Wellcome
Tuổi Học Trò
Những ngày tháng bình yên...
Chiếc xe Wave đỏ
lao vun vút trên đường phố. Đang giờ đi làm, đường tấp nập, nhiều chỗ
đông như mắc cửi. Đầu tiên nhìn vào chiếc xe đó, ta tưởng hai cô gái
đang đua xe. Nhưng không, cứ nhìn cách họ ăn mặc thì nhận ra ngay họ là
học sinh. Cô gái tóc ngắn, có khuôn mặt nghịch ngợm đang cầm lái, luôn
miệng nói, một tay cầm tay lái, một tay vỗ vỗ chiếc túi đeo bên cạnh ra
ám hiệu cho cô gái ngồi sau. Cô gái ngồi sau có mái tóc dài, được tết
đuôi sam trông rất hiền dịu. Cô bám hai tay chặt vào eo bạn, đầu áp vào
lưng bạn vì tốc độ và đường đi của xe quá kinh khủng.
Theo thường lệ,
trường của hai cô không cho phép học sinh mang xe tới trường, nhưng vì
một lí do hết sức đặc biệt mà phải phạm quy. Hai cô đang sợ đến trường
muộn. Đúng ra thì chỉ có cô bé tóc đuôi sam là sợ mà thôi. Cô bế tóc
ngắn cóc sợ. Cô luôn đi muộn như thế này mà đôi khi còn muộn hơn thế
nữa, mà có bao giờ bị đuổi học như con bạn dọa đậu
Năm nay, hai cô
mới vào lớp mười, một trường chuyên nổi tiếng. Ối dào! chuyện đó không
có gì quan trọng đối với cô bé tóc ngắn, với cô vào được trường này là
một điều đơn giản và dễ dàng.
Câu chuyện sẽ xoay
quanh cô gái này, ngay trong ngay hôm nay. Một sự việc đã để lại ấn
tượng cho cô bạn ngồi sau, còn đối với cô nó chỉ như nước lũ tràn qua
rồi chẳng còn gì cả.
Đó là do phóng xe
quá nhanh và vượt quá ẩu, cô đã cho chiếc xe yêu quí của cô bạn tông
vào sườn một chiếc xe. Chiếc xe chệnh choạng rồi đổ ập xuống đường. Xe
cộ dạt ra hai bên. Cô vội dừng xe nhưng vẫn ngồi chễm chệ trên xe. Nạn
nhân đang lăn cu lơ hai vòng trên đường và làm một cái sượt dài trước
khi dừng. Cô bạn xuống xe, một tay bụm miệng cười vẻ mặt xen lẫn sự
hoảng sợ, một tay đỡ nạn nhân dậy. Nạn nhân lồm cồm bò dậy, hai mu bàn
tay trầy xước. Người đi đường lắc đầu buông vài câu rồi tản ra. Cô tóc
ngắn nhìn nạn nhân và đứa ban.
Nạn nhân là một
cậu con trai trạc tuổi cô, ăn mặc gọn gàng trên vai đeo ba lô. Cô bạn
vội vã hỏi :
- Bạn không sao
chứ ? xin lỗi nhé, chúng tôi vội quá nên đi hơi nhanh.
Cậu con trai cười
khoan hồng:
- Không sao, chỉ
trầy xước nhẹ thôi ! xin lỗi, mình có việc gấp phải đi....
Cô cũng hét
lên:
-Ê Mỹ Phương, bọn
mình cũng gấp mà !
Kéo cô bạn lên xe,
chiếc xe lao đi, Mỹ Phương có vẻ không hài lòng, vừa ngồi vừa
trách:
-Này đâm vào người
ta sao không xin lỗi mà mặt cứ câng câng lên vậy?
Cô bĩu
môi:
-Mày đã xin lỗi
rồi thì tao nói cũng bằng thừa. Ai hơi đâu mà nói, tốn calo !
Mỹ Phương lắc đầu.
Cô thừa biết tính bạn mình nên không trách lâu. Chỉ tội nghiệp cho anh
chàng đen đủi bị trùng đòn của "tiểu quỷ Tố Phương ".
Tố Phương gửi xe
vào một quán trước cổng trường, hộc tốc chạy vào trường. Hôm nay, chỉ
là họp lớp gặp mặt giữa học sinh với thầy cô giáo chủ nhiệm mà thôi nên
sân trường vẫn có vài chàng đủng đỉnh đi. Tố Phương chia tay với Mỹ
Phương chạy vào lớp có bảng đề to tường " Lớp 10 Toán ".
Cô hãm phanh trước
cửa lớp, nhòm vào trong lớp và chính xác là tia vào chỗ bàn giáo
viên.
May ghê thầy chủ
nhiệm chưa vào. Cô mỉm cười và đoàng hoàng đi vào lớp. Mọi con mắt đổ
dồn vào cô. Bọn nó nghĩ cô là giáo viên chắc?
Cô mặc kệ, ngồi
đại xuống một bàn còn trống. Đứa con gái có khuôn mặt xinh đẹp nhưng
hơi đanh đá ngồi lui vào trong với đám bạn của nó. Cô tươi tỉnh
:
-Chào các bạn
!
- Chào ! Nó cười
đáp lại, nụ cười trịnh thượng ban ơn.
Tố Phương quay đi
và thấy ghét con nhỏ này. Thầy giáo chủ nhiệm bước vào lớp với chiếc cà
vạt rực rỡ y như con tắc kè hoa. Cả lớp đứng dậy chào, cô khẽ nghiêng
người một chút.
Nhìn những đứa học
trò bằng con mắt trìu mến, thầy nói đầm ấm:
_ Chào các em,
thầy là giáo viên chủ nhiệm của lớp này...Thầy là Bùi Hà Minh, 40
tuổi... Thầy nói trước rằng thầy có hơi vui tình một chút nhưng nghiêm
khắc thì nhiều vô kể... Các em hãy học hành cho cẩn thận nhé ! Nào bây
giờ.. là điểm danh...
Thầy cầm bảng danh
sách lên và đọc tên đứa đầu tiên.
_ Nguyễn Xuân
Anh?
_ Có ạ !
Cả lớp quay xuống
nhìn. Thằng con trai bỗng đỏ rần mặt. Tố Phương quay lên, không nhìn
nữa. Hừm! Dạng con trai nhát như thỏ đế !
_ Nguyễn Phương
Doanh!
_ Có ạ!
Đứa con gái ngồi
cạnh cô thỏ thẻ. Nhìn cách nó nói mà Tố Phương thấy ớn. Con bé điệu hết
sức!
_ Ngô Nhật
Duy?
Không có tiếng đáp
lại. Thầy hắng giọng :
_ Em nào là Ngô
Nhật Duy?
Con nhỏ bên cạnh
Tố Phương lại thì thầm :
_ Bạn đó có điểm
thi đầu vào cao nhất đó. Ngày xưa, bạn ấy là mặt trời duy nhất của
trường chuyên thị. Chà, tớ mong được làm bạn với cậu ấy quá...
Bộ mặt của thầy
bắt đầu đo đỏ thì có tiếng đáp lại từ ngoài cửa :
_ Thưa thầy, có em
ạ!
Cả lớp hướng mắt
nhìn ra. Nhật Duy đó ư? Đúng là nạn nhân bất hạnh của Tố Phương lúc
nãy... Gương mặt cậu ta nhễ nhại mồ hôi, có lẽ vì chạy bộ. Một tay còn
dính vết dầu mỡ.
Thầy giáo hỏi
:
_ Sao em lại đến
muộn vậy?
_ Xe em bị hỏng ạ
!_ Nhật Duy cúi đầu, nhỏ nhẹ _ Em xin lỗi vì đến trễ... _ Vậy à? Không
sao! Mới lần đầu thầy bỏ qua cho em , còn bây giờ hãy tìm một chỗ ngồi
đi.
Mọi bàn đã bốn,
duy chỉ có chỗ của Tố Phương là còn ba. Nhật Duy ngẩng đầu lên và tia
đúng chỗ duy nhất còn lại. Tố Phương làm mặt tỉnh bơ, còn Phương Doanh
thì đo đỏ mặt. Có lẽ nó đang nguyền rủ cô vì đã ngồi chen
giữa.
Cuối cùng, Nhật
Duy cũng đi vào chỗ trống, nở một nụ cười với các bạn nữ khiến cho tim
Phương Doanh nẩy ra khỏi ***g ngực.
Thầy giáo có vẻ
hài lòng vì Nhật Duy đã tìm được chỗ thích hơp. Và thầy điểm danh tiếp.
Đến tên Tố Phương,thầy hỏi :
_ Tố Phương? BÙi
Tố Phương?
Cô uể oải
:
_ Có ạ!
_ Ra " em " ngồi
đấy!_ Thầy giáo mỉm cười
Tố Phương không
nói gì, tỏ ra ngoan ngoãn. Phương Doanh bắt chuyện :
_ Tên bạn hay
quá!
Tố Phương nhướn
mắt nhìn con bé , lạnh nhạt :
_ Cám ơn! Bạn đã
quá khen rồi!
Phương Doanh lè
lưỡi, rồi hỏi Nhật Duy :
_ Bạn đến muộn nên
chưa biết tên tớ. Tớ là Phương Doanh.
Nhật Duy mỉm cười
:
_ Tên bạn hay
quá!
Phương Doanh cũng
mỉm cười lại, cúi đầu e lệ. Trời ! Tố Phương chưa từng thấy có con bé
nào lại điệu như thế. Dường như Nhật Duy cũng cảm thấy ngượng nên quay
đầu nhìn về phía thầy.
_ Các em biết nội
quy của Nhà trường chưa?
_ Làm sao biết
được? _ Tố Phương phẩy tay.
_ Rồi sẽ biết! _
Thầy trả lời, không hề bối rối_ Một trong hai chục nội quy là trước khi
khai giảng, mỗi lớp phải bầu ra ban cán sự lớp tạm thời. Thầy đề nghị
là cứ ai được điểm cao nhất thì là lớp trưởng... các chức danh khác lần
lượt lấy người cao điểm thứ hai... Vậy thì... xem nào... Em Nhật Duy sẽ
là lớp trưởng!
Nhật Duy vụt đứng
lên :
_ Em nghĩ... em
không thể làm được...
_ Sao? _ Thầy mỉm
cười _ Còn ai xứng đáng hơn em nữa đây? Chín năm làm lớp trưởng , ba
năm làm liên đội trưởng được bằng khen cảu đoàn đội về liên đội trưởng
xuất sắc nhất trong năm... Thầy mong em đừng từ chối...
_ Đúng đó, đừng từ
chối! _ Một vài đứa lên tiếng...
Nhật Duy gật đầu
và ngồi xuống. Trông cậu ta cứ như bị ép buộc vào một tội hình nào
đó... Nhưng chẳng ai quan tâm , kể cả thầy giáo... Thầy đang lo nhìn
xuống danh sách... khiến Tố Phương thấy nóng ran trong
người...
_ Em thứ hai là Tố
Phương. Chà... không được , em không thể làm lớp phó học tập được
!
Tố Phương cúi đầu,
một vài đứa băn khoăn, vài đứa xuýt xoa tiếc rẻ...
_ À, em này thì
nghich khủng khiếp lắm. Nếu làm lớp phó học tập thì lớp mình sẽ bị phê
bình dài dài... Nào , thầy sẽ chọn em có điểm cao thứ ba... em Phương
Doanh !
Tố Phương nhìn hai
đứa bên cạnh mình , chán nản ra mặt. Thầy giáo thì có vẻ vui sướng vì
sự ngẫu nhiên... tuyệt vời đó!