Wellcome
Đêm thứ 5
Ác quỷ đường sắt
Tuần
này Trương Khiết sống cuộc sống không có gì đặc biệt so với trước, chỉ
là sự khô khốc và có quy luật.
Hà Tiểu Đình ốm,
mấy hôm nay người không được thoải mái cho lắm. Có một tối mơ về Vương
Thổ. Sau cơn mơ thấy toàn thân chẳng còn sức lực và cũng chẳng biết đã
đang và sẽ có chuyện gì xảy ra.
Cuối tuần lại đến,
Thạch Nham ăn tối xong rồi chạy xuống phòng Trương Khiết ở tầng bốn từ
rất sớm. Họ vừa đợi hai người bạn gái vừa nói chuyện trên trời dưới
biển. Thói quen tụ tập vào những ngày cuối tuần đã trở thành sự gửi gắm
tinh thần của họ. Sự căng thẳng trong tuần đã làm tinh thần của mổi
người căng ra như sợi dây đàn. Cuối tuần họ được thư giãn, đợi chờ một
niềm vui nào đó, là từng hồi co rúm run hay là tóc dựng đứng lên vì sợ
hãi.
Nói chuyện lung
tung một lúc kim đồng hồ đã chỉ đến chín giờ, Trương Khiết không còn đù
kiên trì để chờ đợi được nữa rồi: “Hai bọn họ sao vẫn chưa đến nhỉ? Con
gái vẫn cứ chậm như rùa vậy đấy”.
“Hà Tiểu Đình đã
nói nhất định hôm nay phải để cô ấy kể chuyện, vì vậy chúng ta đã không
có sự chuẩn bị, nếu cô ấy không đến chắc ngồi đợi ở đây vô ích
quá?”
Họ đang suy nghĩ
thì nghe thấy tiếng chuông cửa “Keng, keng, keng”.
Thạch Nham vui
mừng “Cuối cùng thì cũng đến rồi”, anh vội đứng dậy ra mở cửa.
Cửa mở, không thấy
có ai, Thạch Nham ngó trái ngó phải chỉ thấy ngọn đèn le lói bị gió
thổi đung đưa chiếu rọi vào dãy hành lang tối om.
Trương Khiết cũng
bước tới đứng bên cạnh hỏi “Ai đấy?”
Thạch Nham ngạc
nhiên vô cùng, nói “Cậu cũng nghe thấy mà! Tôi lại cứ nghĩ mình nghe
lầm”.
“Đương nhiên là
nghe thấy, là ai vậy?”
“Không có ai, chắc
là gió thổi đấy”.
Hai người ủ rũ
quay lại phòng, định ngồi xuống để kêu ca phàn nàn, bỗng “Reng reng
reng”, tiếng chuông cửa lại vang lên.
Thạch Nham nhìn
Trương Khiết “Lần này anh cũng nghe thấy rồi đúng không?”
“Ừ, nghe thấy
rồi”.
“Tiếng chuông từ
cửa phòng mình phải không?”
“Thì tầng bốn có
một mình tôi ở, mọi người đều đã chuyển đi rồi, nếu không phải nhà tôi
thì nhà ai nữa?”
Cả hai cùng đi ra
mở cửa.
Vẫn không thấy một
bóng người.
Cả hai tròn mắt
nhìn nhau và bất giác có một nỗi sợ hĩa vô hình hiện lên trong mắt mỗi
người.
Khi hai người đóng
cửa đi vào thì có tiếng bước chân đâu đó từ đằng xa vọng tới. Âm thanh
đó càng ngày càng to dần và tiếng “leng keng” dội vào không gian im
ắng.
Cả hai đều không
biết âm thanh này sẽ mang đến điều gì. Họ ngạc nhiên sững sờ nhìn vào
khoảng không tối mịt.
Một cái bóng với
những bước chân dài ngắn in dài trên tường.
Cái bóng nhỏ bé
của Hà Tiểu Đình hiện ra. Cô nhìn hai người thấy hơi ngại, nhẹ nhàng
bước tới “Xin lỗi để các anh đợi lâu, cuối tuần em phải làm thêm giờ,
bận quá đi mất”.
Hai anh chàng ngẩn
ngơ bước vào phòng cùng với Hà Tiểu Đình, những việc vừa xảy ra không
có lời giải thích. Hà Tiểu Đình uống một cốc nước, không thấy Triệu Dục
Tịnh đâu cả, cô liền buông lời phàn nàn “Dục Tịnh không biết có chuyện
gì, đã hẹn từ tuần trước rồi mà, ai lại thất hứa vậy?”
“Hình như tuần này
chưa gặp cô ấy hay sao ý?”
Thạch Nham chớp
mắt nghĩ “Thôi không đợi cô ấy nữa, muộn rồi, ba người chúng ta bắt đầu
thôi”.
“Đành phải thế
thôi”.
Chuẩn bị xong, Hà
Tiểu Đình bắt đầu kể câu chuyện của cô.
Nơi tôi làm việc
tương đối xa, mỗi ngày đi làm đều phải ngồi tàu điện ngầm, đây thực sự
là phương tiện tương đối thuận tiện, cũng mang lại cho tôi những điều
không ngờ tới. Ví như thời gian gần đây luôn xuất hiện cuâ chuyện “ma
giết người”, nghe nói con ma này xuất quỷ nhập thần, giết người không
chớp mắt.
Sáng, khoảng 8 giờ
30, tàu điện ngầm là nới trước kia người rất đông đúc, ấy vậy mà nay
chỉ lưa thua vài mống người cùng với một luồng khí lạnh thổi qua. Lúc
này trong toa tàu một bầu không khí trầm lắng pha một chút rùng rợn làm
khách trên tàu đều phải phòng bị tâm lý an toàn cho chính mình. Thực ra
là không còn cách nào khác, vẫn biết ở đây đã xảy ra một số án mạng
nhưng cũng chỉ vì bất đắt dĩ mà phải đi tàu chứ ai dám đùa với sinh
mạng của mình đâu.
Một ngày tôi nhận
được sự ủy thác của Tổng biên tập là phải đến khu tàu điện ngầm để tìm
hiểu về vụ án ma giết người.
Tôi quanh quanh
trong ga với hy vọng có thể tìm được một chút manh mối gì đó về vụ án
này, cả ngày cứ đi đi lại lại đến thuộc lòng cả nhà ga nhưng cũng chẳng
có một chút tin tức gì. Nghĩ cho cùng, đến cảnh sát ra tay điều tra vụ
này mà chẳng thu được kết quả gì huống hồ một đứa con gái nhỏ bé như
tôi thì có thể giải quyết được vấn đề gì. Không biết ai báo cáo mà Tổng
biên tập lại tín nhiệm giao cho tôi đi thị sát việc này. Hèn chi mấy
hôm trước vừa bước vào tòa soạn thấy mọi người nhìn tôi với vẻ mặt khác
thường.
Tôi lượn ở nhà ga
mấy ngày mà vẫn chưa tìm ra được một chút manh mối nào, phỏng vấn nhiều
người đi tàu nhưng mọi người đều chỉ nghe đồn vậy thôi, không hề tận
mắt chứng kiến.
Một thời gian sau
khách đi tàu ngày một đông hơn, có thể là việc con ma giết người xảy ra
đã lâu nên mọi người cũng coi nhẹ, không còn cảnh giác như trước
nữa.
Tối, tại phòng chờ
của ga vẫn còn những vị khách tất bật đi lại, tôi cũng đã thấm mệt, cả
người mỏi rã rời, tôi tìm chiếc ghế kê sát tường đặt lưng xuống. Ánh
mắt của tôi bỗng hướng sự chú ý vào một dáng người nhỏ bé ở đằng
xa.
Cô bé đứng một
mình lạnh lẽo ở đó với gương mặt ướt nước mắt.
“Sao vậy, cô bạn
nhỏ? Lạc mẹ hả?” Tôi tiến lại gần cô bé.
“Cô là ai?” Cô bé
không hề sợ người lạ mặt, giọng cô đanh lên.
“Cô là phòng viên,
cháu cứ gọi cô là Tiểu Hà cũng được”. Cô bé bụ bẫm trông rất đáng
yêu.
“Cháu tên là Tiểu
Lâm, cô là phóng viên, phóng viên đến đây chắc chắn là tìm thông tin
của các vụ án ma giết người rồi đúng không?” Cô bé tự giới thiệu về
mình và nhìn vào chiếc máy ảnh trước ngực tôi rồi hỏi.
“Cháu biết việc ma
giết người hả?” Tôi có chút ngạc nhiên, cô bé khá thông minh.
“Đương nhiên là
cháu biết” Tiểu Lâm nhìn tôi với bộ dạng rất nghiêm túc.
“Thật à!”, tôi có
chút nghi ngờ, dù cho có nhiều manh mối đến mấy nhưng cũng không dễ mà
điều tra ra được. Quan sát kỹ Tiểu Lâm, tôi ngập ngừng dò hỏi “Thế cháu
có thể nói cho có biết việc ma giết người được không?”
“Cháu đói rồi, cô
phải mời cháu ăn KFC trước đã”, vừa dứt lời tôi nghe thấy bụng của Tiểu
Lâm kêu ục oạc.
Nhìn bộ dạng ăn
ùng ục của Tiểu Lâm ngon lành giải quyết cái đùi gà còn lại, tôi rất
ngạc nhiên vì một đứa bé như Tiểu Lâm mà có thể ăn nhiều đồ ăn như thế,
những hai suất liền. Điều làm tôi hơi bực mình là dù dúng cách nào để
moi chút thông tin về ba vụ án ma giết người cô bé điều chỉ ấp a ấp úng
không muốn trả lời.
Tôi lại càng cảm
thấy mình nực cười. Tôi như bị mất hồn vậy, đi tin lời của một đứa trẻ.
Tôi muốn làm ra vẻ cáu với nó nhưng thấy ánh mắt đáng thương ấy, ý nghĩ
đó lại tan biến, đứa trẻ này quả thực rất lanh lợi.
Ăn xong KFC, tôi
hỏi cô bé ở đâu để đưa về, nhưng con bé nhất quyết không nói, lại còn
mong tôi đừng về vội. Tôi cũng thấy hơi ngại, muộn như thế này mà cô bé
vẫn chưa muốn về nhà, không biết bố mẹ nó lo lắng đến mức nào
nhỉ?
Tôi kiên quyết đòi
đưa con bé về nhà, nhưng con bé nói trời tối rồi nó không nhớ
đường.
Không còn cách nào
khác với con bé, tôi quyết định đưa nó về nhà tôi, lúc này đã quá muộn
rồi, nếu muộn thêm tí nữa chắc đến tôi cũng không dám về nhà
nữa.
Tôi khi đó sống
với cô bạn đồng nghiệp tên là Tiểu Mai trong một khu biệt thự, khung
cảnh ở đây khá đẹp, cuộc sống cũng tương đối sung túc. Chỉ một tháng ở
đây cũng đủ cho tôi thấy ông chủ nhà là một người sống rất biết điều.
Người ông hơi gầy, mái tóc hoa râm, đeo một cặp kính. Từ những cử chỉ
lời nói hàng ngày của ông cũng biết được đây là một con người có tố
chất tốt.
Trong căn nhà còn
có một người khách trọ nữa tên là Tiểu Quyên. Tiểu Quyên là một cao thủ
viết văn trên mạng, tôi thực sự khâm phục cô. Cô là người sống nội tâm
nhưng điều này không hề ngăn cản tôi tiếp xúc với cô ấy. Qua tìm hiểu
tôi biết được Tiểu Quyên trước kia đã từng giúp một người viết văn. Sau
này người đó đã trở nên nổi tiếng. Quyển sách sau khi xuất bản người ấy
cũng được công chúng đánh giá cao. Qua một vài lần như vậy cô nghĩ mình
có thể trở nên nổi tiếng. Từ đó tự bỏ công sức viết tác phẩm của mình,
nhưng những bản thảo mà cô gửi đi thì luôn bặt vô âm tín. Tôi chỉ có
thể an ủi là số cô chưa gặp thời mà thôi.
Gần đây Tiểu Quyên
còn giúp cho một nhà văn sáng tác một bộ tiểu thuyết cho trường phải
tinh thần bất ổn, nhân vật chính là anh Đường, là một nam tử Hán tuấn
tú uy hùng. Nhưng vì thất tình nên mọi thứ đều suy sụp làm cho cái nhìn
cuộc sống của anh cũng bị sụp đổ và biến thành một kẻ phóng túng. Ấn
tượng sâu sắc khi xem bài viết này đó là khi cô nhắc đến sợi dây xương
bò của anh Đường, cô đã miêu tả sợi dây đó bằng đúng câu duy nhất là
“Sợi dây được làm từ xương một con bò đang còn sống!”
Không biết tại sao
tôi luôn cảm thấy sự miêu tả này có lẽ là một mặt khác trong tính cách
của cô, vì cô viết quá thật. Từ khi Tiểu Quyên sáng tác bộ tiểu thuyết
này tôi luôn có cảm giác cô thay đổi hoàn toàn, thường thích một mình
ra ngoài trong đêm khuya, đây chính là thời gian tốt nhất để sáng tác
ra bộ tác phẩm này. Cô thường về nhà vào sáng ngày hôm sau và ngủ cho
đến trưa mới thức dậy và viết tiếp. Tôi đã từng hỏi Tiểu Quyên về
chuyện này vì sợ điều này sẽ ảnh hưởng mọi mặt đến cô, không thể ngờ
được rằng cô trả lời tôi bằng một câu “Tôi đi thực tế cuộc
sống”.
Tôi về đến nhà,
vừa mở cửa thì thấy Tiểu Mai ngồi một bên sa lông xem tivi, bên kia là
ông chủ nhà đang ngồi uống trà, trong phòng không khí rất yên
bình.
“Muộn thế này mới
về hả? Ăn cơm chưa?” Tiểu Mai đứng dậy và xông ra khi thấy tôi mở cửa
bước vào. Bỗng nhìn thấy bé gái bên cạnh tôi, cô ngạc nhiên hỏi “A, cô
bé đáng yêu quá, chị lừa ở đâu về vậy?”
“Đừng có mà nói
lung tung, cái gì mà lừa ở đâu về!” Tôi đóng cửa lại không thèm để ý
đến Tiểu Mai, quay người lại định chào ông chủ nhà, bỗng thấy ánh mắt
ông đang nhìn Tiểu Lâm đầy vẻ kinh ngạc.
Tôi hơi ngạc nhiên
cúi đầu xuống nhìn Tiểu Lâm rồi lại quay sang nhìn chủ nhà, hai mắt ông
hiện lên một vẻ gì đó rất khác thường.
“Sao vậy?” Tiểu
Mai đang trêu chọc Tiểu Lâm, thấy Tiểu Lâm sợ hãi lùi về phía sau, ánh
mắt của ông chủ nhà vẫn cứ đắm đuối nhìn theo nhất cử nhất động của cô
bé.
Chủ nhà ý thức
được thái độ của mình liền thu cái nhìn ban nãy lại và quay đầu nhìn đi
nơi khác.
Tôi và Tiểu Mai
nhìn nhau đầy vẻ ngạc nhiên.
Bỗng chủ nhà đứng
bật dậy, con mắt cứ nhìn chằm chằm vào Tiểu Lâm, khuôn mặt đầy vẻ hoài
nghi và tiến sát đến chỗ chúng tôi. Tiểu Lâm sợ hãi khi thấy ông tiến
ngày càng gần đến nó, nó lùi về phía sau. Tôi cảm nhận được sự trốn
tránh của cô bé sau lưng tôi, Tiểu Mai chặn không cho chủ nhà tiến lại
gần hơn nữa.
Chủ nhà dừng lại,
ông nhìn xuống chân mình một cách nghi ngờ, rồi nhìn chúng tôi với vẻ
khó xử, cuối cùng quay người trở về phòng của ông.
Lạ thật, thấy dáng
điệu vội vàng của ông chủ nhà, cả hai chúng tôi đều cảm thấy không có
lời giải thích. Chúng tôi thu dọn phòng khách rồi lên gác, một lúc sau
nghe thấy tiếng cãi nhau của hai vợ chồng người chủ nhà…
Bên này tôi vừa
tắm cho Tiểu Lâm xong rồi bé con bé lên giường, tôi để Tiểu Lâm ngủ ở
giường Tiểu Quyên, đằng nào Tiểu Quyên thường không về nhà, mà có về
thì cũng chỉ ngủ một chút, Tiểu Lâm nhỏ người có thể nằm chung
được.
Trăng
lạnh…
Ông chủ nhà tỉnh
dậy sau cơn ác mộng, người ông đẫm mồ hôi. Ông tỉnh dậy thay bộ đồ ngủ
và thấy vợ vẫn bực mình ngồi lặng im trên ghế sô pha, ông biết lúc này
không nên động đến bà. Ông thở dài chán nản bước đến gần bà, sự ra đi
của đứa con trai đã đánh dấu sự sụp đổ trong cái gia đình này. Tối hôm
qua chỉ là ông có về muộn một chút mà bà đã la lối, tính khí của bà
càng ngày càng tồi tệ.
Mở cửa đi dọc hành
lang, lúc đi qua phòng tôi ông dừng lại và nhìn vào cánh cửa đóng chặt,
ông biết cô bé đó nhất định đang ở trong phòng, muốn giơ tay gõ cửa
nhưng lại dừng lại. Ông như đang sống trong sự đau khổ tột cùng, những
giọt mồ hôi lăn dài trên trán và chảy dọc xuống gò má, ông thở dốc. Có
thể là ông đang nghĩ tới đứa con trai đã mất của mình, thật thương thay
cho những người làm cha làm mẹ trên cõi đời này!
Tôi nhìn ra thấy
ông đang tự tát mình một cái, đứng không vững loạng choạng tay vịn vào
lan can, nhìn chăm chăm vào cánh cửa rồi quay người bước xuống lầu. Tôi
hé mở cửa đủ để nhìn thấy bóng dáng ông khuất dần.
Tôi nhẹ nhàng bước
ra khỏi phòng xem ông có động tĩnh gì không, thấy ông đang hít từng hơi
thuốc trên ghế sô pha, một lúc sau cả căn phòng mịt mù khỏi thuốc. Ông
đứng ngồi không yên, tâm trạng có gì bất an, sau đó trở về phòng
mình.
Lâu lau không có
động tĩnh gì, tôi giả vờ dậy đi tiểu tiện vào đêm và đi qua phòng ông
ấy, nghe thấy giọng hai ông bà nói gì đó với nhau, thì ra là vừa rồi
ông mơ thấy một cơn ác mộng, trong mơ thấy Tiểu Lâm chạy thục mạng về
phía trước, đằng sau là một người dàn ông rượt đuổi quyết liệt để truy
sát. Người đàn ông đó mặc một cái áo màu đỏ thấm như màu máu của Tiểu
Lâm. Xem ra thì ông vẫn không thể nào quên được đứa con đã mất của
mình.
Trời sáng, khi ánh
bình minh vừa rọi vào phòng, tôi mở mắt lơ mơ nhìn xung quanh. Tia nắng
hiền làng xuất hiện chiếu qua cửa sổ rọi vào người tôi, tôi đứng lên
vươn vai đầy sức sống.
Nhìn đồng hồ đoán
là Tiểu Mai và Tiểu Lâm giờ vẫn chưa dậy, tôi đi tất và nhẹ nhàng đi
xướng dưới bếp chuẩn bị bữa sáng.
Khi ăn sáng, Tiểu
Lâm cố tình nói to là mình muốn về nhà, chủ nhà nghe thấy nhưng không
nói gì, nhìn bộ dạng của ông đầy vẻ trầm tư.
Sau này khi Tiểu
Lâm rời khỏi đây, mọi người trở lại cuộc sống thường nhật của mình, ông
chủ nhà xem ra không được vui cho lắm, Tiểu Lâm đi rồi. Mấy ngày liền
ông đều thở ngắn than dài.
Chiều tối, tôi
lang thang một mình ở ga tàu điện, nhìn bức tường đá cẩm thạch tôi bất
giác nhớ đến Tiểu Lâm, bây giờ không biết nó như thế nào rồi, chắc là
đang ăn bánh KFC, nhớ đến bộ dạng ăn uống của nó tôi lại không nhịn
được cười. Tôi càng bực mình hơn khi Tiểu Lâm bỏ đi từ đó đến giờ không
hề gọi một cú điện thoại thông báo gì cả làm tôi và Tiểu Mai mấy hany
đều nhớ nó.
“Cái áo đỏ quá!”,
trước mắt là một cái bóng màu đỏ, tôi hơi ngạc nhiên. Lại là trí tưởng
tượng mẫn cảm về màu sắc của phái nữ bắt đầu xuất hiện, tôi muốn xem
rốt cuộc người đàn ông này nrn mà lại có thể mặc một cách lòe loẹt như
vậy.
Tôi lập tức giơ
máy ảnh lên, điều chỉnh tiêu cự, hy vọng đối phương không làm tôi thất
vọng. Bỗng nhiên phát hiện đi bên cạnh người này lại là Tiểu Lâm, thật
sự là một điều ngạc nhiên không nói thành lời, tôi cũng đang nhớ đến cô
bé đó, không ngờ có thể gặp được nó ở đây. Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của
nó tôi nghĩ người đi bên cạnh chắc là bố nó.
Nghĩ cho cùng mới
tí tuổi đầu mà đã học được cái trò bỏ nhà ra đi, chắc khi về nhà thể
nào bố mẹ nó cũng không bỏ qua cho đâu. Nhất định sẽ cho mấy roi vào
đít. Tôi định ấn nút máy ảnh chụp họ làm kỷ niệm. Nhưng ai biết được
đèn chụp chưa kịp lóe sáng thì tay tôi cảm thấy đau đau, còn chưa kịp
phản xạ lại thì máy ảnh đã bị người ta cướp mất.
Tôi có một chút sợ
hãi, lúc này mới phản ứng thì trong tay chỉ còn mỗi cái dây máy ảnh,
tôi vội vàng đuổi theo.
Trở về nhà, tôi
buồn bã ngồi trong phòng khách, nghĩ mình thật là đen đủi, máy ảnh bị
cướp mất, may mà kịp thời truy đuổi đến cùng. Tuy máy ảnh đã lấy được
về nhưng thằng trộm té ngã làm máy ảnh rơi mấy lần trên đường. Phải làm
thế nào đây? Làm sao giải thích được với Tổng biên tập đây? Đành phải
tự rút tiền của mình để mua đền vậy.
Tiểu Mai ngồi bên
cạnh vừa chửi mắng thằng trộm quái ác, vừa khuyên tôi đừng lo lắng,
chắc sếp cũng không đến nỗi vậy đâu.
Ông chủ nhà bước
vào phòng khách mặt lạnh lùng ngồi xuống ghế, ánh mắt thẫn thờ nhìn về
phía trước.
“Bác à, bác sao
vậy?” Tôi và Tiểu Mai đều nhìn ông thấy lo lắng tiến lại gần hỏi
han.
Giọng ông trầm
xuống “Tiểu Lâm chết rồi!”. Lúc này ông thực sự rất hối hận, đã nghĩ
phải bảo vệ Tiểu Lâm cơ mà, không ngờ cuối cùng vẫn… ông giày vò
mình.
“Cái gì?...”, tôi
không dám tin vào chính tai mình, nghĩ đến người đàn ông mặc áo đỏ mà
đã gặp trong ga tàu, lúc đầu lại cứ nghĩ là bố của cô bé, bây giờ nghĩ
lại thì người đàn ông đó chính xác là con ma giết người. Vẻ đáng yêu
của Tiểu Lâm làm tôi càng hối hận hơn, nếu lúc đó không đuổi theo thằng
trộm thì chắc Tiểu Lâm đã không chết.
Tôi vội vã xem đã
có chuyện gì xảy ra.
Ông chủ nhà kể
lại, tối hôm đó người đi lại trên đường rất đông, ai cũng vội vội vàng
vàng, lúc này ông nhìn sang bên trái chỗ cổng nhà ga thấy có một đám
người xúm đông vây quanh nhau. Ông hiếu kỳ đến ngó xem và kinh ngạc
phát hiện cảnh tượng quá quen bày ra trước mắt: Tiểu Lâm đã chết, khung
cảnh sao lại giống cơn mơ của ông đến vậy, ông không thể nào kìm được
những giọt nước mắt và trước mắt ông cảnh tượng đứa con trai của mình
mất cứ hiện lên…
Tiểu Mai tiến đến
an ủi ông, có không kìm nén được sự xúc động của mình.
Tôi bước ra từ
hiệu rửa ảnh, cũng chẳng biết nên vui hay nên mừng, mặc dù máy ảnh bị
nát bét, số tiền sửa máy ảnh có thể mua được hai cái máy ảnh mới. Khi
sửa máy ảnh thì phát hiện phim trong máy vẫn nguyên vẹn, lại còn có thể
rửa ra được mấy kiểu ảnh. Trong đó có cả ảnh của kẻ giết người, chỉ có
điều khi ấn nút chụp thì máy bị thằng cướp bỏ chạy cho nên ảnh rửa ra
không được nét lắm.
Ông chủ nhà ngồi
trên ghế rồi thở dài, vợ ông lại giận dỗi ông cái gì đây, bà ngồi một
mình trên ghế, dù cho ông có xin lỗi như thế nào thì bà cũng không đồng
ý, không còn cách nào khác ông đành ngồi bên cạnh và đánh một giấc ngon
lành.
Đột nhiên ác mộng
lại đến làm ông tỉnh giấc, trong giấc mơ ông thấy Tiểu Lâm đến tìm ông,
cô bé tiến sát gần vào ông rồi trách sao ông biết trước sự việc mà
không bảo nó. Ông bừng tỉnh và không làm sao có thể ngủ lại được nữa,
một mình ngồi trong phòng khách châm thuốc, trong phòng chỉ thấy màu
sáng nhấp nháy của đầu thuốc lá. Lúc này ông như đang sống trong sự
trách móc dằn vặt. Và cũng năm đó nếu không phải do sơ suất của mình
thì con ông làm sao lại có thể chết được, giờ lại đến sực việc này làm
ông không ngừng tự trách móc.
Trong màn đêm đen
tối những giọt lệ hối hận rơi xuống, ông không bao giờ tha thứ cho
mình.
Mấy ngày sau đó
mọi người đều sống trong cảnh tiếc thương, sự ra đi của Tiểu Lâm chính
là nỗi đau day dứt trong tim mỗi người.
Đêm sau đó, ông
lại chợt tỉnh giấc khi gặp phải một cơn ác mộng khác, lần này ông mơ
thấy Tiểu Mai bị con ma sát hại. Ông xuống giường nhìn vợ rồi thở gấp.
Ông thấy bất ổn nên quyết định tự mình bảo vệ Tiểu Mai.
Tối đến ông theo
dõi Tiểu Mai từng bước một, ngay cả khi cô đứng ở tàu điện
ngầm.
“Tiểu Quyên!”, ông
thấy Tiểu Quyên trong một bộ quần áo kỳ quặc lạc trong đám người, ông
liền dùng di động chụp lại hình Tiểu Quyên. Về đến nhà ông gọi tôi và
Tiểu Mai đến rồi kể chuyện này, mọi người cảm thấy thực sự bất
ngờ.
Có điều nghĩ cho
cùng thì cũng có khả năng xảy ra việc này. Tiểu Quyên luôn muốn thực
hiện ước mơ của mình đó là trở thành một nhà văn, vì vậy cô rất nỗ lực,
nhưng tất cả những điều cô lao tâm khổ tứ chỉ nhận được sự đau khổ và
thất vọng. Lâu dần có thể do áp lực về tinh thần đã làm cô trở thành
người mang hai loại tính cách. Cô khát vọng được giải thoát và được an
ủi, cho nên ban ngày cô là chính mình để viết và sáng tạo ra nhân vật
“anh Đường”, đến đêm cô lại biến thành chính anh ta.
Nhưng suy đoán
cuối cùng cũng vẫn chỉ là suy đoán mà thôi, so sánh một chút quan hệ
của mọi người với Tiểu Quyên cũng chỉ là ở mức bình thường, mọi người
đều trầm ngâm không nói.
Mấy ngày tiếp theo
trôi qua chậm chạp.
Chiều tối, khi
Tiểu Quyên ra khỏi nhà cũng là lúc chúng tôi bám theo, dường nhu cô ta
cũng đã cảm giác được sự khác lạ của chúng tôi.
Tiểu Mai và ông
chủ nhà lập tức bám theo Tiểu Quyên, Tiểu Mai nghĩ ra cách này và cô
nghi ngờ Tiểu Quyên có chứng cớ gì đó mà chúng tôi lại không biết. Biết
theo dõi người khác là một việc không hay lắm nhưng Tiểu Mai cứ kiên
quyết biện pháp này nên tôi cũng không phản đối nữa.
Mọi người bám theo
cô ta, mình tôi trở về nhà tiếp tục công việc của mình…
Chẳng biết bao
lâu, khi tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trời đã tối, cũng đã
chín giờ rồi, tôi vươn vai đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Chẳng biết hai
người điều tra thế nào mà đến bâu giờ vẫn chưa về, lát nữa nhắn tin cho
họ hỏi xem tình hình thế nào?
Tôi vừa đi vừa suy
nghĩ vậy, nhà vệ sinh nằm ở cuối dãy hành lang và phải đi qua phòng của
chủ nhà. Có thể là hôm nay vội vàng ra ngoài và ông quên đóng kín cửa,
một khe sáng lóe ra từ trong phòng, tôi liếc nhìn qua khe cửa và như bị
sét đánh ngang đầu, tôi nhìn thấy một bộ xương người.
Nghĩ là mình nhìn
nhầm, tôi đi giật lùi mấy bước, lần theo cánh cửa nhìn lại xem thế nào.
Lần này thì thực sự nhìn thấy rất rõ, đúng là một bộ xương khô đang
ngồi trên ghế, bên cạnh là chiếc đèn bàn vẫn sáng rực lên.
“Trời!”, tôi vội
bịt miệng lại để ngăn tiếng thét kinh hoàng của mình, nhưng sao trong
phòng ông lại có bộ xương khô đấy nhỉ, nhìn bộ xương như đang ngồi chờ
ai đó, lẽ nào…
Tôi bỏ chạy, cảnh
tượng quá kinh khủng. Ai biết được là…? Chân tôi mềm nhũn ra đứng không
vững.
“Trời ơi, tiếng
ngã to quá sẽ làm kinh động đến nó”, tôi sợ hãi nằm im trên sàn nhà,
tôi cứ nhìn chằm chằm vào khe cửa, chỉ sợ bộ xương đó đột ngột cử
động.
Một trận gió ngoài
cửa sổ hành lang thổi đến làm cho cánh cửa lại càng mở rộng
hơn.
Tôi nín thở sợ
hãi.
Mỗi giây qua đi,
sự sợ hãi trong lòng tôi như cấp số nhân, tôi vẫn không dám động đậy,
chỉ sợ phát ra tiếng động gì đó sẽ làm kinh động đến bộ xương mà
thôi.
Gió vẫn nhẹ nhàng
thổi qua, tôi có hơi rùng mình, cảm giác như có một làn gió lạnh đi
qua. Gió thổi nhẹ vào cánh cửa làm tôi thực sự không dám nhìn vào
trong.
Cuối cùng thì
tiếng cánh cửa cũng tan biến và cũng chẳng có thêm động tĩnh gì. Tôi mở
to mắt từ từ và thấy cửa đã được mở ra, bộ xương vẫn ngối bất động ở
đó.
Tôi sợ hãi nhìn
vào trong phòng, tôi biết đâu đó quanh đây thể nào cũng có một bí mật,
có thể là liên quan đến con ma giết người! Không biết tại sao tôi lại
có cái suy nghĩ ấy.
Tôi nhìn lại vào
trong phòng, lúc này tuy tôi có một chút do dự, nhưng do thói quen nghề
nghiệp đã thôi thúc tôi là phải xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra. Tôi
hít thật sâu rồi tự trấn tĩnh lại, đứng dậy.
Tôi thực sự muốn
vào để điều tra.
Bộ xương trên ghế
vẫn cứ ngồi một cách lặng lẽ, hai hốc mắt như nhìn về phía trước, những
ánh sáng le lói từ cái đèn bàn làm cho không khí trong căn phòng càng
hư hư ảo ảo, bộ xương trắng lại càng mang một vẻ gì đó rất bình thản.
Lưng tôi áp vào tường rồi cố lê từng bước về phía trước, cái thảm tôi
đang giẫm lên có cảm giác dính dớp.
Tôi hít thật sâu,
trong phòng có mùi ẩm móc đậm đặc khiến tôi nhăn mày lại, mùi ở đây khó
chịu thật. Không muốn hít thứ mùi này, tôi đành phải nín thở, nhưng chỉ
được mấy giấy là tôi không chịu nổi.
Tôi dựa vào tường
và liếc nhanh toàn bộ căn phòng, bộ xuông vẫn hút sự chú ý của tôi
nhất, đồ đạc ở đây trông rất cũ, trên bề mặt đều là một lớp bụi
dày.
“Đây là phòng của
chủ nhà sao?” Tôi không tin vào mắt mình lắm. Không ngờ một người ngày
thương nhân từ ôn hòa thế mà phòng ông ta lại u ám đáng sợ đến vậy. Đặc
biệt là hai hốc mắt như trừng trừng nhìn tôi, càng nghĩ tôi lại không
dám tiến thêm bước nào nữa.
Đúng lúc này mất
điện, cả phòng là một màn đêm u tối bao phủ.
“Ôi trời!”, tim
tôi bỗng đập nhanh hơn và từng hồi sợ hãi nổi lên. Lúc này đây tôi
chẳng còn nhìn rõ bất cứ thứ gì nữa, chỉ dựa vào đôi tai để nghe ngóng,
xung quanh thực sự rất yên ắng. Không biết bộ xương di động thì có phát
ra âm thanh hay không, âm thanh đó mới có thể đoán biết nó có đang cử
động hay không?
Tôi lặng người đi,
bốn bề không hề nghe thấy một tiếng động gì trừ tiếng đập “thình thịch”
của tim.
Bỗng nhiên lại có
điện.
Ánh sáng bất chợt
rọi vào mắt, tôi lấy tay che mắt, nhìn trộm qua kẽ hở của ngón tay tôi
thấy bộ xương vẫn ngồi bất động, xem ra chẳng có gì là đáng kinh sợ đối
với bộ xương khô chỉ biết ngồi mà thôi.
Tôi nhìn xung
quanh, mọi thứ đều không có gì thay đổi cả.
Lúc này tôi nhìn
thấy ngay trước mặt có một cái bàn, trên bàn có đặt một quyển nhật ký,
có thể khi bước vào phòng vì quá hoảng sợ nên tôi không để ý đến quyển
nhật ký.
Nhìn quyển nhật ký
này chẳng khác gì những đồ vật trong phòng, đó là cũng được phủ lên một
lớp bụi. Tôi lại nhìn bộ xương rồi mới cầm quyển sổ, đó là quyển nhật
ký 16K bìa da thật.
Tôi đang đắn đo
xem có nên xem quyển nhật ký đó hay không, trong căn phòng như thế này
mà lại tìm được quyển nhật ký như vậy là một điều rất lạ.
Trực giác như mách
bảo tôi “Toàn bộ bí mất nhất định nằm trong quyển nhật ký
này”.
Tôi nghĩ vậy. Một
khi đã bước vào căn phòng này thì còn sợ gì nữa. Cái tính hiếu kỳ của
tôi càng dự dội hơn, sau một giây do dự tôi hít thật sâu, nén không để
tim đập dữ dội, tôi nhẹ nhàng lật giở trang đầu tiên.
Trang đầu tiên có
dán ảnh gia đình ông chủ nhà, người đứng bên trái là ông chủ nhà khi
còn trẻ, bên phải chắc là vợ ông rồi, nhìn vẻ rất hiền từ, ở giữa có lẽ
là con họ, một gia đình thật hạnh phúc.
“Xem ra quyển nhật
ký này cũng đã lâu lắm rồi!”, tôi nghĩ, vì chủ nhà khoảng năm mươi rồi,
hơn người trong ảnh khoảng mười mấy năm.
Tôi xem nhánh các
trang, nhìn vào thời gian viết nhật ký thì thực sự ngạc nhiên đến bất
ngờ. Việc xảy ra cách đây hơn một năm, tại sao chỉ có một năm thôi mà
trông người chủ nhà lại già nhanh đến vậy, như là tăng đến hai mươi
tuổi?
Tôi sốt ruột muốn
biết được hồi hết nên giở nhanh đến những trang sau, nửa trước của nhật
ký đều ghi lại những chuyện thường ngày, đảm bảo mấy bài cuối cùng thể
nào cũng có nguyên nhân của việc đã xảy ra. Lật giở một lúc, cuối cùng
tôi cũng tim được trang nhật ký đó. Quả nhiên trên trang giấy đó có
viết vài chữ rất to:
“Con trai chết
rồi, vợ cũng chết rồi! Tôi chẳng còn gì cả!”
Không có ngày
tháng viết, chữ viết ngoáy như không còn sức lực, tôi lật giở về phía
trước vài trang, ngày tháng được ghi là mùng 4 tháng 10 năm 2004. Tôi
nhẹ nhàng phủi bụi bên trên, trang này có vẻ nhàu và đổi thành màu
vàng, nhất định nó đã thấm đẫm nước mắt của người viết.
Tôi đã hiểu tất
cả. Hèn gì mà từ hồi tôi chuyện vào sống ở đây chưa bao giờ nhìn thấy
bà chủ nhà ra khỏi phòng, chỉ nghe nói là sức khỏe bà không được tốt
cho lắm. Thì ra những cuộc cãi lộn, an ủi và những lần cãi nhau giữa
hai vợ chồng họ đều là do ông chủ nhà tưởng tượng nghĩ ra mà
thôi.
Bỗng nhiên ánh
sáng in trên trang nhật ký đung đưa, điều tôi nghĩ đến đầu tiên đó là
bộ xương có thể chuyển động.
Lòng can đảm của
tôi bỗng biến mất, không thể đón nhận bất cứ sự sợ hãi nào nữa. Tôi
quay người nhìn, bộ xương không hề chuyển động mà vẫn ngồi bất động chỗ
đó. Nhưng vừa xảy ra chuyện gì không biết? Ánh đèn sao lại rung
rinh?
Tôi muốn đứng dậy
nhưng không còn sức lực, chỉ đủ sức lết về phía sau. Tôi nem nép nhìn
vào bộ xương. Không dám nhìn thẳng vì sợ nhìn sẽ thấy hai hốc mắt sâu
thăm thẳm.
Tôi lùi lại theo
lối cũ đến cửa ra vào, ra khỏi cửa tôi liền đứng dậy và chạy như một
người điên…
Tôi chạy ra khỏi
khu nhà, chân rã rời, trước cổng khu nhà có một cái xe taxi, tôi lao
thẳng đến cổng nhà ga. Tôi cần phải tìm thấy Tiểu Mai, nói thực tôi
không còn tin tưởng khi cô ấy đi cùng ông chủ nhà.
Xuống xe tôi chạy
thẳng vào nhà ga, cả cái thành phố này có mười mấy điểm chờ tàu, tôi
không biết có thể gặp được họ ở đâu.
Tôi tìm khắp nơi
nhưng ở cái nơi trống vắng rộng lớn này chỉ có bóng của vài người khách
và tiếng chân của tôi mà thôi.
Tôi chạy qua mấy
điểm chờ tàu vẫn không tìm thấy họ. Một sự sợ hãi và bất an hiện lên.
Tôi không muốn nghĩ ngợi gì hết và chỉ cầu mong cho Tiểu Mai được bình
yên vô sự.
“Chị à, chị có cần
người đi cùng không?” Một giọng khàn khàn vang lên, tiếp đó dường như
có một bàn tay vỗ nhẹ vào cánh tay của tôi.
Tôi giật bắn người
và hét lên làm mấy người khách chờ tàu quanh đó đảo mắt nhìn, nhưng họ
cũng nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.
Tôi quay ngoắt
người lại, vừa nghĩ sẽ tát mạnh vào đối phương.
“Tiểu Quyên, sao
lại là cô?”
“Có cần người giúp
đỡ không?” Tiểu Quyên tiến sát gần tôi, trông bộ mặt cô ý có nét gì đó
khó coi.
Tôi mỉm cười, tôi
không dám tin đây là Tiểu Quyên mà mình từng quen, tôi còn ngửi thấy
mùi rượu nồng nặc trên người cô ấy.
“Khuôn mặt đẹp
quá, tối nay anh đây sẽ làm cho em thoải mái tẹt ga một bữa”. Tiểu
Quyên mắt lim dim nhìn tôi, giơ tay ra định quấy rối liền bị tôi hất
ra.
“Ôi, đanh dá thế,
càng hay, anh đây lại càng thích”. Tiểu Quyên hất hất bộ tóc ngắn làm
ra vẻ một người đàn ông.
“Trời ạ” tôi trợn
mắt không dám tin vào mắt mình nữa, Tiểu Quyên nội tâm sâu sắc sao lại
biến thành thế này? Lúc này tôi để ý đến sợi dây xương bò đeo ở trên cổ
cô, chột dạ tôi liên tưởng ngay đến anh Đường – nhân vật chính trong bộ
tiểu thuyết mà cô đang sáng tác. Cái dây chuyền này nhất định là có tà
khí, tôi nghĩ.
Tôi nhìn khá kỹ
Tiểu Quyên, sao cô ấy hóa trang giống anh Đường trong tiểu thuyết đến
vậy, nếu là thật như vậy thì cô đang mắc phải căn bệnh tự kỉ ám thị?
Nhưng hiện tại tôi cũng không thể có được kết luận đó.
“Cô là ai?” Tôi
hỏi Tiểu Quyên.
“Tôi? Em có thể
gọi anh là anh Đường”, Tiểu Quyên cười lớn không hề để ý đến những
người xung quanh.
Tôi hỏi lại
“Ngươi… ngươi có thật là Tiểu Quyên không?”. Nếu tôi nhớ không nhầm thì
anh Đường trong tiểu thuyết đã từng giết người.
“Tôi đã nói rồi
tôi không phải là Tiểu Quyên, đừng có nhắc đến cô ta nữa”, Tiểu Quyên
làm bộ mặt dài thượt ra, nói với tôi một cách lạnh lùng rồi bỏ
đi.
“Anh Đường”, tôi
xông đến chỗ Tiểu Quyên và gọi một tiếng.
“Hả?”, Tiểu Quyên
quay đầu nhìn tôi một cách khó hiểu. Cô quay người kéo theo cái dây
xương bò cũng lắc ra khỏi áo. Tôi nhanh chóng túm lấy cái dây đó rồi
dứt phăng nó ra.
“A!” Tiểu Quyên
đau, hét lên một tiếng. Trên cổ cô hiện lên một vệt máu như hình sợi
dây chuyền.
“Tiểu Quyên, sao
cô lại ở đây?”
Tôi hy vọng cách
đó của tôi có tác dụng. Tôi đã từng xem một quyển sách tâm lý học về
bệnh tự kỉ ám thị là một người luôn coi mình là một người khác, có thể
dùng biện pháp làm mất đi những sự vật tồn tại trong tính cách thứ hai
để tạm thời khôi phục lại trạng thái ban đầu.
Tiểu Quyên lùi lại
mấy bước sờ lên ngực và không thấy sợi dây chuyền đâu, ánh mắt ghê gớm
lúc trước của cô bỗng hiền hòa trở lại. Lúc này đây cô lại chính là
người nhìn tôi với con mắt ngạc nhiên, thẫn thờ không nói một lời
nào.
“Chị… Chị làm sao
vậy?”, tôi lúng túng vì đây cũng là lần đầu tiên gặp phải trường hợp
như thế này. Chẳng biết tiếp theo đó là những gì sẽ xảy ra.
Không ngờ rằng
Tiểu Quyên òa lên khóc nức nở, điều này thực sự làm tôi bó tay chịu
chết.
Tôi kéo Tiểu Quyên
vào một chỗ đưa chiếc khăn tay cho cô ta, cũng không biết nên an ủi như
thế nào đây.
Tôi lại nhìn xung
quanh, trong lòng vẫn lo cho Tiểu Mai.
Tiểu Quyên sau khi
khóc nức nở một lúc nói với giọng nhè nhè “Tôi cũng không biết tại sao,
từ hồi viết quyển tiểu thuyết đó tôi bị thay đổi tính cách”.
Quả nhiên không
ngoài sự dự đoán của tôi, Tiểu Quyên đã khóc đến đỏ cả mắt.
Thấy cô ấy đã hồi
tỉnh lại, tôi liền hỏi “Có nhìn thấy Tiểu Mai đâu không?”
“Tiểu Mai? Tiểu
Mai chẳng phải là ở cùng với mọi người hay sao?” Tiểu Quyên nhẹ sờ lên
cổ nơi có vệt dây chuyền hình máu tươi.
“Cô ấy ra ngoài
cùng với chủ nhà nhưng đến giờ vẫn chưa về”. Tôi không thể nào nói sự
thật cho Tiểu Quyên được. Chẳng nhẽ lại nói với cô ấy là họ đi theo dõi
cô thế nên họ mới phải ra ngoài. Vì vật tạm thời nói dối
trước.
“Hay là Tiểu Mai
xảy ra chuyện rồi?” Tiểu Quyên hỏi gấp.
Tôi cứ suy nghĩ có
nên quyết định nói cho Tiểu Quyên chuyện vừa rồi tôi gặp hay không để
cô có biện pháp đề phòng “Tôi biết con ma giết người là ai rồi…”, tôi
vừa vội vàng đi vừa kể cho cô ấy nghe câu chuyện xảy ra.
Tiểu Quyên nghe
xong cũng thấy kinh hoàng, cả hai chúng tôi đã liên tiếp tìm mấy điểm
lên xe nhưng chẳng thu được kết quả gì.
Tôi càng lo lắng
hơn, gọi điện thoại cho Tiểu Mai thì máy đều bị tắt.
Tôi thực sự không
dám tưởng tượng, ngộ nhỡ Tiểu Mai xảy ra việc gì thì phải làm thế nào
đây.
Gần đây lại xảy ra
vụ “ma giết người” cho nên cả nhà ga trống vắng. Tôi và Tiểu Quyên hét
lên lo lắng, tiếng hét dội lại nghe sao trống vắng và cô đơn đến
vậy.
Chúng tôi ngó xung
quanh, đột nhiên một cánh tay nahnh chóng giơ ra quấn quanh cổ tôi bịt
chặt lấy miệng tôi. Bị bất ngờ cho tim tôi như ngừng đập.
“Suỵt, tôi là Tiểu
Quyên, ma giết người đến rồi!” Tiểu Quyên nói nhỏ bên tai tôi.
Tim tôi như một
lần nữa thắt lại, bị dọa đến khiếp cả người.
“Ở đằng kia!” Ngón
tay trắng bệch của Tiểu Quyên chỉ vào cửa toa.
Cửa toa tàu mở
ra…
Trong ga tàu, ánh
sáng trắng rọi vào đá cẩm thạch làm cho sân ga càng thêm lạnh lẽo thẹ
lương. Một dáng người mặc quần áo màu đỏ, tóc giả đỏ ở trên đầu trông
rất tự nhiên, đó là chủ nhà đang bước ra khỏi toa xe với toàn thân đầy
máu.
Hai chúng tôi đều
bịt miệng mình lại để không để tiếng hét cất lên. Tuy đã biết trước hắn
là một trong những nghi can giết người, nhưng giờ đây lại bị hắn dọa
theo một kiểu khác.
Tôi chưa từng
tưởng tượng ra hắn sẽ giết người theo cách nào. Bước qua vạch vàng đợi
tàu, chủ nhà ngập ngừng nhìn xung quanh, cả người màu đỏ như thoát ra
khỏi cái thế giới toàn màu trắng xám này, như là một âm hồn phảng
phất.
Tôi không nhìn
thấy Tiểu Mai bên cạnh hắn, tôi vội xông đến…
“Tiểu Đình”, Tiểu
Quyên vội xông tới như muốn kéo tôi lại, nhưng vạt áo quá nhỏ đã tuột
khỏi tay cô không thể túm tôi lại được.
Tôi chạy thẳng đến
chỗ ông chủ nhà, mỗi bước chạy tôi đều cảm nhận rất rõ tiếng tim, tiếng
tim đập của chính mình. Mỗi bước chạy đều khiến tôi cảm thấy được
khoãng cách gần ông ta hơn.
Trong đầu tôi lúc
này chỉ có một suy nghĩ đó là không biết Tiểu Mai có được bình an vô sự
không?
Tiếng bước chân
làm kinh động đến hắn, hắn từ từ quay người lại, mắt nheo nheo để do
khoảng cách. Đột nhiên, mắt hắn rực lên như đang ở trong tư thế chuẩn
bị chiến đấu.
“Nói cho tôi biết
Tiểu Mai thế nào rồi? Có phải ông đã giết cô ấy rồi không?” Tôi lao lên
phía trước túm lấy tay và lay hắn.
“Đúng, Tiểu Mai đã
bị ta giết rồi”, hắn cười điên cuồng, cả con người hắn như sục sôi lên.
Hắn siết chặt cổ tôi với một sức mạnh ghê gớm.
Tôi muốn rứt tay
hắn ra nhưng không đủ sức, tôi như bị một lưỡi dao cứa vào cổ
vậy.
“Ha, ha ha!”, đối
với hắn việc này là sự hưởng thụ cái cảm giác khi thấy ai đó chết từ từ
trong nỗi sợ hãi.
“Khụ, khụ”, tôi
thấy khó thở, không chờ thêm giây phút nào nữa tôi vừa đấm vừa đạp vào
hắn.
“Ha ha ha”, hắn
liếm một cách thích thú vào cái một nứt nẻ, bỗng nhiên hắn rút ra một
lưỡi dao trong túi và lướt nhẹ qua mặt tôi.
“Ối, đừng đừng”,
tôi thấy mình thở khó khăn hơn, cả người tôi như không còn đủ sức, hai
cánh tay bất lực của tôi quờ quạng đấm lung tung.
Hắn từ từ thu lại
lưỡi dao và cừa nhẹ vào lưỡi của chính mình, máu tứa ra. Hắn vội rụt
lưỡi vào hít chỗ máu đó, trên con dao vẫn đầy mùi tanh của
máu.
Tôi rã rời. Hai
tay giơ lên mà kiệt sức rồi, chỉ còn có thể đập nhẹ vào sau lưng hắn
rồi ngã uỳnh xuống.
Tôi lại cố giơ hai
cánh tay lên và đánh vô thức vào người hắn, lần này lại kẹp ngay vào bộ
tóc giả, khi tay thõng xuống kéo rơi cả bộ tóc.
Mờ ảo, tôi cảm
giác có người lắc mình, tiếp đó là cảm giác mệt mỏi và hôn mê bất
tỉnh…
Đêm
xuống!
“Yến Nhi, tôi lại
nằm mơ rồi, lần này tôi mơ thấy Tiểu Mai bị sát hại”, ông chủ nhà ngồi
trên ghế, nghiêng nghiêng cái đầu chậm rãi nói với bộ xương bên
cạnh.
“Này! Bà xem lạ
không chứ, sao cảnh ma giết người đều bị tôi mơ thấy nhỉ?” Ông nắm chặt
lấy tay bộ xương trông rất tình cảm.
“Tuy bà không nói
được, mắt lại mù nhưng tôi không ghét bà đâu, bà yên tâm tôi sẽ chăm
sóc bà cả đời”. Bàn tay ông nhẹ nhàng xoa vào tay bộ xương với vẻ kiên
quyết pha lẫn những sự đồng tình.
“Xem tôi lại bắt
đầu nói những lời… già rồi, già rồi”, ông ta tự lấp liếm.
Tôi bừng tỉnh sau
giấc mộng, nhìn xung quanh lại thấy mình đang nằm trên chính cái giường
trong phòng mình.
“Mình… Có chuyện
gì xảy ra vậy?” Tôi khó khăn lắm mới ngồi dậy được nhưng cảm giác cổ
rất đau.
“Tiểu Mai đâu?”
Tôi nhớ ra rồi, mình ra ngoài tìm Tiểu Mai, nhưng chẳng hiểu sao không
tìm được Tiểu Mai mà lại về nằm trong phòng thế này?
Đúng rồi, Tiểu Mai
đi cùng với chủ nhà, khi tôi tìm thấy chủ nhà thì không thấy Tiểu Mai
đâu. Tôi bỗng dưng hoang mang không biết Tiểu Mai bây giờ ở
đâu.
“Lại còn Tiểu
Quyên nữa? Đúng rồi, tôi đã bắt gặp cô ấy ở ga tàu điện ngầm”. Tôi
xuống giường, cả người tôi sao lại đau nhức thế này!
Tôi khó khăn lắm
mới đứng lên được, bước không vững, ra đến cửa không còn sức ngã sụp
xuống đất…
“Bụng có đói
không?”, vừa dứt lời thấy ông chủ nhà đứng ngay cạnh thúc tôi
dậy.
Ông đi đi lại lại,
mồm liên tục nói “Giời, chán tôi quá, hôm nay tôi sao vậy? Tự dưng lại
quên béng đi là cháu sẽ đói nhỉ”.
“Yến Tử, bà đừng
có bực mình nhé. Tôi… tôi sẽ không…” Bỗng nhiên ông chạy nhạnh quỳ
trước bộ xương, mắm răng mắm lợi nói “Nhất định lại là giấc mộng đáng
chết lại gây ra chuyện rồi, nhất định…”
“Thôi được rồi,
chúng ta không nói về cái này!”. Ông ta như đứa trẻ mắc lỗi vậy, khúm
núm đứng dậy.
“Yến Tử, bà đừng
có giận nữa nhé, là tôi sai rồi, sau này không dám mơ nữa, chỉ cần bà
đừng giận tôi nữa là được?” ông cẩn thận đứng trước rồi xin lỗi và chờ
đợi sự tha thứ của bộ xương.
“A, đúng rồi! Yến
Tử, bà đợi một chút, tôi đưa bà xem một vật này, xem xong thì bà sẽ tin
rằng sau này tôi không nằm mơ nữa”, ông nhớ đến một điều gì đó và thấy
rất vui. Nói xong với bộ xương ông lập tức quay người đi về phía trước.
Vừa bước được vài bước ông lại quay đầu lại như không tin tưởng một
điều gì đó, nói với bộ xương.
“Yến Tử, bà nhất
định phải đợi đấy nhé, tôi sẽ làm bà tin tôi thôi”.
“Được rồi, không
nói nữa, tôi biết bà sẽ thấy phiền với tôi, tôi sẽ đi lấy nó cho bà xem
ngay bây giờ”, ông đi về phía trước.
Tôi làm sao thế
này, sao chẳng còn tí sức lực nào cả”, tôi lấy tay chống xuống đất để
đầy người lên.
“Trấn tĩnh, trấn
tĩnh lại đi”, tôi hít thật sâu để thêm cho mình ít sức lực.
Khi tôi đứng dậy,
lúc này đã khỏe hơn rồi, tôi bám vào tường, cái đầu cẩn thận ngó ra
ngoài, hành lang tối om, đâu đó phảng phát tiếng của ông chủ
nhà.
Lần mò mãi mới đến
được trước cửa phòng Tiểu Quyên, tôi không gám gõ vào cửa, chỉ nhòm
trộm qua lỗ khóa, cửa hình như khóa rồi.
Tôi hít một hơi
lạnh, Tiểu Quyên đã đưa tôi trở về, nhưng Tiểu Quyên lại chẳng thấy mặt
đâu.
Trời ơi! Tôi thực
sự không muốn nghĩ tiếp.
“Yến Tử, bà xem
này, đây chính là tóc giả của con mà giết người đấy, bà có tin không?”
Ông giơ bộ tóc lên một cách khoái chí và nói với bà.
“Nhìn xem, con ma
giết người đã chết rồi, đây là tóc của nó, sau này tôi sẽ không mơ đến
nó nữa!”, ông ta đi thẳng đến bộ xương rồi đưa ra cho bộ xương
xem.
Bộ xương vẫn không
nói gì làm sắc mặt của ông càng khó coi hơn.
“Yến Tử, tôi sai
rồi, bà tha thứ cho tôi được không?”, ông cúi đầu xuống giống như một
đứa trẻ vừa làm sai việc gì đó đang xin lỗi và hứa lần sau sẽ không tái
phạm.
Bộ xương vẫn không
nói gì.
“Yến Tử, tôi biết
tôi sai rồi, xin bà tha thứ cho tôi đi”, ông ta bắt đầu lo lắng, trên
mặt biểu lộ các cung bật khác nhau của tình cảm.
Bộ xương vẫn không
nói gì.
“Rốt cuộc bà muốn
tôi phải làm sao? Tôi biết bà sắp rời bỏ tôi đúng không?” Ông bắt đầu
bực mình, dãi dớt từ trong miệng cứ tuôn chảy ra khắp nơi.
“Xin bà đừng rời
bỏ tôi, tôi sẽ thay đổi, nhất định sẽ thay đổi”, ông giơ tay ra và nắm
nhẹ vào tay bộ xương. Bỗng nhiên ông giật bắn ra ngoài như bị ai đó cự
tuyệt.
“Yến Tử, tôi nhất
định sẽ không để bà rời bỏ tôi đâu”, ông dang hai tay ra, khom người
chắn bên trái bên phải như muốn ngăn không cho người khác đi
qua…
Đứng trước bộ
xương ông nhìn với vẻ đầy xúc động, hai con mắt như chứa đựng tình yêu
sâu đậm, đột nhiên, ông quỳ xuống rồi nghiêng về phía trước, nắm chặt
lấy bộ xương, “rào rào” cả bộ xương đổ xuống, cái đầu lâu đập vào mặt,
những mảnh xương đập liên tiếp vào sống mũi.
“Rắc rắc”, cái
sống của ông mũi đã bị gẫy.
Ông cứng đơ người,
há hốc miệng và không dám tin vào cảnh tượng trước mắt. Máu nóng hổi từ
mũi chảy xuống dưới cầm rồi rơi xuống đất.
Sao lại là bộ
xương? Ông không dám tin, đờ đẫn nhìn những khúc xương vương trên
đất.
Ông đau đớn sững
sờ nhìn cái đầu lâu lăn trên đất. Tiếp đến là những ký ức đã được giấu
kỹ ở nơi sâu thẳm trong đầu bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một.
“Á”, một tiếng hét
thất đảm bao trùm cả nhà ga, ai cũng đều bị làm cho hết hồn và quay đầu
nhìn thấy trên sân ga đầy là máu và một cái đầu lăng lông lốc trên hành
lang.
“Con!” Yến Tử thét
lên một tiếng. Ông nâng đầu vợ lên tâm can như thắt lại.
Ký ức đau đớn đó
làm những giọt nước mắt đau khổ lăn dài trên mặt.
Lúc đó, lại một ký
ức khác hiện lên.
Trong nhà ga, ông
mặc cả bộ quần áo màu đỏ, đầu đội tóc giả, tay cằm dao len lỏi trong
dòng người.
Lại là một cảnh
tượng trong trí nhớ ông.
Tiểu Lâm sợ hãi
chạy về phía trước, ông xông lên phía trước ôm lấy nó, đây chính là đúa
bé mà ông trời ban tặng cho ông, ông nhất định không để cho nó chạy
lung tung, không ngờ con bé tự dưng hét to lên và bảo ông là ma giết
người. Liền sau đó là cảnh sát đuổi bám theo, vì không để Tiểu Lâm tiết
lộ bí mật của mình, con dao ông cầm trên tay đâm thẳng vào cơ thể bé
nhỏ của cô bé.
Ông đau khổ đập
đầu xuống dưới đấy, vò đầu bứt tóc như điên, dãi dớt trong mồm liên
tiếp tóe ra, ánh mắt càng ngày càng đờ đẫn, ông vụt chạy ra ngoài như
một kẻ điên.
Hà Tiểu Đình và
Vương Thổ ở cùng một tầng, cái chết của Vương Thổ làm cô bất an, nhất
là những lần đi qua phòng của anh cô thường cúi đầu đi thật
nhanh.
Đã sang đông, thời
tiết bắt đầu lạnh dần. Sau khi đi làm về cô vội vội vàng vàng mở cửa
rồi nhanh chóng bước vào phòng. Cảm giác chỉ có trong nhà mình mới là
nơi an toàn nhất.
Trong phòng rất
lạnh mặc dù đã có máy sưởi. Nhưng không biết tại sao cảm giác bên ngoài
lại ấm áp, trong khi trong phòng thì lạnh đến thấu xương.
Cô ngồi trên
giường hít nhẹ một luồng hơi, trong đêm tối những làn sương nhè nhẹ ẩn
hiện, có thể do máy sưởi vẫn chưa đủ nhiệt, cô quay người muốn uống một
cốc nước nóng.
Đúng lúc này cô
thấy cánh cửa kính cửa sổ lắc lư như có ai ở ngoài lắc vậy. Trong căn
phòng yên tĩnh này, âm thanh lắng đọng gấp rút đột ngột đến khiến người
ta ngạc nhiên. Cô đăm đăm nhìn vào cửa sổ và không dám rời khỏi chỗ
ngồi.
Hình như rất lâu
rồi cô mới để ý và hiểu ra rằng lá cây lắc lư được là nhờ gió. Cô dừng
phía trước bàn cẩm quyển sách mà cô thích, đó là “Tồn tại và hư vô”. Cô
không tin vào chân lý đúng đắn của sự tồn tại, nhưng lần này thì cô lại
tin. Thực sự suy nghĩ có hay không mối liên hệ giữa Vương Thổ và cái
tủ.
Đọc một lúc cô
thấy hơi mệt rồi ngồi tựa vào ghế để nghỉ. Ngoài cửa sổ gió cứ gào thét
từng hồi.
Gió gào thét thổi
làm cô vô cùng sợ hãi, cô mở một khúc nhạc nhẹ để có thể làm cho thần
kinh được thư giãn.
Trong khúc nhạc
nhẹ nhàng làm nỗi sợ hãi của cô biến mất, chỉ còn lại màn đêm cô đơn,
và những cơn gió gầm rú bên ngoài đường như vô cùng nhỏ bé. Nghe tiếng
đàn piano nhẹ nhàng khiến cô có một chút gì trầm tư.
“Xoẹt xoẹt…”,
tiếng đĩa vấp chói vào tai cô, như có ai gõ cửa, cô sợ hãi với tiếng
động này. Nghe kỹ lại phát hiện vẫn có tiếng nhạc không vang nhưng có
tiết tấu, đĩa vẫn cứ quay, nếu không có tiếng nhạc thì chắc chỉ nghe
thấy tiếng cửa đập bên ngoài.
Cô đứng trước cửa
sổ, lấy hết sức hét lên “Ai đó?”, giọng cô thất thanh đến nỗi chính
mình cũng thấy khó nghe bởi tiếng hét này.
“Tôi, Triệu Cường
đây!”
“Thế vào
đi.”
Nghe thấy giọng
của Triệu Cường cô yên tâm hơn nhiều. Triệu Cường là người bình thường
không thích nói chuyện lắm nhưng rất thật thà, phải nói anh ấy là người
rất đặc biệt, không biết muộn như thế này có chuyện gì mà đến tìm
cô.
Cô mở cửa, chỉ
thấy Vương Thổ đang đứng nhìn chằm chằm vào cô…