Wellcome
Đêm thứ 3
Người bạn chát
giấu mặt
Cái
chết của Vương Thổ ám ảnh bầu không khí của cả Hội kể chuyện ma. Cái
chết lúc nào như cũng treo lơ lửng trên đầu chúng tôi. Chẳng ai biết
anh ta vì sao mà chết, mà làm sao lại nhất nhất là trong cái tủ
đó.
Thẩm Thiên vô cùng
sợ hãi, lo lắng rằng kể xong chuyện ma anh ta sẽ là người bị giết. Mà
không biết được sẽ chết theo kiểu như thế nào?
Trong thâm tâm mọi
người đều đặt dấu chấm hỏi “Hội kể chuyện mà” có nên tiếp tục hoạt động
nữa hay không? Yên lặng một lúc có người nói “Đây chỉ là một trò chơi,
sao có thể mất mạng được? Nhất là mọi người cũng chưa từng nhìn thấy
ma. Những câu chuyện ma bịa ra chỉ để dọa mọi người mà thôi. Nghe
chuyện ma dẫu sao cũng phải cảm nhận được chất ma. Còn trên thức tế có
ma hay không chúng ta đều không biết”.
Có thể thanh niên
thích khám phá tâm lý. Có thể cảnh sát tình cờ đến điều tra. Cũng có
người muốn thế hiện phong cách riêng giữa đám đông. Nhưng vào cuối tuần
sau mọi người vẫn tập trung đến đây.
“Thẩm Thiên sao
không đến?”
Mấy hôm nay không
thấy anh ta, có lẽ bị dọa sợ hết hồn hết vía rồi.
“Chúng ta đi xem
sao!”
Khi mọi người đến
phòng Thẩm Thiên lúc đó anh ta còn nằm trên giường chẳng nói câu nào
cả.
Chúng tôi mỗi
người một câu khuyên anh ta “Sự việc chẳng có gì cả, mà cảnh sát đang
điều tra, rồi cũng nhanh có kết quả thôi”.
“Kể vài câu chuyện
là để tập luyện bản lĩnh, để tránh những nỗi sợ hãi ý mà”.
Nhưng mọi người
nói thế nào anh ta cũng không dậy, có đánh chết anh ta anh ta cũng
không đi nữa. Không thay đổi được suy nghĩ của anh ta, mọi người đành
đi đến phòng khác lại bắt đầu kể chuyện.
Tuần này Thượng
Gia Bằng kể về một cô gái quen trên mạng.
Lúc đó là lúc tôi
đang đi tìm việc, năm nào cũng có hàng nghìn sinh viên mới ra trường
nên tìm việc rất khó. Đã tốt nghiệp cả mấy tháng rồi mà vẫn chưa tìm
được việc phù hợp. Vừa mới tốt nghiệp đã thất nghiệp. Bạn gái cũng vì
sự thật tàn khốc ấy mà chia tay với tôi. Đó thực sự là khoảng thời gian
khó khăn nhất của tôi.
Không có hứng thú
sống, trong lòng rất buồn chán.
Cũng may có lời
khuyên của gia đình, kết hợp với tính kiệm chi tiêu tôi vẫn kiên trì
được.
Căn phòng này ở
trên cùng của tòa nhà. Cả tòa nhà có chín tầng. Củng may là có cầu
thang máy chứ nếu không dọn nhà đến đây thì chắc chết vì mệt mất. Bận
bịu cả một buổi chiều công việc cũng hòm hòm. Chúng tôi tranh thủ ra
ngoài ăn cơm và thăm thú tình hình xung quanh một chút.
Dạo quanh tòa nhà
một vòng tôi thấy ở đây rất nhiều căn hộ nhìn bên ngoài vào như để
trống vì ngoài cửa rất bụi, rất nhiều mạng nhện. Ấy thế mà bên trong
vẫn có người ở.
Tôi nghi ngờ vừa
đi vừa xem xét, bỗng một tiếng mèo thoáng qua. Tôi đứng sững lại, bên
cạnh có một căn phòng cửa mở hờ. Tôi lấy làm tò mò hé nhìn vào trong
thấy tối thui chẳng còn nhìn rõ được gì cả. Trên cả dãy hành lang tôi
còn nhìn lén một vài căn phòng khác và đều thấy giống nhau, đều tối
om.
Rất kì lạ, dù đã
biết trước đây là tòa nhà cũ nhưng không đến nỗi một ngọn đèn cũng
không có chứ. Tôi quay đầu nhìn lại lần cuối thấy mấy người trong đêm
tối nhìn ra với ý thăm dò. Tôi vứt đầu thuốc trong tay, ấn thang máy đi
xuống tầng dưới.
Vào trong phòng
ngồi nghỉ một lúc tôi mở máy tính kiểm tra tốc độ đường truyền. Ngay từ
đầu tôi nhìn vào chỗ này cũng vì ở đây bố trí mạng rất tốt, cộng với
tiền thuê phòng cũng rẻ. Ổn đĩnh cuộc sống thực tế xong tôi quay ra tập
trung vào đời sống trên mạng – đời sống tưởng tượng. Tôi có thể dùng
sức mạnh của con chữ làm các trò ảo thuật. Chỉ vài giây sau là có thể
làm bóng bầu không khí. Trong cái thế giới đó tôi thích làm một kẻ say
có thể măng người này, chửi người khác xong mà vẫn có kẻ chạy theo tán
dương.
Nhưng ngoài thực
tế…
Cửa bỗng nhiên mở,
bà chủ nhà không biết từ đâu xông vào. Tôi đang chơi rất hưng phấn bị
bà chủ nhà làm giệt mình. Tuy đã kìm chế cơn tức giận nhưng tôi cũng tỏ
thái độ cho bà chủ nhả thấy, sao có thể tùy ý vào phòng người khác như
thế chứ. Đến cửa cũng không thèm gõ. Cho dù là chủ nhà cũng không thể ỉ
thế bắt nạt người khác được.
Tôi nhìn bà ta một
cái, không phải là đáp lễ mà coi như là kháng cự cũng được.
Bà ta đi vào,
không cần quan tâm đến những điều ấy, nhìn trái nhìn phải.
“Tiểu Thượng! Chơi
trò chơi à?”
Tôi không chút
thiện trí “Vâng”.
“Cái thằng này mày
không chịu ra đường chẳng chịu nói chuyện gì cả. Trông mày yếu ớt quá.
Sau này phải thường xuyên tìm bà nói chuyện”.
“Cháu biết
rồi”.
Bà ta đứng cạnh
tôi xem một lúc.
“Tiểu Thượng à, có
việc này cháu cần phải nhớ. Tốt nhất là không nên đi cầu thang máy”.
Gương mặt bà lúc này đầy hận thù.
“Vì sao?”, chắc
cũng vì ba ta lo cho tôi. Tôi thật là…, vừa rồi vẫn còn căm ghét bà ta
nữa chứ. Coi bà ta có vẻ như muốn văng ra vài câu chửi thề nhưng rồi
lại im bặt. Thay vào đó là vài câu đại loại kiểu cầu khẩn.
Tôi nhìn theo cái
bóng đi xuống cầu thang của bà, cũng có lẽ tại bà ấy đã có tuổi rồi nên
không quen cảm giác đi cầu thang máy chăng.
“Ti! Ti! Ti!”
tiếng báo QQ. Tôi chẳng hơi đâu đi nghĩ thêm về chuyện của bà lão ấy
nữa. Toàn thân tôi lại tập trung vào sự nghiệp chat.
Một cô nàng “Cậu
chuyển nhà mà không nói cho tôi biết?”
“Ô! Sao bạn biết
tôi chuyển nhà?”. Tôi nhiều khi nghi ngờ rằng cái nick lạ này ắt hẳn
phải của một người quen nào đó bê cạnh tôi. Nhưng quả thật lần này tôi
dọn nhà đến đây tôi chưa hề nói cho ai biết cả. Vậy là ai mà biết được
chuyện này?
Cô nàng này quen
tôi qua mạng từ hồi tôi sắp tốt nghiệp đại học. Cô ta tự giới thiệu là
nhìn thấy nick của tôi lên mạng rồi add nich của tôi vào thế thôi.
Nhưng cũng không quan trọng nữa vì hai chúng tôi nối chuyện rất vui vẻ,
thế là được rồi. Nhưng điễm đặc biệt ở đây là cô nàng nắm rất rõ tình
hình của tôi. Nói là rõ như lòng bàn tay cũng không có gì là quá đáng
lắm. Vì tôi chưa giấu được cô ta chuyện gì cả. Tuy không phải tôi chưa
kiểm tra IP của cô ta. Mà tôi đã từng kiểm tra nhưng không có gì cả.
Chỉ có hai khả năng xảy ra, Khả năng đầu tiên có thể cô ta là một tay
cao thủ thực sự bằng cách nào đó đã giấu đi các thông tin cá nhân. Khả
năng còn lại là đối tượng thực sự không tồn tại. Theo tôi chắc cô ta
thuộc loại thứ nhất.
“Hừ… cí gì qua mắt
được đại tiêu thư ta đâu!”
“Bái phục, tiểu
nhân vô cùng bái phục!”
“Coi lại nhà
ngươi, đồ nịnh bợ. Nói nghe xem sao lại chuyển nhà?”
“Không phải cái gì
cô cũng biết sao, cuối cùng cũng có điều không biết à?” Tôi thêm vào
cuối dòng một cái mặt cười đắc ý.
“Thôi đi, không
đùa nữa, nói nghiêm túc nào. Vì bạn gái sao?”
“Có lẽ, tôi không
biết”, vốn dĩ tôi định nói “Ừ, đúng vậy”. Nhưng vô thức thế nào chính
tôi cũng không hiểu có phải vì chuyện với bạn gái mà tôi chuyển nhà hay
không nữa, cũng có lẽ là một nửa của lý do.
“À, mà sao bạn
biết tôi dọn nhà, nói nghe coi, không phải lại là khả năng đặc biệt nào
đó chứ?” Một lúc lâu cô ta chẳng trả lời gì cả. Rồi cô ta nói.
“Cậu cứ coi là như
thế đi”.
“Bạn sao vậy,
không vui à”, cũng đã vài lần nói đến chuyện này rồi và lần nào cô ta
cũng vậy, rất nhạt nhẽo và chậm chạp. Tôi cố thay đổi không
khí.
“Nói cho bạn nghe
vừa rồi bà chủ nhà có nhắc mình không nên đi cầu thang máy đấy”. Lại
một lúc lâu không thấy động tĩnh gì cả. QQ không còn sáng nữa.
Tôi nghĩ “Cô bé
này chắc là lên mạng lén bị bố mẹ bắt quả tang rồi”.
Quen cô ta cũng
sắp nửa năm rồi còn gì, chính sự thoắt ẩn thoắt hiện của cô ta làm tôi
ấn tượng. Cũng đã có lúc tôi tưởng tượng cô ta không biết là một học
sinh hoạt bát hay là một cô gái đoan trang hiền thục. Mọi tưởng tượng
rồi sẽ có ngày có câu trả lời.
Thời gian ngày
ngày qua đi, mỗi ngày ngoài đi tìm công việc thì tôi rất ít ra ngoài,
đều ở nhà lên mạng. Cô gái đó sau hôm xuất hiện vẫn chưa thấy lên mạng
lại. Cuộc dống bình thường tẻ nhạt, mà thế giới mạng thì muôn màu muôn
sắc, thế nên cứ ba đến năm ngày tôi lại thức thông đêm một lần. Sáng ta
ăn sáng xong là leo lên giường ngủ một mạch. Nhưng cũng vài lần gần đây
cảm thấy người yêu đi nhiều.
Đêm hôm đó lại
thức thông đêm, sáng sớm đã đi ra ngoài, trên đường chẳng có ai cả.
Cũng không bắt gặp hai chị em hay đi qua đây như mọi khi. Hơi thất vọng
một chút nên mua xong đồ ăn sáng tôi đi về nhà. Gặp hai ba người đi
ngược chiều lại, họ đi rất nhanh, gần đến tôi họ đều lườm tôi một cái
rồi tránh xa, thật làm tôi tức chết đi.
Lại nói đến lần
đầu tôi gặp hai chị em đi bộ…
Hôm đó tôi thức cả
hai amt81, đi rất vội vàng vì thức cả đêm rồi bụng đói vô cùng. Tôi
xông thẳng đến chỗ bán đồ ăn sáng nhưng chứa có hàng nào cả. Cổng lớn
khu nhà này cũng chưa mở, xem ra còn sớm quá.
Tôi quay đầu về
nhà, đèn đường vẫn sáng, quang cảnh quanh đây vẫn ảm đạm. Một cô gái từ
trên cầu thang đi xuống. Cô ta cúi đầu nên không nhìn rõ mặt chỉ nghe
thấy cô ta đang nói vọng lên cầu thang.
“Lương lương nhanh
lên!”
Cô ta mặc một
chiếc váy trắng, tóc dài, sắc mặt u sầu. Đi hết cầu thang mà không phát
ra tí tiếng động nào cả. Cô ta đứng đấy không động đậy, đợi cậu em
xuống.
Giờ này cửa lớn
vẫn đóng, chị em cô ta chuẩn bị đi đâu?
Sau một lúc một
cậu bé chạy từ cầu thang xuống, vẻ bên ngoài rất dễ thương chỉ một tội
mặt mày nhăn nhó ra vẻ không vui. Cô chị kéo tay cậu bé, kéo lại quần
áo chỉnh tề, vỗ vỗ vào vai cậu bé rồi hai chị em dắt nhau đi. Thấy vậy
tôi nhắc hai chị em họ.
“Bây giờ không ra
được đâu, cổng vẫn chưa mở!”
Giọng trẻ dễ
thương “Cám ơn anh”. Cô chị thì chỉ nhìn tôi một cái rồi đi
tiếp.
Cụt cả hừng, làm
gì mà lạnh lùng thế. Xã hội bây giờ đúng là lắm kẻ kì lạ, người khó gần
bay giờ không thiếu. Là người thông minh sẽ biết cách thể hiện bằng cử
chỉ hành động mà không nhất thiết cái gì cũng phải nói. Không nên để
bối cảnh xã hội ảnh hưởng đến tính cách, làm mất đi cái tôi riêng của
mỗi người. Nói hay vậy thôi chứ một sự thật cay đắng là tôi cũng đã làm
được đâu.
Có tiếng hát bài
Dạ Hương của Châu Kiệt Luân…
Một cái áo trắng
vụt qua, không còn thấy hai chị em họ đâu nữa. Có lẽ họ vừa rẽ vào nhà
ai đó.
Tôi nghêu ngao
theo lời bài hát. Trước đây tôi nhìn Châu Kiệt Luân đặc biệt ác cảm,
thấy cậu này cố ý tỏ vẻ ta đây nhìn rất ngứa mắt. Nhưng đâu bất cứ lúc
nào cũng có thể nghe thấy nhạc của anh ta. Dần dần tôi cũng thấy nghe
hay. Ca từ đẹp đẽ của Phương Văn Sơn kết hợp với chất giọng hoài cổ của
Châu Kiệt Luân nghe thì rất tuyệt, rất có hồn, rất hàm xúc. Cũng có lẽ
ai đó nói đúng: thập kỉ này không có Châu Kiệt Luân thì xã hội thật là
tẻ nhạt.
Ông lão ở phòng
trực ban hỏi thăm “Dậy sớm thế?”. Tôi hay đến chỗ ông nhận thư nên quan
hệ khá thân thiết. Người có tuổi rồi ngủ không nhiều thường dậy rất
sớm.
“Vâng ạ! Cháu chơi
cả đêm, nào đã ngủ đâu”.
Nghe tôi nói vậy
ông ngọt nhạt.
“Cái thằng bé này,
còn trẻ phải biết giữ sức khỏe, phải lo mà làm việc đi chứ”.
“Cháu biết rồi ạ”,
tôi gật đầu lia lịa. Có vẻ không nên nói với người già về việc chơi trò
chơi mới đúng.
“À, Kha Bằng này,
cháu vừa làm gì trên đó thế? Từ xa thấy cháu một mình đứng đấy cả nửa
ngày. Ông tưởng có việc gì, cháu không qua đây ông còn đang định đến
đấy xem xảy ra chuyện gì đấy”.
“Ở đâu ạ?”. Tôi
thấy có điều gì đó không bình thường. Ông lão và tôi đang nói đến cái
chỗ chỉ cách chỗ tôi đang đứng có một đoạn. Tuy là chưa sáng hẳn nhưng
cũng đủ để nhìn thấy mọi thứ chứ. Sao ông lão nhìn thấy tôi mà lại
không nhìn thấy hai chị em ho?
“Ở cái cây đằng
trước mặt đấy”.
Khó hiểu quá. Cô
chị mặc cái áo màu trắng rất bắt mắt đấy chứ. Tôi tự nghĩ hay lúc đó
cái cây che khuất tầm nhìn của ông lão. Cũng rất có thể mắt ông ta nhìn
xa không rõ. Chào ông lão tôi đi vội về phòng, sợ mình gặp phải chuyện
gì không làng.
Về đến phòng tôi
chui ngay vào cái ổ ấm áp của mình. Tự thưởng cho mình một điếu thuốc
phì phèo nhả khói. Ở trên tầng cao có khác, yên tĩnh và cô quạnh
quá.
Ở cái nơi xa lạ
này tôi không có người thân. Có chuyện gì bất trắc xảy ra cũng không ai
hỏi han, nghĩ đến vậy trong lòng thấy hơi tủi thân. Cũng lâu không có
thời gian tĩnh tâm lại suy nghĩ, sống như những ngày vừa qua tự tôi
cũng thấy mình hơi quá đà. Phí phạm thời gian như vậy cũng không biết
an nói với mọi người thế nào.
Hít lấy hơi thuốc
tôi nhớ lại những kỉ niệm ngày trước. Nhớ lại cảnh tôi đi học, nhớ lại
khoảng thời gian bên cạnh cô ấy và cả cảnh tôi cùng bạn bè hồi đại học
chung một ký túc. Tôi nhớ cả ánh mắt đầy hi vọng của bố mẹ mình. Tôi
không chịu nổi nữa, dụy ngay điếu thuốc, thay quần áo đi ngủ cho
rồi.
Tôi quyết tâm “Ngủ
một giấc, mai đi tìm việc làm, không thể kéo dài thế này mãi
được”.
Buồn ngủ díp cả
mắt rồi, ngủ chưa sâu giấc, tôi nghe có tiếng người đi đi lại lại ngoài
hành lang. Tôi làm ngơ nhưng cũng biết đó là bà chủ nhà chắc đắn đo xem
có nên gõ cửa phòng tôi hay không.
Do dự mãi, bà ta
cũng gõ cửa. Nhất định bà ta lại định khuyên nhủ tôi nhanh nhanh đi tìm
việc, không thể để tình trạng này diễn ra nữa. Gõ cửa chán chẳng có ai
ra mở, chắc bà nghĩ tôi không có nhà. Bà bỏ về rồi tôi thiu thiu
ngủ.
Tôi ôn tập lại
kiến thức, cũng sắp thi cao học rồi. Tranh thủ thời gian mới được. Tôi
phải làm vô số đề toán – lý – hóa, học thuộc đủ các loại công thức,
định luật. Tôi giành giật từng phút từng giây.
“Kẹt!”, cửa mở ra,
là cậu em trai đã gặp hôm trước.
Cậu ta chạy lại
gần hồn nhiên nói “Anh có thấy quyền truyện của em đâu không?”
Không buồn quay
đầu lại “Em tìm kỹ trong ngăn kéo của em xem”.
“Anh, em nói cho
anh biết một điều bí mat65nhung7 anh không được nói cho người khác biết
đâu nhé”.
“Yên tâm anh không
nói với ai cả”.
“Em vừa thi trượt,
sợ bố mẹ biết, em đem vứt bài thi đi”.
“Vứt rồi bố mẹ đòi
xem bài thi làm thế nào?”, cậu bé này đúng là không nghĩ đến hậu
quả.
Cậu ta cũng cuống
cả lên rồi “Anh trai tốt bụng, đến lúc đó anh nói dối hộ em một câu là
do anh không cẩn thận đã làm mất bài thì của em rồi”.
Không biết bố mẹ
cậu bé mắng chửi cậu bé từ lúc nào. Họ hùng hùng tát vào mặt cậu bé
“Lần này thì mày được bao nhiêu điểm?”
Thằng bé cúi gằm
mặt xuống “Con… con đỗ rồi… bài thi bị anh ý không cẩn thận làm mất
rồi”.
“Đỗ rồi, bao nhiêu
lâu rồi mày đã thi qua lần nào! Mày nhớ lần trước mày nói gì không, lần
này mày vẫn còn dám trượt, tao đánh cho mày chết bây giờ. Mau lấy bài
thi ra đây xem!”
Ánh mắt cầu xin
của cậu bé nhìn tôi. Tôi cũng thấy thật bất lực. Trẻ con nên để ý
chuyện học hành, không thể chỉ mê chơi điện tử, mê đọc truyện tranh.
Nếu tôi dung túng cậu bé, cũng không biết về sau có gây ảnh hưởng gì
lớn cho cậu ta không. Thế nên tôi đứng đấy không nói gì.
Ông bố rất tức
giận “Mày đã dám nói dối, hôm nay nếu mày không đưa cái bài thi ra đây,
xem tao có giết mày không, thầy giáo của mày nói gần đây mày không chịu
học hành, loại mày mà đỗ mới là lạ”. Ông ta cầm cây gậy gỗ tiến thẳng
về phía thằng bé.
Tôi vội khuyện
thằng bé “Cháu mau lấy bài thi ra đi, bố mẹ cháu trước sau gì cũng sẽ
biết, rồi thầy giáo cũng sẽ gọi điện cho họ biết”.
Thằng bé bị dọa
khóc toáng lên, lủi thủi đi ra ngoài. Trước khi ra đến ngoài, anh ta
nhìn tôi như kêu oan, như thật vọng, rất buồn rầu.
“Cháu đi tìm
chị”.
Đến nửa đêm rồi mà
cậu ta chưa về. Tôi vội bổ đi tìm. Tôi tìm kỹ khắp mọi ngóc ngách trong
khu nhà. Mà không biết thằng bé chui vào đâu rồi ý chứ. Nếu biết trước
nó phản ứng mạnh vậy tôi đã nói dối hộ nó vài câu.
Khắp hang cùng ngõ
hẻm của quanh khu nhà này tôi đều tìm mà vẫn chưa thấy bóng dáng anh ta
đâu cả.
Tôi lo lắng ngẩng
đầu lên, thấy trăng đêm nay tròn.
Hình như trên nóc
nhà có một bóng đen, có người!
Muộn thế này còn
ai ở trên đó nữa. Không lẽ là thằng bé? Tôi nhìn kỹ lại. Đúng là thằng
bé. Đêm hôm cậu ta trèo lên đấy làm gì?
“Mau xuống đi,
trên đấy nguy hiểm lắm!”
Cậu bé không nói
câu nào cả, đi một mình trên nóc nhà.
“Hôm nay đều tại
anh không tốt, em mau xuống đây chúng ta cùng gặp bố mẹ em nói lại
chuyện bài thi”.
Cậu bé dừng lại
nhìn tôi đầy căm hận “Các ngươi bắt nạt ta, ta đi tìm chị
gái!”
Thằng bé nhảy từ
trên tầng xuống, rơi ngay trước mặt tôi. Toàn thân tôi vã mồ hôi
hột.
Tôi bị tiếng hét
động trời của cậu bé làm thức tỉnh. Thì ra tôi vừa gặp ác
mộng.
Dương lịch ngày
mùng 1 tháng 7 xuất hành, động thổ, kị cưới hỏi.
Tôi dậy từ sớm, vì
hôm qua ngủ nhiều quá nên hôm nay mắt hơi sưng. Mua cái gì đó ăn sáng
đã, cũng không biết là còn gặp hai chị em họ nữa không.
Vừa đứng trước cửa
thang máy tôi nghe có tiếng trẻ con khóc bên cầu thang. Nhớ đến giấc mơ
hai hôm trước tôi sợ hãi.
“Cậu bé sao thế?”
– nó cứ ngồi trên đất mà khóc không ngớt. Tôi ngồi lại cạnh
nó.
“Em không tìn thấy
chị đâu”, gương mặt đẫm nước mắt lem nhem.
“Thế em tên là gì
nào?”
“Lương Lương!”,
vừa nói xong nó khóc càng thảm thiết hơn.
Quanh đây còn có
thêm tiếng khóc của em bé ở đâu đó. Nhưng nghe như có vẻ đến từ cả bốn
hướng.
Bà chủ nhà chạy
lại gần “Tiểu Thượng, cháu nói chuyện với ai đấy?”
“Lương Lương!” tôi
chỉ tay vào thằng bé. Nhìn mặt nghi ngờ của bà tôi quay sang cậu bé thì
đã không thấy đâu nữa rồi.
Tôi xuống cầu
thang tiếp tục đi mua quà sáng. Mấy hôm nay tôi hay đi cầu thang vì
nghe nói một ngày đi được mấy tầng cầu thang là có thể tiêu thụ được
rất nhiều calo.
Ăn sáng xong tôi
đi tìm việc ngay. Từ sáng đến chiều tôi chẳng tìm được việc gì cả. Về
nhà việc đầu tiên là tôi mở máy. Trả lời tin nhắn của mấy người bạn rồi
tôi để QQ đấy. Vào trang web Nhân Tài xem có việc gì không.
Mãi đến tối “Tít
tít…”, cô bạn chat bữa trước xuất hiện.
“Gần đây thế nào?
Lần trước đang online thì bị bố phát hiện không còn kịp chào tạm
biệt”.
“Tôi vẫn vậy, còn
bạn thì sao, có bị bố mắng không?” Nói xong là biết mình đã nói
hớ.
“Bổn cô nương mau
nước mắt thế sao, hơi coi thường tôi đấy!” Kèm theo luôn một mặt người
tức giận.
“Tôi đã nói sai
rồi. Đúng rồi thế hôm nay lại lên mạng trộm đấy à?”
“Ừ, tôi lên một
lúc thôi. Việc bà chủ nhà nói cậu thấy thế nào?”
“Việc gì như thế
nào?” Tôi chưa nghĩ ra.
“Chuyện không nên
đi thang máy ý”.
“Bây giờ thời buổi
nào rồi mà còn cổ hủ thế! Thôi mau quên khẩn trương chuyện ấy
đi”.
“Thế sao cậu tin
tôi có khả năng đặc biệt?”
“Cậu bây giờ nhiều
nhất thì chì là một tay giỏi vi tính. Nếu có thêm khả năng đặc biệt nữa
cậu sẽ biến thành siêu nhân”.
Tôi cười vỡ bụng.
Cô bé này rất hay làm ra vẻ một nhà chiêm tinh.
Chẳng nói gì nữa
cô ta đã thoát ra rồi.
Một mình buồn chán
tôi đứng dậy đi lại lưu thông khí huyết. Nhớ rằng đã nói với cô bé về
chuyện cầu thang, tôi đi đến đó coi sao. Vẻ bên ngoài vẫn thế, làm gì
có gì lạ, nó nhẹ đỗ ở tầng 5, nó hoàn toàn bình thường đấy chứ. Vậy sao
cả hai người họ đều nhắc nhở tôi?
Mới quay người
chưa nhấc bước đi tôi nghe bên trong như có tiếng sột soạt. Bên trong
có người hay không mà cứ đỗ mãi ở tầng 5.
Lần này tôi gõ gõ
vào cửa cầu thang vì nghe tiếng “ti ti…” rất rõ ở bên trong cầu
thang.
“Có ai trong đó
không?”
“Có, tôi bị nhốt
trong này! Cứu tôi với!”. Là một cô gái. Tôi vội ấn liên hồi vào cái
công tắc máy nhưng không được. Cái thang máy cứ đờ ra đấy. Nguy rồi, nó
hỏng rồi. Có người kẹt lại trong đó, không đủ ôxi rất dễ bị chết ngạt.
Nhanh tay nhanh chân tôi gọi ngay cấp cứu.
Nhân viên thường
trực đến ngay, chuẩn bị phá cửa thì họ mới ấn nhẹ một cái vào nút điều
khiển cửa thang máy đã mở ra và bên trong không có ai cả.
Tôi không tin vào
mắt mình nữa. Ra công ra sức thanh minh với các nhân viên.
Họ nhìn tôi chỉ
cười rồi cũng nói “Tốt hơn hết lần sau đừng đi cầu thang máy
nữa”.
Dương lịch mùng 2
tháng 7 nên lấy vợ, động thổ, kị xuất hành.
Hôm nay tôi cũng
dậy sớm đi thang máy xuống tầng 10. “Tinh” một cái, nó dừng lại. Cửa
mở, hai chị em họ đi vào. Cô chị vẫn vô cùng lạnh lùng tạo khoảng cách
với tôi khác hẳn cậu em.
“Sao hôm qua em
không nói gì đã chạy đi rồi?”
“Lương Lương không
được nói chuyện với người lạ.”
Cậu ra rụt rè nhìn
hết chị gái rồi nhìn sang tôi. Nghe vậy tôi cười gượng. Cô ta đã nói
vậy tôi chỉ còn biết rút lui mà thôi.
“Anh ơi, anh đã
nhìn thấy bảng điểm của em chưa?” Nó thì thào với tôi vài câu rồi ngay
lập tức lấy lại dũng khí.
Tôi trêu cậu bé
“Chưa, hay lại bị Lương Lương vứt đâu rồi”.
Giọng nói rất
nghiêm khắc, tức giận “Chị đã nói với em bao nhiêu lần rồi, không được
nói chuyện với người lạ cơ mà”.
Thằng bé quá sợ
cúi gằm mặt xuống. Nhìn Lương Lương thật đáng thương.
Ra khỏi cầu thang
tôi đi về phía chợ lao động, cả một ngày hôm nay cũng chẳng khá hơn tí
nào. Về đến nhà việc đầu tiên lại là mở máy tính. Cũng hi vọng lại gặp
cô bạn chat kia. Đợi mãi cả tối không hề tấy cô ta lên mạng.
Buồn ngủ rồi, tắt
máy lên giường, nhưng nghe loáng thoáng có tiếng khóc.
Tôi không ngủ được
nữa, máu thám hiểm lại nổi lên, tôi mở cửa ra xem. Lương Lương ngồi ở
cầu thang khóc lóc nhìn thấy mà xót xa. Lẫn trong tiếng khóc của Lương
Lương còn có cả tiếng khóc của trẻ sơ sinh. Thằng bé vừa nín, tiếng trẻ
sơ sinh cũng im bặt.
“Lương Lương, sao
em chưa về nhà?” Tôi ngồi lại, đuổi muỗi xung quanh cho thằng
bé.
“Anh ơi, anh có
nhìn bảng thành tích học tập của em không?”
Tôi cau mày, có
mỗi tờ bàng điểm mất rồi thì thôi, bố mẹ cậu bé không nhất thiết phải
hành hạ thằng bé đến vậy. Đêm tối thế này còn bắt con đi tìm. Quá đáng
quá. Tôi nhẹ nhàng.
“Em để nó ở đâu,
từ từ nghĩ, em có kẹp trong sách, trong vở nào đó không?”
“Em không nhớ nổi,
anh thật sự là không nhìn thấy à?”
“Anh chưa từng
nhìn thấy thật!”
“Không tìm thấy
rồi, chị cũng sẽ không cần em nữa”, cậu bé càng khóc lớn.
“Sao mà chị không
cần em được! Lương Lương ngoan. Không khóc nữa nào, nói cho anh nghe
với!” Tôi lau khô nước mắt cho thằng bé.
“Chị không cho em
nói chuyện với người lạ, nên bỏ lại em ở đây”, vừa nói cậu bé vừa nấc
lên nấc xuống.
“Thế nhà của em ở
đâu anh đưa em về nhà nhé!”
“Tinh…”, cửa thang
máy mở ra. Một cái bóng người bị đèn đường soi vào dài ngoằng ra. Nó di
động đến chỗ tôi, phải nói thế bởi tôi không thấy hai chân của nó cử
động gì cả cứ thẳng đờ ra. Tim tôi đập loạn xị cả lên vì cái bóng lao
đến rất nhanh. Sợ hãi nhắm mắt lại, mở ra đã không thấy nó đâu nữa rồi.
Và cả Lương Lương nữa cũng không thấy đâu.
Bà chủ nhà nhẹ tay
mở cửa nhìn mọi vật vẫn bình yên lại nhẹ tay đóng cửa.
Tìm không thấy cậu
bé, tôi chuẩn bị đi về. Gặp ngay cô chị đứng ngay sau lưng.
Tôi tức giận “Sao
lại có người như cô được nhỉ? Cô làm tôi hết hốn hết vía rồi
đấy!”
“Anh nhìn thấy em
tôi không?” Nghe giọng cô ta cứ gai gai không thoải mái chút
nào.
“Vừa rồi vẫn còn ở
đây, chắc là cậu ta không biết cô đến nên chạy đi mất rồi”.
Cô ta chỉ cần biết
thế bỏ đi luôn.
Hai chị em nàh này
cũng lắm điều khác người. Tôi hiếu kì nên vẫn nhìn theo. Cậu bé bị chị
phát hiện.
“Lương Lương, em
đứng lại cho chị!”, cô ta tóm ngay lấy tay thằng bé.
Hai cái bóng ấy đi
xa dần vẻ đầy cam chịu.
Tôi cũng ra về,
dọc hành lang cứ thấy mọi người thò đầu ra nghe ngóng sự tình nhìn thật
tức cười.
Tự nhiên tôi nhớ
lại tôi cũng đã từng mơ thấy một cậu bé tìm bài thi khắp nới. Còn vì
sao tìm thì tôi không rõ lý do. Thật là cuộc sống và những giấc mơ
nhiều khi có sự trùng lặp kì lạ. Hai chị em họ trông như vậy thôi chứ
chắc không phải là cái gì đó ma quái cả.
Hôm nay quá muộn
rồi, thôi để hôm khác lên mạng vậy, giờ đi ngủ đi.
Dương lịch mùng 5
tháng 7 nên xuất hành, động thổ, kị cưới hỏi.
Hôm nay là thứ bảy
chợ việc làm không mở cửa. Cơ hội kiếm hoi tôi ngủ cho thỏa mắt. Dậy mở
máy tính rồi ra rửa mặt.
“Ti…ti…” tôi chạy
vào xem, là cô bạn chat ấy.
“Cậu có đấy
không?”. Tin nhắn đã nhắn được 5 phút. Đang định trả lời thì.
“Sao bây giờ mới
lên mạng? Ngủ nướng chứ gì? Mặt trời lên đến ngọn tre rồi”.
“Lần này thì bạn
nói sai rồi, tôi dậy rất sớm. Trời chưa sáng đã dậy rồi”. Tôi nói câu
đó mà mặt vẫn lạn te không xấu hổ.
“Thật
không?”
Tôi nhanh chóng
tìm ngay một chủ đề nói chuyện khác. “Sao hôm nay rảnh thế, không có ai
ở nhà à?”
“Hôm nay cũng
rỗi”.
“Hay quá, cùng
trong một thành phố gặp được người cũng nhàn nhã như mình, hay chúng ta
gặp mặt nhau đi”. Tôi thấy mình nói vậy chắc là sẽ không được.
Quả nhiên nick cô
ta thaot1 ra ngoài tối thui. Nói chuyện cứ nói chuyện, cần gì phải gặp
mặt. Trên mạng đầy người đẹp.
Cô ta lại hiện lên
“Cậu chắc là muốn gặp tôi chứ, tôi xấu lắm!”
“Nếu không tiện
thì để khi khác vậy”.
Lần này cô ta
thoát ra ngoài thật.
Tôi thở dài một
cái, đi ra đánh răng tiếp. Mình cũng sắp hai lăm tuổi rồi còn nôn nóng
quá.
“Ti…ti…”
Tôi không qua xem
là ai nữa mà pha xong cốc coffee mới ngồi vào máy.
“Cậu thật sự không
muốn gặp mình sao?”
“Tùy vào bạn thôi,
vì mình đâu có sợ gặp bạn đâu”.
Cô gái “Thế để tôi
nghĩ xem đi gặp bạn với phong cách nào bây giờ?”
“Được rồi, tôi sẽ
đến vơi một bộ mặt biến dạng vậy”, tôi gửi cho cô ta một tấm ảnh quỷ.
Ít ra thì cô đấy cũng không thể xấu hơn ma được.
“Vậy chúng ta chọn
địa điểm, thời gian đi”.
“Thật không, tốt
quá!”
Một tin vui vẻ,
mới đầu cũng chỉ định nói chơi vậy thôi nhưng ai ngờ cô ta đồng ý gặp
tôi thật. Tôi đang vô cùng hưng phấn.
“7 tháng 7, buổi
sáng, 8h, chúng ta gặp nhau ở công viên Long Đình nhé, thi xem ai đến
trước.”
7 tháng 7? Tôi
tính qua một cái thì là ngày hôm sau. Công viên Long Đình cách đây
không xa. Chắc cô ta cũng ở quanh đây. Tôi đặc biệt gửi lại cho cô ta
một bức thư nhắc nhở. Rồi ngắm vuốt một tí trước gương.
Cô ta gửi lại “Bạn
chắc là đang làm đẹp đúng không?”
Không còn gì để
nói, đến điều này còn bị cô ta bắt thóp. Tôi thấy mình quả là đáng
thương. Càng ngày càng muốn gặp cô ta quá.
“Bây giờ bạn đã
tin là khu nhà tôi đang ở có điều kỳ lạ chưa?”
“Kỳ lạ thôi chứ có
gì đáng hay không đáng tin đâu?”
“Cậu nói xem có gì
kỳ lạ nào?”
Tôi kể câu chuyện
về hai chị em suốt ngày đi tìm bảng điểm…
“Cậu thấy kỳ quái
à?”
“Tất nhiên rồi, mà
cả khu này ai cũng có vẻ sợ tôi. May ra chỉ có bà chủ nhà là đối xử với
tôi như người bình thường”.
“Ừ! Đúng là kỳ lạ
thật. Nhưng cậu đã từng nghĩ là vì sao chưa?”
Tôi nói ra quan
điểm của mình “Có lẽ người dân ở đây sống khép kín quen rồi”.
“Thì ra là
vậy!”
“Đặc biệt còn có
những người tôi chưa từng thấy họ nói chuyện với người xung quanh bao
giờ. Hay như hai chị em đó như thể là trẻ vô gia cư ý”.
Dương lịch, ngày 7
tháng 7, kị xuất hành, kị cưới hỏi, kị động thổ.
Hôm nay là thứ
hai, tôi qua tôi ngủ hơi muộn, khi tỉnh dậy đã 8h rồi. Tôi cuống cuồng
rửa mặt thay quần áo đi ra ngoài. Dù hôm nay chợ việc làm có hội nghị
tuyển dụng lao động nhưng tôi lại có một cuộc hẹn quan trọng
hơn.
Muộn rồi, tôi đi
thang máy cho nhanh.
Chưa đặt chân vào
trong thang máy tôi lại nghe như có tiếng trẻ em khóc. Cũng thấy hơi sợ
vì lời căn dặn của bà chủ nhà cứ vang lên. Tôi cẩn thận nhìn kỹ xung
quanh, chẳng thấy gì khả nghi cả. Vào thang máy tôi ấn nút điều khiển.
Thang máy không đi xuống mà lại đi lên thẳng tầng thượng.
Tôi đang mải nhìn
tờ quảng cáo dán đầy thang máy. Cửa mở ra, ngẩng đầu lên tôi thấy một
cô gái bước vào. Một gương mặt đẹp hoài cổ, tóc xõa, mặc một chiếc váy
liền màu trắng. Vẻ bên ngoài ngây thơ trong sáng như học sinh thế này
mà tinh cách cô ta hòa nhã một chút thì sẽ được rất nhiều người quý
mến.
Cửa thang máy đóng
lại, cô gái đứng nép vào một góc, đôi mắt nhìn xa xăm vô hồn. Ồ nhưng
chân cô ta đi giày cao gót sao tôi không nghe thấy tiếng bước
chân.
Không khí yên lặng
quá, hay cứ nói chuyện với cô ta vậy.
“Hôm nay cô ra
ngoài à?”
“Vâng!” cô gái
không thèm quay lại nhìn tôi đến một cái.
Tôi không biết cô
ta đối với tôi cố tình lạnh nhạt như vậy hay là tính cách cô ấy là như
thế.
Thang máy bắt đầu
đi xuống, sao tôi hi vọng nó đi xuống thật nhanh để tôi ra khỏi cái chỗ
tẻ nhạt này.
Cái thang máy chết
giẫm này dở chứng rồi. Nó rung lên bần bật rồi đứng im. Cô gái đó ấn
mấy lần vào nút điều khiển mà vô ích. Tôi nhìn đống hồ, đã 8:10… Thời
gian cứ thế trôi qua.
Cô gái càng ngày
càng cuống quýt ấn nút điều khiển liên tiếp, sự ngoan cố của kẻ có sức
lực.
“Không kịp thì xin
nghỉ, thầy giáo sẽ đống ý thôi mà!” Thấy cái điệu bộ vội vã của cô ta
tôi nghĩ tới buổi hẹn của tôi, vậy là hỏng rồi. Trên công tắc có nút
cấp cứu, đã ấn mấy lần mà có tác dụng gì đâu. Nó hỏng mất rồi. Tôi cầm
điện thoại gọi cho nhân viên phục vụ nhưng trong cái thang máy cổ lỗ sỉ
này chẳng có tí sóng nào cả. Đành đợi vậy.
“Hôm nay em thì
tốt nghiệp” Vừa nói cô bé vừa khóc.
Ồ! Tôi cũng quên
mất đấy, hôm nay 7 tháng 7 là ngày thi tốt nghiệp hàng năm. Hết thời
học sinh rồi nên tôi không để ý đến chuyện thị cử này nữa. Giờ này
không kịp rồi. 8h37 rồi.
Cô gái trông vội
lên dùng hết sức đạp tới tấp vào cửa trong khi hai tay ôm mặt khóc rưng
rức. Tôi không thể nhìn thẳng mặt cô ta, chỉ nhìn cô ta qua bốn bức
inox sáng loáng của thang máy, càng nhìn cô ta tôi càng bất
an.
Tôi nghe thấy
tiếng động ở thang máy bên cạnh vẫn hoạt động bình thường. Sau chúng
tôi lại đen đủi thế này. Tôi cố nhẫn nại, và an ủi cô ta. Tất cả sự cố
gắng cô ta đã chuẩn bị cho ngày hôm nay đều đã tan biến. Lần thi này có
lẽ sẽ ảnh hưởng đến cả đời cô ấy mất thôi.
“Em bình tĩnh lại
đi, bình tĩnh lại nào!”
Thật ra nói vậy
thôi chứ tôi cũng lo lắng lắm chứ. Tôi lo cô ta đi mất, sẽ không gặp
lại được nữa.
“Mau mở cửa ra! Mở
cửa ra! Thả tôi ra! Thả tôi ra!”
Đã 8:52
rồi.
Bỗng thang máy
rung rung! Đèn công tắc ở tầng 10 sáng lên.
“Em xem này thang
máy dùng được rồi!”
Tôi kéo sự chú ý
của cô ta. Nhưng cô ta quỷ dưới đất, tinh thần hoàn toàn sụp đổ. Bây
giờ muộn rồi, dùng được cũng làm gì đâu.
Đứng lặng yên bên
cô ta tôi rất muốn vỗ về an ủi cô ta trong lúc này. Muốn lau nước mắt
cho cô ta nhưng còn đắn đo một lúc lâu. Tôi vỗ vai cô gái mà thấy nó
trống trống. Tôi thấy tay mình vỗ vào không khí.
Điều kinh ngạc này
làm tôi chết sững. Đồng hồ báo tầng của thang máy hiện 10… 9… 8… 7… 6…
tất cả các chi tiết ấy làm đầu tôi trắng toát. Tôi chẳng suy nghĩ được
gì nữa cả. Thang máy sắp xuống rồi. Tôi tuyệt vọng ngất lịm
đi…
Thang máy vẫn đi
tiếp xuống -1, -2, -3. CŨng chẳng biết sau bao lâu thì không còn đứng
vững nữa phải dựa vào tay vịn thang máy. Cô gái thì đã lả đi vì mệt tóc
tai xõa rượi, quần áo thì quá xộc xệch rồi. Tôi hoảng hốt “-5”, phải
chăng tôi nhìn nhầm.
Không nhầm “-5”
thật.
Ở đâu ra cái tầng
“-5” này. Từ trước đến giờ chưa bao giờ tôi nghe nói ở đây có tầng hầm
cả.
Vịn vào tường, từ
từ đứng dậy lấy lại bình tĩnh rồi tôi càng cảm thấy cô gái đó có cái gì
đó không bình thường. Không dám nghĩ nhiều vào lúc này sẽ vô cùng hoảng
loạn.
Có lẽ đây đúng là
một con ma nữ. Không biết là đúng hay sai nhưng tôi cảm giác với nó sẽ
tốt hơn. Tránh không làm kinh động đến nó, tôi phải ngồi bất động khá
lâu làm tay chân tê cứng cả rồi. Khó khăn lắm mới ấn được vào nút số 1
nhưng nó không sáng. Ấn đi ấn lại mãi không được nó làm tôi mất hết hi
vọng.
Nhìn con ma nữ ấy,
tôi sợ bất chợt nó nhìn quay lại sẽ phát hiện ra mất. Thật đáng ghét,
sớm không hỏng, muộn không hỏng lại hỏng đúng vào lúc này.
Con ma nữ này vẫn
im bặt, lợi dụng vậy tôi lần mò ấn tiếp vào nút “open”.
Đúng là họa vô đơn
chí, cánh cửa mở ra thật, ma nữ đứng phắt dậy. Tôi không dám cựa quậy,
Ma nữ phi ra ngoài hụt bước ngã sõng soài một cái.
Tôi nhìn xung
quanh chẳng có gì cả, trống trơn. Có khí nóng bốc lên, tôi nhìn xuống
thấy một cái bếp sưởi lửa rất đỏ. Nó cũng là nguồn sáng duy nhất của
căn phòng này. Bước chậm đến chỗ cửa mở tôi như bị mất hồn. Bếp sưởi
làm không khí bớt cái giá lạnh rùng rợn đi rất nhiều.
“Tiểu Thượng! Tỉnh
lại đi!”, mở mắt tôi thấy thật nhiều người xung quanh nhìn
tôi.
…
“Con, con sao
thế?” Bà chủ nhà lay lay tôi dậy vẻ mặt lo lắng. Bà thương tôi một thân
một mình xa nhà làm thêm đủ thứ, nên chăm sóc tôi từ miếng ăn đến giấc
ngủ.
“Sao tất cả mọi
người lại ở hết đây thế này?” Xung quanh tôi mọi người vây kín bưng.
Chưa cựa được người mà tôi đã thấy toàn thân đau nhức.
“Cháu làm gì mà
lại ngất trong cầu thang máy? Nếu vừa rồi cháu mà không tỉnh là mọi
người đã gọi xe cấp cứu rồi đấy!”
“Có nhìn thấy cô
gái đứng với cháu trong cầu thang đâu không ạ?” Tôi nhớ ra mình vẫn
chưa hề biết tên cô ấy.
“Cô gái? Chỉ có
mình cháu mà thôi, đào đâu ra người nào nữa”. Bà vừa nói hai tay vừa
chắp vào vái bốn phương tám hương như đang cầu xin sự phù hộ của thần
thánh, xua đuổi tà ma ra khỏi chốn này.
Tôi chỉ còn nhớ
được những gì trước lúc ngất mà thôi còn sau đó thì không biết gì
cả.
Bà chủ nhà lẩm
nhẩm vài câu.
“Đã nói với cháu
là không được đi cầu thang đó mà cháu không nghe!”
“Bây giờ mấy giờ
rồi hả bà?” Tôi nhớ ra mình còn cuộc hẹn trên vội vàng tìm ngay đồng
hồ.
“Không phải xem
đâu, 9 giờ rồi”.
“Không được, cháu
còn có hẹn”. Chẳng chịu nghe lời khuyên mọi người tôi nhất định đi và
đứng đợi ở đó rất lâu. Chỉ với lý do muốn gặp cô bé có khả năng kỳ lạ
kia xem cô ta có biết cái gì đang diễn ra quanh tôi hay không. Nhưng
tôi không đợi được người cần đợi.
Một tháng sau, Âm
lịch ngày 7 tháng 8, nên xuất hành, nên động thổ, nên cưới
hỏi.
Giờ tôi cũng đã có
việc làm tại một hãng điện tử lớn. Lương cơ bản và chế độ đãi ngộ cũng
khá.
Hôm nay tôi đã dậy
sớm, vậy mà sắp bị muộn rồi nhưng nhìn vào cái cầu thang máy không sao
tránh khỏi cảm giác sợ hãi.
Từ việc xảy ra lần
trước mấy ngày sau đó tôi ốm rất nặng làm bà chủ nhà phải trông nom
trong bệnh viện vất vả suốt. Cũng may có bà ấy không bệnh tình của tôi
cũng không thuyên giảm nhanh như thế. Sau này tôi mới nghi bà kể về
chuyện của cô gái.
“Vài năm trước,
lúc đó Tiểu Mai còn là cô bé học cấp ba có lực học rất khá. Khó khăn
lắm cô mới chuẩn bị tốt cho kỳ thi tốt nghiệp. Có điều không may mắn là
hôm đó cô bé ra khỏi nhà từ rất sớm nhưng đi trên thang máy được nửa
chừng thì thang máy hỏng đứng im một chỗ. Thợ sửa chữa thì mãi trưa mới
đến. Sửa xong thang máy mọi người mới biết cô bé đã chết trong thang
máy”. Bà lão kể xong, thở dài một tiếng khóe mắt hoen đỏ.
Giờ tôi mới biết
tên cô bé “Tiểu Mai chết thế nào ạ?”
“Có người nói là
Mai chết vì ngạt thở. Có người nói là cô bé chết vì không đi thi được,
cùng quẩn mà tự tử. Nhưng chỉ có mình cô bé ở trong đấy làm sao mà ai
biết là có chuyện gì đã diễn ra?”
“Sau này thì
sao?”
“Sau này ngày mùng
7 tháng 7 hàng năm vô duyên vô cớ cái thang máy đều hỏng. Mà người khác
thỉnh thoảng vẫn nhìn thấy bóng của Mai quanh quẩn thang máy. Không chỉ
vậy mà có người còn nghe thấy tiếng cô bé la hét trong cầu thang. Chính
vì vậy mà đã qua nhiều năm rồi dân ở đây vẫn không dám đi thang máy là
vậy. Có những người còn thấy cô bé dắt em trai đi trên cầu thang. Nhưng
mọi người đều nói cũng may là cô ta chưa bao giờ hại người.”
“Lương Lương và cô
bé ấy là hai chị em ruột?”
“Không biết nhà cô
bé làm gì mà phúc mỏng thế có hai người con chết cả hai”.
“Nói vậy
là…”
“Lương Lương ham
thích vui chơi từ bé. Khi chị gái còn sống còn có người nhắc nhở giáo
dục cậu ta. Nhưng thành tích học tập mãi cũng không khá lên được. Sau
khi chị gái qua đời cậu bé học hành càng sa sút. Ngày nào cũng bị bố mẹ
mắng. Bị đánh đập nhiều cậu bé trở nên hoảng loạn. Lương Lương nghĩ tìm
đến chị gái để tâm sự nên cậu bé đã nhảy từ trên cầu thang
xuống.
“Thì ra là vậy! Vì
thế mà mọi người hay nhìn thấy hai chị em họ đi với nhau đúng không
ạ?”
“Ồ!”
“Như thế thì tòa
nhà này biến thành nàh ma rồi còn gì ạ. Thế mà mọi người vẫn còn dám ở
đây?”
“Nhà ma?” Bà chủ
nhà có vẻ không quen dùng từ đó. Nhắc lại câu nói với vẻ không vừa
lòng.
“Chị em họ đã chết
đâu có gì mà không dám ở”.
“Chưa chết? Thế
cháu gặp hai người đó là cái gì? Sao có thể như vậy được”.
“Đúng vậy, tất cả
mọi người ở đây đều vậy. Cả tòa nhà này mọi người đều chưa ai chết cả”.
Giọng bà lão nhè nhẹ trầm lại.
“Cái gì?”
“À, còn một việc
bác cần phải nói với cháu. Nếu cháu muốn đầu thai, cháu phải chọn cho
được một con quỷ thay vào chỗ của cháu không thì sẽ không có cơ hội nữa
đâu”.
Tôi hoàn toàn
không hề hiểu bà ta đang nói gì.
Mê mê mang mang,
cũng chẳng biết là được bao lâu rồi. Tôi chỉ còn nhớ mình đã gặp một
cơn ác mộng. Trong cơn ác mộng ấy, bóng hình của cô bạn gái tôi xa dần
mờ nhạt dần. Mơ thấy mình nhảy từ trên cao xuống.
…
Thượng Gia Bằng
kết thúc câu chuyện, mọi người ai đấy đều há hốc mồm vì kết thúc quá
bất ngờ.
Có người giọng lập
cập hỏi “Thế là anh ta cũng chết rồi à?”
“Tất nhiên, thế
cậu còn nghĩ thế nào nữa?”
Nhìn dáng vẻ sợ
hãi của mọi người. Kha Bằng đắc chí vô cùng. Nếu như mọi khi, mọi người
sẽ biết anh ta chỉ là kể chuyện phiếm vậy htoi. Nhưng lần này khác, hôm
nay là cuối tuần, và đã có một người mất tích rồi. Trong đêm tối mọi
người ngồi im không một tiếng động như để xem xem thật sự có hay không
có ma quanh đây.
“Keng”, một tiếng
động nhỏ như có thứ gì vừa rơi xuống đất làm vài người giật cả
mình.
“Tiếng gì
thế?”
“Từ đâu
đấy?”
Mọi người đang
đoán già đoán non thì có tiếng “Không lẽ lại có người trong tủ sách
rồi?”
Chỉ một câu nói mà
tất cả chúng tôi đều sợ hãi bỏ chạy tán loạn vào phòng.
Thượng Gia Bằng
thấy câu chuyện mình kể thành công rực rỡ và rất đắc ý khi mọi người
náo loạn như chim mất tổ. Cậu ta thong thả đi về phòng.
Về đến phòng nhưng
đèn trong phòng bị hỏng vừa sáng được một lúc đã tắt ngấm. Căn phòng
tối thui. Gió to làm cánh cửa sổ đập liên hồi. Cảnh tượng có vẻ giống
trong phim ma, cũng chẳng có gì đáng sợ cả. Sống một mình trong phòng
này anhta chẳng sợ gì cả, chẳng sợ bóng tối, cũng chẳng sợ ma, chỉ ngán
mỗi kẻ trộm.
Bật đèn phòng, đèn
phòng tắt. Bật đèn đầu giường, đèn đầu giường tắt. Bật đèn nhà vệ sinh…
đều thế hết. Lạ thật đấy nhỉ, đèn hôm nay làm sao thế không biết nữa.
Hay là điện áp không ổn. Anh ta đi quanh phòng một vòng tìm xem có thứ
gì thắp sáng được không mà không thấy. may mà mắt cũng quá quen với
bóng tối rồi.
Lạnh quá, ra đóng
cửa sổ cái đã. Định quay lại rót cốc nước, vừa ngẩng đầu lên anh ta
nhìn thấy cái máy ảnh nằm gọn trên ghế, nắp mở sẵn và phát ra thứ anh
sáng xanh mờ mờ, nếu không để ý cũng sẽ không nhìn thấy rõ. Anh ta lại
gần đã thấy ống kính quay thẳng vào người.
“Sao lại thế này
được, mình không hề bỏ máy ảnh ra ngoài mà càng không để máy ảnh ở chế
độ tự động?”
“Lại có đứa quỷ
quái nào định dọa mình đây mà, mình sợ gì ba cái trò vặt vãnh
này”.
Thu dọn máy ảnh
cất đi anh ta nhìn thấy trong máy ảnh có một cái bóng. Coi dáng vẻ thì
không phải của người trong khu này. Anh ta nhìn liều vào trong chỉ còn
thấy Thẩm Thiên vẫy vẫy tay gọi mời.
“Nhanh lên! Đến
lượt cậu rồi!”