Đêm thứ 4 Đồi có phía sau
tường Trong
tòa nhà sắp di dời đi này vẫn còn bốn người: Thạch Nham, Hà Tiểu Đình,
Triệu Dục Tịnh, Trương Khiết.
Thượng Gia Bằng và
Thẩm Thiên đều không ở vì nghe nói hai người đang đi công tác. Vì căn
nhà ngày càng vắng vẻ yên ắng, chỉ còn lại bốn người, nên cùng không
tránh khỏi chút sợ hãi. Nói chuyện tại hành lang có tiếng âm thanh vọng
lại như thể có rất nhiều người đang cùng lúc nói chuyện vậy. Thực sự
quá trống trải, sống ở căn nhà này dù chẳng có chuyện gì xảy ra cũng
làm cho con người ta cảm thấy đa nghi.
Bốn người còn lại
cũng bắt đầu đi tìm nhà để nhanh chóng có thể chuyển khỏi nơi
này.
Chỉ vì muốn giết
thời gian buồn tẻ này, còn lại bốn người vẫn tiếp tục tụ họp lại để kể
chuyện quái dị.
Tuần này, Triệu
Dục Tỉnh kể cho mọi người nghe chuyện xảy ra vào năm đại học năm thứ
hai, khi đón một cái năm mới mà không có tuyết rơi, lần đấy đã để lại
trong Triệu Dục Tịnh những ký úc khó quên. Do mệt quá, chán
nản với sự ồn ào và quy tắc của cuộc sống ký túc, tôi và hia bạn gái
cùng phòng đã quyết định tìm căn nhà yên tĩnh hơn ở bên ngoài. Như vậy
không những thuận lợi cho việc học tập, mà còn chủ yếu là có cuộc sống
tự do thoải mái hơn.
Một tuần sau,
chúng tôi đọc được thông tin cho thuê nhà tại một góc giữa của tờ báo
chiều. Vị trí nằm ngay phía dưới dãy núi sau trường học của chúng tôi.
Vừa nhìn thấy ở ngay bên cạnh dãy núi tôi đã cảm thấy rất vui sướng
rồi. Bởi vì tôi cũng từng tới đó mấy lần rồi, phong cảnh ở đó đẹp như
tranh vẽ, thật là không quá cường điệu tí nào. Ngọn núi đó rất bé, do
nó quá bé mà bị mọi người gọi thành “Đồi cổ”. Ngọn núi tuy không lớn
nhưng trải dài khắp ngọn lại là một rừng tre dài, tiếng chim chóc rộn
rã và dòng sông nhỏ uốn luôn khúc khuỷu chảy dài suốt ngọn núi, càng
làm cho mọi người cảm thấy được cảnh đẹp nơi đây như tranh vẽ.
Ngày thứ hai sau
khi biết tin về căn nhà cho thuê vừa vặn đúng vào thứ 7, tôi chỉ e rằng
ngôi nhà đó bị người khác nhanh chân thuê mất, vì vậy sáng sớm tinh mơ
tôi đã phải dậy. Nhìn thấy hai con sâu lười, một ngửa, một co ngủ thật
say và có người thì còn bị chảy nước miếng. Tôi nghĩ, gọi cả bọn dậy
thật mất sức, thà rằng nên cho bọn họ một chút cảm giác mạnh.
Ra bồn rửa mặt,
tôi lấy hai khăn mặt thấm sũng nước, vắt vẫn còn ấm. Sau đó đắp lên mặt
của hai người bạn cùng phòng. Hai bọn họ đang ngủ rất ngon, nếu giật
mình lúc này thì sẽ làm họ tỉnh giấc ngay, bất chợt tỉnh giấc đã làm
cho họ cảm thấy bực bội khó chịu. Lúc đó tôi đi phải vừa cười trừ xin
lỗi, giải thích tại sao lại phải làm vậy. Cuối cùng làm cho ha người
này hạ bớt cơn giận xuống.
Từ cổng sau trường
đi ra không đến nửa tiếng đồng hồ chúng tôi đã đến được phía chân núi.
7h sáng, sương mù sáng sớm vẫn chưa tan, từ xa xa cũng nhìn thấy được
từng lớp sương mù bao phủ toàn bộ rừng tre, không khí ban mai thật mát
mẻ, dễ chịu. Chúng tôi đi men theo con đường nhỏ vòng qua núi, tại
chính phía bắc chân núi chúng tôi nhỉn thấy căn nhà nhỏ, khói bếp nghi
ngút bốc lên. Hai căn nhà nhỏ nằm ngay sát rừng tre trúc rậm rạp cho
tôi có cảm giác trở về với cảnh sắc thiên nhiên làng quê. Một bức tranh
nông thôn đã hiện ra trước mắt tôi.
Nhưng đối với hai
người bạn cùng phòng với tôi. Lưu Tịnh và Triệu Lệ thì lại không cảm
thấy vậy, bọn họ chỉ bận xôn xao bàn tán về việc: “Hình như căn nhà này
có cảm giác không an toàn lắm thì phải? Ngay đến vườn cũng không có…”.
Nếu mà theo hai người này nói như vậy thì căn nhà này thục sự nói như
thế nào đi nữa thì cũng chẳng ở.
Đang nói dở bỗng
nhiên từ trong căn nhà bước ra một người to lớn vạm vỡ, chỉ mặc một
chiếc quần soóc ngắn, và có một dải khăn dài màu đen để che lên trên
cái bụng to béo đầy mỡ kia. Trên bàn tay bóng dầu mỡ còn cầm con dao
sáng loáng sắc nhọn. Trên bề mặt con dao hình như vẫn còn dính lại chút
gì đó như chấy nhớt màu đỏ đỏ đang nhỏ từng giọt xuống dưới đất. Khi
tôi nhìn thấy người đàn ông với bộ dạng đó thực sự cảm thấy giật mình
thót tim, nhưng không chỉ có tôi cảm thấy như vậy, hai cô bạn cùng
phòng với tôi cũng bị dọa đến nỗi bộ mặt trắng bệch không còn giọt máu
ào. Chắc hẳn máu trên cơ thể của bọn họ đạ bị dồn xuống toàn bộ chân để
luôn có tư thế chạy thoát.
Người đàn ông từ
trong căn nhà đi ra ấy khi gặp chúng tôi cũng bị sững sờ một lúc. Nhưng
khi nhìn bộ dạng của chúng tôi như vậy, liền xin lỗi ngay, anh ta liền
cúi xuống bỏ con dao đang cầm trên tay đặt sang góc bên phải cánh cửa,
rồi cười một cách gượng gạo rằng: “Các cô đừng sợ, sớm tinh mơ thế này,
các cô đến đây tìm ai?”. Khi tôi bình tĩnh hẳn lại mới nhìn rõ được mặt
của người đàn ông đang đứng trước mặt tôi. Anh ta cũng chỉ tầm ba mươi,
mắt to mày rậm, tướng mạo trung hậu, nhìn bộ dạng như vậy thì cũng
không giống với bọn xấu. “Anh cầm dao làm
gì vậy?”. Tôi đang muốn trả lời câu hỏi của anh ta đua ra thì Lưu Tịnh
ngay lập tức cướp lời của tôi và hỏi vấn đề cô ta đang quan tâm nhất
bây giờ.
“Ha ha, tôi là
người mổ heo, vừa mới được một con, đang chuẩn bị đi đến con sông để
rửa tay, đúng lúc mọi người đến và nhìn thấy như vya65. Thật ngại quá,
không làm cho các cô sợ chứ?”. Không ngờ bên ngoài cục mịch thơ lớ như
vậy, nói chuyện thì rất khách khí, nhẹ nhàng. “Chúng tôi là sinh
viên của trường nằm phía sau ngọn núi này. Nghe nói ở đây có người cho
thuê nhà, là hai căn nhà này của anh muốn cho thuê sao?” “Ờ hóa ra là vậy,
tôi tưởng các cô sáng sớm như vậy đến đây để làm gì chứ!”. Tay của anh
ta chỉ về hướng bắc: “Các cô nhìn trước mắt có một rừng tre, đằng sau
đấy có một căn nhà hai tầng, là nhà của thím Đoạn người muốn cho thuê
đấy. Mấy ngày trước thím còn nhở tôi đi tìm người thuê nhà hộ, lúc này
thím ý chắc có nhà đấy, các cô đi hỏi xem”.
Chúng tôi cảm ơn
người đàn ông ấy xong, lại thuận theo con đường nhỏ đi qua khu rừng
tre, quả nhiên trước mặt hiện một căn nhà hai tầng. Nhìn thì trông có
vẻ như còn mới, kiểu dáng của căn nhà cũng rất khác lạ, ở trên con sông
nhỏ trước cửa có một chiếc cầu làm bằng đá. Ba chúng tôi nhìn nhau, đều
cười rằng căn nhà đang ở trước mặt chúng tôi đây so với hai căn nhà của
anh mổ heo kia ở thì thực sự tốt hơn nhiều.
Khi nghe thấy
tiếng gõ cửa, ra mở cửa cho chúng tôi là thím Đoạn. Do biết được trước
họ của thím, nên ngay khi mở cửa chúng tôi gọi tên thím không ngớt.
Thím Đoạn là người hiền lành, chất phác và rất thân thiện, sau khi hỏi
rõ ý của bọn tôi đến đây thì sắc mặt của thím lộ ra vẻ lo lắng nhưng
liền ngay sau đó thím tỏ ra vui vẻ hơn và mời chúng tôi vào trong
nhà.
Tuy các đường nét
trong nhà được thiết kế xây hơi thô nhưng chúng tôi cảm thấy rất dễ
chịu vì nhà cửa sáng sủa, ngăn nắp, mọi thứ đều trông rất gọn gàng.
Thím Đoạn đưa chúng tôi đi tham quan khắp căn nhà một vòng, tầng dưới
gồm: phòng khách, bếp, phòng vệ sinh và kho chứa đồ; tầng hai thì có ba
phòng, phòng này cũng rất sáng sủa, rộng rãi. Ngoài ra ở tầng hai còn
có sân chơi.
“Căn nhà này nhẽ
ra tôi dự định cho những cậu học sinh nam thuê, nhưng khi nhìn thấy các
cháu vừa nho nhỏ, vừa lễ phép, cho những cậu sinh viên nam thuê thì lại
sợ họ nghịch ngợm kob bảo vệ của công, cho nên tôi thà cho các cháu
thuê còn tốt hơn!” Triệu Lệ hỏi: “Thế
bà định cho chúng cháu thuê buồng nào ạ?” “Cả căn nhà
này” “Chúng cháu vẫn
chỉ là sinh viên, thím Đoạn, chúng cháu sợ rằng không thể thuê nổi cả
căn nhà này được. Chúng cháu ba người thuê một buồng ngủ là được rồi
ạ!”. Tôi tiếp lời của thím Đoạn. “Vâng ạ! Vâng ạ!”.
Hai người họ cùng hùa theo. “Nhưng bà không
muốn quá nhiều người sống ở đây, bà rất vừa lòng để cho các cháu ở đây,
còn tiền nhà thì tùy các cháu, muốn đưa bao nhiêu thì đưa. Vì bà cũng
có ý định tìm người giúp bà trông coi căn nhà này, để trong nhà có chút
hơi người, không bị trống vắng, bà cũng không muốn để căn nhà thành nhà
hoang một cách phí phạm”. “Thế bà không ở
đây sao?” Lưu Tịnh rất tò mò hỏi. Đột nhiên sắc mặt
của thím Đoạn dần dần tối sầm lại, rất lâu sau mới nói tiếp được “Chồng
bà mất mấy năm trước, căn nhà này mới xây từ năm ngoái nhẻ ra định để
lại cho con trai út của bà cưới vợ về đây ở. Nhưng không may nửa năm
trước con trai bà cùng vợ chưa cưới nó đang trên đường đi lấy giấy
chứng hôn, thì bị tai nạn xe, đụng phải xe tải đi trước mặt, thế là con
bà và vợ chưa cưới của nó đã…” Nói đến đây thím Đoạn nấc nghẹn ngào
không thốt nổi lời nào. Mẹ già mất con trẻ
là sự bất hạnh lớn nhất đời người. Mấy người chúng tôi đều im lặng,
không lên tiếng vì không biết nên khuyên và an ủi thím thế nào mới
tốt. “Bà bây giờ chỉ
còn một mình thôi sao?” Tôi khẽ tiếng hỏi thím. “Bà còn con trai
lớn đang làm việc ở thành phố, nửa năm trước cũng muốn đón bà lên đấy
sống cùng. Nhưng bà cũng không nỡ lòng nào bỏ đi, bỏ nơi bà đã sống gần
hết quãng đời này cho nên bà vẫn sống một mình ở đây. Mấy ngày trước
con trai cả của bà lại nhất quyết bắt bà lên đấy sống cùng bọn chúng,
bà cũng không thể từ chối mãi được, thế nên đồng ý lên thành phố. Đồ
của bà thì chuyển lên trước rồi, chỉ còn đợi tìm được người thuê nhà
thì bà cũng dọn đi luôn thôi”.
Chúng tôi ba đứa
lại nhìn nhau, cảm thấy thực sự phấn khởi, vì vừa vặn tầng hai có ba
phòng ngủ, mỗi đứa một phòng. Lại còn nghĩ đến việc không mất nhiều
tiền nhưng lại được ở ngay trong căn biệt thự, còn gì tốt hơn nữa. Ngay
lúc sau chúng tôi liền ký hợp đồng với thím Đoạn, vì dù gì cách trường
học cũng không xa lắm, đồ vật cần mang theo lại không nhiều. Vào chiều
hôm đó ba chúng tôi đã dọn dẹp xong đồ đạc đến đây ở.
Con trai cả của
thím Đoạn chiều hôm đó cũng lái xe xuống đón thím lên thành phố, trước
khi đi thím Đoạn có dặn dò chúng tôi: “Người hàng xóm đối diện với nhà
ta tên là Trương Chí, hai vợ chống làm nghề mổ lợn bán lợn, là người
rất thật thà, chất phác, con người lại rất nhiệt tình, có chuyện gì thì
các cháu cứ đến tìm anh ta giúp cho”. Sau khi thím Đoạn giao cho chúng
tôi chìa khóa, bà lại lần nữa dặn dò chúng tôi. Tiễn bà lên xe xong,
không yên tâm nên bà lại gọi chúng tôi qua cầu, xuống xe và căn dặn
tiếp chúng tôi thận trọng, nhắc nhở thêm nhiều việc khác. “Các cháu nhớ
phải đi ngủ sớm, mà nhớ phải đóng chặt các cửa trước khi đi ngủ, nhớ
chưa?” Chúng tôi đều biết rồi, nhưng lại bắt chúng tôi nhắc lại lần nữa
những điều bà đã dặn. Hì… hì… lần này thì chúng tôi thực sự nếm được
mùi thế nào gọi là “người già lẩm cẩm”. Tuy là thế nhưng chúng tôi vẫn
phải nhắc lại toàn bộ một lần nữa lời bà nói thì bà mới yên tâm lên xe
để đi.
Tiễn thím Đoạn đi
khỏi, mấy chúng tôi sắp xếp lại toàn bộ căn nhà. Thím Đoạn là con người
thật tốt, những đồ dùng trong gia đình hầu hết đầy đủ, chẳng cần chúng
tôi phải mua thêm gì nữa. Ba đứa chúng tôi quay trở lại trường để thu
dọn lại một số đồ lặt vặt còn sót ở ký túc, cùng về ăn tối ở nhà ăn cho
tiện. Rất nhiều bạn học của chúng tôi đều biết chúng tôi thuê được căn
nhà tốt thế này, bọn họ ai nấy đều rất ngưỡng mộ, bảo chúng tôi sao mà
may mắn thế. Chúng tôi cũng quyết định từ giờ về sau không ăn cơm tối ở
nhà ăn nữa mà nấu cơm ở nhà. Thu dọn xong đồ ở
ký túc xá thì cũng đã 8h hơn rồi, cả ngày hôm nay thời gian trôi đi
thật nhanh, chúng tôi cũng vất vả cả ngày trời nên chỉ muốn có thể được
dậy muộn. Đi ra khỏi cổng sau trường được một đoạn không xa thì trời
cũng sập tối, đèn đường không có, nhưng cũng may tối nay trăng sáng,
nhiều sao nên cũng đủ nhìn thấy rõ ràng con đường trước mặt.
Triệu Lệ như sáng
tỏ một việc gì đó cất giọng kêu: “Ngày mai chúng ta phải mua mấy cái
đèn pin vì đường ở đây tối quá lại không có đèn đường”. Vừa nói dứt lời,
đám cỏ xung quanh bỗng xuất hiện, đốm ánh sáng trắng bay lên làm thắp
sáng lên màu xanh của cỏ. Lúc ẩn lúc hiện bay xung quanh chúng
tôi.
Tôi cười, nói
“Triệu Lệ cậu nhìn xem, cậu vừa chê đường tối qua thì có ngay ánh sáng
rồi nhớ”. Từ nhỏ tôi ở miền Nam khi lớn lên tôi lại ra miền Bắc học Đại
học đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đom đóm, tôi rất thích những
con đom đóm này, tôi thường ngồi như mất hồn xem nó cả buổi mà không
chán.
Chúng tôi cũng
thấy mờ mờ ảo ảo đồi cỏ trước mặt. Buổi đêm của đồi cỏ làm cho người ta
cảm thấy huyền bí vì cảnh đêm đen phủ kín thêm vào đó những đốm sáng
lập lòe, lúc ẩn lúc hiện của con đom đóm. Vòng hết ngọn đồi
này, chúng tôi lại nhìn thấy lấp lóe chút ánh sáng từ hai căn nhà nhỏ
củ đôi vợ chống Trương Chí rọi ra. Trước cửa nhà, Trương Chí đang cùng
vợ mình ra ra vào vào bận thu dọn đồ đạc. Vợ chồng họ thật là cần mẫn,
chăm chỉ, làm việc từ sáng sớm cho đến tận bây giờ. Đợi đến lúc chúng
tôi lại gần, Trương Chí cũng nhìn thấy chúng tôi anh liền nở nụ cười
chào hỏi: “Các cô hôm nay dọn đến đây ở chưa?” “Vâng, bọn em dọn
qua xong rồi. Anh Trương này, từ nay về sau chúng ta là hàng xóm với
nhau rồi, anh cũng không được cầm dao xuất hiện đột ngột đâu đấy!”. Xem
ra Lưu Tịnh có ấn tượng quá sâu đậm về con dao của anh Trương. Vợ của anh Trương
Chí nghe thấy cuộc trò chuyện của anh em cũng tham gia góp vui: “Hà…
ha… Đại Chí là con người thô lỗ hay quên thế đấy mọi người đừng để ý,
lần sau mọi người mà muốn ăn thịt thì cứ đến đây, cứ tha hồ mà lấy, bảo
đảm thịt tươi”. “Vâng ạ! Vâng ạ!”.
“Các em nếu có thì giờ thì ghế qua đây ngồi chơi!”. Trương Chí cũng nói
theo.
Cũng hợp ý với
chúng tôi vì chúng tôi cũng định nấu cơm ở nhà thế nên có người hàng
xóm bán thịt nhiệt tình này cũng thật tiện. Chúng tôi vội vảng cám ơn.
“Vâng cám ơn, từ giờ về sau còn làm phiền anh chị nhiều, thôi hai người
làm việc đi ạ, bọn em cũng phải về rồi”. Chào tạm biệt hai
người đó xong, chúng tôi nhanh chóng về đến trước cửa. Không biết làm
sao mà càng về đến gần nhà thì chúng tôi càng cảm thấy mệt mỏi, thậm
chí ngay cả sức lực để cầm chìa khóa mở cửa cũng không còn, xem ra ngày
mai nhất quyết phải mua đèn pin vì ánh sáng không đủ để nhìn thấy gì mà
mở cửa. Cùng lúc chúng tôi tìm chìa khóa đột nhiên phát hiện trên cửa
dán một tờ giấy trắng. Đêm hôm, tối om như mực thế này trên cửa ra vào
lại dán tờ giấy trắng thực sự rất dễ nhận ra. Chúng tôi được ánh sáng
lờ mờ của ánh trăng cố đọc những nét chữ trên đó, chỉ thấy được viết
kín cả tờ giấy là hàn ký tự màu đỏ sẫm, cũng không biết nó mang ý nghĩ
gì. Chúng tôi chỉ hiểu được hàng chữ cuối cùng dúng bút lông viết và
cũng là những màu đỏ sẫm đó: “Gấp gấp như quân lệnh”. Lưu Tịnh cảm thấy
nghi hoặc: Đây là gì vậy? Đây là lá bùa và ở trên viết những câu thần
chú. Ờ, xem ra Triệu Lệ đúng là kiến thức phong phú, gì cũng
hiểu. “Bà chủ nhà tại
sao lại dán cái này trước cửa chứ?” Tôi một mặt vừa mở cửa mặt khác tự
nhủ.
Sau khi vào nhà,
Lưu Tịnh khóa chặt cửa lại, chúng tôi lại tiếp tục bàn luận về những
câu thần chú đó: “Có lẽ con trai út của bà chủ nhà chết vì tai nạn bất
ngờ thế nên chủ nhà cho rằng căn nhà này không tốt lắm chăng?” “Thế thì chúng ta
thuê lại căn nhà này cũng là điều không tốt à? Thảo nào chủ nhà lại tốt
thế, không cần nhiều tiền thuê”. “Đó chỉ là tai nạn
ngoài ý muốn. Thím Đoạn cũng sống trong căn nhà này bao nhiêu năm, còn
lâu hơn chúng ta, các cậu thấy đấy thím Đoạn có sao đâu”. “Đúng thế, những
người già ở nông thôn thường hay mê tín những việc này. Chúng ta không
phải nghi ngờ nữa, hôm nay cũng mệt rồi, mọi người mau đi tắm đi ngủ
thôi”.
Phòng vệ sinh ở
tầng một rất rộng. Thím Đoạn vì chuẩn bị nhà cho con út lấy vợ nên mọi
thứ trong nhà đều rất đầy đủ, không thiếu thứ gì, mệt nhọc cả ngày nên
khi làn nước nóng chảy xuống từ đầu tới chân, bốn bề đều bốc khói nghi
ngút thì cảm giác lúc đó thật thoải mái. Trước bồn rửa mặt
có đặt một chiếc gương rất to, tôi nhìn vào trong gương để lau sạch
nước trên người, bỗng nhiên tôi phát hiện ra cửa sổ đằng sau lưng mình
có hình ảnh của con người. Cửa sổ được làm bằng kính thùy tinh mờ, mà
vị trí lại rất cao, khi bước vào phòng tắm thì chẳng ai để ý đến nơi
đó. Vì là kính mờ nên bóng của người đó tôi thực sự nhìn không rõ gương
mặt, dáng dấp, chỉ là do có chút ánh sáng của phòng tắm nên tôi mới
thấy khuôn mặt của người phụ nữ này một cách mờ ảo với mái tóc
dài.
Vì cửa quá bé nên
cũng chỉ nhìn thấy từ ngực đổ lên. Mà cửa sổ lại ở vị trí quá cao, nên
nhìn dáng của cô gái đo không giông như đang trèo lên dòm ngó, chỉ là
đặt sát mắt cửa kính để nhìn vào trong, đứng sừng sững tại đó rất lâu.
Lần này tôi cảm thấy thực sự rợn tóc gáy, rất muốn kêu lên thật to
nhưng mở được mồm ra thì lại không phát ra nổi âm thanh. Rất muốn chạy
nhưng chân lại không nghe theo lệnh, chỉ đứng im một chỗ không nhúc
nhích động đậy nổi. Tôi chỉ còn biết nhìn chằm chằm vào người đàn bà
đứng ở đó, mắt không hề chớp. Tôi cảm thấy toàn thân bất động, giọt
nước nóng trên người đều biến thành những giọt nước lạnh chết người
chảy suốt dọc ngực và sống lưng, khi nước chảy hết trên người tôi thì
những giọt mồ hôi lạnh lại toát ra những nốt mề đay. Người đàn bà này
rốt cuộc là ai? Hoặc chỉ là một đồ vật gì đó do tôi quá hoảng sợ? Đầu
óc tôi giờ đây trống rỗng, không còn biết gì nữa, chỉ biết chăm chú
không rời mắt khỏi hình bóng đó và hình bóng đó đang cười với
tôi.
Duỳnh duỳnh! Cửa
kính phòng tắm bị đập mạnh một hồi lạu “Triệu Dục Tịnh! Cậu đang làm gì
đấy? Tắm xong chưa? Cậu không sao chứ?” là tiếng nói của Triệu
Lệ.
Tôi cũng rất muốn
gào lên thật to nhưng không biết sao lại không lên tiếng. Hình bóng đó
hình như cũng nghe tiếng động, dần dần biến mất, nhưng cọ ta không phải
đi từ từ xuống dưới mà lại bay từ từ về phía sau dần dần mất dần trong
bóng đêm. Tôi vẫn đứng đó nhìn không chớp mắt vào cái cửa sổ kính
đó.
Cửa bị đẩy ra, Lưu
Tịnh và Triệu Lệ một lúc cùng xông vào, nhìn thấy tôi đang chăm chú soi
gương. Bọn họ đều than vãn một hồi. “Bọn mình đều biết
người cậu đẹp, nhưng cậu cũng không cần thiết phải tự ngượng mộ đến mức
này chứ? Soi gương gì mà lâu thế, cốc cửa mãi mà cũng không trả lời, cứ
tưởng là cậu ở trong này xảy ra chuyện gì rồi! Sao cậu lại hay đề mọi
người phải lo lắng như thế?” Tôi vừa mới hoàn
hồn lại nhìn thấy bọn họ giống như gặp được người thân vậy, tôi nhịn
không được liền chạy đến trước mắt Triệu Lệ vừa kêu vừa khóc. “Không phải chứ?
Bọn mình đâu có trách móc gì cậu đến nỗi cảm thấy tủi thân như thế chứ?
Bọn mình chỉ đùa thôi mà”. Triệu Lệ vuốt máu tóc còn ướt sũng của
tôi. “Mình vừa…
vừa…!” “Bọn mình sai rồi,
không phải là đang tự ngưỡng mộ chính mình, chỉ là tắm hơi lâu một chút
thôi, đừng khóc nữa!” “Mình vừa thấy…
thấy… ma xong!” Nói xong tôi lại càng ôm chặt Triệu Lệ hơn, toàn thân
run rẩy. Một lúc, bọn họ
chẳng ái nói lời nào. Lưu Tịnh đột nhiên cười phá lên: “Cậu không phải
là đang soi gương sao?” Dục Tịnh từ lúc nào lại trở nên khiếm tốn thế
nhỉ? Ha… ha…! Nhìn thấy mọi
người cười như vậy làm sự căng thẳng của tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn
nhiều, tiếp đó tôi liền nói chuyện mà tôi vừa gặp phải cho các bạn
nghe.
Lưu Tịnh không cho
là như vậy: “Khà khà, sáng sớm hôm nay cậu đã làm cho bọn mình một phen
rồi, cậu vẫn còn muốn bọn mình không tắm rửa gì đã phải đi ngủ à? Cậu
không dọa được bọn mình đâu, mình trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ
ma thôi!”
Triệu Lệ cũng cười
cho qua. Cho dù tôi có nói gì đi nữa thì bọn họ cũng chẳng ai tin lời
tôi. Chẳng còn cách nào khác, bước ra khỏi phòng tắm tôi chỉ căn dặn
khéo Lưu Tịnh: “Cậu cẩn thận đấy, nhớ để ý chỗ cửa sổ nhỏ ở trên kia
kìa, nếu có điều gì thì nhớ phải gọi bọn mình ngay!”. Triệu Lệ chỉ muốn
quay lại phòng ngủ, nhưng có nói gì đi nữa thì tôi cũng không muốn cậu
ấy đi, chỉ đứng trước cửa phòng tắm để khi nào chỉ cần Lưu Tịnh hô lên
một tiếng thì chúng tôi có thể xông vào cứu cô ấy ra, người đông thì
cũng đỡ sợ hơn mà.
Không lâu sau, Lưu
Tịnh cũng tắm rửa xong bước ra ngoài, nhìn thấy chúng tôi đang đứng
sừng sững ở phía ngoài đã làm cho cô ấy giật mình: “Hai cậu làm gì ở
đây thế? Từ lúc nào lại có sở thích quái đản thế nhìn trộm người khác
tắm à?” Triệu Lệ vừa cười
vừa nói: “Đấy cậu xem, cậu ấy vẫn bình thường đấy thôi, có sao đâu?
Thôi đừng đùa nữa, hôm nay chúng mình cũng ngấm mệt rồi, nghỉ ngơi sớm
đi”.
Tôi vội vàng hỏi
Lưu Tịnh, “Thế cậu có nhìn thấy bóng người ở phía cửa sổ đó không?”,
“Nhìn rồi nhưng mà chẳng thấy có gì cả! Thật khâm phục cậu đấy tận bây
giờ vẫn còn sức để đùa được, sáng thì dậy sớm, tối lại không ngủ sớm
nữa! Thôi mình chẳng thể chơi cùng cậu được nữa đâu, mình buồn ngủ quá
rồi, thôi hai cậu cứ từ từ mà chơi vậy!” Đáng lẽ muốn Lưu
Tịnh cùng mình để chở cho Triệu Lệ tắm xong thì cùng lên lầu một thể,
nhưng nghĩ là vậy lời lại chẳng thốt ra nổi, bọn họ không tin những gì
tôi vừa nói nữa chứ nên cũng đành im hơi lặng tiếng vậy. Tôi cùng Lưu Tịnh
đi lên lầu, đến trước cửa phòng tôi,Lưu Tịnh vỗ mông tôi phát: “Em à,
hưởng thụ cuộc sống tự do đi, mỗi người một phòng đấy, ngày mai có sức
chị lại chơi cùng em nhớ, ngủ ngon!”. Nói xong vừa đi vửa ngáp trở về
phòng.
Vào trong phòng
mình, trong đầu tôi lại hiện lên cảnh ở trong nhà tắm, chẵng nhẽ là
mình nhìn nhầm? Cũng có thể do hôm nay quá mệt chăng? Nhưng tôi vẫn
quyết định ngày mai ra sân sau chơi nên nhìn thẳng xuống dưới là cửa ra
vào. Đứng ra sân chơi có thể nhìn thấy toàn cảnh của đồi cỏ. Lúc đầu
cũng vì lý do phong cảnh đẹp này mà tôi đã chọn căn phòng này. Buổi tối
ở đây thực sự khiến người ta rùng mình khi nhìn thấy cảnh cả ngọn núi
bị màn đêm che phủ bởi một màu đen tuyền. Tôi vẫn còn cảm thấy sờ sợ
trong lòng, không dám nhìn lên quá lâu ra ngoài như vậy, kéo rèm cửa
thật nhanh rồi chạy một mạch lên giường. Ngày hôm nay quả rất mệt mỏi
tôi cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.
Đột nhiên chợt tôi
thức giấc, nghe tiếng bước chân ngoài kia càng ngày càng gần. Mỗi lúc
một to dần, đến trước cửa phòng tôi thì dừng hẳn lại. Tôi lại bắt đầu
thấy căng thẳng, mắt nhìn cánh cửa ra vào không chớp. Cuối cùng, tiếng
gõ cửa cũng vang lên, tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, vừa run vừa hỏi:
“Ai đấy?” “Là mình, cậu ngủ
chưa?” Hóa ra là Triệu Lệ, tôi cũng quên mất rằng vẫn còn cô ấy đang
tắm dở, chỉ tự mình dọa mình. “Mình ngủ rồi,
không sao đâu! Có gì mai nói tiếp, ngủ ngon!” “Không sao thì
tốt, mình cũng đi nghỉ đây, chúc cậu ngủ ngon!” Vừa nói dứt lời, tiếng
bước chân lại vang lên và mất dần khi cô ấy trở về phòng đối
diện. Mắt vẫn còn chưa
mở được hết thì ánh sáng chói lọi từ bên ngoài vào làm tôi không muốn
dậy cũng phải dậy. Ồ! Cảnh sáng ban mai thật đẹp, ánh sáng chiếu rọi
khắp căn phòng. Thích thật khi ngủ đến lúc mặt trời lên tận đỉnh núi.
Vươn vai đứng dậy, dần dần bò ra đến cửa sổ để kéo rèm lên, thời tiết
hôm nay thật đẹp lại được nhìn thấy cảnh sc81 ánh sáng bao phủ toàn bộ
khu đồi cỏ này. Tôi mở cửa bước ra ngoài sân trời, làm vài động tác hít
thở, rừng tre xanh biếc trước mắt có những chú chim lạ kéo đến bay lượn
khắp rừng, dòng sông nhỏ dưới cây cầu đá trôi chảy một cách êm ả, phát
ra những tiếng roch1 rách thật vui tai. Đây đúng là một ngày chủ nhật
tuyệt đẹp. Nhìn cảnh tưởng
tuyệt đẹp như vậy đột nhiên tôi nhớ ra một việc. Mặt xong xuôi quần áo
để nhanh chóng chạy xuống dưới nhà. Triệu Lệ và Lưu Tịnh đang giặt quần
áo dưới nhà, sao hôm nay hai cậu ý lại không ngủ nướng nhỉ! “Tối qua ngủ ngon
chứ?” Bọn họ đều nhìn tôi cười nói. “Ừ, ngủ ngon thật.
Sao các cậu hôm nay lại dậy sớm thế?” “Hôm qua quên
không kéo rèm cửa nên sáng nay bị ánh sáng chói vào mặt nên không thể
ngủ tiếp được nữa! Ngoài kia lại còn tiếng gà gáy, sống ở nơi như thế
này thích thật, như quay lại cảnh cuộc sống làng quê”. “À đúng rồi, cửa
phòng cậu đừng có đóng vào đấy, tí nữa bọn mình giặt xong đồ còn phải
ra sân phơi quần áo nữa.” “Ừ có khóa đâu,
các cậu cứ phơi đi”. Tôi vội vàng rửa mặt mũi vì sợ không kịp để ra
ngoài đi vòng quanh căn nhà để có thể giải được câu hỏi trong lòng. Để
xem bóng người đàn bà ấy rốt cuộc là? Phong cách nhà
được xây theo kiểu vùng An Huy miền Nam Trung Quốc, đằng sau tòa nhà
này là bức tường dày kiên cố. Khi tôi vòng ra được phía sau tòa nhà thì
bất chợt phát hiện ra đằng sau nơi này vốn chẳng có gì, không cây cũng
chẳng có tre, bức tường trơn nhẳn, còn cử sổ phòng tắm thì lại ở tít
trên cao, lên cao nữa là cửa sổ phòng ngủ Lưu Tịnh. Ngoài thạch sùng có
thể trèo lên được? Vậy chuyện của ngày hôm qua nếu như không phải ma
thì là cái gì? Tôi lại bắt đầu thấy rợn tóc gáy.