Wellcome
Đêm thứ 7
trò chơi kinh dị
Mấy
ngày nay trong nhà chỉ còn lại một mình Thạch Nham, mấy người bạn
không biết đi đâu mất, ngôi nhà to như thế này mà chỉ có một mình anh
thật là trống trải. Đặc biệt là Trương Khiết – người vừa kết thúc câu
chuyện ma tuần trước cũng chẳng thấy mặt, đi đâu mà cũng chẳng chào một
tiếng. Trong căn nhà này cứ cuối tuần đều có một người biến
mất?
Những câu chuyện
của mấy tuần trước luôn ẩn hiện trong đầu anh. Nó ám ảnh làm anh dường
như không có lối thoát.
Từ
sau cái chết của Vương Thổ, cảnh sát lúc nào cũng mò tới, nơi đây như
là tâm điểm của họ vậy, nhưng xét về khía cạnh nào đó một mình sống ở
đây cũng không có gì là đáng sợ lắm.
Mấy
ngày nay anh đều xem thông tin thuê nhà, căn nhà này sắp bị giải tỏa,
mặc dù có rất nhiều nhà để thuê nhưng chỗ thì cách xa cơ quan, chỗ thì
giá thuê lại quá đắt. Trong thời gian này anh đang đắn đo suy nghĩ lựa
chọn, cuối tuần lại đến.
Anh
bất giác ngồi thừ mặt ở trên ghế, hôm nay không có ai kể chuyện, thần
kinh đang quen ở trạng thái lo lắng. Nghe tiếng tích tắc không ngừng
của chiếc đồng hồ treo trên tường, anh như muốn nghẹt thở.
Mở
máy tính tìm các thông tin thuê nhà mới nhất, anh mở QQ ra xem. Hôm nay
bạn trên mạng sao ít thế này, có thể là do cuối tuần. Anh chào hỏi qua
loa, anh nhận được lời nhắn của Triệu Dục Tịnh “Hôm nay tôi đến tìm
anh!”.
Thạch Nham vội trả
lời “Có chuyện gì vậy?”
Một
hồi lâu không thấy trả lời, xem lại thì không thấy Triệu Dục Tịnh trên
mạng nữa. Nghĩ đến mấy người bạn, thường ngày mọi người tíu tít ở bên
nhau rất thân thiết. Từ hồi lập hội kể chuyện ma thì bọn họ cứ lần lượt
biến mất, không đi công tác thì cũng là về nhà, còn có những người
không biết đi đâu, sao lại có sự trùng hợp đến vậy, hay là đã có sự sắp
xếp trước?
Ngồi một
mình trong phòng, Thạch Nham nghĩ. Lúc đầu chính anh là người đưa ra ý
kiến thành lập Hội kể chuyện ma, tính đến tuần này đến lượt anh là
người thứ bảy kể chuyện. Những câu chuyện mà các bạn anh kể đều rất
hay, kinh hồn, rùng rợn. Bây giờ còn lại mình anh kể cảm thấy thật vô
vị.
Anh nhìn ra
ngoài cửa sổ, chợt thấy hai vệt sáng xanh bên ngoài ban công cứ nhấp
nháy. Không biết là thứ gì, anh chưa gặp bao giờ và cứ ngồi ngắm những
vệt sáng đó.
Thạch
Nham ngồi rất lâu. Ngồi không chẳng có chuyện gì làm, anh đi đi lại lại
trông như tập thể dục vậy, rồi coi giờ: đã 6 giờ tối rồi.
Nghĩ
đến sau người bạn, thường ngày rất ít khi vào trong phòng của họ, ngày
nào cũng như ngày nào đều bận rộn, khi trở về cũng đã muộn. Những ngày
cuối tuần anh đều lượn qua các phòng nhưng họ cũng đã tắt đèn nên cũng
chẳng biết được trong phòng mọi người như thế nào?
Hôm
nay chẳng có việc gì, anh muốn vào phòng các bạn anh xem họ bày trí thế
nào. Thạch Nham nghĩ vậy, vác ngay một cái ghế đứng lên ngó xem các
phòng qua hướng cửa thông gió. Phòng đầu tiên rất đơn giản, giống như
ký túc xá sinh viên. CHỉ có một cái gường đơn, một cái bàn học. Phòng
thứ hai cũng vậy,có thêm một mô hình xe tăng kiểu mới trên tủ đầu
giường. Và các phòng còn lại anh phát hiện phòng nào cũng đều trống
rỗng như không có người ở. Gió từ đâu thổi vào dãy hành lang làm anh ớn
lạnh.
Thật lạ, lúc
mới chuyển vào mỗi người một phòng. Anh không hề phát hiện có ai chuyển
ra, mà tại sao chỉ có năm phòng có người ở, cộng cả phòng anh là sáu
phòng. Vậy còn một người ở đâu?
Có
một người đã không ở đây, nhưng nhất định đã tham gia hội kể chuyện ma
ngay từ những ngày đầu tiên. Rốt cuộc thì người đó là ai trong số
họ?
Cứ nghĩ đến anh
lại cảm thấy rùng mình.
Trong nhà còn có
một tầng hầm, biết đâu có người ở dưới đó?
Anh đi xuống tầng
hầm, càng xuống càng tối. Trong nhà yên tĩnh đến nỗi chỉ nghe được
tiếng bước chân nặng trĩu của chính mình.
Xuống hết cầu
thang tầng hầm. Một bóng đen vù qua, mặt anh như bị một thứ gì đó tạt
vào cảm thấy đau rát.
Một
con mèo với anh mắt xanh sáng quắc. Vốn đã sợ, con mèo xuất hiện làm
anh giật mình. Thạch Nham tức giận, nổi cáu, anh nhặt hòn gạch ném con
mèo “Xem mày còn dọa người được nữa không?”
Đèn
dưới tầng hầm bật sáng, bên trong toàn là đồ bỏ đi – những thứ đồ mà
những người thuê trước kia bỏ lại như chum nước, xe đạp trẻ con, bao
đựng, v.v…
Khu này cũng sắp
phá nên cũng chẳng ai dọn dẹp làm gì.
Thạch
Nham ngó xung quanh, ở đây làm sao người có thể ở được, vừa lạnh vừa ẩm
ướt. Anh đi một vòng không phát hiện có vết tích của ai sống ở dưới
này.
Anh chuẩn bị đi
lên nhưng tính hiếu kỳ níu anh lại và anh tìm thấy trong tầng hầm còn
có một căn phòng nhỏ đóng kín.
Căn phòng đó từ
xưa đã nghe nói có người treo cổ chết ở đây.
Anh thích mạo hiểm
cho nên muốn biết ở đây thực sự đã có chuyện lạ gì xảy ra?
Anh
đã từng xem và được nghe những câu chuyện kinh dị, họ đều nói rằng
trong những căn phòng đã có người treo cổ chết thì thường biến thành ổ
quỷ, anh không tin vào điều này nếu không tận mắt được chứng
kiến.
Anh ngập ngừng đẩy
cửa phòng vào.
Một
bàu âm u hiện ra trước mặt. Giây phút đó tuy có một cảm giác quay cuồng
nhưng anh vẫn hiên ngang lắm. Lần tìm công tắc bật đèn, anh bắt đầu
khám phá căn phòng này.
Toàn
bụi bặm mạng nhện, có một đầu dây buộc vào cái cột, đầu kia buộc thành
vòng tròn giống như là dây treo cổ khi người ta hành hình. Nơi đây đã
kết thúc cuộc đời của bao nhiêu con người? Xem ra ở đây đã lâu lắm
không hành quyết ai.
Trong
phòng chẳng có đồ đạc gì, ngoài một cái giường sắt gỉ. Sát bên tường có
một cái ghế sofa bị gãy một chân được lót bằng mấy quyển sách cũ
kỹ.
Lúc
này có một ít bụi từ trên dây thừng lả tả rơi xuống, cảm giác cánh cửa
phía sau lưng đang nhẹ đóng lại. Quay đầu nhìn không phát hiện ra thứ
gì.
Đây không biết
có phải là nơi nên ở lại hay không, đi được hai bước thì có tiếng “cạch
cạch”, bóng đèn vụt tắt. Cánh cửa hé lộ ra một cái hang sâu hoắm như
muốn nuốt chửng tất cả, kể cả ánh sáng. Tim anh muốn vỡ ra vì sợ hãi,
nhanh chóng rời khỏi cái tầng hầm khủng khiếp này, bước chân dồn dập
hơn nhưng cảm giác như có vậy gì đóbám theo làm anh run sợ.
Mấy
lần quay đầu lại không thấy gì, chỉ có vết chân của anh in trên nền nhà
đầy bụi mà thôi. Càng bước càng nhanh nhưng cảm giác như cầu thang càng
lúc càng dài hơn, nó như kéo dài vô tận. Vật gì đó cứ bám sát anh, quay
đầu lại đều chỉ có gió thổi mà không thấy một bóng người nào.
Anh nhìn lại lần
nữa thì trước mặt là cái dây treo cổ chính là cái thòng lọng anh đã
thấy trong kho.
Anh hoảng sợ hét,
lao chạy. Chạy lên cầu thang, anh phát hiện cầu thang dốc
đứng.
Anh
vẫn cảm giác có vật bám ngay ở đằng sau lưng mình, hoảng sợ không biết
gì nữa, cứ thục mạng chạy lên trên, chạy hết một tầng rồi mà vẫn là cầu
thang.
Không còn đường
nào khác, anh quay đầu ngược lại với ý nghĩ đối mặt với con quỷ cứ bám
theo mình.
Anh cảm nhận được
cái bóng đen đó ngày càng tiến gần hơn như muốn bao trùm toàn bộ thân
xác anh.
Anh cứ chạy, chạy
một mạch mười mấy tầng, nhưng… phía dưới vẫn là cầu thang.
Anh hoảng
sợ.
Có
chuyện gì xảy ra? Mình thừa biết nhà này chỉ có bốn tầng và một tầng
hầm, sao lại có thể nhiều tầng thế này. Rốt cuộc là nó thông đến đâu
đây?
Trong cái không
gian tối tăm này, anh chạy xuống tiếp hai tầng nữa và cảm thấy tuyệt
vọng thực sự.
Một
bầu u tối những đường nét mờ ảo, đây đâu phải là căn nhà quen thuộc nơi
anh ở, nó đã biến thành một nơi lạ kỳ. Anh vã mồ hôi và hy vọng đây chỉ
là giấc mơ chứ không phải một thực tế phũ phàng.
Lại xuống thêm một
tầng nữa, anh đứng im và quan sát xem mình đang ở đâu.
Nơi đây có vẻ
giống chỗ mình ở, lại có mấy cánh cửa thông gió, trên đó đều có tầm
biển.
Anh lấy bật lửa
soi để nhìn tầng -1603.
Con
tim như bay ra khỏi lồng ngực, anh vội vàng chạy ngược lại. Anh chỉ
nghe thấy bước chân vội vàng và tiếng thở hồng hộc của mình.
Xuất
hiện một bóng đen đứng ngay ở góc tầng chỉ chực sẵn chờ anh đi qua. Đó
là một người mặc một cái áo gió màu đen đứng lặng lẽ trong bóng tối và
không nói một lời nào.
Thạch Nham không
còn con đường nào nữa, đành cắm đầu chạy thẳng về phía trước, đến gần
với bóng đen, tim anh đập thình thịch.
Một
bước, hai bước, ba bước… tiến sát dần, anh cố gắng nhìn kỹ vào bóng
đen, lấy hết sức bình sinh để vượt qua cảm giác sợ hãi này.
Trong bóng tối anh
cảm thấy cái bóng đen này rất quen, dường như là bạn anh
vậy?
Thạch Nham trấn
tĩnh một chút, anh đứng lại và nhìn cái bóng đó.
Cái
bóng lên tiếng, Thạch Nham nghe giọng nói nhận ra Thượng Gia Bằng. Tiến
sát gần hơn qua ánh sáng le lói thì quả thực là anh ta, Thạch Nham thở
phào nhẹ nhõm.
Anh nghe bên tai
tiếng nói chậm rãi của Thượng Gia Bằng: “Hôm nay là cuối tuần, sao lại
không kể chuyện?”
Thạch Nham “Chỉ
còn mỗi mình tôi, còn kể gì nữa, mấy hôm nay anh đi đâu vậy?”
Thượng Gia Bằng
“Tôi đi công tác vừa về, bây giờ đang tìm anh để kể chuyện ma
đây?”
Thạch
Nham nổi da gà khi nghe giọng của bạn, Thượng Gia Bằng lạnh nhạt không
giống với anh ta thường ngày hay cười hay nói. Cũng có thể vì dưới này
nhiệt độ xuống thấp cho nên cả hai đều cảm thấy giá lạnh.
Thạch Nham “Chúng
ta lên phòng tôi kể chuyện đi, ở đây tối quá”.
Thượng Gia Bằng
cười nhạt: “Trước kia chẳng phải là chúng ta vẫn hay kể chuyện ở những
nơi tối như thế này hay sao?”
Thạch Nham “Vậy
chúng ta vừa đi vừa kể vậy, ở đây lạnh quá!”
Thượng
Gia Bằng nghe xong “Ừ, quãng đường này tương đối dài, tôi sẽ vừa đi vừa
kể cho anh nghe một câu chuyện mà tôi đi công tác được nghe”.
Thạch
Nham thực sự không muốn nghe kể chuyện nữa, chỉ muốn nhanh chóng quay
về nhà, lên chỗ có ánh sáng, chỗ ấm áp hơn. Cho nên anh giả vờ như đang
nghe, nhưng kỳ thực là bước chân của anh càng đi càng nhanh.
Có
hai anh em ngoại tỉnh làm việc trong thành phố, vì tiết kiệm tiền nhà
nên chuyển đến một nơi được cho là có ma. Mặc dù tiết kiệm được tiền
thuê nhà nhưng hai người cũng rất sợ, họ hẹn nhau nếu buổi tối ai đi
làm về nhà trước thì đợi người kia ở ngoài nhà rồi mới cùng nhau lên
gác.
Có một hôm
người em mãi 12 giờ đêm mới về nhà, thấy người anh đang ngồi đợi dưới
cột đèn cảm thấy trong lòng rất ấm cúng, vội chạy lại “Anh, em xin lỗi
về muộn để anh phải đợi lâu!”.
Người anh “Không
sao, hai anh em mình dã hẹn nhau rồi mà”, và hai người bước vào nhà đi
lên thang máy.
Trong
thang máy, người em lại nói với anh: “Đợi chúng mình kiếm được tiền sẽ
chuyển đến nơi khác, em luôn có cảm giác sống ở đây cứ ghê ghê”. Người
anh đứng bên cạnh đáp “Ừ”.
Thang
máy dừng ở tầng hai anh em ở, người em lấy chìa khóa mở cửa vào phòng,
người anh đang đứng ở đằng sau nói “Anh không vào đâu!”. “Hả, anh sao
vậy?” người em hỏi.
Hư
hư… cùng với tiềng cười lạnh nhạt quái đản kia, người anh nói “Ta có
giống anh ngươi không?”. Lúc này điện thoại người em rung lên và nghe
thấy giọng nói “Em ơi, anh phải làm thêm ở công ty, anh đang trên đường
về, đợi anh nhé!”
Câu
chuyện này Thạch Nham đã được nghe, nhưng trong không gian này khiến
anh sởn cả tóc gáy. Bước chân càng vội vã chỉ mong nhanh thoát khỏi cái
địa ngục này. Anh không dám nhìn sang bạn mình. Thoảng bên tai: “Mày
thấy tao giống Thượng Gia Bằng không?”
Thạch Nham vội hét
lên một tiếng và ngất xỉu trên đất.
Tỉnh lại anh thấy
mình đang nằm trong phòng của mình, ngủ trên chiếc giường của mình. Một
cơn ác mộng.
Sáu
giờ tối, đầu anh nặng trĩu nghĩ lại những gì vừa xảy ra. Lúc nãy anh ra
khỏi cửa cũng là sáu giờ tối. Lẽ nào… thời gian ngừng trôi? Nhưng anh
thề rằng mình đã ở trong cái thang gác đó ít ra cũng cả tiếng đồng hồ,s
ao bây giờ vẫn chỉ là sáu giờ tối.
Thạch Nham càng
nghĩ càng nghĩ càng thấy sợ, bỗng có tiếng “bập bập” từ đâu vọng lại
làm anh thất thanh hét toáng lên.
Anh không muốn
mình ở trong phòng, anh muốn ra ngoài.
Xuống
nhà lấy ô tô, mấy ngày nay đi làm việc cho công ty thường xuyên rất
muộn mới về, nên anh đánh cả xe về nhà. Anh quyết định lái xe đi vòng
vòng một chút ngắm cảnh đêm và muốn trốn tránh cái nơi đáng sợ
này.
Anh lái xe, trên
đường vẫn nghĩ không biết chuyện vừa rồi xảy ra là thật hay
mê.
Cầm chắc tay lái
nhưng không biết mình lái đi đâu, trên đường xe cộ vẫn đi lại như mắc
cửi.
Anh
nhớ lại một vài chuyện, một vài người mà anh đã gặp. Gặp gỡ một vài
người đều làm cho cuộc sống của anh có chút thay đổi. Có những sự thay
đổi lại là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời.
Nếu
lúc đầu không chuyển đến đây thì anh cũng không thể quen được những
người bạn thích kể chuyện ma và cũng không có những việc xảy ra ly lỳ
sau này. Đương nhiên cũng không phải lang thang ngoài đường nửa đêm như
thế này.
Có sáu
người chỉ có năm người ở. Vậy trong họ ai là ma, hay… Tất cả họ đều là
ma? Họ sau khi kể chuyện xong thì không chết cũng là biến mất, sao lại
có sự trùng hợp thế? Nhất định ở đây phải có mối liên hệ nào đó, vắt óc
ra suy nghĩ phân tích mà vẫn không có câu trả lời.
Sao dưới tầng hầm
lại gặp Thượng Gia Bằng với dáng vẻ lạnh lùng, lẽ nào anh ta chính là
ma?
Nghĩ đến những
chuyện này đều lam anh sợ sợ, anh cố gắng gượng và ý thức rất rõ là
mình đang lái xe.
Nhưng
không biết lái xe được bao lâu, có tiếng “bụp” và chiếc xe bỗng chao
đảo, anh không làm chủ được tay lái của mình. Đúng là đen đủi, xe bị nổ
lốp.
Ngay lập tức
anh rút điện thoại gọi cho trung tâm cứu hộ, nhưng điện thoại không hề
có sóng, anh đi vòng vòng hy vọng có thể vớt vát được ti tín
hiệu.
Anh
đi đi lại lại, bỗng đằng sau xuất hiện một cái xe cũ màu đỏ đi qua anh.
Liếc mắt nhìn thấy người ngồi sua xe quay đầu lại nhìn mình. Ồ chẳng ai
xa lạ, đó là Vương Thổ.
Vương Thổ? Chẳng
phải anh ta đã chết rồi sao? Sao lại ở đây?
Thạch Nham chút
nữa thì ngất xỉu.
Anh sững người
trong giây lát “Mình gặp ma thật rồi!”
Tối màu đông rét
căm căm cộng với sự sợ hãi và khi ra khỏi cửa anh chỉ mặc vội có một
chiếc áo len làm anh ớn lạnh.
Từ
khi nhìn thấy Vương Thổ, anh luôn có cảm giác bóng tối của cái chết lúc
nào cũng bám theo như muốn cướp đi sinh mạng của anh vậy.
Phải
làm sao bây giờ? Mình trốn vào đâu bây giờ? Tôi muốn tìm một chỗ để ẩn
nấp. Cách đấy không xa có một nhà nghỉ, ở đó nhất định có người, ở đó
có thể an toàn hơn một chút.
Anh đứng trước
cổng quán trọ vào đặt một phòng rồi quyết định ở lại đây để trấn an
tinh thần của mình.
Căn
phòng từ từ sáng lên, nhà nghỉ này phòng nào cũng sơn màu trắng, cửa
sổ, ga giường đều màu trắng, trong ánh sáng của đèn neon thì màu trắng
càng sáng hơn. Cửa ra vào, cửa sổ thậm chí là tường bếp rất được chú ý
khi thiết kế, anh tự có cảm giác vô cùng ức chế, căn phòng to như thế
sao lại giống như một phần mộ. Ở trong không gian trắng toát như vậy,
không khí như ít hôn, màu trắng bao phủ như muốn nuốt chửng con người
anh.
Anh nằm im
trong chăn, có tiếng gõ cửa “cốc cốc cốc”, làm Thạch Nham choàng tỉnh,
thậm chí nó giúp anh thoát khỏi cái không gian ngập tràn sự sợ hãi
này.
Anh
vội phi ra ngoài mở cửa, bên ngoài lại là Triệu Dục Tịnh. Thạch Nham
như vớ được cứu tinh. Anh nhìn cô với đầy vẻ ngạc nhiên hỏi “Em, sao
lại biết anh ở đây?”
“Ha
ha…” Triệu Dục Tịnh cười rất lạ, cô nhìn Thạch Nham với vẻ lạnh lùng và
nói một cách lạnh tanh “Tôi sao lại không biết, chúng tôi đều biết anh
đang ở đây mà!”
“Chúng
tôi?”
“Đúng, là chúng
tôi, những người trong Hội kể chuyện ma ý”.
Hội kể chuyện ma?
Nghe cô nhắc, Thạch Nham bỗng nghĩ đến những việc lạ xảy ra
nọ.
“Họ… chẳng phải
không ở nhà sao?”
“Sao không có nhà?
Họ đều biết anh ra đây có một mình và đều muốn gặp anh”.
Chưa
nói xong Trương Khiết đột nhiên xuất hiện, anh ta cao to như vậy mà sao
lại đứng khuất được sau lưng Triệu Dục Tịnh. Thấy anh ta xuất hiện,
Thạch Nham giật bắn người.
“Trương Khiết,
nghe nói anh đi công tác mà?” Thạch Nham hỏi.
Trương Khiết không
hề ngạc nhiên trả lời “Tôi sớm đã đi công tác về và chỉ còn đợi đến tìm
anh nữa thôi”.
Nghe xong, Thạch
Nham bồn chồn hỏi: “Vậy anh ở đâu, sao tôi không gặp anh?”
“Mấy ngày nay tôi
có việc, ngày nào cũng về rất muộn, có thể là anh không nhìn thấy tôi
đấy thôi”. Trương Khiết nói.
Nghe đến đây,
Thạch Nham phần nào yên tâm hơn một chút, nhưng cảm giác bất ổn luôn
thường trực trong anh.
Thấy Triệu Dục
Tịnh, anh nhớ tới lời nhắn trên QQ của cô gửi cho anh, vội hỏi “Có
chuyện gì mà em nhắn cho anh ở trên mạng vậy?”
Triệu Dục Tịnh trả
lời lạnh nhạt “Tôi nói là hẹn đến giờ tôi sẽ đến tìm anh”.
“Giờ gì?”
“Giờ chơi điện
tử”.
“Chơi trò
gì?”
“Trò chơi kinh
dị!”
Nghe cô ấy nói,
Thạch Nham phản ứng “Tôi gần đây toàn gặp phải chuyện kinh dị đã đủ sợ
chết rồi”.
Triệu
Dục Tịnh dằn mặt, nhìn anh bằng với một vẻ khinh thường rồi nói “Đúng
là đồ nhát gan, chẳng giống thằng con trai tí nào! Sợ gì chứ, chẳng
phải là chúng ta đã chơi trò này mãi hay sao?”
Anh
vội giải thích “Trước kia chúng ta chỉ là kể chuyện, nhưng hôm nay tôi
thực sự đã gặp ma. Vừa rồi ở bên ngoài có một chiếc xe đi ngang qua,
trên đó tôi nhìn thấy Vương Thổ! Trong căn phòng này cũng vậy cảm giác
rất kỳ lạ, tôi sợ phát khiếp lên được”.
“Chính
anh là người khơi lập ra Hội kể chuyện kinh dị, không ngờ lại nhát gan
như vậy, thật nực cười”. Triệu Dục Tịnh nói một cách coi
thường.
Thạch
Nham liền trả lời “Tôi không nhìn nhầm đâu, đúng là Vương Thổ mà! Tôi
Thạch Nham không phải dạng nhát gan nhưng thực sự là đã gặp ma, lẽ nào
mọi người cũng đã gặp ma mà không sợ sao?”
Triệu
Dục Tịnh và Trương Khiết nhìn nhau và nói “Có gì là sợ đâu, trên đời
này làm gì có ma! Chúng tôi lại muốn gặp ma đây, ha ha…”
Nghe
họ nói khiến tôi dở khóc dở cười, những việc hôm nay gặp phải đã đủ làm
tôi kinh hờn bạt vía rồi, chỉ cầu mong sau này không phải gặp những
chuyện như vậy nữa, nhưng hai người này lại muốn gặp ma. Thạch Nham
bỗng có một cảm giác không lành, dường như trong hai người họ sẽ có một
người là ma.
Thạch
Nham xua tay nói mình không muốn tham gia vào trò chơi, Trương Khiết
liền tiếp lời “Đừng có làm cụt hứng mọi người, Thẩm Thiên cũng đến,
chúng tôi đều muốn tìm anh để cùng chơi đây”.
“Thẩm
Thiên? Chẳng phải đã về quê rồi sao? Đã quay trở lại rồi hả? Bây giờ
đang ở đâu?” Thạch Nham ngó xung quanh tìm nhưng không thấy bóng dáng
anh ta đâu.
“Ha, ha, ha…”, một
tiếng cười lớn vọng lại, anh nhìn trước nhìn sau vẫn chẳng thấy người
đâu cả.
Nhìn
Triệu Dục Tịnh và Trương Khiết với một vẻ nghi ngờ, nhưng cả hai người
lại không nói gì và chỉ nhìn Thạch Nham, trong giây phút yên tĩnh này
nghe thấy nhịp thở của cả ba người.
Cả
ba người đứng nhìn nhau như vậy mà chẳng nói một lời nào. Vai của Thạch
Nham như nặng trĩu xuống, có người từ ở đằng sau đập vào vai anh với
một cánh tay lạnh như đá. Thạch Nham quay đầu nhìn nhưng chẳng thấy ai
cả.
Thạch Nham lại
bị vỗ một cái nữa vào vai, anh ghét nhất là bị người khác trêu chọc,
quay người lại mới phát hiện Thẩm Thiên đứng ngay đằng sau
mình.
Thạch Nham chuyển
từ sự tức giận thành vui mừng, đấm Thẩm Thiên một cái “Thằng này về rồi
mà không nói một câu!”
Thẩm Thiên không
nói gì, chỉ nhìn vào mọi người cười.
Triệu
Dục Tịnh sầm sì mặt, nói với Thạch Nham với vẻ không vừa ý “Chúng tôi
từ xa tới đây vậy mà anh chẳng mời chúng tôi vào phòng sao?”
Thạch
Nham như vừa tỉnh cơn mơ “Em xem, anh vừa bị mọi người dọa cho suýt thì
ngất xỉu, mau vào phòng đi, vào phòng đi”. Thực ra trong đầu Thạch Nham
vẫn nghi ngờ cả ba người, anh sợ rằng con ma sẽ là một trong những
thành viên của Hội kể chuyện ma này.
Bốn người bước vào
phòng, căn phòng trắng bệch.
Thạch Nham nói “Cả
ba cùng hẹn tìm tôi hả?”
Cả ba người cười
gật đầu.
Thạch Nham sốt
ruột nói “Tìm tôi có việc gì không?”
“Vừa rồi chẳng nói
là tìm để chơi một trò chơi sao?”
Thạch Nham giọng
lo lắng pha chút bồn chồn “Trò gì?”
Thẩm Thiên hỏi
tiếp “Anh đã gặp ma bao giờ chưa?”
Thạch Nham gật
đầu, lại lắc vì rốt cuộc anh vẫn chưa hiểu gì.
Thẩm Thiên nói
“Hôm nay chúng ta chơi trò tìm ma đi, để ma hiện hình”.
Để
ma hiện hình? Chỉ có cách này mới khiến con ma hiện hình, nếu biết ai
là ma thì không cần sợ như vậy nữa, dù cho kết quả có là ai thì cũng
phải tìm cách kéo con ma ra ngoài ánh sáng.
Thạch
Nham nghĩ đi nghĩ lại rồi đồng ý, anh không muốn để việc này tiếp tục
khiến anh phải sợ hơn nữa, vẫn biết rằng kết quả cuối cùng sẽ rất khủng
khiếp.
Nếu chết cũng phải
biết được bộ dạng của ma như thế nào? Thạch Nham tham gia trò chơi
này.
Quy tắc chơi như
sau:
Bốn
người sắp xếp đứng vào bốn góc của căn phòng màu trắng, đèn tắt hết,
sau đó mặt ngước lên trần nhà. Trò chơi bắt đầu, một người trong số bốn
người đó sẽ tiến đến góc tường khác, rồi vỗ vào vai người đứng góc đó.
Tiếp đó người bị vỗ vai liền theo cách đó để mò đến một góc tường khác
phương mà mọi người thống nhất với nhau là theo chiều kim đồng hồ hoặc
ngược chiều kim đồng hồ, sau đó tiếp tục vỗ vào vai của người tiếp
theo. Cứ như vậy mà chơi, nhưng nều bạn đi vào hóc tường nào mà góc đó
không có người thì bạn phải ho lên một tiếng, sau đó tiếp tục đến góc
tiếp theo khi nào đến hóc có người đứng mới thôi.
Nghe
xong phần giới thiệu của trò chơi. Thạch Nham có phần yên tâm, đây là
trò anh đã từng chơi. Kết thúc của trò chơi là “Sau khi chơi một lúc sẽ
phát hiện có lúc không có tiếng ho, vậy chứng tỏ góc đó có người và có
người vẫn tiếp tục đi không bao giờ dừng. Vậy trò chơi đã xuất hiện
thêm được một người và người này là ai?”
Đáp án sẽ là
“Người này là ma”.
Còn nhớ một năm
trước, khi còn ở trong ký túc xá, Thạch Nham đã từng
chơi trò này và chơi được một lúc thì kết thúc. Trong màn đêm u tối,
khi vài mình bị một cánh tay buốt giá vỗ vào, ai cũng đều giật bắn mình
rồi hét lên một tiếng. Và mọi người nhanh chóng kết thúc trò chơi, đẩy
cửa bạt mạng ra ngoài. Lúc đó tuổi còn nhỏ, giờ đã qua cái giai đoạn đó
rồi. Bây giờ nghĩ lại và so sánh những lần gặp ma thì trò chơi này
chẳng có gì là to tát cả.
Trò
chơi mà họ sắp chơi ở đây thì có phần khác đi một chút, đó là khi phát
hiện có thêm một người thì phải bật đèn ngay, lúc này mọi người mới có
thể nhìn rõ hình dạng của con ma.
Những
chuyện kỳ lạ mà gần đây Thạch Nham gặp phải nhiều đến mức thôi thúc anh
tham gia vào trò chơi với một tâm trạng hứng thú, anh muốn biết ai
trong bọn họ là con ma đó, chỉ có biết được sự thực thì mới xua tan cảm
giác sợ hãi của anh. Cho nên anh giơ tay đồng ý ngay.
Trò chơi bắt
đầu.
Tất
cả đèn đều được tắt, cái rèm cửa kéo che kín không có một tia sáng nào,
cả không gian là một màn đêm bao trùm, căn phòng không có một tiếng
động gì. Cảm giác trong đêm tối căn phòng này trở nên vô cùng thần bí
và khủng khiếp. Bốn người họ loạng choạng lê từng bước như sên
bò.
Thạch
Nham là người bắt đầu trò chơi, là người lần mò trong đêm tối để vỗ vai
người ở góc kia. Trò chơi rất ly kỳ và hồi hộp. Xung quanh im ắng chỉ
có thể nghe thấy tiếng bước chân mà thôi.
Tay
anh mò mẫm theo tường, hai chân đi về phía trước, cũng không biết là
bao lâu cuối cùng cũng đi đến được góc tường tiếp theo. Đôi tay run rảy
của anh đập vào người ở phía trước, người đó bị đập nhưng không nói một
lời và mò từng bước tìm người ở góc tường tiếp theo.
Bốn
người đứng ở bốn góc tường và chờ đợi trong im lặng, tâm lý càng bị dồn
nén mỗi lúc một nặng nề hơn. Những câu chuyện kể về ma trước kia cứ
hiển hiện trong đầu mỗi người.
Trong
tĩnh lặng không nhìn thấy gì hết mà chỉ nghe tiếng bước chân soàn soạt,
Thạch Nham chú ý lắng nghe phân việt sự xa gần của âm thanh.
Không
biết là bao lâu sau tiếng ho đã làm đứt đoạn những suy nghĩ xa xôi
khủng khiếp của anh. Tiếp đó có người dùng tay đập vào vai anh, anh
tiếp tục đi lần theo tường. Từ từ đi đến sau lưng của người tiếp theo,
dùng bàn tay lạnh ngắt của mình đánh vào lưng lạnh ngắt của người đó.
Người đó lại lần mò đi tiếp. Thạch Nham cảm thấy cảm giác giác lạnh
kinh khủng.
Vai của
Thạch Nham tiếp tục lại bị đập như thế, anh biết là họ đã đi được một
vòng, tay và lưng của mọi người đều rất lạnh. Có thể họ cũng cảm thấy
có gì đó khác thường nhưng không giải thích được sự bất thường đó.
Thạch Nham không nghe thấy tiếng ho. Và cách giải thích duy nhất khi
không nghe thấy tiếng ho đó là giữa họ đã có thêm một người.
Mọi
người sợ như muốn thét lên, cơ hội đã đến! Trước khi tắt đèn bắt đầu
trò choi Thạch Nham đã nhớ kỹ vị trí công tắc bật đèn, anh nhanh chóng
mò đến chỗ đó và ấn thật mạnh vào công tắc.
Căn
phòng bỗng chốc sáng rực lên, mọi người dáng vẻ sợ hãi, Thạch Nham chớp
chớp mắt rồi nhanh chóng mở to mắt ra nhìn xem rốt cục ai là
ma?
Dưới
ánh sáng của đèn, chính giữa phòng đột nhiên có một người xuất hiện, cả
bốn góc tường tính cả Thạch Nham đều có người đứng, vậy vị trí giữa này
là vừa mới xuất hiện thêm một người.
Người này đeo một
cái mặt nạ trông vô cùng hung dữ, đang há to miệng ra đổ lộ
cái lưỡi dính đầy máu.
Ma
đột nhiên hiện hình làm cho cả bốn người họ đều sợ hãi, không ngờ cái
cách này lại hiệu quả vậy, nhưng chỉ là không biết tại sao nó lại phải
đeo mặt nạ?
Nhưng
không sao, vì có ba người bạn ở bên cạnh, Thạch Nham không thấy run sợ
vì thêm người là thêm mạnh, cho dù là chết đi thì cũng có người làm bạn
xuống suối vàng cùng. Còn đỡ hơn la cả nỗi sợ hãi khi một mình ở dưới
tầng hầm.
Nghĩ một
hồi anh kinh ngạc khi phát hiện Triệu Dục Tịnh, Trương Khiết và Thẩm
Thiên cả ba đều đã biến mất. Con ma đeo mặt nạ bắt đầu nghiến răng ken
két rồi cười khanh khách và từ từ tiến về phía anh.
Thạch Nham vô cùng
lo sợ và vội vàng gọi “Trương Khiết, Thẩm Thiên mọi người đi đâu rồi?
Á…”
Không có ai trả
lời, tiếng hét của anh càng làm con ma chú ý và nó xông đến anh càng
nhanh hơn.
Con
ma rất nhanh tiến lại gần chỗ Thạch Nham, nó không muốn màng đến tiếng
hét của anh, không biết có chuyện gì đã xảy ra mà đầu nó bỗng nhiên
phun ra máu, máu chảy thành dòng ở phía sau chiếc mặt nạ. Chỗ nào cũng
thấy máu, đầu và mặt nạ đều dính, ngay đến quần áo cũng bị dính bê bết
máu. Máu chảy ròng ròng xuống đất.
Thạch
Nham quay người định chạy nhưng đã bị con ma túm lại, cánh tay của nó
lạnh giá cứng lại như cây gỗ. Bàn tay lạnh và ướt của nó bám lấy Thạch
Nham và anh cảm giác toàn thân da gà nổi lên, răng rung lên cầm cập,
hai chân như muốn mềm ra. Trong lúc sợ hãi lại chẵng thấy ba người bạn
đâu, đúng là bạn bè thế đó! Thạch Nham vừa sợ vừa tức giận, không biết
nên làm thế nào mới được.
Con quỷ túm lấy cổ
anh với hắn tay nhớt nhớt lạnh giá, tay nó càng thít càng chặt, mặt
Thạch Nham đỏ lên ngạt thở.
Không,
không thể ngồi chờ chết được Thạch Nham bắt đầu phản kháng, anh vung
tay, làm sao có thể thoát khỏi nó “Sao mày lại hại tao, mày là
ai?”
Con
quỷ không để ý đến anh, nó quay cổ lại, Thạch Nham nhìn thấy họng của
nó lộ ra cái xương trắng phớ, ở đó như là cái ống nước đang chảy ngược
lên trên, máu chảy xối xả ra ngoài. Cổ bị đứt nhưng vẫn nói và cười
khanh khách, nó bóp cổ anh càng chặt hơn.
Nhìn
vào cái mặt nạ hung dữ kia, Thạch Nham chỉ có thể nhìn rõ đôi mắt của
con quỷ. Ánh mắt vô hồn không biết nhìn vào đâu và càng không thể suy
đoán nó muốn gì.
Thạch Nham không
làm sao thoát khỏi con quỷ, cánh tay buốt giá của nó ghì chặt vào cổ
anh, Thạch Nham sắp tắc thở.
Thạch Nham ngột
thở nói “Tại sao mày làm thế với tao? Tao có thù oán gì với
mày?”
Con quỷ cười nhạt,
nhìn anh với con mắt lạnh lùng rồi nói “Tao chỉ muốn chơi trò với mày
thoi”.
“Tại sao lại chọn
tao?”
“Vì chính mày là
người lựa chọn trò này”.
Thạch
Nham không nói gì, chính anh là người sáng lập Hội kể chuyện ma, xem ra
thì con ma này đã có mặt trong nhóm của họ từ khi có hội.
Thạch Nham “Thế
mày muốn gì?”
“Chẳng thể nào cả,
chỉ muốn kéo mày vào hội chúng tao”.
“Hội bọn mày, bọn
mày là ai?”
“Là những người đã
từng kể chuyện”, con ma lỏng tay, có thể vì nó thấy câu hỏi quá nực
cười.
“Họ đang ở
đâu?”
Con quỷ chậm rãi
“Họ giống tao, tiếp tục trò chơi với mày”.
“Cái gì? Mày nói…
bọn họ… giống mày?”
Con quỷ cười ha
ha, tiếng cười của nó vang lên trong màn đêm u tối “Đúng, họ giống tao
bây giờ đều biến thành quỷ!”
Thạch
Nham lúc này mới vỡ nhẽ, hèn chi mình đến một nơi hoang vắng xa như thế
này mà bọn họ cũng tìm được đến tận nơi, lại còn lúc ẩn lúc hiện, nói
chuyện thì kỳ quái âm dương, hóa ra… họ đều đã biến thành ma hết
rồi.
Con quỷ lại cười
ha ha, máu trên đầu không ngừng chảy xuống vai, rồi ngấm vào quần
áo.
Thạch
Nham không muốn nhìn thấy máu chảy đầm đìa, bèn lấy tay bịt tai, cánh
tay với lên phía trên vô tình động vào cái mặt nạ kinh hồn đó. Lúc này
anh mới nhìn rõ bộ mặt thật của con ma, nó là bạn anh, người đã chết:
Vương Thổ! Sau lúc vừa rồi Vương Thổ ngồi sau xe đó bây giờ Thạch Nham
không ngờ lại gặp hắn ta ở trong cái trò đùa với tính mạng
này.
Thì
ra, hắn đã giết hết mọi người sau mỗi lần kể chuyện, Thạch Nham là
người kể cuối cùng cho nên mới sống sót đến bây giờ. Thạch Nham cuối
cùng cũng biết được chân tướng của sự việc.
“Kẹt kẹt”, Vương
Thổ nghiến răng, cười lạnh nhạt quờ tay vào Thạch Nham.
“Ha
ha ha ha…”, bên tai là tiềng gọi nghe đến chói tai và tiếng cười sảng
khoái, bỗng Triệu Dục Tịnh, Trương Khiết, Thẩm Thiên chẳng biết từ đâu
lại hiện ra rồi xông đến chỗ Thạch Nham, cười giễu cợt và giơ cánh tay
chuẩn bị túm lấy Thạch Nham.
Nhìn
thấy những bộ mặt đáng sợ của họ đang quờ quạng chân tay tiến đến,
Thạch Nham sợ hãi hét lên một tiếng và ngất xỉu trên đất.
Không
biết là bao lâu, Thạch Nham như đã mơ một giấc mơ dài. Anh tỉnh dậy và
phát hiện đang nằm ở trên giường trong căn phòng của chính mình, đắp
cái chăn vô cùng ấm áp. Bên cạnh anh là những người bạn vây quanh,
người thì lấy khăn chườm, người thì đo nhiệt độ cho anh, Thạch Nham như
bị hoảng loạn tinh thần.
Anh
chú ý quan sát những người bạn đang bận rộn và nhận ra họ chính là
Trương Khiết, Thượng Gia Bằng, Thẩm Thiên, Hà Tiểu Đình. Sao tự dưng
lại tập trung đầy đủ thế này? Không phải họ đều đi vắng hết sao? Và hai
ông cảnh sát thường đến quấy nhiễu cũng có mặt ở đây.
Lúc này Vương Thổ
thấy Thạch Nham không vần đề gì anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa
nhìn thấy Vương Thổ, Thạch Nham bỗng nhớ lại tất cả những gì xảy ra
trước khi ngất xỉu, bảy người này đều là quỷ, anh sợ hãi hét toáng lên,
nhảy chồm lên như muốn chạy thoát khỏi chỗ này.
Nhìn thấy anh
hoảng loạn, Trương Khiết vội vàng kéo anh và nói “Đừng sợ, đây chỉ là
một trò đùa thôi”.
“Cái
gì, trò đùa?” Thạch Nham nhìn Trương Khiết với một vẻ nghi ngờ. Triệu
Dục Tịnh bưng đến một cốc nước ấm, mặt đỏ bừng và nhìn anh với vẻ quan
tâm.
“Đúng, thực ra là
một trò đùa!” Vương Thổ nói thêm, mấy người xung quanh cũng gật đầu
nhìn Thạch Nham.
Thạch Nham nhìn
mọi người với một vẻ hồ nghi, làm sao biết được việc gì sẽ xảy ra tiếp
theo.
Nhìn
vẻ mặt nghi ngờ của Thạch Nham, Vương Thổ liền chậm chạp giải thích,
hóa ra tất cả sự việc đều đã nằm trong kế hoạch được định
trước.
Đêm
thứ nhất, Vương Thổ sau khi kể xong câu chuyện đầu tiên “Chiếc tủ” thì
nếu chỉ đơn giản là kể chuyện thì chẳng có gì là đặc sắc cả, anh đã bày
ra một trò để làm cho Hội kể chuyện ma có thêm nhiểu hoạt động
hơn.
Vào
cuối tuần tiếp theo anh cố ý không tham gia cùng với mọi người, và đi
gọi hai người bạn cảnh sát cùng thích đùa của mình, bố trí họ nấp sẵn ở
dưới nhà, khi nghe thấy trong nhà có biểu hiện bất thường thì lập tức
xông vào.
Vương Thổ
ở ngoài cửa sổ nghe thấy Thẩm Thiên kể câu chuyện của đêm thứ hai bèn
mò đến phòng anh ta, mở hết rèm cửa sổ để cho căn phòng anh lạnh đến
rợn người, tiếp đó tự nhốt mình trong tủ giả vờ chết để dọa anh
ấy.
Khi
buổi kể chuyện đêm đó kết thúc, Thẩm Thiên về phòng và cố tình để cánh
cửa tủ phát ra tiếng động, tự tạo ra không khí kinh sợ cho mình, anh
tương đối thành công với màn này. Thẩm Thiên đã bị dọa đến run sợ và
toàn thân lạnh ngắt khi lấy cái chăn dày trong tủ, lúc này Vương Thổ
giả chết lăn ra ngoài.
Thẩm
Thiên sợ quá vội đi gọi người khác, mọi người cũng bị dọa đến kinh hồn
bạt vía. Lúc này hai người bạn công an mà Vương Thổ đã bố trí xống vào
rồi thamgia giải quyết vụ việc. Vương Thổ sau đó cũng đã được chuyển
đến nhà bạn ở.
Sau này hai anh
công an vẫn tiếp tục cố tình đến giả vờ điều tra vụ án.
Thẩm
Thiên bị dọa đến sợ chết đi được, Vương Thổ bèn lên mạng thông báo cho
anh ta tất cả tin tức về cái chết của mình và bảo cho anh cùng tham gia
trò đùa này, sẽ tiếp tục dọa những người kể chuyện tiếp theo. Mục đích
của trò đùa mới này không những vừa làm phong phú thêm cho Hội kể
chuyện ma mà còn rèn luyện thêm cho mọi người lòng can đảm, đồng thời
trò chơi cũng diễn ra giống như những trò đùa chết chóc khác, làm cho
những ngày cuối tuần càng căng thẳng hồi hộp hơn nữa. Vương Thổ thấy
tương đối hào hứng với sáng kiến này của mình, thực tế chứng minh đó là
sau khi anh ta “chết” những người gặp lại anh đều cảm thấy khiếp
sợ.
Những
người kể chuyện sau khi bị hù dọa đều biết được đây chỉ là trò đùa và
rất tích cực hưởng ứng cùng tham gia liên kết để hù dọa những người kể
chuyện tiếp theo.
Sau
mỗi đêm kể chuyện đều có một người mất tích, người cuối cùng kể chuyện
sẽ là người nhận được sự sợ hãi khủng khiếp nhất và không ngờ người xui
xẻo gặp phải lại chính là Thạch Nham.
Vương Thổ vừa nói
xong mọi người đồng loạt gật đầu.
Thẩm Thiên cười hì
hì: “Cái trò này của chúng ta kịch tính quá, nếu không có thì thật đáng
tiếc”.
Hai người bạn cảnh
sát đứng bên cạnh gật đầu: “Nhiệm vụ của chúng tôi là phối hợp hợp tác
để trò chơi càng hấp dẫn hơn”.
Thạch
Nham trợn tròn mắt khi nghe những câu chuyện hoang đường vừa rồi và dần
cũng tìm ra được câu giải thích hợp lý cho những chuyện kỳ lạ mà mình
đã gặp phải.
Vương
Thổ xuất hiện trong tủ hay ngồi sau xe ô tô, rồi ba người bạn cùng xuất
hiện ở nhà trọ, rồi cả khuôn mặt sầu não của Triệu Dục Tịnh.
Những chuyện vừa
xảy ra như là một cuốn phim cứ hiện ra trong đầu anh.
Đột
nhiên anh bỗng nhiên nhớ lại tầng hầm tối tăm dưới nhà, rồi cả cái cầu
thang dài vô tận, liền hỏi Thượng Gia Bằng “Cái cầu thang làm sao nó
dài vô tận như vậy?”
Câu hỏi bất ngờ
của anh làm Thượng Gia Bằng vô cùng ngạc nhiên, liền hỏi “Cầu thang
nào?”
“Thì cầu thang
dưới tầng hầm ý’.
Câu
trả lời của Thạch Nham làm mọi người chẳng hiểu gì hết, mặt biến sắc và
hỏi lại anh “Cái tầng cuối cùng ở dưới á, làm gì có cầu
thang?”
“Cái
gì, không phải là trò đùa của cá anh à?” Lần này đến lượt Thạch Nham
mặt biến sắc, “Phía dưới tầng hầm còn có cầu thang rất dài, rất dài,
không có điểm cuối, tôi xuống đó còn Thượng Gia Bằng ở đó nữa”.
“Á!”
Thượng Gia Bằng hét lên kinh sợ “Nhưng… tôi thề rằng không biết ở đó
còn có cầu thang, tôi cũng chưa bao giờ xuống dưới tầng hầm”.
Mọi
người đều không nói gì chỉ còn biết nhìn nhau, lúc này Thạch Nham cảm
thấy đầu óc quay cuồng và nghe thấy tiếng cười “ha ha” của ai đó, tiếng
cười đắc chí không dứt.
Đầu
Thạch Nham như muốn căng ra, câu hỏi rất to quay cuồng trong đầu: Ở cái
cầu thang dài vô tận đó, cái người anh từng gặp là ai?... Đôi mắt vô
hồn của anh nhìn xung quanh, rồi nhìn mọi người với đầy vẻ thắc
mắc.
Thượng
Gia Bằng và mấy người bạn cũng tròn xoe mắt nhìn nhau với vẻ đầy kinh
ngạc, giọng của Thạch Nham như hòa lẫn vào không gian giống như một
xoáy nước xoáy mãi không ngừng, và tản mát trong bầu trời xanh vô
tận…
Hết