm.. được mà ! _
Nhật DUy gật nhẹ _ Hai giờ chiều nay anh sẽ đưa em đi vòng quanh HÀ Nội
cho biết nhé? Em sẽ thấy một Hà Nội khác biệt những gì người ta nói...
Thục Uyên tròn mắt
ngạc nhiên, cô định hỏi thêm nhưng lại thôi vi Nhật DUy đã đứng lên,
trầm lắng lạ kỳ. Cô đâu biết Nhật Duy đang chua chát với những ý nghĩ
vật lộn trong đầu... Cậu nhận ra 16 năm qua mình đã sống như một cành
tầm gửi... sống trong sung sướng và nghĩ rằng đó là thường tình giống
như bao người khác. Cái thế giới mà cậu đang sống có hai mặt... đối lập
nhau đến cùng cực... Thục Uyên lẽ ra không nên biết điều này vì sự giàu
có của nhà cô cũng có thể nuôi cô no đủ cả đời nhưng con người muốn
phát triển đầy đủ trong ý thức thì phải biết được một thế giới toàn
vẹn...
Chiều hôm đó, Nhật
Duy đưa Thục Uyên lòng vòng qua các khu ở của dân vạn chài của những kẻ
làm thuê.Rồi sau đó là những hẻm sâu, tăm tối, bốc mùi của những người
làm công lang bạt... Thục Uyên lúc đầu còn ngạc nhiên, cuối cùng thì
băn khoăn , cô hỏi Nhật Duy về những cái nhìn thấy và bày tỏ cảm xúc.
Cô bé cũng kinh hãi những ánh nhìn, ghê sợ đời sống tối tăm ở đây. Khi
vào một con hẻm tối om, mùi nước thải bốc lên khó chịu, Thục Uyên nằng
nặc đòi về. Nhìn khuôn mặt trắng bệch vì sợ của Thục Uyên, Nhật Duy
đành quay xe ra. " Có lẽ Tố Phương cũng không ở khu này...!" Cậu ngẫm
nghĩ rồi cho xe quành ra... Hôm nay không tìm thấy Tố Phương nhưng lại
được một bài học... để đời...Đã đến lúc không thể sống vô tư được
nữa....
Tố Phương đến lớp
với khuôn mặt đen đi rất nhiều. Hôm nay là ngày kiểm tra cuối tháng, sự
xuất hiện của cô làm dao động bầu không khí lớp, nhất là thầy Bình đang
làm giám thị coi thi. Thầy phát đề cho lớp rồi bỏ ra ngoài ngay. Nhật
Duy thì thầm :
_ Mấy ngày nay cậu
ở đâu?
Tố Phương nhìn vào
đề bài, thờ ơ trả lời :
_ Chẳng ở đâu cả.
Mọi chỗ đều là nhà. Hình như bài bốn là dạng mới?
_ Ừ, thầy Minh vừa
dạy xong.
_ Ra vậy..
Tố Phương đáp cụt
lủn rồi cắm cúi viết. Nhật Duy chưa chịu buông tha:
_ Cậu có biết bao
nhiêu người lo lắng cho cậu không? Cậu có thấy mình quá đáng lắm không?
Tố Phương ngẩng
lên, gắt nhỏ :
_ Mặc kệ tớ ! Cậu
có để yên cho tớ làm bài không?
Nhật Duy lặng
thinh, chú ý đến bài tập của mình. Hơi liếc nhìn Tố Phương, thấy cô
chăm chú viết như thể đang vội lắm... Mọi lần làm bài cô đều thong thả,
chắc hôm nay không có ý định trở về nhà rồi !
Nhật Duy cũng vội
vã viết. Phải bám theo Tố Phương thì may ra mới có thể biết cô ở đâu.
Bao ngày qua, mọi ngóc ngách đã được lục tung lên mà không thấy, mọi
người như điên lên, thất thần, lo lắng và... chuẩn bị nghĩ đến những
chuyện tồi tệ nhất...
Từ đầu, thầy Bình
đã chú ý quan sát hành động của Tố Phương. Theo thầy hiệu trưởng nói
thì Tố Phương đã hết giận bố sau một thời gian suy nghĩ , thảo nào cô
bé cũng về nhà. Và bây giờ thầy có nhiệm vụ là giữ chân Tố Phương cho
đến hết giờ.
Mới hết nửa thời
gian, Tố Phương đã làm bài xong. Cô nói nhỏ với Nhật Duy :
_ Nộp bài hộ tớ
nhé? Em thưa thầy, em ra ngoài ạ?
Thầy BÌnh rời mắt
khỏi tờ báo, khẽ gật đầu... Tố Phương vác vội túi sách, lao bụt ra
ngoài. Thầy bình chới với, đứng bật dậy. Nhật Duy cũng lao theo...
Ra đến cổng cậu
thấy Tố Phương đã nhảy lên chiếc xe phân khối lớn do một thằng con trai
lái. Nhật Duy lo lắng vẫy vội một chiếc xe ôm.
_ Chú bám sát
chiếc xe phân khối lớn kia nhé?
_ Ok.
Ông xe ôm cười lên
khoái trá :
_ Tôi thích những
phi vụ thế này lắm.
Không còn lòng dạ
nào đùa, Nhật Duy bám chặt vào xe... Chiếc xe xé gió lao đi...
_ Sao, người yêu ở
trên xe ấy sao?
Ông lái xe, hỏi
lớn như tò mò. Nhật Duy lắc đầu chứ không nói.
Cười sang sảng,
ông hơi bĩu môi :
_ Thằng đó là dân
móc túi và trấn lột đấy !
Nhật Duy hơi ngạc
nhiên. Không ngờ Tố Phương lại có thể... giao du rộng như thế. Cô chơi
mà không chọn bạn sao?
Chiếc xe mô tô
quẹo vào một con hẻm nhỏ. Nhật Duy nhớ ra đây chính là con hẻm mà đi
giữa chừng cậu và Thục Uyên bỏ về... Mùi hôi hám xộc vào cánh mũi làm
cậu khó thở. Ông xe ôm chỉ dừng lại ngoài hẻm, không vào trong. Nhật
Duy đành phải chạy đuổi theo tiếng xe máy từ đằng trước vọng lại. Trong
bóng đen mờ mờ của con hẻm, Nhật Duy thấy những đôi mắt nhìn ra lạ
lùng, nhưng ko tò mò ngạc nhiên... Tố Phương đã sống ở đây trong hai
tuần lễ, không có ánh mặt trời... không có cả không khí sạch để thở...
Coi thường bản thân mình đến thế sao?
Tiếng Động cơ
ngừng hẳn, Nhật Duy dừng lại nghe ngóng. Cậu chậm chạp tiến vào theo
vài tiếng léo nhéo ở trong một ngôi nhà vọng ra...
Tố Phương cúi
người xuống để bước vào trong nhà. Ánh điện đỏ làm cho cô thêm mệt. Cô
bỏ túi sách xuống giường rồi thở :
- Mệt quá !
Một tên cười khi
đưa cho Tố Phương quả táo :
_ Em bỏ quách việc
học hành đi ! Học chẳng vui tí nào cả !
Tố Phương cười
nhẹ, không nói gì. Một người thanh niên cao lớn, mắt xếch dữ tợn:
_ Không được nói
thế ! Tố Phương phải học để có thể sống đàng hoàng , chứ sống như chúng
ta sao?
_ Đại ca... em chỉ
nói thế thôi mà...
Tố Phương nhìn đại
ca với con mắt tinh nghịch. Dù đại ca là một tên lưu manh có hạng, nổi
tiếng khắp Hà Nội này nhưng anh đã đối xử rất tốt với cô. Thời gian vừa
qua anh lo lắng chăm sóc cô như chăm sóc một người em gái... Nhường cho
cô ngủ, không bắt cô mó vào bất cứ việc gì và cấm đàn em rủ rê cô đi
đua xe hay đi móc túi...
Đại ca tên Tứ
Diên, người vùng Thanh Hóa, nhà nghèo phải lên Hà Nội kiếm sống từ năm
13 tuổi. Cậu bé ấy lớn lên bằng cách vật lộn với đời, tranh giành miếng
ăn, chỗ ở... Để bây giờ trở thành một Tứ Diên 18 tuổi lạnh lùng, sừng
sỏ và lõi đời. Cả băng này cũng toàn là những đứa trẻ bị đời ruồng rẫy,
ghét bỏ cả. Tố Phương quen với Tứ Diên khi đang bị bọn côn đồ đánh đả
thương. Tứ Diên đã giúp cô thoát khỏi bọn chúng và từ đó tình bằng hữu
giữ cô và nhóm móc túi được hình thành. Tố Phương yêu mến sức sống bền
bỉ của họ, nhưng không tán thành cách kiếm sống của họ. Lúc trước cô
chơi với họ có chừng mực, khoảng cách, còn bây giờ... nếu lâu hơn nữa,
có thể cô cũng không thể giữ được cho mình trong sạch... Cuộc sống quá
khó khăn hơn mình tưởng rất nhiều...
_ Em có biết hôm
nay là ngày gì không Tố Phương? _ Tứ Diên hỏi nhỏ, cắt ngang dòng suy
nghĩ của Phương. Cô lắc đầu. Tứ Diên vẫn giữ nụ cười trên môi :
_ Là ngày mà một
Bùi Tố Phương ra đời... làm khuynh đảo cả đất trời...
Tố Phương phì cười
:
_ Anh đang làm thơ
đó hả? Mà đúng thật, hôm nay là sinh nhật em !
Tứ Diên móc trong
túi áo ra một hộp nhỏ màu đen. Anh nói với giọng bí hiểm :
_ Đây là quà của
bọn anh giành cho em. Mở ra đi !
Tố Phương vui vẻ
mở chiếc hộp ra. Một dây chuyền bằng vàng sáng lấp lánh dưới ánh điện .
Đưa ánh mắt dò hỏi nhìn Diên, Tố Phương kêu lên :
_ Lấy đâu ra tiền
mà mua cho em?
_ Em yên tâm, đây
là tiền bọn anh kiếm ra rất chính đáng. BỌn anh muốn giành cho đứa em
gái nhỏ đáng yêu một món quà bất ngờ. Em đừng từ chối được không?
Lặng im một chút,
rồi nhoẻn miệng cười, Tố Phương nói :
_ Anh đeo cho em
đi, Đại ca!
Tứ Diên gật đầu,
mấy tên đàn em vỗ tay tán thưởng. Anh nhè nhẹ cầm lấy sợi dây, vòng qua
cổ Tố Phương, run run khóa móc lại. Chiếc vòng mỏng manh như sáng rực
hơn trên chiếc cổ cao trắng xinh của Phương. Ngắm nghía nó một chút, Tứ
Diên ngập ngường khen :
_ Em... xinh thật !
Lại một tràng pháo
tay tán thưởng nữa vang lên, Tố Phương chúm chím cười. Một sinh nhật
tuy không tròn vẹn nhưng ấm áp hơn rất nhiều những sinh nhật đã qua...
Ở đây, cô không phải chứng kiến nỗi cô đơn của mẹ, càng không phải trở
thành đứa con tủi thân bên cạnh chiếc bánh sinh nhật...
Có tiếng ồn ào
ngoài cửa, hai thằng con trai tức tối lôi một người nào đó vào cái nhà
lụp xụp. Cả Tố Phương và Tứ Diên cùng quay ra, Tố Phương ngạc nhiên,
kêu lên :
_ Nhật Duy?
Nhật Duy đứng đối
diện với Tố Phương, ánh mắt lạnh lùng chiếu lên mặt cô. Tố Phương sau
phút bàng hoàng, cũng im lặng nhìn lại thách thức.
_ Bạn em? _ Tứ
Diên hỏi nhỏ
_ Cậu tới đây làm
gì? _ Tố Phương lên tiếng trước _ Theo dõi bạn là không tốt.
_ Sống là như vậy
sao? Tưởng cậu tìm được nơi tốt hơn ở nhà chứ?
Tứ Diên nhếch môi :
_ Nó không phải
bạn em rồi... Bạn bè thì không thể không hiểu nhau... Tống cổ nó ra
ngoài đi.
Hai thằng định nắm
lấy cánh tay Duy nhưng cậu hất mạnh ra, gằn giọng :
_ Tố Phương, tớ
muốn nói chuyện với cậu!
Ánh mắt đăm đăm
của Duy làm Phương không thể từ chối. Cô quay sang Tứ Diên, mỉm cười
nhẹ ;
_ Đợi em chút, đại
ca!
Tứ Diên lặng
thinh. Cuối cùng thì anh cũng mất Phương... Những ngày tháng qua chỉ là
một giấc mơ của một gã tiều phu nghèo, mong ước có được nàng tiên mình
yêu... Phương không phải sinh ra để sống như thế này... Anh đâu đủ tư
cách giữ cô đâu?
_ Đại ca!
Một đàn em kêu lên
bất mãn khi nhìn Phương bước ra ngoài theo Nhật Duy. Diên mỉm cười ,
lắc đầu ;
_ Viên ngọc phải
được đặt đúng chỗ... ta đâu đủ tư cách đâu!
Tố Phương đi theo
Nhật Duy, người đi trước, người đi sau, không ai nói một câu nào. Vượt
qua con hẻm tối om và vào một cái quán nước nhỏ đối diện , Nhật Duy gọi
đồ uống cho cả hai. Tố Phương thản nhiên chờ đợi.
_ Cậu hãy quay về
đi !
_ Đừng nói cái
giọng đó với tớ!
Nhật Duy nhún vai :
_ Phải nói cho đến
khi nào cậu nghe ra thì thôi. Cậu sống như vậy mà không cảm thấy khó
chịu ư?
_ Họ là những
người tốt ! _ Tố Phương nhả từng chữ _ Và tớ sống ở đó còn yên ổn hơn
cả ở nhà bố tớ!
_ Cậu ích kỷ thật!
Tố Phương ngẩng
phắt lên, giận dữ :
_ Đã bao là cậu
không có quyền nói như thế mà...Mà cậu đến đây chỉ để giảng đạo lý thì
thôi đi. Không ích gì đâu.
Tố Phương đứng
dậy, định bỏ đi thì Nhật Duy đã kéo tay cô lại, xuống giọng :
_ Thôi được ! Tớ
xin lỗi... Tớ chỉ muốn tìm cậu về thôi mà !
Tố Phương cộc lốc ;
_ Tớ không về!
Nhật Duy hạ giọng
gần như là thì thầm :
_ Cậu đừng giận
như thế... cậu bỏ học là thiệt đó. Còn tương lai cơ mà. Nhiều người lo
lắng cho cậu lắm, bạn bè trong lớp, Mỹ Phương, QUốc Bảo , Bảo Quốc....
lo đến sốt vó lên... Cậu về đi !
Tố Phương nghiêng
đầu không nói. Nhật Duy mỉm cười :
_ Cả tớ nữa... tớ
mong cậu nhiều lắm!
_ Mặc kệ cậu... Ở
đây thích hơn... Tớ ghét phải nhìn thấy mặt họ lắm...
Nhật Duy nhíu
mày... Tố Phương nhếch môi :
_ Bố và cô
Nguyên... bỏ qua tất cả những định kiến, bỏ qua những niềm mơ
ước...định đến với nhau đấy...
_ Cậu không chấp
nhận được ư? _ Nhật Duy nhẹ nhàng nhìn vào mắt Phương _ Nhưng chuyện
này thì liên quan gì đến chuyện cậu đi học nào... Cậu còn có mẹ cậu nữa
cơ mà... Bỏ lại mẹ cậu để thỏa mãn tình hờn dỗi trẻ con ư?
Tố Phương chợt
chạnh lòng. Cô thương mẹ vô cùng... không biết giờ mẹ thế nào? Lo cuống
lên vì sự mất tích của cô, rồi lại còn công việc, nhỡ lại bị
thương?...
_ Bỏ đi thế này
thì... làm rào cản sao được? _ Nhật Duy giở giọng ranh mãnh _ Tưởng cậu
thông minh lăm chứ?
_ Thế... cậu có
thấy bố tớ và cô Nguyên... gần gũi nhau ở trường không?
Nhật Duy giấu nụ
cười vào trong, cậu tỏ ra vô tư kể lể ;
- Có, nhất là
những lúc sau khi thầy hiệu trưởng mắng mỏ thầy Minh vì khiến cậu bỏ đi
, cô Nguyên còn... gục đầu lên vai thầy Minh khóc nữa cơ...
Tố Phương bật dậy :
_ Không thể được !
Tớ phải về để ngăn họ...
Nhật Duy bật cười.
Tố Phương không để ý nhiều... Cô hấp tấp kêu Duy chờ mình một chút, rồi
bỏ vào trong hẻm. Nhật Duy ngồi chờ, nghĩ vẩn vơ... Thế là Tố Phương đã
thay đổi ý định... Cô ấy sẽ trở về, không còn biến mất nữa.. Bóng hình
ấy sẽ lại nhảy nhót trước mắt cậu, nói líu lo, cười sang sảng... Hai
tuần, đã quá lâu rồi thì phải....
Đón Tố Phương ở
đầu hẻm, Nhật Duy mỉm cười, đưa cho cô một hộp nhỏ. Nhìn qua Tố Phương
biết ngay, cô lém lỉnh :
_ Vừa mới mua hả?
_ Coi thường bạn
bè ghê! _Nhật Duy lắc đầu _ Mình chuẩn bị từ lâu rồi... Hôm nay cầm đi
phòng trừ cậu đến lớp... tặng cậu, chúc cậu mọi điều tốt lành!
Tố Phương nhận hộp
quà. Nhẹ nhàng bóc lớp giấy bọc, cô ngạc nhiên khi thấy chiếc hộp đen
bằng nhựa cứng. Cô từ từ mở nắp hộp. Một đôi kịp tóc sáng lung linh
dưới ánh nắng cuối cùng của ngày... Tố Phương nhận ra là nó rất đẹp và
cầu kỳ. Mặt trên của kẹp là những viên hạt xoàn màu trắng tinh khiết,
mặt dưới là một khối màu nâu đỏ đặc quánh có những vân tròn. Tố Phương
bật lên tiếng khen :
_ Đẹp ghê cơ !
Nhưng đắt lắm nhỉ?
Nhật Duy cầm lấy
hai kẹp tóc, cậu ta giữ Tố Phương lại, ân cần :
_ Tóc cậu bắt đầu
dài rồi! Mỗi khi viết lại xõa ra... Để mình gài cho nhé?
Nhật Duy nhẹ nhàng
cài kẹp lên tóc Phương. Không hiểu sao trái tim Phương run lên nhè
nhẹ... Ừm... cậu ấy lo lắng cho cô thật lòng, bỏ qua tất cả những ương
bướng của cô, chấp nhận con người thật ích kỷ vô lối... Thật không dễ
dàng phải không Duy?
Nhật Duy kéo tay
Phương đi dọc con phố. Cậu thấy xung quanh hình như đang chầm chậm
lại...Đâu đâu cũng thấy nụ cười tươi vui... Hà Nội như rực rỡ hơn dưới
cái nắng nhạt nhòa... Một ngày đẹp biết bao!
Hết Chương 3.. To
Be Continue.