Wellcome
Đêm thứ 1 phần 2
Vài ngày trôi qua.
Mọi người dần cũng quen với cuộc sống mất đồ hàng ngày. Vì chỉ cần mở
cửa tủ ra là thấy. Hoắc Hà đưa ra ý kiến đem bán hay chôn cái giá sách
đó đi cho rồi.
Khương Phượng phản
đối “Thế nếu chúng ta lại mất đồ thì đi đâu tìm? Kẻ lấy đồ quen giấu đồ
trong giá sách rồi vậy thì chúng ta cứ theo thế đi.”
Mà nhất là khi mà
năm người chúng tôi bây giờ có thói quen mới. Thói quen hàng ngày đoán
xem món đồ gì đang giấu trong đó. Cũng có lúc trong tủ xuất hiện cả
những món đồ rất lâu không được nhìn thấy, không được dùng đến. Do đó
cũng có nhiều điều ngạc nhiên thú vị. Khương Phượng đã từng tìm thấy
cái ví cũ từ thời là sinh viên. Cô người yêu đầu tiên đã tặng anh món
đồ kỉ niệm. Sau khi hai người đã chia tay. Khương Phượng đã đem đốt hết
những đồ mà người yêu tặng, chỉ còn có chiếc ví là anh luyến tiếc giữ
lại. Hồi ức về một thời trai trẻ đã qua như sống lại. Anh ta có vẻ buồn
buồn, buổi tối kéo tất cả chúng tôi đi nhậu. Đến đây cái tủ có vẻ không
còn là nỗi phiền muộn của chúng tôi nữa. Mà nó như một thứ gia vị của
cuộc sống. Vương Nhuệ đùa vui, nhưng mà cái giá sách này vẫn chưa thần
thông quảng đại đến độ nếu biết mọi người tìm kiếm cái gì thì đem thứ
đó giấu vào bụng thì tiện hơn bao nhiêu. Nhưng nó có một điểm không tốt
đó là cái mùi thum thủm, cái mùi mà như thể bị chôn vùi vài chục năm
dưới đất, cũng đã dùng đủ mọi cách khử mùi mà không tài nào hết nổi.
Cũng chỉ có tôi không thích cái giá sách đó, nhưng không phải vì từ
trước đến giờ tôi không bị mất đồ. Mà vì tôi không sao quên được đôi
mắt của bức tượng gỗ ấy. Tuy rằng trong thâm tâm đã hơn một nghìn lần,
hơn một vạn lần tôi an ủi mình.
“Chỉ là hoang
tưởng, hoang tưởng, sự thật là đôi mắt đằng đằng sát khi cũng chỉ là
tưởng tượng.”
Thật ra điều mà
làm tôi không yên còn có cả cơn ác mộng hàng đêm. Trông đêm tối, trong
không gian chật hẹp, cảm giác của một con người co quắp là gì? Như là ở
trong quan tài, mà cũng phải để người ta được duỗi thẳng tay chân chứ?
Từ trước đến giờ tôi không hề nghĩ mình bị hội chứng khủng hoảng kinh
dị. Nhưng kể từ cái đêm ác mộng và sau đó có mê lại vài lần như thế nữa
tôi bắt đầu nghĩ mình đã mắc phải bệnh khủng hoảng tinh thần. Trong mơ
lúc thì tôi bị nhốt trong thùng sắt, lúc thì bị ấn trong mấy giặt, lúc
còn bị nhét trong tủ lạnh. Toàn là những nơi mà nhét con người vào thì
quả là hãi hùng. Có lần tôi còn phát hiện ra mình bị nhốt trong máy
tính, trước màn hành máy tính có một người lạ. Người lạ đó đang làm gì
với cái bàn phím và mấy cái giắc cấm mà không hề để ý đến dấu vết và
tín hiệu của tôi. Ấy nhưng tôi không hề mơ thấy cái giá sách nữa. Tôi
cũng chẳng lấy thế mà an tâm mà vẫn lo lắng rằng có ngày cái giá sách
sẽ lại xuất hiện há hốc nuốt chửng tôi vào trong. Trước lúc ngủ tôi đã
buộc một bên cánh tay mình vào cạnh giường. Tự kiểm tra xem có phải
mình đang mê.
Sáng dậy dây vẫn
còn nhưng tôi vẫn không yên tâm, sợ rằng tự mình đã tháo dây ra, sau
khi mê man lại dậy buộc lại. Cũng tựa như câu chuyện của Hoắc Hà đấy
thôi. Tôi trốn đi bệnh viện kiểm tra xem thật sự mình có bị bệnh tật gì
không? Kết quả kiểm tra là tôi hoàn toàn bình thường. Đã thế thì tôi
cũng mặc. Muốn ra sao thì ra.
Ở đây được hai
tháng, chúng tôi thu về một khoảng lợi nhuận ai nấy đều rất vui nên đã
quyết định đi chơi đâu đó hai ngày để thay đổi không khí. Lên mạng tìm
ra một nơi phong cảnh đẹp mà cũng không xa thành phố lắm. Ở đó hít thở
không khí trong lành và thư giãn tinh thần rất hợp.
Ở hai ngày trong
nhà gỗ giữa rừng, chúng tôi phóng tầm mắt ngắm hoa lá vô tận, non xanh
nước biếc. Sắp phải về thì chúng tôi nghe được tin sạt núi nên bị tắc
đường. Tạm thời đường chưa thông. Năm người chúng tôi không ngần ngại:
đã vậy thì chơi thêm vài ngày!
Khương Phượng vỗ
tay xuống bàn “Hôm nay nướng thịt dê ngủ ngoài rừng!”
Nửa đêm, chúng tôi
ngồi bên đống lửa nướng thịt dê. Vì không có kinh nghiệm nên thịt chúng
tôi nướng không bị cháy thì sống. May mà có đống lửa không thì chơi mất
vui, vả lại ăn uống giờ này cũng không còn quan trọng nữa rồi. Hoắc Hà
mang theo cây đàn ghita. Tiếng đàn hòa với chất giọng eo éo của năm đứa
chúng tôi chẳng khác bầy chom cho lắm. Ăn chơi mệt rồi, gào thét mệt
rồi, uống cạn hết sạch bia rồi mỗi người chui vào một cái túi ngủ trông
giống hệt như cái bánh chưng. Tôi uống hơi nhiều bia, thấy nặng nặng
đầu mà người thì bay bay, nhắm mắt cái là ngủ. Một lúc sau tôi lại ngửi
thấy cái mùi hôi thối ấy. Tôi lại bọ nhốt trong giá sách? Ngay lập tức
tôi choàng tỉnh, thử cử động tay chân. Đúng thật, tôi đúng lại bị nhốt
trong giá sách thật. Mà lạ thật đến bây giờ vẫn còn cái mùi thối rữa.
Tôi để ý thấy như có cái gì đó mềm mềm, nhơn nhớt, lông lá ngay bên
cạnh eo của tôi. Đây là cái gì?
Lần này thì tôi
không còn như lần trước hết hồn hết vía nữa, vì tôi cũng biết đây chỉ
là mê mà thôi. Sợ hãi thì ít mà không biết làm cách nào thoát ra khỏi
đống hôi thối này thì nhiều. Đột nhiên, tiếng chuông cữa kêu, có một
súc mạnh dùng sức lực kéo cánh cửa ra. Ai?
Rất nhanh cánh cửa
được mở ra, ánh trăng theo đó vào phòng. Dưới ánh sáng trăng tôi kinh
hoàng nhìn vào đôi mắt đầy sát khí. Ánh mắt này quen quen, có vẻ như đã
bắt gặp ở đâu đó.
Chính là bức tượng
gỗ. Bức tượng gỗ thô kệch nhìn chằm chằm vào tôi từ ngoài cửa. Cái nhìn
ác ý và lạnh đạm. Đôi mắt trắng dã nhưng phảng phất một cái nhìn chờ
đợi. Tôi như muốn kêu gào nhưng không sao thét ra nổi một âm thanh gì
cả. Cũng như muốn chuyển mình càng không động đậy nổi dù chỉ là một sợi
lông. Bức tượng gỗ ấy nhìn tôi như thể một con mèo nhìn một con chuột
chảy nước miếng. Nhà ngươi muốn gì? Tôi như thấy tim gan mình muốn nổ
tung ra. Hửng sáng tượng gỗ cũng biến mất, mùi hôi thối theo đó cũng
biến mất. Chỉ còn ánh trăng trong nước lênh láng khắp nơi.
Tôi đã tỉnh dậy
rồi sao? Vậy sao chân tay chưa động đậy được.
Lúc nảy tôi mới
chợt nhớ mình đang nằm trong túi ngủ, không tự nhịn được cười chế giễu
chính mình. Toàn thân vã mồ hôi làm ướt cái tùi, không ngủ được nữa
rồi, tôi uể oải đứng dậy đi ra chỗ đống lửa trại tối quá, thổi thổi
nhóm nhóm cũng bùng lên được ngọn lửa lom đom. Tôi nằm bên cạnh đống
lửa hong cho khô mồ hôi. Trời sáng, đường thông. Chúng tôi quay lại
đúng hành trình. Suốt dọc đường bốn người bọn họ không ngớt cười nói
vùi đùa. Chỉ có tôi là im lặng tựa vào ghế và đầu thì gật gù như gà mổ
thóc để biểu thị tán đồng câu chuyện. Về đến nhà vào khoảng 3 giờ
chiều. Mới đến cầu thang đã thấy khắp nơi dán tờ rơi tìm chó lạc. Thì
ra chú chó nuôi hơn bốn năm của nhà hàng xóm bị mất tích. Nhìn thời
gian mất tích thì đúng vào đêm chúng tôi đi picnic. Chu1 chó này rất
ngoan, rất bện chủ, trở thành thành viên không thể thiếu trong gia
đình. Tự nhiên biến mất làm gia chủ cũng phần nào cuống quýt. Tờ rơi
tìm chó được in bằng màu. Trên cùng có dòng chữ rất rõ ràng “Mướp Mướp”
(tên con chó). Xem ra chủ nhà rất thiết tha tìm lại chó vì bên dưới còn
viết rõ, hậu tạ tiền mặt hai vạn tệ. Với số tiền ấy có thể nuôi sống
năm miệng ăn.
Khương Phượng đùa
vui “Thôi chúng ta đừng về nhà nữa, ngay lập tức đi tìm con chó ấy. Tìm
thấy mình có thể nghỉ luôn hai tháng”. Nhưng trong số chúng tôi cũng
chẳng ai nghĩ con chó ấy bị chúng tôi tìm thấy thật.
Vương Nhuệ cắm
chìa khóa vào ổ, bổng cau mày nói “Trong phòng có mùi gì lạ?”. Bốn
chúng tôi bước chân vào cũng ngửi ngay thấy mùi lạ. Như có thứ gì đó bị
thối nát.
Khương Phượng hỏi
“Nhà chúng ta có chuột không?”
“Có lẽ nào chúng
ta đi xa mấy ngày nên bọn chuột bị bỏ đói chết lăn quay ra
rồi.”
“Cũng khó
nói.”
Hoắc Hà nói “Mà
không chắc cũng có thể chính là con chuột mà vẫn tha đồ của chúng ta
thì sao?”
Câu nói vừa dứt
làm chúng tôi nhớ ra. Tất cả cùng nhìn ra ban công. Mở cửa ban công,
thì quả nhiên mùi hôi thối bốc lên sặc sụa. Chẳng cần suy nghĩ chúng
tôi cùng nhìn cái giá sách như cảm thấy có ẩn chứa điều gì. Tôi như cảm
thấy tứ chi lạnh buốt nhớ về giấc mơ đêm qua, nghĩ về cái vắt qua eo
tôi mềm mềm nhiều lông và nhớp nháp ấy bốc lên thứ mùi khăn khẳn. Nhưng
không phải là thật! Mở được cánh cửa tủ ngay lập tức mùi hôi tanh xộc
lên khắp phòng. Trần Hồ Huy bịt mồm lao thẳng vào nhà vệ sinh. Mướp nằm
gọn trong tủ, thè lưỡi trợn mắt, toàn thân thối rữa và rỉ ra thứ nước
vàng khè. Chủ nhân của nó không thể sống cùng nó được nữa rồi. Thật đau
buồn. Chú chó bị nhốt trong giá sách.
Bốn chúng tôi bịt
mũi lại, Trần Hồ Huy sau khi dốc hết ruột gan nôn ra hết mặt mày vẫn
còn tái nhợt. Năm chúng tôi im lặng nhìn nhau cũng không biết nói gì.
Sao có thể vậy được? Tôi chỉ là nằm mơ. Sao có thể thành sự thật
được?
“Trước hết tôi
nghĩ phải vứt xác con chó đi đã”. Khương Phượng nói và bắt tay ngay đi
tìm giẻ lau, giấy vệ sinh, túi nilông.
“Từ từ đã! Muốn bị
người ta bắt được à?”
Vương Nhuệ tóm lấy
tay anh ta và quát.
“Thối như thế này
chắc chắn bị phát hiện. Mà nếu chủ nhân con chó phát hiện ra thì chẳng
cần biết mô tê gì sẽ khép cậu vào cái tội giết hại chó của người
ta!”
Khương Phượng “Rõ
ràng là giá sách giết nó chứ chúng ta nào có liên quan gì
đâu?”
Vương Nhuệ “Ai tin
cậu? Cái giá sách nhà tôi biết tự ăn trộm đồ,” cậu định để người ta bắt
cậu vào bệnh viện tâm thần hả?”
Mà nói thì cũng có
lý thật. Chúng tôi bịt khẩu trang thu dọn cái xác. Cẩn thận đút qua rất
nhiều lần túi nilông định để đến tối mới mang đi chôn.
Lau chùi xong
Khương Phượng than “Cũng may mà là một con chó chứ nó mà là một mạng
người thì…”
Chúng tôi đều thừ
người ra. Hoắc Hà “Nếu mà là người thật thì làm sao mà nhét vừa cái chỗ
bé tí thế này được?”
Nghe cuâ nói đó mà
khí lạnh chạy khắp người tôi từ tay chân lên thẳng đỉnh đầu. Thế sao
tôi lại bị nhốt vừa trong đó. Tôi vắt óc nghĩ ngay đến cảnh tượng của
hai cơn ác mộng. Tôi có vẻ nằm cuộn rất tròn nhưng kể cả là diễn viên
xiếc cũng không thể tròn hơn được nữa. Trời, vậy là tay chân tôi đều bị
chặt ra vứt vào đó chăng? Bên cạnh Vương Nhuệ đang chỉ trích Khương
Phượng.
“Chỉ được cái nói
linh tinh, nếu thật có người bị nhét vào trong đó thì sao?”
Cái giả thiết đó
mới hãi hùng làm sao. Bấy giờ chỉ có thể khẳng định một điều duy nhất
đó là việc mất mất đồ mọi khi là không liên quan gì đến chứng bệnh mộng
du như đã nói. Vì tất cả chúng tôi đều ở xa tít tắp ngắm trời ngắm
đất.
Lúc nửa đêm, chúng
tôi như kẻ cắp kẻ trộm tha cái xác xuống dưới nhà ném vào thùng rác.
Trần Hồ Huy còn cẩn thận ném thêm vài túi rác lên trên để che đi cái
xác. Về sau con chó chét có bị phát hiện hay không chúng tôi đều không
biết. Nhưng trong lòng chúng tôi đều bị ám ảnh và sợ hãi rằng không
biết trong cái giá sách ấy còn có thể xuất hiện món đồ gì đáng sợ hơn
nữa. Sau sự thương lượng của cả nhóm chúng tôi quyết định đem vứt cái
giá sách đi. Gắng hết sức bê đi thì chúng tôi đều nhận ra giá sách đã
bị đóng đinh rất tốt. Nếu muốn gỡ được nó ra cũng tốn công sức lắm đây.
Hoắc Hà than “Cái ông già này đúng là điên khùng!”
Khương Phượng rất
phẫn nộ “Chết tiệt… chém nát nó đi cho rồi!”
Quả nhiên không
biết anh ta kiếm đâu ra cái rìu, hầm hầm tiến về phía giá
sách.
Vương Nhuệ gọi với
theo “Cẩn thận”. Không ngờ rằng cái giá sách chây ì đến vậy. Vết chém
của Khương Phượng chỉ để lại dấu tích nho nhỏ, mờ mờ. Tiếng kêu thất
thanh, bởi vì cái tủ gỗ quá cứng cái rìu bị bật ra rơi ngay xuống chân
máu phọt ra, một vết thương to, và sâu hoắm còn may là chưa vào tận
xương.
Chúng tôi cuống
quýt đưa anh ta vào viện, khâu cho 20 mũi, trở về nhà không ái nói với
ai câu nào và cũng chẳng ai dám động đến cái giá sách đó nữa.
Khương Phượng vẫn
chưa tâm phục khẩu phục “Đã thế mang nó đốt quách đi cho
xong!”
Vương Nhuệ lắc
nguầy nguậy “Thôi đi, nếu đốt không cẩn thận rồi cháy cả nhà ý chứ”.
Cái giá sách này thực sự như ma ý.
“Chúng ta tìm
người hỏi thăm xem sao?”
Tôi tham gia “Có
thể hàng xóng xung quanh có thể nói cho chúng ta biết điều gì đó về ông
già ở ngôi nhà này!”
Chúng tôi gõ cửa
vài nhà hàng xóm nhưng cứ hễ nghe nhà 402 và ông già chủ nhà là họ đều
có biểu hiện không thiện cảm, chẳng nói gì thêm nữa. Có một bà lão khi
đóng sầm cửa lại còn chửi thề “Loại vô phúc!”
Chúng tôi rất thất
vọng. Xem ra ông con trai không dám ở cùng bố cũng chẳng cung cấp cho
chúng tôi được thông tin gì hơn. Chúng tôi vừa ký một hợp đồng mới vẽ
một bộ tranh thiên văn học. Khối lượng công việc rất đồ sộ, chúng tôi
ra sức làm việc, cũng chẳng ai có thời gian tìm hiểu thêm vể cái giá
sách và ông lão nữa. Mỗi ngày mở cánh cửa tủ ra đều rất lo lắng, không
còn thoải mái như trước nữa. Chỉ sợ trong đó lại xuất hiện một con chó
hay xác con vật nào khác. Nhưng một tuần qua đi mà không có chuyện kinh
hoàng nào diễn ra. Có điều làm chúng tôi ngạc nhiên vô cùng đó là chỉ
trong một đêm cái mùi thối rữa của xác thịt hoàn toàn biến mất. Điều
thần kì gì đây? Mỗi đêm trước lúc đi ngủ tôi đều hết sức lo lắng sợ
những cơn mơ. Cả đêm không ngủ được, mệt mỏi, tinh thần sa sút. Nằm thừ
ra trên giường, đầu bắt đầu nghĩ lung tung, rốt cuộc chuyện gì đang xảy
ra với cái giá sách? Nó định làm gì? Tuy là một câu hỏi ngớ ngẩn nhưng
tôi vẫn chưa hiểu rõ sự xuất hiện của mọi thứ trong tủ sách. Có thể nói
nó chẳng có quy định, chẳng có múc đích gì cả. Nó cũng giống như một
người mù. Trong đống đồ nó tùy ý lấy đi bất kì thứ đồ nào nó cũng chẳng
quan tâm xem là mình đã lấy cái gì. Cũng có lẽ là cố ý. Tôi nghĩ đồng
hồ, tất, nước hoa, điện thoại, bao gồm cả con chó đối với cái giá sách
có ích gì đó chăng? Không hề, dù chỉ là một phần nhỏ tác dụng cũng
không có. Nhưng đối với chủ nhân của các món đồ ấy thì thiếu chúng làm
họ gặp nhiều khó khăn, thậm chí đau khổ… tội nghiệp Mướp Mướp.
Nhưng cái giá sách
thì biết gì đến những bất hạnh của lũ chúng tôi. Nó còn có vẻ thích thú
ý chứ - nuốt chửng đồ đạc rồi lại bị moi ra hết, bị móc ra nó lại nhồi
nhét cái khác vào không thương tiếc. Một cái giá sách bi hài hỗn tạp!
Cái sự trớ trêu làm tôi không kìm nổi muốn cười lớn tiếng mà không
thành. Mà cũng rất có thể cái giá sách này chỉ thích “chiếm hữu” vậy
thôi. Vì không cần biết đó là món đồ gì nó đều nhét hết vào cái bụng
rỗng tuếch của nó mới yên ổn thì phải. Điều đó giải thích vì sao mà
những món đồ trong tủ sách lại tạp phí lù – thật sự nó cũng không cần
quan tâm xem đó là món đồ gì. Tôi nhớ lại lời của Liễu Tùng Nguyên đã
nói về một con quái vật kì dị, bắt gặp cái gì cũng đeo lên trên vai.
Không cần biết dù đó là củi gỗ, sỏi đá hay là đồ đạc của người khác.
Mỗi món đồ thêm vào như thêm một gánh nặng. Cái giá sách này cũng không
đến nỗi tham lam thế chứ? Làm thế nào mới xoa dịu được nó đây. Tôi chợt
nghĩ hay kệ xác cái giá sách, không quan tâm đến đồ đạc trong ngăn tủ
nữa rồi một ngày cái giá sách sẽ vỡ tung ra vì quá đầy? Nếu như vậy thì
có thể vứt giá sách đi được rồi. Nhưng cũng không biết đến bao giờ mới
đầy đến độ đó. Nhất là nhiều khi đồ đạc bị mất cũng rất cần tìm lại để
dùng. Cái giá sách sẽ có cơ hội mà cười nhạo chúng ta. Vậy ông già ấy
cam chịu vậy sao. Không chắc, hay chính ông ta làm ra cái tủ này. Nếu
không phải ông ta đã qua đời chắc tôi phải hỏi cho ra vấn đề. Chiều
ngày hôm đó, vật lộn đã nhiều ngày chúng tôi cũng giao đợt dầu của đơn
đặt hàng, phản ứng của khách hàng rất lấy làm vừa lòng, chỉ có một vài
trang cần thay đổi nho nhỏ. Bên ngoài thời tiết cũng rất đẹp, tâm trạng
chúng tôi đều rất vui, cả hội kéo nhau xuống khuôn viên ngồi hít thở
không khí. Đúng vào ngày cuối tuần cả khuôn viên đầy người là người.
Trẻ con trượt patanh thi nhau vui cười, niềm vui của chúng lây sang cả
hội tôi. Cuộc sống như đẹp hơn. Chuyện cái giá sách đã làm chúng tôi
mệt mỏi nhiều. Nên bây giờ tranh thủ hượng thụ sự thư thái dưới ánh
nắng đẹp trời này. Nhưng chẳng được lâu, chủ đề nói chuyện lại là cái
giá sách.
“Chúng ta để tình
trạng này kéo dài mãi sao?” Vương Nhuệ than thở “Chết một con chó cũng
là một chuyện, nhưng tôi sợ rằng vạn nhất có một ngày trong đó xuất
hiện một…”
Chẳng cần nói hết
câu mà mọi người đều như đã hiểu ý. Khương Phượng nhìn xuống vết thương
của mình, không nói gì mà ánh mắt thì đầy thù hận, ngẩng đầu nhìn khắp
bốn phương. Cái nhìn vô hồn.
“Cậu sao
thế?”
Trần Hồ Huy thấy
nét mặt Khương Phượng có vẻ không bình thường, dõi theo cái nhìn của
anh ta bắt gặp dáng vẻ gầy gò của một người đàn ông trung
niên.
Khương Phượng “Lúc
chúng ta mới dọn đến chính người đàn ông kia đã chủ động chào hỏi tôi
và có cảnh báo trước về ngôi nhà này. Có thể ông ta sẽ cho chúng ta
biết cái gì đó chãng?”. Người đàn ông gầy gò rất thiện chí, vừa hỏi ông
ta đã không ngớt lời kể lể. Ông già trước sống ở đây rất cô độc tuy
rằng đã sống ở đây rất nhiều năm nhưng không hề đi lại với hàng xóm
xung quanh. Cứ cách vài ngày mới ra ngoài mua đồ một lần. Bình thường
mặt ông ta hết sức nghiêm nghị, lạnh lùng, nên cũng chẳng ai lại gần
ông ta cả. Sau này mới thấy ông ta cũng không như mọi người vẫn nghĩ –
thích nhốt mình trong nhà cả ngày. Một lần có một người có việc nên về
muộn, tình cờ bắt gặp ông lão soi đèn pin bới thùng rác. Hàng xóm tưởng
ông ta đo không cẩn thận vứt nhầm đồ vào thùng rác định đến giúp ông ta
tìm thì thấy điệu bộ cuống quýt vội vàng bỏ đi lên lầu. Người hàng xóm
nhìn vào đống rác bị vứt lại thấy toàn chai lọ linh tinh. Xâu chuỗi
những sự việc diễn ra mọi người đoán rằng ông lão đi nhặt rác không
phải vì thiếu tiền mà vì sở thích sưu tập đồ cũ. Vốn dĩ là người ai
chẳng có lúc có hành động không bình thường, miễn sao đừng ảnh hưởng
đến người xung quanh là được. Nhưng càng ngày ông lão càng quá đáng,
ông bắt đầu lấy đồ của người khác. Mọi người sau lưng đều nói ông ta bị
thần kinh. Không bao giờ lấy tiền, mà cứ hễ nhà nào để châu hoa không,
lồng chim không là ông lão lấy ngay. Ban công tầng một có giá phơi quần
áo nếu lấy được chắc ông cũng không tha. Cũng biết là những thứ đó
không đáng tiền nhưng hành động như vậy làm mọi người tức giận. Tìm đến
cảnh sát thì việc bé xé ra to cũng không hợp lý nên mọi người càng rất
bực mình. Rồi một ngày, trong lúc ông ta lấy cái bồn nhựa bị chủ nhà
phát hiện – chủ nhà là một người phụ nữ trung niên mồm năm miệng mười.
Bà ta không nói được câu đạo lý nào hết mà mắng ông ta như thể một kẻ
đầu trâu mặt ngựa. Làm ông lão ngượng chín cả người, đuối lý ông quá
xấu hổ tính nhảy lầu. Người phụ nữ kịp đuổi theo đứng chặn ngay trước
cửa la lối om sòm, tất cả mọi người bu đến nghe ngóng. Sự việc kết
thúc, ông lão thấy mất mặt, một thời gian dai không xuất hiện nữa. Mãi
đến cuối tháng vừa rồi, cụm dân cư đi thu tiền điện nước đã mấy lần đến
mà không có ai ở nhà mới biết ông lão bỏ nhà đi.
Chúng tôi nhẫn nại
ngồi nghe người đàn ông gầy gò này thao thao bất tuyệt, nghe đến đoạn
những thói quen lập dị của ông lão chúng tôi đều rất hồi hộp.
Khương Phượng
không kìm nổi đã ngắt lời hỏi dồn “Chú đã từng nói với cháu để phòng
gặp chuyện ác quái là sao?”
Người đàn ông gầy
gò “Thì chú đang định kể đây, bắt đầu từ ngày ông lão quay trở về. Vài
ngày sau ông ta quay trở về với một cái giá sách trên một chiếc xe chở
hàng, người lái xe tay nghề kém đã đâm vào một chiếc xe đạp. Rất nhiều
người cùng chứng kiến trận phân bua phải trái. Giải quyết xong vụ đụng
xe, ông lão cho công nhân bê một cái giá sách cũ rích lên nhà. Mọi
người đều nghĩ ông già lại lôi từ đâu về thứ rác rưởi ấy. Nhưng ông lão
lại nâng niu nó vô cùng, không ngớt lời kêu công nhân bê cẩn thận lên
tầng bốn.
“Cẩn thận vào!
Xước cái tủ này chúng mày đền không nổi đâu!”
Ông lão lên giọng.
Cũng từ hôm đó, cuộc sống của ông ta cũng thay đổi, không ai thấy ông
ta bới rác hay lấy trộm đồ nữa. Tuy là sống khép kín nhưng thi thoảng
ra khỏi nhà ai bắt gặp ông ta đều thấy sắc mặt ông ta rất tốt, rất tươi
tắn, không còn hiện vẻ ủ rũ tẹo nào”. Nói đến đây người đàn ông hạ thấp
giọng, nét mặt ông hiện lên vẻ sợ hãi.
“Chú nghĩ ông ta
kiếm cái giá sách ma quái về để giúp ông ta ăn cắp”.
Năm chúng tôi sửng
sốt nhìn nhau.
Hoắc Hà lắp bắp
“Sao chú đoán vậy?”
Người đàn ông nói
“Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Ông già ấy quen trộm trộm cắp cắp
thế đâu dễ gì buông tay gác kiếm. Nhất là mọi người đều nhận thấy, từ
khi có cái giá sách tinh thần ông ta rất tốt, vì đạt được mục đích nên
mới vậy chứ”.
Chúng tôi chỉ còn
biết nhìn nhau.
Người đàn ông đó
nói tiếp “Sau đó nhà chú và hàng xóm xung quanh vẫn mất đồ, đều là ba
cái đồ liên quan đến chim, chó v.v… không đáng tiến. Rất hợp với sở
thích của ông ta còn gì?”
Giọng ông ta lí
nhí kể “Hai tháng sau tôi nghe thấy ông lão khóc lóc!”
Đêm đó cái điều
hòa nhà chú bị hỏng. Trời nóng quá không ngủ nổi, ra ban công hóng gió.
Chú nghe thấy có tiếng khóc rất rõ từ phía nhà 402 vọng lại. Trong đêm
yên tĩnh tiếng khóc đó nghe rõ mồn một.
Ông lão đã khóc
“Hết rồi… tao bị mày hại chết rồi.” Kêu lên như vậy hai lần rồi im bặt.
Sáng ngày hôm sua chú bắt đầu lưu tâm đến ông ta hơn. Mới chỉ qua một
đêm mà ông ta già đi cả chục tuổi, sắc mặt sa sút thảm hại, cứ gặp
người là quay đi. Qua vài ngày thấy đám tóc bạc của ông rụng gần một
nửa. Một đêm khác chú lại nghe thấy ông ta kêu khóc cũng chẳng đâu vào
đâu.
“Thật đáng tiếc…
thật đáng tiếc…”
Khương Phượng chau
mày hỏi “Câu đó có nghĩa gì?”
Người đàn ông đắc
ý “Chú không dám chắc nhưng có lẽ cái giá sách có vấn để làm ông ta sợ
hãi, sợ bị giết hại. Nhưng định ra tay páh hỏng cái tủ thì lại
tiếc”.
Sau đó một tháng
ông già ấy chết. Lúc ông ta ra ngoài mua đồ lúc quay về từ xa đã nghe
tiếng xe cứu hỏa rú inh ỏi. Mặt ông ta tái mét, vứt hết đồ đạc trên tay
chạy ngay về hướng nhà mình. Ông lão 60 tuổi này chạy một mạch 500m đến
chân cầu thang, thấy ở đây đông nghịt người. Cứu hỏa đang ra sức phụt
nước dập lửa, khỏi bay lên nghi ngút. Ông lão quá sốc và tuyệt vọng đã
lên cơn nhồi máu cơ tim ngất lịm đi. Một giờ sau ông ta chết trong bệnh
viện. Nghe đâu câu cuối cùng ông ý nói là.
“Cái… của tôi!
Cháy rồi! Hết rồi!”
Cụ thể là cái gì
của tôi thì chẳng ai nghe rõ cả. Trên thục tế, phát hỏa ngày hôm đó là
nhà 503, trên nhà ông lão một nhà, khói nhiều như vậy nhưng ngọn lửa
cũng không lớn. Nhà của ông lão không hề gì cả.
Người đàn ông quay
hỏi chúng tôi “Từ ngày dọn nhà đến ở đã thấy cái giá sách giở trò ma
quái nào chưa?”
Khương Phượng chưa
kịp mở lời tôi đã nói “Chúng tôi dọn đến thấy nó vướng víu đã nhờ chủ
nhà mang đi rồi.”
Người đàn ông gầy
gò không biết đang vui hay tuyệt vọng “Vậy thì tốt, vậy sẽ không lo
chuyện gì xảy ra nữa”.
“Hết tất rồi… Tao
bị mày hại chết rồi…”
Tôi hoa mày chóng
mặt, trong đầu chỉ vang lên câu nói đó. Còn chúng tôi? Chúng tôi cũng
sẽ bị hại chết sao? Ngày hôm đó Hoắc Hà dậy sớm tắm, thấy bình nóng
lạnh bị hỏng. Chủ nhà cũng tế nhịn nói rằng cái bình nóng lạnh ấy dùng
đã lâu, cũng nên thay đổi. Ông ta bỏ tiền ra thay cái mới. Tiện thể đến
xem chúng tôi ăn ở thế nào. Thoắt cái công nhân đã lắp xong và ra về.
Chủ nhà ở lại nói chuyện với chúng tôi nửa ngày, đi thăm hết các phòng.
Vào đến phòng của Vương Nhuệ, đập ngay vào mắt ông ta là bức tượng gỗ
làm ông chết lặng cả người.
Vương Nhuệ hỏi
“Chú sao vậy?”
Chủ nhà lắp bắp
“Đây là tượng bố tôi!”
Vương Nhuệ thấy ù
ù bên tai rồi cũng đứng sững. Thì ra bức tượng bị vứt trong tủ sách
chính là ông lão chủ nhà.
“Đây là bức tượng
do chính ông đẽo” chủ nhà giải thích thêm bố ông ta trước đây đã được
học qua về nghệ thuật nhưng cũng chỉ là tay nghề bậc trung. Vương Nhuệ
nói với chủ nhà có thể mang bức tượng đi. Nhưng chủ nhà có vẻ không
thoải mái.
“Thôi chú không
mang về đâu, các cháu thích cứ giữ lấy. Còn nếu không thích cứ đem vứt
đi.”
Người chủ nhà đi
khỏi, năm cái mặt nhìn nhau. Khương Phượng thay đổi bầu không khí yên
tĩnh.
“Quỷ quái quá! Rất
có thể chính cái tượng gỗ đó là trung tâm của vấn đề, là gốc rễ của vấn
đề. Ông lão trước khi chết đã rất đâu khổ không phải vì cái giá sách mà
là bức tượng.”
Tôi không nói gì,
mồ hôi lạnh toát từ đầu tới chân. Dưới ánh trăng, cánh cửa giá sách mở
toang. Bức tượng gỗ chắn ngay ngoài cửa nhìn xoáy vào tôi như thể nó
muốn móc ngay con ngươi của tôi ra.
“Chúng ta đốt nó
đi,” Khương Phượng nói lớn quyết định của mình “đốt nó đi, có lẽ sẽ hết
chuyện.”
Mang bức tượng vào
nhà tắm đổ xăng lên. Năm chúng tôi vây xung quanh ai nấy đều căng
thẳng. Cuối cùng Khương Phượng quẹt que diêm, vứt vào bức tượng. Lửa
cháy bùng bùng khói um cả nhà. Trần Hồ Huy chạy ra bật ngay máy hút
khói. Bức tượng dần đen sì, quắt queo lại. Chúng tôi đang rất hồi hộp,
đốt bức tượng đi rồi chẳng biết thật sự có tác dụng gì không
đây.
Tôi bỗng la lớn
“Nó đang cười! Nó đang cười với tôi!” Tôi không hề hoa mắt, hoàn toàn
tỉnh táo nhìn thấy pho tượng đang nhìn thẳng vào tôi nhoẻn miệng. Tôi
đáp lễ cười lại. Trong nháy mắt một luồng điện mạnh đạt đến cực độ và
tôi từ từ lịm đi.
Hoắc Hà tóm lấy
tôi “Cậu sao thế?”
Như tìm được cứu
cánh tôi trấn tĩnh hơn, lấm lét nhìn lại lần cuối pho tượng. Bây giờ
pho tượng đã cháy nham nhở rồi. Trên nền gạch chỉ còn lại đống tàn tro.
Vậy là pho tượng làm chúng tôi bấy lâu bất an nay đã được giải quyết
triệt để tận góc. Trong thâm tâm chúng tôi cũng không vì thế mà an tâm
hẳn. Cái giá sách vẫn sờ sờ ra đây, có trời mới biết sắp diễn ra cái
gì. Sáng hôm sau Hoắc Hà ra bưu điện nhận bưu phẩm. Bốn chúng tôi đều
dậy sớm ngồi ngoài phòng khách, nhưng tất cả dù vô tình, hữu ý đều
tránh cái ban công, mặc dù vẫn biết chẳng tránh đi đâu được.
Vương Nhuệ than
ngắn thở dài đứng dậy “Đi thôi, có tránh nó được mãi đâu”.
Anh ta đi đầu mờ
cửa, chúng tôi theo sau. Nhìn bên ngoài giá sách vẫn vậy chẳng tài nào
đoán được lần này trong đó có cái gì. Vương Nhuệ hít sâu lấy hơi, mở
cửa. Tất cả cùng nhìn vào. Không có đồ đạc gì cả. Chỉ những miếng kim
loại rất là nhỏ, chẳng ai đoán ra được đó là cái gì cả. Tôi cầm lên xem
nghi ngờ “Đó là đống lớn những mảnh kim loại vụn đã bị cắt nhỏ rất khó
để đoán biết đấy là cái gì…”
Trần Hồ Huy cau
có, tay cầm miếng kim loại dày nhất.
“Trên này con hoa
văn chạm khắc này!”
Vương Nhuệ tìm đôi
găng tay nhảy ngay vào bới móc. Chúng tôi cũng nhận thấy không chỉ có
miếng kim loại mà con túi nilông, hồ dán, rồi cả đủ loại manh vụn. Cả
dây điện cũng bị cắt vụn ra. Đây là trò gì nữa đây. Chúng tôi loạn hết
cả lên rồi. Bên ngoài có tiếng mở cửa. Là Hoắc Hà đi lên bang công.
Nhìn thấy đống sắt vụn, ngắm nghía một lúc anh ta mới hỏi “Trò gì nữa
đây?”
Vương Nhuệ trả lời
“Thì mọi người cũng đang đoán đây”. Anh ta xem xét tình hình của đống
đồ không rõ nguồn gốc thì nhặt được một lá bùa. Trên lá bùa có cái
chuông nhỏ và khắc bốn chữ “Thượng lộ bình an”. Lá bùa như thế này ở
đâu có nhiều nhất.
Hoắc Hà “Tôi biết
đấy”.
Mọi người dõi theo
anh ta chỉ thấy mặt anh ta như tờ giấy trắng toát.
“Tôi hôm nay trên
đường về gặp một đôi trai gái cãi nhau với bảo vệ”.
Giọng Hoắc Hà chìm
xuống “Chiếc Audi của họ đậu ở bãi xe bốc hơi rồi”.
Năm chúng tôi như
bị đóng bê tông. Có điều ngẫu nhiên vậy sao, nhưng ngớ ngẩn quá… Lần
này là ô tô thật đầy chứ không phải đậu phụ đâu.
Sao nó có thể làm
điều đó được? Bằng cách nào?
“Không đúng, cái
ngăn tủ đó quá nhỏ, nếu cắt vụn chiếc Audi ấy ra có đến mười cái tủ này
cũng không nhét hết ý chứ.”
“Đúng
rồi!”
Khương Phượng kịp
phản ứng lại “Cái xe ấy có mà cho vào phòng khách của chúng ta may ra
còn vừa vặn.”
Vương Nhuệ “Dù gì
thì dọn sạch đi rồi tính.”
“Vẫn thoe cách cũ,
nửa đêm đem đi vứt!”
“Theo cách cũ,” ba
chứ này thật khó nghe nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.
Khương Phượng
“Chắc chắn chẳng có ai có thể nhận ra hình thù chiếc xe nữa đâu mà
sợ.”
Vương Nhuệ “Cứ dọn
sạch được đi đã, mà dọn chưa xong là có vấn đề thật”. Dưới gầm giường
có mấy cái thùng cát tông định lấy ra để đổ hg mảnh vụn vào đó, dọn một
lúc chúng tôi thấy cái tủ này như cái tủ không đáy. Đã múc đi bao nhiêu
rồi mà vẫn chưa hết. Bốn cái thùng đã đầy lặc lè. Khương Phượng thấy
không bình thường.
Tôi nói “Cái thứ
đồ cổ này chứa được bao nhiêu? Hùng hục cả đêm rồi mà chẳng thấy vơi đi
tẹo nào? Mà đáng nhẽ phải dọn sạch rồi chứ.”
Vương Nhuệ “Chúng
ta xúc tiếp! Tôi muốn xem nó rốt cuộc thì đựng được bao nhiêu!” Cả đám
lại cắm mặt vào dọn, càng đào càng thấy nhiều. Chật ních ban công rồi
thì đổ ra phòng khách. Bọn họ còn phân ra những mảnh vụn nào của bộ
phận nào. Chúng tôi tìm thấy một bức ảnh gia đình. Thường ít người để
ảnh trên xe, chắc chủ xe luôn mong muốn cho gia đình hạnh phúc. Cái giá
sách này sức chứa thật sự của nó đến đâu? Tôi nhớ về ngày xưa đi xem áo
thuật, có mỗi cái thùng bé tí mà pháp sư biến ra cơ man nào là đồ làm
người xem vô cùng thán phục. Nhưng đây là thật, không phải là ảo
thuật.
Vương Nhuệ “Được
rồi, đừng phí sức nữa. Không sai đâu. Cái tủ đã nghiền hết nguyên một
cái ô tô. Chúng ta đợi đến nửa đêm, thì vừa đồ vừa xúc vậy”.
Nghiền hết cả một
cái.
Khương Phượng “Từ
trước tới giờ chưa bao giờ nó nuốt cái gì to như vậy”.
Sắc mặt của Hoắc
Hà trắng bệch ra, anh ấp úng “Có thể tôi bị quả báo vì đã đốt bức tượng
gỗ đó”.
Mọi người trầm
ngâm.
Trong đêm khuya,
chúng tôi bắt tay vào vứt đống sắt vụn ấy đi, năm người chúng tôi thay
nhau làm và thấy lo lắng suốt dọc đường vì sợ bị phát hiện.
Giữa đêm phải đổ
một ô tô rác từ tầng tư xuống nhà rác thật vôi vẫn chưa tưởng tượng ra
còn việc nào điên khùng hơn. Cuối cùng cũng sạch sẽ, chúng tôi nằm
thẳng cẳng hết cả lượt, đứa nào đứa nấy mồ hôi nhễ nhại.
“Trời sáng sẽ bị
mọi người phát hiện ra thôi”.
Vương Nhuệ “Quanh
đây tự nhiên mọc ra một núi phế liệu đến người điên cũng sẽ tò
mò”.
Hoắc Hà “Chủ nhân
của chiếc xe này nhìn thấy đống sắt vụn chắc chắn sẽ kêu chúng ta là
những kẻ biến thái”.
Khương Phượng thở
gài “Trời, sao họ không mất một chiếc Mati mà lại là một chiếc
Audi”.
Tôi “Nói khẽ
thôi”.
Trần Hồ Huy “Chúng
ta chuyển nhà thôi”. Tôi không thể ở lại đây ngày nào nữa, nơi đây toàn
ác mộng”.
Mọi người đồng ý
“Tôi sẽ lên mạng tìm thông tin”.
“Không cần điều
kiện gì cả” Vương Nhuệ “Miễn sao đi khỏi đây càng nhanh càng
tốt”.
Tôi tìm ra vài địa
chỉ, ngay lập tức cùng Trần Hồ Huy đi xem nhà, hai chúng tôi cả đêm
không ngủ, mắt thâm sì.
“Bên cạnh là phòng
karaoke ầm ĩ cả đêm hỏi làm sao chúng tôi có thể ngủ được, có thể sống
được?” Trần Hồ Huy quát lớn.
“Đã nhắc nhở họ,
gặp tổ bảo vệ, gọi 110 cũng không giải quyết được gì.”
“Tháng sau sẽ rất
bận bịu, thời gian ăn nghỉ còn không có, cứ thế này chúng tôi chết mất.
Chỉ muốn mau thoát khỏi nơi đấy”.
“Một bộ phận người
thật vô ý thức!”
Ông chủ nhà mới
nghe xong cũng đồng tình “Văn minh xã hội ở đâu ra?”
Rồi chủ nhà mới
vồn vã “Phòng đã chuẩn bị xong sẵn, hai cậu đặt cọc, là có thể dọn vào
ở ngay, tiền còn lại cuối tháng thanh toán.”
Hai chúng tôi nhận
lời rồi gọi điện ngay cho Vương Nhuệ liên hệ với công ty chuyển
nhà.
Công ty dọn nhà
trả lời thời gian quá gấp không kịp sắp xếp. Nếu muốn dọn ngay chúng
tôi phải thêm tiền, sai không lui lại một hai ngày chắc chắn sẽ có
xe.
Chúng tôi bắt tay
vào việc dọn đồ mất một ngày một đêm. Quá mệt mỏi chúng tôi tranh thủ
ngủ một lúc. Cuối cùng cũng có thể vứt lại tất cả mớ rách nát này. Vứt
đi những món đồ ám ảnh đấy chúng tôi chẳng tiếc gì cả, miễn sao có cuộc
sống mới, những cái khác không quan trọng.
Tôi vừa làm vừa
nghĩ sự tồn tại của cái giá sách này thể hiện điều gì? Chiếm hữu? Rách
nát? Khát vọng? Tuyệt vọng? Nó chỉ là cái thể hiện mục đích không mang
suy nghĩ, không mang động cơ, không mang kết quả.
Cái giá sách này
và chủ nhân của nó có mối liên hệ gì? Ông lão chỉ là người tạo ra nó
thôi chăng? Hy sinh cái giá sách đã làm nên con người ông lão? Còn tại
sao ông lão khắc pho tượng gỗ như vậy đặt trong giá sách để làm gì, tôi
không lý giải được.
Đang nghĩ miên
mang, cánh cửa bị đẩy ra, Hoắc Hà lăn vào làm tôi hoảng sợ, cậu ấy đang
bị trói.
Hoắc Hà ra hiệu về
phía “Giá sách! Giá sách” Tôi có linh cảm lại có chuyện rồi. Tôi lao
nhanh lên ban công gặp ngay Vương Nhuệ đứng đó, mặt trắng nhợt, ánh mắt
hoảng sợ.
Giá sách phát ra
tiếng động tiếng nghiền nát thức ăn.
Chúng tôi lần đầu
tiên được thấy cái giá sách “ăn” đồ. Nó như thể một cái thùng rỗng
nghiền nát bất cứ thứ gì không may lọt vào trong đó.
Trần Hồ Huy chợt
nhớ ra bộ phim “Long Quần Phong” cũng có cảnh con quái vật ăn bất cứ
cái gì nó thấy, trong dạ dày nó là bộ sưu tập đủ các loại thú hoang
dã.
Âm thanh phát ra
từ giá sách đã nhỏ dần, ngược lại mùi hôi thối bốc lên mỗi lúc một
nặng. Vị tanh tanh của máu sực lên. Chúng tôi đều hoảng sợ, tim như
ngừng đập. Trong đó có cái gì?
Không ai dám mở ra
xem chuyện gì đang diễn ra. Cuối cùng Vương Nhuệ nói: “Có trốn cũng
không được”. Phải mở ra xem thôi. Cánh cửa được mở ra. Trong đó là xác
một người đàn ông. Tứ chi đã bị cắt rời, lục phủ ngũ tạng lòi ra đẫm
máu.
Tự nhiên tôi nghĩ
đến chính mình đã tửng bẻ gậy tay chân của một con búp bê. Lúc đo tôi
chỉ nghĩ làm như vậy để xem con búp bê không có tay chân hình thù sẽ ra
sao.
Quả thật một con
nghi sau khi bị chặt ra làm nhiều mảnh cũng chẳng to lớn là mấy, trên
ban công giờ đây chỉ có những cơn gió và chúng tôi đối diện với cái
xác.
Chúng tôi phải làm
thế nào?
Hoắc Hà rút điện
thoại bắt đầu ấn số. Vương Nhuệ giật lấy điện thoại và la lớn “Cậu định
làm gì?”
Hoắc Hà “Gọi 110”.
Anh ta giằng lại điện thoại vẫn muốn gọi.
“Mày điên rồi!”
Vương Nhuệ tát Hoắc Hà một cái đau điếng.
“Trên giá sách này
chỉ có dấu vân tay của chúng ta, cả tối chúng ta ra vào dọn nhà hàng
xóm đều nhìn thấy. Họ sẽ làm chúng chúng ta sẽ không thoát tội
đâu.”
“Cậu sẽ giải thích
với cảnh sát thế nào. Hay kể cho họ nghe nhà tôi có một cái tủ sách
thích ăn thịt, thích nghiền nát mọi thứ. Nếu cậu là cảnh sát cậu có tin
không?”
Hoắc Hà à khẩu
ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm mặt, hoàn toàn tuyệt vọng.
Khương Phượng sợ
hãi “Phải làm sao bay giờ?”
Vương Nhuệ “Chúng
ta lôi cái xác ra, sau đó vứt đi!”
Trần Hồ Huy “Chúng
ta làm vậy là phạm pháp.”
Vương Nhuệ “Nếu
cảnh sát đến, chúng ta sẽ biến thành thủ phạm.”
Trần Hồ Huy im
bặt, người khác không ai nói gì cả.
Cái xác bị nhét
rất chặt, tôi dùng hết sức mới kéo nó ra được.
Cái xác người đàn
ông này chúng tôi đều biết, mấy hôm trước vẫn còn nói chuyện với chúng
tôi. Đó chính là người đàn ông gầy gò nhiều chuyện. Nhưng bây giờ sau
khi bị cái giá sách làm biến dạng khó ai có thể nhận ra ông
ta.
Năm người chúng
tôi ướt sũng mồ hôi, lạnh đến từng lỗ chân lông.
Chúng tôi sợ rằng
“Giá sách nó đang báo thù.”
Vậy chúng tôi sẽ
ra sao?
Trước đây chúng
tôi vẫn thắc mắc vì sao trong phim hành động giết người cứ phải đâm
chém. Giờ thì chúng tôi đã hiểu.
Bộ xương này quả
thật là quá cứng với một chiếc rìu, một chiếc búa tài sản duy nhất mà
ông lão chủ nhà để lại chúng tôi không thể chặt đứt những khớp xương
còn lung lay đó được.
Năm chúng tôi tự
nhốt mình trong phòng, lúc đầu cứ ngửi thấy mùi máu chúng tôi đều nôn
ọe. Đến giờ thì bụng rỗng tuếch, chẳng còn gì mà để nôn ra cả, mà ngửi
mãi mùi máu cũng quen rồi. Có những kẻ giết người, giết người quen rồi
sẽ cảm thấy thích ý chứ.
Cuối cùng cái xác
đã được dọn sạch. Trong nhà tất cả cái gì đựng được đều bị lôi ra nhét
xác vào. Trong khuôn viên có một cái hồ nhỏ chúng tôi đem xác ra buộc
kín rồi ném xuống dưới.
“Trong nhà nặng
mùi thế này làm thế nào bây giờ?
Hoắc Hà “Cái mùi
này cả tháng sau cũng không hết ý chứ”.
Tôi mở hết cửa sổ,
xịt nước hoa khắp nơi. Nhưng cái hỗn hợp mùi này càng làm chúng tôi
buồn nôn hơn.
“Để nó tự hết
vậy!”
Vương Nhuệ “Căn
phòng này còn cách cái phòng trực ban, tạm thời lúc này sẽ không có ai
đến cả.”
“Nhưng công nhân
công ty dọn nhà sắp đến rồi.”
“Thì chúng ta tự
làm” Vương Nhuệ nói “Cái gì không cần đã vứt rồi, còn những cái khác
chúng ta dọn xuống cầu thang trước khi công nhân đến là được. Bây giờ
đi tắm một cái đã, coi như để gột sạch thứ nhơ nhớp này đi.
Hoắc Hà “Nếu thế
chui vào cái tủ chỉ một loáng là nó giúp bạn bốc hơi ‘sạch
sẽ’”.
Vương Nhuệ sựng sờ
mặt biến sắc “Sao không nói sớm?”
Đó là buổi chiều
đau khổ nất mà năm chúng tôi gặp phải. Lao lực một cách quá đáng, sợ
hãi quá đáng, gần như chúng tôi đều bị street nặng. Chính có lẽ vì quá
mệt mỏi mà vừa đến nhà mới, chẳng kịp trải ga giường chúng tôi đều lăn
ra ngủ ngay được. Mà giấc ngủ này bây giờ có thể giúp chúng tôi giải
quyết rất nhiều chuyện. Như cái giá sách ấy nó còn nhai đồ nữa không?
Cái xác có bị ai phát hiện không? Chúng tôi có bị bắt vì tình nghi giết
người không? Tất cả điều này tạm thời chưa nghĩ đến. Ngủ một giấc đã,
chí ít thì cũng là giây phút hiếm hoi được nghỉ ngơi.
Trước khi đi ngủ
Khương Phượng giọng thều thào nói với tất cả “Đang gặp ác mộng, mau
tỉnh lại nào!”
Cả tinh thần và
con người tôi như quá chán nản, buông xuôi mọi thứ. Một lúc sau tập
trung tinh thần trờ lại tôi thấy cái giá sách. Nhưng không phải là cái
giá sách mọi khi. Mà nó là cái giá sách khổng lồ to như một tòa nhà.
Gió thổi đến cánh cửa mở ra. Bóng đen lại gần tôi hơn và tôi nhìn rõ
hơn. Đó là ông già, mà đúng thật trông ông ta rất giống pho
tượng.
Ông ta giơ tay như
muốn mời tôi vào trong. Tôi chẳng đắn đo gì đã đi theo ông ấy vào
trong. Lần đầu tôi nhìn kĩ, bên trong giá sách rất nhiều ngăn này giống
như tòa nhà lớn với rất nhiều phòng, tất nhiều căn hộ. Mỗi ngăn là một
món đồ không giống nhau.
Tôi hỏi ông lão
“Sao lại phải làm nhiều ngăn đến vậy, mà ông định để bao nhiêu
đồ?”
Nghĩ đến tôi đã
từng có lúc xem phim kinh dị nó cũng có đoạn con người lạc trong mê
cung, chỉ cần đi nhầm đường là đối mặt ngay với việc tự sát.
“Không, đây không
phải mê cung”, ông già như đọc được suy nghĩ của tôi. “Ở đây không có
cửa ra”.
“Vì sao?”
Ông lão “Nhà ngươi
có thể thoát khỏi nội tâm của nhà ngươi không?”
Ngay lập tức tôi
hiểu, tôi không thoát nổi.
Ông lão biến mất,
cái giá sách từ từ bé lại.
Tỉnh cơn mê nhưng
cái mùi lạ bên trong cái tủ vẫn ám lấy tôi. Tôi nghe thấy như có tiếng
bước chân người. Giữa đêm hôm thế này còn có ai đi lại?
Tôi nghe ngóng con
tim như nhảy ra ngoài khi nhìn thấy cái tủ đang tiến đến gần.
Câu chuyện kể đến
đây, Vương Thổ dừng lại. Xung quanh im ắng, chúng tôi không ai dám ra
ngoài, chuyện ma của anh ta gặt hái thành công rực rỡ. Nhất là khi bật
đèn lên thấy hai cô gái sắc mặt cặt không ra giọt máu. Anh ta càng
dương dương tự đắc.
Chúng tôi còn ngồi
lại nói chuyện thêm một lúc, cũng muộn rồi, ai về phòng ấy nghỉ ngơi.
Vương Dung cùng Hà Tiểu Đình ở tầng dưới cùng. Phải tiễn họ về tận
phòng, Hà Tiểu Đình nghe xong câu chuyện trong lòng không yên, không
giấu nổi sự tò mò “Cái giá sách vẫn còn bám theo anh à?”
“Tất nhiên rồi,
anh không vứt được nó đi, nó giờ vẫn đang trong phòng anh đấy, có muốn
vào phòng anh khám không, biết đâu lại tìm thấy đồ đặc gì bị
mất”.
Nói xong anht a
cười lớn.
Hà Tiểu Đình bặm
môi gõ vào đầu anh ta một cái “Anh không được cái tích sự gì ngoài việc
lấy người khác ra làm trò cười. Đêm tối, thế này còn cười hỉ hả, anh
không còn chút lương tâm nào à?”
“Ở đây ngoài mấy
con quỷ thức đêm là chúng ta ra chẳng còn ai ở đây cả, đều dọn đi hết
rồi, tôi lấy ai ra mà dọa với chẳng nạt?”
“Không phải còn
linh hồn ông lão chủ nhà vẫn bám theo anh đó sao? Cẩn thận làm kinh
động đến ông ấy anh sẽ bị nghiền nát thành bột đấy.”
Nói xong cô cười
tinh quái bỏ vào phòng. Hai người chúc nhau ngủ ngon. Vương Thổ đi về
phòng, tuy là bịa chuyện để kể cho mọi người nghe nhưng khi còn lại một
mình, đi giữa cái hành lang trống rỗng này anh cũng ghê ghê, rảo bước
nhanh về phòng.
Hoa mắt, trên sàn
có cái gì đó đang động đậy. Định thần nhìn kỹ thì ra đó là cái bóng của
chính anh. Dừng lại, quay người, nhìn lên bóng đèn đang lắc lư, cửa cầu
thang mở sẵn, gió lạnh rít lên từng cơn.
“Ai đấy? Về muộn
thế này mà không đóng cửa lại, làm sao mà không bị gió lùa cơ chứ? Gió
lạnh thế này đóng cửa lại chặn gió, có thế mà cũng không biết, đúng là
cái đồ…” Mồm vừa lẩm bẩm, vừa đóng cửa lại.
Anh đi thêm vài
bước ra nhìn lại lối thoát hiểm, sao mọi khi bị đóng chặt mà hôm nay mở
toang thế này. Cánh cửa sắt nhọn hoắt, bên trong hun hút, lại một dự
cảm không lành.