Wellcome
Đêm thứ 2
Máy ảnh ma ám
Cuối
tuần rồi, vừa ăn cơm xong, mọi người không hẹn mà gặp ở tầng 4 phòng
của Trương Khiết.
“Nhà tôi thành nhà
công ích rồi, lần sau tụ tập ở đây là phải nộp lệ phí đấy
nhé!”
Cả đám bàn tán về
câu chuyện tuần trước, đám con trai cho rằng rất đặc sắc. Chỉ có hai cô
gái là bị ám ảnh, lo sợ trong tủ của mình cũng xuất hiện đồ
lạ.
“Không biết một
tuần nay cái tủ sách của Vương Thổ có cái gì mới rồi? Hừ, anh ta đâu?
Sao giờ này còn chưa thấy đâu?”
Hà Tiểu Đình đứng
bên cạnh “Tôi vừa gọi anh ta, phòng không có người, tôi tưởng anh ta đi
trước rồi chứ”.
Mà cả tuần nay
cũng ít gặp anh ta.
“Chắc anh ta có
hẹn. Không đợi nữa, đã 9 giờ rồi, tắt đèn!”
Mói vừa đây còn ồn
ào thế mà bóng tôi đến kéo theo đó là sự yên lặng như tấm phong không
thể thiếu để bắt đầu của bất kỳ một câu chuyện ma nào.
“Hôm nay ai sẽ kể
đây?”
Mọi người im lặng,
Thẩm Thiên “Các cậu có nghĩ trên đời này thật sự có âm hồn
không?”
“Không đâu, đều là
tưởng tượng mà thôi”.
“Đã ai nghe máy
chụp hình có thể chụp lại bóng ma chưa?”
“Cậu định kiếm
chuyện để dọa chúng tôi đấy à, mấy cái ảnh ma quỷ ấy chỉ là kỹ xảo của
máy tính mà thôi.”
Thẩm Thiên “Vậy
tôi sẽ kể câu chuyện tôi đã chứng kiến về cái máy ảnh có thể chụp ảnh
bóng ma”.
Đêm đó trời oi
bức, tôi và Vân Thọ - một người bạn học – vào một công viên vắng vẻ.
Quanh đây lâu lắm rồi cũng không có ai đến vì nhìn vào cảnh vật ở đây
rất hoang tàn, cỏ thì um tùm, trong lòng tôi đã thấy bất ổn. Trời cũng
chẳng có gió máy gì cả mà trong này cứ bụi mù cả lên.
Lưng nhễ nhại mồ
hôi làm tôi thấy không khí bí bách, quần áo chật chội. Nghe nói nếu đi
một mình ngoài đường trong đêm khuya mà bị ma bám theo se có cảm giác
như vậy. Cứ nghĩ thế nên tôi không dám quay lưng lại, trong đầu tôi
hình dung ra đủ thứ chuyện kinh khủng. Tay cầm chặt cái đèn pin soi vào
đám cỏ rậm lần từng bước để đi. Tôi vẫn nhớ trước kia ở đây có một con
đường cơ mà. Nhìn Vân Thọ mà tôi vô cùng hối hận, tự nhiên lại cá cược
với anh ta, giờ phải rước cái họa này vào thân.
Vân Thọ ở cùng kỳ
túc xá với tôi, ví tính cách chúng tôi rất hợp nhau nên dần thành anh
em. Đại học năm thứ ba, hai chúng tôi cùng thích một cô gái. Cả hai
chúng tôi vì thế nên đều không thoải mái, rồi từ bạn chuyển thành thù,
cũng đã có lúc thể hiện thái độ cãi vã ra mặt. Về sau cũng phát hiện ra
cô bé kia từ lâu đã có ý trung nhân rồi. Quan hệ của chúng tôi sau đó
dần dần trở lại tốt hơn. Nhưng cũng khó để hàn lại vết rạn nứt tình cảm
đó.
Cũng bởi vậy chiều
nay, khi ở công ty chẳng ai chịu ai chúng tôi đã cãi nhau một trận nảy
lửa, cuối cùng Vân Thọ trút giận bằng cách thách đố với tôi xem ai dám
đi vào công viên ma.
Công viên ma rất
nhỏ, chỉ to bằng những khuôn viên bình thường mà thôi. Ấy thế mà nó có
nhiều kỷ lục bất hủ. Cũng đã từng có án mạng ở đây.
Mùa thu năm đó,
những người ở quanh công viên hay ngửi thấy mùi xác thối. Càng ngày
càng thối. Họ liền báo cảnh sát. Bên cảnh sát cử người điều tra. Họ tìm
thấy xác một học sinh nữ. Những người ở quanh đấy lấy thế làm sợ hãi.
Họ kể ra hết những chuyện không bình thường gần đây. Có người nghe thấy
giữa đem cô ta khóc lóc. Có người nhìn thấy cô ta giữa đêm bay
lượn.
Đã qua đi vài năm
rồi nhưng từ ngày đó công viên bị đồn là có ma. Trong công viên này từ
cái cây ngọn cỏ đến con mèo, v.v… đều bị mọi người gọi là đồ ma ám. Họ
đều chấp nhận đi vòng một vòng xa còn hơn là đi qua công viên.
Tay cầm chặt cái
đèn pin, thật ra cũng sợ lắm rồi nhưng tôi không thích. Vân Thọ nhìn
tôi khinh thường. Tôi nghiến răng nghiến lợi bước về phía
trước.
Vân Thọ thấy tôi
không thèm giải hòa với anh ta, anh ta vô cùng tức giận nhưng nhưng lại
nhẹ nhàng.
“Tôi xem ra cậu có
vẻ sợ rồi, thôi thì nói một câu nhận lỗi, hai chúng ta không thách đố
nữa, đi về”.
“Không!” Tôi lạnh
lùng trả lời. Lòng lại tức nghẹn lên. Sự việc chẳng có gì, rõ ràng anh
ta là người gây sự trước. Bây giờ tôi có sợ cũng không bao giờ đầu
hàng. Muốn tôi nhận thua á, không bao giờ.
Anh ta sôi máu lên
nhìn tôi, xem ra anh ta hận tôi đến tận xương tủy.
Chẳng ai nói với
ai câu nào nữa. Sống chết gì thì chúng tôi cũng đi vào trong
đó.
“Meo”, tiếng mèo
từ phía trước vang lai, thứ âm thanh rất rùng rợn này suýt nữa làm tim
tôi bắn ra ngoài. Hai chân tôi không nhúc nhích được nữa. Vân Thọ cũng
đứng sững lại, đảo mắt nhìn nhanh xung quanh, tiếng thở của anh ta dồn
dập. Cái điệu bộ sợ hãi của anh ta càng làm tôi lo lắng theo.
Chúng tôi vẫn đi
tiếp, giờ đã có thể nhìn thấy cái cổng gỗ của công viên rồi. Xung quanh
đây toàn là mùi nắm mốc, tường xi măng thì tróc hết, trơ ra toàn gạch.
Trong này chỉ thấy dơi bay lượn là nhiều. Tôi thấy dơi là rất bực mình.
Chắc cũng vì số lượng nó quá nhiều mà lấn át hết các loài khác, chiếm
cái chỗ này làm lãnh thổ riêng.
Cây dây leo bò
chằng chịt kín hết cả cái cổng gỗ. Cũng may là còn chừa lại cái ổ khóa.
Tôi dơ tay chạm nhẹ một cái đất cát đã rơi lả tả lung tung.
Vân Thọ lắp ba lắp
bắp “Hay thôi chúng ta đừng đi nữa?”
Anh ta đã đầu hàng
ròi? Nơi đây đúng là rất nguy hiểm.
Tôi cao giọng
“Sao, sợ rồi hả, nói một tiếng nhận anh đã thua là được!”. Nhìn cái
dáng vẻ to con của anh ta mà nhát chết quá trời. Thật ra nếu anh ấy
không nhận thua trước thì tôi cũng chẳng chịu đựng nổi lúc
nữa.
“Ai nói là tôi sợ,
tôi đang nói là cửa bị khóa, chúng ta không vào trong được thì lãng phí
thời gian ở đây làm gì”. Chắc rằng trong lòng anh ta đang lẩm nhẩm chửi
thề. Nhưng anh ta vận ngang ngạnh nhất nhấy không bỏ cuộc làm tôi nóng
cả mặt.
“Không đi được thì
trèo tường, đằng nào thì cậu không sợ ma cơ mà”. Nói xong thì đến tôi
cũng hối hận. Tự nhiên lại mua dây buộc mình, gánh phiền phúc vào thân
rồi.
“Trèo thì trèo, ai
sợ ai!”
Anh ta trèo thật,
không cần đợi tôi tỏ thái độ. Đu một cái qua tường.
Tôi đúng là chỉ
được cái ẩu đoảng chưa nghĩ xong đã nói xong còn biết trách ay bây giờ.
Không còn cách nào khác nữa, cố mà leo thôi.
Dưới chân tường
bên này, tôi dùng hết lực để nhảy lên tường. Chuẩn bị nhảy xuống đất
thì Vân Thọ hét toáng lên, làm tôi giật mình quá sợ hãi ngã lăn trên
đất đau điếng. Nhìn thấy anh bạn mình đang chết đứng như thanh củi, mặt
nhân nhó mắt nhắm tịt, hình như chân anh ta giẫm phải cái gì
đó.
Tôi đánh liều lấy
đèn pin soi xuống đất. Dưới đất là xác một con mèo, vừa rồi Vân Thọ
không cẩn thận đã giẫm lòi ruột. Nhìn quá rõ cái đống bầy nhầy ấy làm
tôi thấy quá ghê tởm.
“Chít! Chít!”,
không phải là một con mà là một đàn. Không phải chuột nhắt mà là chuột
chù. Chúng như có thể phát sáng, thứ ánh sáng ma quái. Một con tiến về
phía tôi rồi cả đàn cùng dịch chuyển đến gần chúng tôi. Mắt chúng xanh
lét nhìn thẳng vào Vân Thọ. Anh ta như ngừng thờ.
“Meo!” Tiếng mèo
hoang dã dọa đám chuột liều lĩnh ấy chạy bốn phương tám hướng. Chúng
tôi đã quá sợ hãi nên cũng chỉ lí nhí nói được câu “Cảm ơn trời Phật”.
Con mèo nào mà đến thật đúng lúc vậy, nhưng cả hai chúng tôi đều không
thấy bóng dáng của một con mèo nào cả!
“Meo!”, lại có
tiếng kêu, rọi đèn theo hướng có âm thanh, lại là một con mèo
chết.
Thời gian ngừng
trôi. Tôi mất bình tĩnh run bắn cả người, tim đập thình thịch, nhìn
xung quanh không thấy Vân Thọ đâu nữa rồi.
“Anh ta bỏ về rồi
sao? Đồ chết tiệt”. Quá phẫn nộ tôi nghĩ mình cũng chẳng cần phải ở lại
đây làm gì nữa. Nhìn cái nơi tối tăm bẩn thỉu này tôi không có dũng khí
đâu mà đi tiếp, men theo đường cũ mà về thôi.
Có tiếng mèo kêu,
sao tôi không thấy một con mèo nào ngoài hai cái xác mèo thum thủm dưới
đất. Hay tiếng kêu phát ra từ đấy. Càng nghĩ tôi càng muốn mình nhanh
nhanh chóng chóng thoát khỏi đây.
Trên đường về tôi
có ngoái đầu lại một hai lần xem có gì bám theo mình hay
không.
“Bốp”, tôi giẫm
phải một vật rất cứng. Soi đèn pin xuống, thì ra là một chiếc máy
ảnh.
“Vậy là cũng có
người đến đây điều tra rồi đấy chứ”. Hiếu kỳ, tôi nhặt cái máy ảnh lên.
Đây cũng là một thứ đồ hiệu đấy chứ. Lạ nhỉ, ai đánh rơi cái máy ảnh
xin như thế này ở đây. Chắc là sau khi đến đây vì quá sợ hãi trong lúc
bỏ chạy đã để roi7mat61 thứ đồ quý này.
Đằng sau như có
một bóng đen.
Quay ngoắt đầu
lại, chẳng có gì cả mà chỉ thấy gió thu và cỏ khô.
Hôm nay có hơi sợ
hãi một chút nhưng cũng có chiến lợi phẩm, có cái máy ảnh này tôi xem
ra có một món tiền kha khá đây.
Sau đấy, nghe nói
Vân Thọ hôm đó về rất muộn. Về đến nơi anh ta run lên bần bật, mắt mất
hồn, toàn thân lạnh toát. Ngay lập tức được đưa vào viện, bây giờ vẫn
đang được truyền nước. Anh ta viết đơn xin nghĩ phép vài ngày, chắc là
muốn nghỉ ngi7 tĩnh dưỡng một chút.
Ơ hờ, cuối cùng
thì anh ta vẫn nhát gan hơn mình. Tôi đắc chí vô cùng.
Một mình trong
phòng lau chùi cái máy ảnh, nghĩ thầm lần này tôi coi như gặp may. Vì
cái máy ảnh này, tôi dành hẳn chiều nay đi siêu thị điện tử, mua sắm
cho đủ một bộ linh kiện. Về đến nhà quá mệt, cũng chỉ kịp cắm sạc điện
xong là tôi leo lên giường ngủ luôn. Sáng ngày hôm sau mới dậy, pin
cũng đã đầy.
“Ra ngoài thứ máy
một cái” Tôi nghĩ vậy là làm ngay, mở ông kính vừa đi vừa chụp
luôn.
“Gâu… gâu…”, chưa
ra khỏi cửa đã gặp ngay co chó Vàng, của nhà hàng xóm, chẳng cần nhìn
cũng biết nó đang sủa tôi. Con chó đáng ghét ấy không lần nào tôi đi
qua đây là nó không ăng ẳng lên cả.
“Chụp cho mày kiểu
làm bằng chứng mày dạo nạt tao, hờ… hờ”. Tôi đến gần nó hơn một chút,
nó càng tỏ vẻ hung dữ hơn.
Nó bị nhốt trong
chuống, “cho dù mày có dùng cái cổ họng của mày sủa to hơn nữa tao cũng
cóc sợ”. Nhìn nó cùng quẫn trong chuồng tôi càng thích thú chụp lia
lịa.
Tôi trêu chọc nó
một lúc lâu rồi làm một vòng quanh khu nhà, đâu đâu tôi cũng chụp. Nào
là tiệm cắt may của thím Vương, bức tượng gạch cổ kính.
Tôi hí hửng nhìn
ngắm thế giới qua chiếc máy ảnh, và nó cũng mang lại cho tôi những cảm
nhận hoàn toàn mới. Tôi trải lòng mình ra cảm nhận cuộc sống mới
này.
“Ê Ba, vẫn đọc báo
à?” Tôi hướng ống kính vào anh chàng bán báo.
“Nhóc con, tay cậu
cầm cái đồ chơi gì mới đấy?” Ba ngồi dưới cái ô của sạp báo cười cười
nói với tôi vậy.
“Máy ảnh, đời mới
nhất đấy, thế nào, oách không?” Tôi làm bộ giấu cái máy ảnh
đi.
“Được, cậu chịu
chơi cả cái đồ này, cho tôi mượn vài ngày đi!”
Tôi nghe anh ta
nói là tỉnh ngộ liền.
“Để lần sau nhé,
tôi dùng hỏng rồi sẽ cho cậu mượn”. Nói xong tôi chạy đi nhanh như
cắt.
Hoàng hôn
xuống.
Bữa tối, tôi chỉ
ăn qua loa vì còn ham chụp hình, mãi cho đến muộn tôi mới về nhà. Đóng
cửa phòng, cắm điện sạc pin, vừa sạc tôi vừa xem thành quả của tôi ngày
hôm nay thế nào.
Vân Thọ mất hồn
mất vía đi trên phố. Vốn dĩ chỉ là bị sốc quá mạnh, vào viện truyền
nước, truyền đạm là xong. Ai ngờ rằng bác sĩ xét nghiệm xong đưa cho
anh ta cái phiếu chẩn đoán, trên đó kết luận: Anh bị nhiễm độc giai
đoạn cuối, nội trong hai ngày phải ngay lập tức thay máu, và đồng nghĩa
là chuẩn bị một khoản tiền lớn.
“Tiền! Tiền! Đành
rằng nội trong hai ngày phải thay máu nhưng lấy đâu ra nhiều tiền như
vậy bây giờ?”
Bước đi lê lết,
sắc mặt nhợt nhạt, anh ta như sắp ngất “Có thể là chất độc gì được? Hay
là chất độc truyền nhiễm?” Cứ nghĩ đến cái xác con mèo ngày hôm đó là
anh ta lại buồn nôn, lại cảm thấy dưới chân có gì đó nhão
nhoẹt.
“Nếu hôm đó chúng
ta không thách đố nhau, cũng đã không có chuyện ngày hôm nay”. Anh ta
vô cùng hối hận, tự nhiên mọi chuyện không may lại đổ lên đầu, tờ kết
quả hóa nghiệm trên tay cậu ta rơi ra bay theo gió.
Tôi ngồi trên sofa
xem ảnh trong máy. Chẳng thấy bức ảnh nào cả. Chỉ có màu trắng toát của
phông máy. Hay máy hỏng rồi, tôi ấn đi ấn lại mà không được. Ngẫm cũng
đúng, tôi cũng chưa bao giờ may mắn nhặt được thứ gì tốt như thế cả.
Nhưng vẫn chưa can tâm, tôi vật lộn với nó mãi mà không được, tức mình
tôi vứt nó vào góc giường.
“Tách! Phụp!” Màn
hình của máy ảnh sáng lên, tôi chạy ra xem, có hình ảnh rồi. Bên trong
là một cô gái, đầu cúi xuống, mặc áo mưa, cảm giác như là người rừng
ý.
Cô ta nói với
giọng rất căm thù “Ngươi không cứu ta! Ngươi không cứu ta!”
Nói xong cô ta giơ
tay như bóp cổ tôi. Tôi ngất đi.
Tỉnh lại vẫn thấy
mình trên giường. Không biết vừa rồi là thật hay mê?
Tôi nhìn chằm chằm
vào cái máy ảnh. Trong đó vụt qua một bòng người. Rồi vài người mặc áo
trăng bay đi bay lại.
Tôi không quay
cảnh nào như vậy cả, hay là nó được quay từ trước? Nhưng tôi đã xóa hết
rồi cơ mà. Đang định ấn vào phần danh bạ, thì bức ảnh đó biến mất. Thay
vào đó là bức ảnh con Vàng nằm dưới đất. Đôi mắt đau khổ nhắm hờ, toàn
thân lỗ chỗ vết thương rỉ ra đầy máu đen.
“Độc ác!”, nhắm
nghiền mắt lại, kìm lại những bốc đồng “Tôi lại nhớ đến cảnh Vân Thọ
giẫm phải xác mèo.
Chắc là có kẻ nào
đã làm trò gì đó với cái máy của tôi rồi.
“A” tiếng kêu của
người con gái trong máy.
Trong đó còn có
thím Vương đang cắm đầu mình xuống đấy đầy đau khổ nói như người
điên.
“Trời đất…!” Tôi
vứt cái máy ảnh ra xa, cứ lùi mãi, lùi mãi vào góc tường mới
thôi.
“Cứu… cứu… tôi
với…!” Trên màn hình thím Vương như nhìn thấy tôi đang nép vào tường,
thím bỏ lại gần phía tôi. Gương mặt đau khổ mắt trợn trừng thím bò gần
đến nơi lại bị cái máy kéo lại.
Tôi thất thanh la
hét, rõ ràng tôi không hề chụp những cảnh như thế này. Ảnh lại biến
sang cảnh anh Ba bán báo chạy hồng hộc không may trượt chân ngã. Nhưng
chưa kịp ngồi dậy anh đã liên mồm “Tha cho tôi, tha mạng cho tôi…!”
Nhưng hung thủ vẫn không tha cho anh, liên tiếp đâm vào lưng, vào
ngực.
“Phịch phịch”, tôi
quỳ sụp xuống đất. Chuyện gì đang diễn ra, hai người một chó chết quá
thảm thiết. Sao lại có những bức ảnh như vậy?
“Chắc chỉ là do
hôm trước đi vào cái công viên đó mà tôi bị ám ảnh quá mà thôi, đúng!
Nhất định là như vậy rồi”. Tôi tự an ủi mình như vậy.
ảnh lại biến thành
cái khác. Lại là những cảnh bình thường tôi chụp hôm nay.
“Kỳ quái”, tôi
đứng dậy nhưng không dám tiến lên. Mắt tôi không rời khỏi màn hình máy
ảnh.
“Nếu đi vào công
viên bị sốc thì sao đến giờ tôi mới bị ám ảnh. Tôi đang lưỡng lự muốn
xem lại xem cái máy ảnh đó có gì bất thường! Nhưng lại không thấy gì
cả.
“Xem ra ban ngày
tôi chơi qúa nhiều, mệt mỏi quá nên vậy thôi. Mai vẫn còn phải đi làm,
giờ phải đi ngủ thôi”. Tôi cất máy ảnh, đi ngủ.
“Đại Vàng! Đại
Vàng!”, sáng sớm tôi đã bị tiếng của ông Trương đánh thức.
“Thím Vương, ông
làm sao thế?”
“Con Vàng không
thấy đâu nữa rồi. Tối qua tôi ra xem nó còn đây, khóa chuồng nó rất cẩn
thận rồi cơ mà”. Trông ông ta thật cuống quýt. Con chó đấy dù gì cũng ở
cùng ông mấy năm rồi, giờ tự nhiên lại mất, không vội vàng sao
được.
“Thím Vương! Đừng
cuống, từ từ rồi tìm, biết đâu bọn trẻ con trong khu lại dẫn nó đi chơi
đâu thì sao?”
“Vâng, tôi đi tìm
đây, cậu làm việc của cậu đi”, ông đi mỗi lúc một xa.
“Chó mất rồi?”, từ
ngày tôi nhìn thấy nó chưa có ngày nào nó không hằn học với
tôi.
Đáng đời! Tôi cảm
thấy rất hả hê.
…
Buổi trưa, bếp nhà
ai nhà ấy đều đỏ lửa, chỉ có tôi là một mình nên xách đồ đi ra ngoài.
Ồ, tôi chỉ là một nhân viên quèn vẫn còn trong thời gian thử việc, còn
chưa đủ tư cách hưởng thụ một bữa ăn thịnh soạn. Bóp mồm bóp miệng,
công việc thì quá nhiều, không biết những ngày tháng thế này còn kéo
dài đến bao giờ.
“Vân Thọ hôm nay
vẫn chưa đi làm, không lẽ hôm đó lại có chuyện gì rồi sao?”
Ngày hôm nay đến
công ty, việc đầu tiên là tôi đi tìm Vân Thọ, mọi người đều nói anh ta
chưa đến. Tôi cảm thấy bất an, hi vọng không có gì xấu cả.
Đi đến chỗ rẽ, tôi
nghe thấy ồn ào và tiếng khóc ầm ĩ. Dừng lại xem nhưng chẳng nhìn thấy
gì cả vì người đã bu đầy chật kín rồi. Đứng ngoài tôi chỉ nghe được họ
xì xào bàn tán.
“Trời đánh đấy! Ai
mà thất đức thế?” Tiếng người trong căn hộ này quen quen. Nhưng người
xúm quanh đây xem chuyện quá đông, tôi không sao chen vào trong
được.
Một người đàn ông
đứng tuổi vừa lùi lại vừa nói “Chết thảm thương quá!”
“Đúng thế! Nhìn nó
lớn từng ngày trước mắt. Không biết ai mà thất đức thế?”
Nghe thấy ông ta
nói vậy mọi người càn chen lấn nhau để xem.
Tiếng một thanh
niên “Cái phòng này nên phá đi, ở đây chết mấy mạng người rồi, mà tối
đến ở đây rất hay có chuyện không bình thường.”
Một thanh niên
khác cũng a dua theo “Phải đấy! Tiểu Vương mấy tối trước còn nhìn thấy
có người mặc quần áo từ đời nhà Thanh bay đi lượn lại.”
Người xung quanh
chỉ chờ có vậy là quay ra bàn tán. Đám đông càng ngày càng ép nhau
lại.
“Lại có người chết
à, ở đây toàn thấy người chết”. Tôi thấy không ổn cho lắm, tốt nhất là
thoát ra khỏi đám đông này.
Phải rất lâu sau
đám người mới tản đi hết. Bấy giờ tôi mới vào xem thực hư thế
nào.
“Con chó này nào
có làm gì sai đến nỗi bắn nó chết thê thảm thế này!” Ông Trương giậm
chân đập tay la lối.
Nhìn con Vàng sõng
soài dưới đất tôi kinh ngạc. Cảnh tượng này và bức ảnh tối qua hoàn
toàn giống nhau. Sao có thể trùng hợp đến vậy được. Tôi bắt đầu lo
lắng.
Có tiếng đàn ông
“Sao rồi?”, “Tránh ra nào”, “Có chuyện gì vậy…”
Đám người vừa tản
đi lại bu đến.
“Người đâu mau đến
đây, cứu người với!”
Tôi vẫn đang mải
nhìn con chó, chuyện này có liên quan gì đến cái máy ảnh?
“Sao cậu còn ở
đây, mau về ngay, thím Vương có chuyện rồi.” Một người quen hớt hải nói
với tôi.
“Cái gì?” tôi chạy
một mạch về nhà. Về đến cửa tôi đẩy hết đám người túm tụm ngoài hành
lang để vào nhà.
Thím Vương cứ đấm
đầu thùm thụp, tóc tai xõa xượi, mặt méo mó, mắt trợn ngược, có lẽ bệnh
tim tái phát.
“Mẹ, nhanh uống
thuốc, viên thuốc cuối cùng đấy!” Con trai thím Vương cầm thuốc và
nước, mọi người xung quanh giúp cậu một tay cậy mồm thím Vương ra mới
cho được thím uống được viên thuốc. Chưa được một lúc thím nôn ra sạch.
Tôi như quá kinh ngạc: lại một cảnh tượng nữa giống y đúc trong máy
ảnh. Tôi thật ngô nghê, đi vào công viên ma, nhặt được cái máy ảnh, hỏi
cái máy ảnh ấy sao có thể bình thường được! Tất cả mọi chuyện đang diễn
ra làm tôi lãnh toát toàn thân.
Tôi cũng không
biết mình đứng mất hồn như vậy bao lâu rồi. Bị mọi người xô đầy mạnh,
tôi mới tỉnh táo lại. Thím Vương nằm dưới đất mắt nhắm hờ, hơi thở yếu
dần. Những người đến xem quá đông ủn đẩy nhau loạn xạ.
“Anh Ba!” Tôi nhớ
ra còn anh Ba nữa, mau đến báo cho anh ta may ra còn kịp. Tôi thoát
nhanh ra khỏi đám đông chạy đi. Từ xa tôi đã nhìn thấy anh Ba vẫn ngồi
đọc báo.
“Anh Ba chạy nhanh
đi, anh sắp gặp tai nạn đấy!” Tôi vừa nói vừa kéo anh ta đi.
“Cậu thừa hơi, rỗi
việc à mà trêu chọc tôi. Thế cái máy ảnh đâu, đã nói là cho tôi mượn
chơi một bữa cơ mà”. Anh Ba vỗ vỗ vào vai tôi đòi cái máy ảnh.
“Bây giờ anh đi
lấy với tôi”. Tôi định dùng cách đó để lừa anh ta đi với mình nhưng anh
ta không chịu.
Giọng dài thườn
thượt nghi ngờ “Thật không?”
Tôi làm bộ hết sức
nghiêm túc “Thật chứ! Chỉ cần anh đi cùng tôi”.
“Tôi không đi, cậu
chỉ được cái mồm năm mép mười lừa tôi thôi!”
Tôi nói hết hơi mà
anh ta cũng không tin. Không còn cách nào cả, mà bỏ đi thì cũng không
được. “Đợi đến lúc về tao sẽ đập nát mày ra rồi vứt đi đồ máy ảnh chết
tiệt!”
Tôi vừa đi vửa
chạy mở cửa vào, cái máy ảnh vẫn nằm yên trên ghế. Tôi bước gần đến
nơi, rón rén như đến gần một quả bom. Hồi hộp từ từ đưa tay về phía cái
mày ảnh. Lớp mạ ngoài sáng loáng của nó soi rõ bộ mặt căng thẳng của
tôi. Tự mình nhìn cũng thấy quái dị. Hít thở sâu. Như thể cầm một hòn
than tôi lao vút ra ngoài đến cửa công viên mới dừng lại. Định đem nó
trả về chỗ cũ nhưng tôi không muốn bước thêm bước nào vào trong nưa.
Nên để nó ngay bên ngoài.
Tôi cứ bước đi,
trong đầu rỗng tuếch. Không còn biết gì nữa thì đã đến gần bờ biển.
Chiều đến, mây đen khắp trời. Biển tối thui, gió cuồn cuộn từng cơn,
chớp lóe lên sáng rực rồi vụt tắt.
“AAA…” Tôi hét lên
trước biển, thấy trong người cũng nhẹ nhàng đôi chút. Tôi như vừa được
giải thoát. Nhưng cái cảm giác bình an ấy có không được bao lâu thì tôi
lại sợ. Tôi thấy mình như là hung thủ. Nếu tôi không nhặt cái máy ảnh
rồi đem đi chụp lung tung thì đâu đến nước này.
Thím Vương, con
Vàng chết rồi, chỉ còn lại anh Ba. Mà cũng không biết thế nào. Trong
sâu thẳm lòng mình tôi cảm thấy vô cùng bất an. Chuyện xảy ra trong
những ngày vừa qua làm tôi hoảng loạn. Rồi không biết còn có chuyện gì
nữa không? Nhưng với riêng tôi thề rằng tôi không đủ can đảm đối diện
với bất kỳ chuyện nào nữa.
Bất lực ngồi trên
xà lan, nhìn biển trước mặt mênh mông rộng lớn. Tôi thấy lòng mình nhỏ
nhoi quá. Bỗng dưng tôi muốn bật khóc.
“Rầm, rầm”, tiếng
sấm như xé tan bầu trời, nó vang lên ở khắp nơi.
Trời sắp mưa, xung
quanh tối đen.
…
Tôi đang trên
đường về nhà. Mưa gió làm tôi ướt sũng, nhưng gió biển lại làm khô tất
cả, đầu tóc tôi trở lên bú rù. Quần áo xộc xệch, nhưng cũng phải như
vậy tôi mới thấy dễ chịu.
Đi qua mấy cái
kho, tôi nhìn thấy mấy cái bóng ngoặt theo lối rẽ. Tôi cũng không muốn
vác họa vài thân nữa nên vẫn đi thẳng về nhà. Không biết anh Ba thế nào
rồi, nhưng mưa gió thế này chắc cũng dọn hàng về rồi.
Trong đầu hiện lên
suy nghĩ về anh Ba. Không cần biết chuyện gì, tôi phải giúp anh ấy
thoát chết. Tôi phán đoán phương hướng xong là đi ngay đến nhà
anh.
“Anh Ba, có nhà
không?”, tôi vừa gọi vừa gõ cửa. Mưa vẫn rơi.
“Anh Ba, anh có
không?”, tôi dùng lực mạnh hơn, gọi to hơn. Khá lâu rồi mà không có ai
ra mở cửa. Tôi đi ra phía cửa sổ kính nhìn vào trong.
Anh Ba nằm trên
vũng máu, trên người anh cắm rất nhiều dao, ở chỗ vết thương máu vẫn
còn rỉ ra. Chắc chắn những bóng ma vừa rồi đã giết anh ta. Lần này xong
rồi! “Tất cả chết hết rồi. Lần sau sẽ đến lượt ai?”
“Tiếp theo sẽ đến
lượt ai?” Vô tình nhìn thấy ánh mắt của anh Ba tôi như thấy cái chết
ngay trên đầu. Người tiếp theo chính là tôi?
Tôi lao về nhà,
ngã vào giường rồi bất tỉnh.
“Thình! Thình!” Có
tiếng người gọi. Tôi xuống giường, cảm thấy loạng choạng. Thì ra là Vân
Thọ, không ngờ lần này lại là anh ta đến tìm tôi.
Vân Thọ nhìn tôi
ngượng ngập “Hoa T”ử (là tên bạn bè hay gọi tôi. Vì tôi rất hay mặc
quần áo hộp).
“Nhanh vào trong
nhà ngồi, đêm hôm bên ngoài lạnh lắm”. Kéo anh ta vào nhà, sắc mặt anh
ta quá tệ, trông rất yếu.
Anh ta không chịu
vào, đứng hít một hơi rồi nói:
“Đừng, Hoa Tử anh
đến để xin lỗi, mấy hôm trước không nên thách cậu đi vào công viên
ma”.
Vân Thọ hôm nay
làm sao thế? “Sao nào vào nhà rồi nói”.
Anh ta đứng ngoài
ngượng ngạo “Cậu tha lỗi cho anh đã, không anh không dám vào
nhà”.
Đoán anh ta có
điều định nói “Anh em mình nói vậy làm gì, em cũng có lỗi, tính khí
nóng nảy”.
Anh ta ấp úng
“Anh… anh…” Đúng như tôi đã đoán mà.
Anh ấy lấy hết
dũng khí “Anh nghĩ…”
Chắc là đã chuẩn
bị kỹ, nhưng trước mặt tôi lại ngại nên cứng lưỡi không nói được
gì.
Tôi kéo anh ta vào
nhưng bị từ chối ngay “Vào nhà đã, anh em mình có gì từ từ
nói”.
“Đã mấy ngày nay
anh nghĩ rồi, tất cả là do anh, anh đến xin lỗi cậu, cậu đừng bận hận
anh nữa”, hơi thở gấp gáp toàn thân Vân Thọ run lên bần bật.
“Được rồi, cậu
nghỉ sớm đi, ngày mai anh lại qua thăm cậu, anh về đây”. Anh không để ý
đến lời mời của tôi co lắm mà vẫn quay người ra về.
“Vân Thọ”, tiếng
động làm tôi tỉnh dậy. Lại là mơ, sao lại như vậy, có ngầm báo động gì
chăng?
Nằm mà tôi không
ngủ tiếp được. Hay gọi điện cho anh ta xem sao.
Cùng lúc “Reng…
reng…”, tôi giật mình.
Đây là số điện
thoại lạ, là của ai đây? Ngập ngừng một lúc tôi nghe máy thì đầu dây
bên kia đã tắt.
“Ai nhỉ? Chắc là
do gọi nhầm”.
“Ring… ring…” điện
thoại lại kêu.
Tôi nhắc máy “Alô,
ai đấy?”
Đầu dây bên kia
giọng một người con gái vừa nói vừa khóc “Anh đến ngay bệnh viện nhân
dân nhìn mặt anh Vân Thọ lần cuối đi!”
“Thế nghĩa là sao?
Này! Này!”, tôi hỏi dồn nhưng bên kia đã tắt máy. Gọi lại mấy lần không
có ai nghe cả.
“Vân Thọ có chuyện
rồi!”, tôi nhảy ngay ra khỏi giường, mặc vội quần áo đến ngay bệnh
viện. Nhưng không kịp. Tôi nhìn thấy điều không muốn nhìn nhất: tấm vải
trắng phủ lên tận đỉnh đầu của anh.
“Vì sao?” Bạn gái
của Vân Thọ kéo áo tôi khóc lóc thảm thiết.
“Cái gì mà vì
sao?” Tôi ngượng chín cả người. Vô cớ mọi người xung quanh nhìn, tôi
định đẩy cô ấy ra nhưng lại nghĩ cũng chỉ vì quá đâu buồn nên hiểu nhầm
mà thôi.
“Đều tại anh, nếu
không phải tại bị anh ép anh ấy đã không đi đến cái nơi chết chóc ấy,
để mà bị nhiễm bệnh”, cô ấy khóc rất thương tâm. Mệt thừ ra cô ấy cũng
buông tay ra khỏi áo tôi.
“Cô có ý gì? Nếu
nói bị ép thì chính Vân Thọ ép tôi mới đúng”.
Cô ta chồm dậy cắn
vào vai tôi. Mọi người xung quanh xúm vào kéo cô ta ra ngoài.
Tôi đứng lên,mặt
trắng bệch nhìn vào thi thể Vân Thọ lần cuối. Những giọt nước mắt hối
hận.
“Vân Thọ à, Vân
Thọ, chúng ta tạo ra nghiệp chướng gì mà giờ đây chịu báo ứng thế này”,
tôi quay lưng đi về.
“ha, ha, ha, ha…”
tiếng cười của Vân Thọ vang khắp không gian.
Ánh trăng đêm nay
ảm đạm, hai bên cuối đường là dãy nhà cổ, tối thui, chỉ có một hai hộ
gia đình ở đây còn giữ được hơi ấm của hạnh phúc gia đình. Còn lại vào
thời điểm này phần nhiều gia đình đều gặp phải khó khăn.
Muốn làm cho mình
quên đi hết mọi chuyện, nhưng tôi vồn dĩ lại là người trọng tình cảm
nên không phải nói quên là quên được. Khó quên! Thực sự khó quên! Trong
cuội đời vui buồn tan hợp là lẽ đương nhiên. Chỉ có điều có khắc
nghiệt, tàn nhẫn hay không mà thôi.
Đột nhiên có tiếng
chó “Gâu… gâu…” Chiết tiệt! Một con chó to lớn đuổi theo tôi.
Kiếp trước tôi có
thù oán gì với cho hay sao mà kiếp này chúng không tha cho tôi. Con chó
này to gấp mấy lần con Vàng. Giống chó này vừa to vừa dữ thì ai mà
chẳng sợ chứ gì mình tôi. Tôi cắm đầu cắm cổ chạy, gặp ngõ là rẽ, gặp
hố là nhảy, thế mà con chó đó vẫn bám theo.
“Mẹ kiếp, chó nhà
ai mà không nhốt lại, đi cắn người lung tung thế này, lần sau tao sẽ
thịt mày chết”.
Đằng sau có tiếng
người “Thật không? Tiểu Tư lại muốn thịt ái đấy!”
“Ôi” thím Vương,
thì ra là thím Vương! Thím ngồi trên ghế không một lần ngẩng đầu lên vì
đang khâu và cái gì đó nhưng cả người thím đang bay lơ lửng trên
không.
“Đừng! Đừng! Không
phải tôi giết thím, thím hãy tha cho tôi”, sợ hãi tôi chỉ còn biết bỏ
chạy.
“Cháu đừng nói
thế, thím tìm cháu là để đi cùng cháu mà”, giọng của thím không nhanh
không chậm, không có tí tình cảm nào nhưng cũng không hề tức
giận.
“Đừng! Đừng! Thím
Vương, cháu cắn rơm cắn cỏ lạy thím, thím tha cho cháu đi!”
“Sớm muộn gì rồi
thì cháu cũng phải đi, bây giờ thím đưa cháu đi sau này khỏi phải phiền
phức!” Thím Vương vừa nói xong, tiếng trẻ con khóc vang lên.
Tôi quá sợ hãi
không còn dám mở mắt ra nữa, cứ thé cắm đầu chạy.
Tiếng của anh Ba
“Tiểu Tư, lại mua tờ báo!”
Đôi mắt nhắm
nghiền của tôi giờ mới dám ti hí. Anh Ba ngồi trước sạp báo, thong thả
uống trà, nhưng mắt thì nhìn tôi chẳm chằm.
Anh Ba làm thế nào
mà vẫn ngồi bán báo được? Tôi như mập mờ hiểu ra, tôi có thể nhìn thấy
thím Vương, anh Ba là vì họ nghĩ tôi hại họ.
Tôi gào thét lên
như khẳng định lại với họ “Không phải tôi! Không phải tôi!”
“Mua một tờ báo
làm gì đâu mà phải sợ, đây là báo của tương lai! Tốt nhất là cậu nên
mua, không ít ra thì cũng ủng hộ cho chuyện buôn bán của tôi
chứ”.
“Không…” Tôi không
thể chịu được nữa, điên loạn lao về phía trước.
“Ha ha ha…” Loáng
thoáng đâu đấy tiếng cười đặc trưng của Vân Thọ.
“Thật sự là không
phải tại tôi”, tôi không hiểu vì sao cái chết của họ lại bị đổ lỗi hết
lên đầu tôi.
Phía trước là
đường đi bộ, niềm hi vọng cuối cùng của tôi là ở đó có người qua
lại.
Thím Vương vẫn bau
quanh quanh trên đầu tôi “Đi cùng thím đi!”
“Không… cháu
không…”, tôi bịt chặt hai tai không muốn nghe thấy gì nữa cả.
Kiệt sức, thấy
thím Vương đuổi đến nơi, tôi liền rẽ ngang. Đằng trước có một khách
sạn, tôi chạy đến đó.
Hai cô gái lễ tân
cúi người “Xin mời vào!”
Cuối cùng đã vào
được khách sạn, nằm trên ghế sofa da giữa sảnh lớn,t ôi trông chẳng ra
cái bộ dạng gì cả. Nhìn xung quanh không còn tâm tích ai cả. Chắc là ở
đây không đông người quá, mà mặt trời cũng mọc rồi, giờ tôi mới an tâm
phần nào.
“Không còn cách
nào khác, ở tạm ở đây một ngày đã”, giờ có bảo tôi đi đâu tôi cũng
không có gan, dù sau tất cả những chuyện xảy ra là giả hay thật tôi
cũng đã quá sợ hãi rồi.
“Đây là chìa khóa
phòng của anh!”
“Cám ơn!” phòng
404
Bật hết tất cả đèn
cho căn phòng sáng bừng lên, tôi bây giờ rất sợ bóng tối. Tôi chạy cả
ngày đã quá mệt mỏi, ngồi nghỉ một lát đã. Được vài phút tôi đã nằm
trên giường nhìn mơ hồ lên trần nhà, một ngày sợ hãi lắng
xuống.
“Bình…
bịch…”
“Thình… thịch…”,
tiếng động từ phía cửa sổ, tôi mê man nhìn ra sau tấm rèm cửa là cái
gì? Ai gõ cửa? Tôi ở tầng 4 cơ mà. Sao lại có tiếng động như vậy được,
liệu có phải là người không…?
“Thình… thịch,”
lần này càng to và rõ hơn. Tôi bịt tai lại không nghe thứ âm thanh đó
nữa nhưng nó cứ vang lên không dứt. Xem ra tôi trốn không nổi rồi. Tôi
đánh liều tiến ra cửa sổ. Rón rén mở cửa ra, thế rồi đợi cả ngày cũng
không thấy cái gì khác lạ cả.
Được một lúc bớt
căng thẳng tôi tiến lại mở của ra vào. Nhưng chẳng thấy bóng dáng nào
cả, chỉ thấy hành lang dài hun hút. Cũng có lẽ do ai do81 chưa đóng cửa
sổ, gió thổi qua nên mới có âm thanh ấy mà thôi.
Tôi đi nhanh về
phòng, đóng cửa lại. Mới phát hiện trong phòng có thêm một cô gái. Một
cô gái lạ ngồi trên giường của tôi. Cô tết tóc đuôi sam, mặc đồng phục
học sinh, đôi mắt đen long lanh, sắc mặt trắng.
“Cô là ai? Sao lại
vào phòng tôi?” Tôi không dám lớn tiếng, vì cảm nhận được cô ta có liên
quan đến những chuyện đã xảy ra. Suy nghĩ ấy tôi chỉ giữ trong
bụng.
“Sao mới có bốn
năm mà không nhận ra tôi à?” Cô gái nhìn tôi bật cười lớn tiếng, làn da
trắng dưới ánh đèn hiện lên như một tờ giấy.
Nghe cô nói vậy
tôi cũng chẳng nghĩ ra được là đã có chuyện gì xảy ra cả.
“Tôi không quen
biết cô!” Tôi không biết mình gặp phải oan nghiệt gì mà mọi chuyện đều
đổ lên đầu tôi. Mong rằng cô gái này có thể tin tôi. Mọi chuyện chỉ là
hiểu lầm. Tôi chưa bao giờ làm việc gì trái đạo đức cả.
“Tôi và anh không
phải quen biết nhưng anh đã từng thấy chết mà không cứu”, cô gái từ
điệu bộ buồn vô hạn chuyển sang tư thế phẫn nộ. Chầm chậm tiến về phía
tôi, hai răng cô nghiến kèn kẹt, quần áo học sinh dần biến thành màu
máu, rất nhanh áo cô ta ướt sũng, máu bắt đầu nhỏ giọt xuống
sàn.
Tôi lắp ba lắp bắp
“Cô… cô có ý gì?”
“Ngươi nhìn thấy
chết mà không cứu! Nhà ngươi là đồ giết người! Ngươi nhìn đi, họ đều là
người chết dưới tay ngươi, bây giờ chúng ta đến chăm sóc ngươi đây! Ha
ha ha”.
Tôi không dám nhìn
vào cô ta, tấm rèm cửa tự động được kéo sang hai bên. Nhìn lên bức
tường đối diện cửa sổ loang lổ toàn la bóng ma bay đi bay lại.
Gió cứ mạnh hơn
rít lên từng hồi thổi vào những cái bóng ấy lập lờ mập mờ như trong
sương khói, làm chúng chao đảo như những chiếc đèn lồng. Mồm miệng
chúng dài thõng thượt, hai tay thì không ngừng cáo cửa “xoẹt… xoẹt…”
nghe rất ghê tai. Chúng giơ tay về phía tôi.
“Mau lại đây… Mau
đến đây…”
Chúng càng ngày
càng dùng lực mạnh hơn, như thể chúng muốn cào nát cái cửa kính ấy.
Gương mặt của chúng càng ngày càng nhăn nhó rách nát đáng sợ.
“Rút cuộc chuyện
gì đang diễn ra thế này?”
“Bốn năm trước khi
mà anh và Vân Thọ chưa tốt nghiệp, vào một ngày hai người đi qua cái
công viên đó có nghe thấy gì không?” Cô ta bắt đầu dẫn dắt tôi vào câu
chuyện.
“Bốn năm trước!”,
gắng hết sức để nhớ lại nhưng tôi không nhớ ra gì cả.
Những cái bóng
càng ngày càng dữ tợn như quát thét tôi.
“Nhanh lên đi! Mau
đi theo chúng tôi”.
“Hư, nhà ngươi
cũng là đồ hay quên, cùng một giuộc hết”, cô ta nói xong đúng dậy làm
máu chảy ròng ròng xuống sàn.
Chớp mắt cái cô ta
đừng trước mặt tôi. Tóc đen dài nhưng chỉ dính lại trên đầu vài túm,
mặt mũi thì biến dạng. Một cánh tay trương lên trắng bợt.
“Đợi đã!”, tôi
không biết mình đã nói gì và định làm gì. Nhưng cô gái đó không phản
ứng gì lại.
“Chúng ta đến đây!
Ha ha!”Mắt tôi tối sầm lại.
Quá sợ hãi, tôi
chạy ra ngoài phòng lớn như phát điên ngoài đó.
Sáng sớm, tôi bị
nhân viên khách sạn goi5day65.
Toàn thân đau
nhức, cảm giác vô cùng khó chịu, đêm qua cơ bản là tôi chẳng ngủ được
tí nào, hình ảnh về cô gái đó ám ảnh tôi cả ngày lẫn đêm. Tôi không
biết tiếp theo sẽ phải làm gì nữa. Dù có trốn đi đâu rồi họ cũng tìm
được ra thôi.
Điện thoại kêu,
anh họ tôi gọi nói cháu tôi đang nghỉ hè nó muốn đến chỗ tôi chơi. Tôi
như quá bất mãn, đã vậy thì chẳng sợ gì nữa. Chào đón tất cả.
Về đến nhà, cháu
tôi đã đứng trước cửa. Lâu lắm rồi không gặp, nó lớn nhanh quá. Nhìn
thằng bé, tôi cười từ xa. Thằng bé này rất hiếu động, thông minh đặc
biệt được tôi quý mến.
“Đợi lâu rồi chứ
gì? Chú có chút việc giờ mới về”. May mà nhà thằng bé cũng gần đây
không bố nó đã không cho nó đi một mình sang đây.
“Cháu cũng mới
đến!”
“Béo lên đấy, bố
mẹ cho cháu ăn gì mà tốt thế?” Ôm thằng bé tôi thấy nó béo lên khá
nhiều.
“Cháu muốn ăn món
sữa dê rán của chú đấy”. Nó vừa nói xong đã thơm vào má tôi một
cái.
“Ừ, cháu vào nhà
đi, đợi một lúc chú sẽ làm cho nhé!” Cũng đã cuối thu rồi thời tiết
cũng lạnh rồi, tôi để thằng bé vào trước, sợ nó ở ngoài lúc nữa sẽ
không chịu nổi.
Tôi đi vào bếp tay
dao tay thớt làm cơm, tự nhiên lóe lên một ý nghĩ loáng thoáng về
chuyện bốn năm trước. Tôi và Vân Thọ tình cờ qua đây trong giờ đi thực
tế môn sinh vật.
“Cứu tôi với!”
Tiếng kêu của một cô gái từ trong công viên vọng ra.
“Tiếng gì đấy? Mau
qua xem sao.”
Vth thấy một đoạn
ông nước “Đợi đã”.
“Một đoạn ống nước
có thể làm gì được anh?” Tôi vẫn cõng theo giá vẽ đi trước, chỉ quay
người lại nhìn anh ta một cái.
“Xi!” Vân Thọ lúc
này đuổi kịp tôi.
“Sao thế?” Chúng
tôi đi đến chỗ rẽ, nhìn thấy một trai một gái...
“Tôi không biết,
bên trong hình như...”
Một người đàn ông
trung niên một tay cầm sắp báo, một tay chỉ về phía công vien, còn do
dự chưa nói.
“Thả tôi ra, cứu
tôi với!”
“Mau cứu người!”,
nghe rõ tiếng kêu tôi định phá cửa vào.
Vân Thọ giữ tay
tôi lại “Từ từ xem thế nào đã!”
Một người phụ nữ
khác đang run lên bần bật, que đan và len trong tay bà lăn lông lốc. Bà
nhìn thấy tất cả. Bà không dám kêu cứu vì chính người anh em của bà
đang đe dọa cô gái đó.
“Mẹ kiếp, mày còn
la lên tao giết chết mày ngay lập tức”. Cô gái như bị nhét giẻ vào mồm
không còn kêu nổi nữa”.
“Không có gì cả,
mau đi thôi”. Người đàn ông trung niên cũng sợ đã làm rơi hết báo trong
tay. Ông ta vơ vội tất cả rồi bỏ chạy mà vẫn tranh thủ nói với người
xung quanh hãy tránh xa, nên về nhà đi.
“Tôi đến cứu”. Tôi
quá tức khí. Đám người này quá vô lương tâm.
Người phụ nữ chặn
ngay lại không cho tôi bước một bước nào cả. Không biết ở đâu người phụ
nữ gọi ra một con chó. Bà ta quát nó xông thẳng vào tôi.
Vân Thọ “Chạy
mau!”
Con chó chồm lên
người xô tôi ngã xuống đất. Con chó chết giẫm này nặng thật nó đè tôi
không nhúc nhích được gì.
“Chạy nhanh!” Vân
Thọ quay lại đập con chó vài gậy.
“Cứu ai, tự cứu
mình đi không biết có thoát nổi không đây này”, anh ta kéo tay tôi chạy
ra ngoài.
“Cứu tôi với”,
tiếng kêu bị bỏ lại sau lưng.
“Cạch”, tiếng mở
cửa kéo tôi tỉnh trở lại với hiện thực. Một nam một nữ ấy là thím Vương
và anh Ba.
“Chú mua cái máy
ảnh này bao giờ đấy?” Thằng bé tay cầm máy ảnh đi nhanh về phía
tôi.
“Xoảng”, tôi không
cầm chắc cái nắp vung rơi xuống đất kêu inh ỏi.
Thằng bé hí hoáy
mãi vẫn chưa xem được hình “Chú chỉnh cho cháu với cháu không chỉnh
được gì cả”.
Ánh sáng mặt trời
soi lên cái máy ảnh lấp lánh. Tôi đã vứt nó đi rồi, sao vẫn còn nằm gọn
trong tay thằng bé.
Không biết sao cái
máy ảnh tự bật lại. Nó hướng ống kính vào tôi.
Tôi chết lặng
người...
Chuyện kể đến đây
Thẩm Thiên dừng. Mọi người đang bị cuốn hút, đưa mắt nhìn anh tò mò. Cô
gái ấy chết oan, vẫn hận cái thế giới này mà chưa đầu thai. Cô ta nghĩ
rằng thấy chết như vậy mà không cứu tức là đồng mưu. Đáng nhẽ thấy
chuyện bất bình phải ra tay giúp đỡ mới đúng.
Câu chuyện đêm nay
đã hết. Ai về nhà đấy. Thẩm Thiên về phòng thấy căn phòng như đóng
băng. Gió lùa vào lạnh quá. Tôi nhớ là ra khỏi nhà mình đã đóng cửa rồi
cơ mà, vừa nghĩ vừa tiến đến đóng cửa lại.
Đóng cửa rồi mà
Thẩm Thiên vẫn thấy gió thổi. Một linh cảm trong phòng như có ai đó ẩn
trốn đâu đấy. Tắt đèn đi ngủ anh ta nghĩ đúng là giữa đêm hôm không nên
kể chuyện ma làm gì.
Thẩm Thiên nằm gọn
trong cái ổ của mình mãi mà không ngủ được. Dậy bật đèn, có ánh sáng
anh dũng cảm thấy bớt căng thẳng hơn. Trời lạnh, có lẽ phải đổi cái
chăn dày hơn rồi. Mở tủ, một cái xác người.
“Người đâu! Mau
đến đây!”
Hàng xóm chạy
sang, không biết có chuyện gì.
“Có người... trong
tủ...”
Mọi người an ủi
anh “Cậu nhìn nhằm rồi. Hoa mắt nên tự mình dọa mình thôi”.
Thấy mọi người
không ai tin mình, Thẩm Thiên bảo họ vào mà xem. Cứ vào mở ra sẽ biết
hiện trường.
Mọi người còn cười
không ngớt. Vừa mới kể chuyện ma xong bị ma dọa trông không còn ra cái
bộ dạng gì nữa cả.
Đèn cầu thang hỏng
rồi, có mấy người tay cầm đèn pin quăng quăng soi vào mọi ngõ ngách.
Thẩm Thiên sang phòng Thượng Gia Bằng, sống chết gì cũng không đi
đâu.
Họ đến trước cái
tủ, phát hiện cánh cửa không đóng lòi ra một mảnh vải đen. Cái tủ cao
thế này có thể nhét được cả mấy cái xác ý chứ.
Mọi người cứ nhìn
chằm chằm cái tủ rồi lại nhìn tôi mà chưa ai dám lại gần hơn. Cuối cùng
cũng có ngươi to gan mở một cách từ từ. Anh ta nhìn ngay thấy mặt của
cái xác chết. Định sập cửa vào nhưng dúng lực quá mạnh làm cái xác đổ
ầm ra ngoài.
Cái xác cứ cứng đơ
như vậy nằm trên đất.
“Mau báo cảnh
sát!”
Không dám động vào
cái xác, họ nghiêng người nhìn mới phát hiện cái xác đó là Vương Thổ.
Vừa cúp máy, hai đồng chí cảnh sát đã đến. Họ điều tra tình hình, lấy
khẩu cung chúng tôi. Trong lúc khám xét hiện trường các đồng chí công
an cũng thấy nơi đây kì quái. Đèn thì nhấp nha nhấp nháy, liên tục có
bóng người bay qua bay lại. Nhưng nhìn thấy điệu bộ bình tĩnh của họ
chúng tôi cũng đỡ hoảng hốt. Cảnh sát thấy vô cùng khó hiểu khi trong
phòng không hề để lại dấu vết vân tay, dấu giày, tóc hay đầu mẩu thuốc
lá của Vương Thổ. Không có lời giải thích nào hợp lý, vụ án đi vào ngõ
cụt.