Wellcome
Đường vào ngôi làng ma
Con
đường dẫn vào ngôi làng ma có một phòng nghỉ trọ nhỏ, tuy không thể bì
kịp với các khách sạn lớn ở các thành phố song trông vẫn rất sạch sẽ.
Ông ta mang hành lý trên vai rồi tiến thẳng vào làng, vừa vào cửa chính
đã thấy chiếc sạp kê bên cầu thang. Bên chiếc sạp là cô gái trạc tuổi
ba mươi, ăn mặc khá mốt, dáng người trông cũng khá xinh. Những đường
cong của cơ thể cô hiện lên một cách quyến rũ bộ váy liền áo màu đen.
Trông cô ta không mang chút vẻ gì của con gái nhà quê cả, chắc là cô ta
ở thành phố. Trên áo cô cài một đoá hoa màu trắng, chắc trong nhà cô
vừa có tang. Tôi từ từ đi đến trước sạp, đảo mắt lướt qua bộ dạng cô ta.
Từ
khi tôi bước vào cửa, cô ta cũng bắt đầu chú ý đến tôi. “Anh muốn thuê
phòng nghỉ trọ à?”.
Tôi
gật đầu, nói: “Cô là chủ của quán trọ này?”.
Cô
ta cười đáp: “Tôi tên là Đỗ Hoàng Bình, nhà trọ cũng mang tên tôi, dĩ
nhiên tôi là chủ nhân của quán trọ rồi”.
Tôi
gật đầu hỏi: “Nghỉ trọ ở đây giá cả thế nào?”.
Cô
ta nhìn tôi từ đầu đến chân rồi đáp: “Năm mươi đồng một ngày, xin hỏi
ông ở bao lâu?”.
Tôi
“ồ” một tiếng rồi đặt một cọc tiền lên sạp nói: “Trước hết tôi xin ở
mười ngày rồi sau đó tính sau”. Cô ta nhận tiền rồi mở ngăn kéo ra lấy
một bảng giá nói: “Mười ngày tổng cộng là năm trăm đồng, xin ông để lại
giấy chứng minh”.
“Giấy
chứng minh nhân dân?”. Tôi hơi do dự. Tôi là kẻ phạm tội bỏ trốn, làm
sao cho người khác biết được mình là ai?
Thấy
tôi hơi do dự, cô ta chợt nhìn tôi cười một cách bí hiểm và nói: “Nếu
thấy không tiện thì thôi vậy, xin ông điền vào bảng giá này”, vừa nói,
cô ta vừa đưa bảng giá ra trước mặt tôi. Tôi bắt đầu cặm cụi điền vào
bảng giá.
Họ
tên: Đồng Tây
Giới
tính: Nam
Tuổi
tác: Hai mươi bảy
Hộ
tịch: Thành phố Thượng Hải
Đồng
Tây đương nhiên là cái tên hoàn toàn do tôi đặt ra, tên thực tôi là
Trịnh Dung Tân. Sau khi điền xong bảng giá, tôi đưa lại cho cô chủ quán
trọ.
Cô
ta xem lướt qua, bỏ vào ngăn kéo rồi đi ra khỏi sập nói
với tôi: “Phòng của ông ở tầng hai, phòng tắm và nhà vệ sinh nằm ngay ở
ngã rẽ cầu thang, giờ tôi đưa ông lên đó”.
Tôi
theo sau cô gái
lên cầu thang. Phòng ở cũng khá tốt, khoảng chừng mười ba mười bốn mét
vuông, trong phòng có một chiếc bàn, một chiếc giường nằm và vài cái
ghế, còn có cả một chiếc ví màu khá lớn, có vẻ rất sang trọng sạch sẽ.
Cô gái đứng ở cửa phòng chứ không vào, cô ta nhìn tôi đang nằm ngửa mặt
lên trần rồi nói: “Đây là căn phòng tốt nhất của quán trọ nhà tôi, xin
ông cứ yên tâm mà nghỉ ngơi, nhưng xin ông hãy nhớ kỹ một việc”. Cô ta
vừa dứt lời tôi liền hỏi: “Việc gì?”.
-
Xin ông nhất định phải nhớ, buổi tối ông phải ở yên trong phòng, không
nên đi lại lung tung.
-
Tại sao? Chẳng lẽ trong ngôi làng này có chuyện gì mờ ám? - Tôi buột
miệng hỏi lại.
Cô
ta sa sầm nét mặt rồi nghiêm nghị nói:
-
Không cần phải hỏi nhiều, chỉ cần ông ghi nhớ lời dặn của tôi là
được.
Tôi
không hỏi nữa, nhưng nhún vai tỏ ra không thèm để ý đến lời dặn của
cô.
Tôi
nói: Cô yên tâm đi, tối đến tôi sẽ đóng chặt cửa lại và đánh một giấc
dài đến sáng.
Cô
ta có vẻ đỡ lo hẳn sau khi nghe tôi nói như thế, rồi cô ta nói: “Chẳng
qua là tôi muốn tốt cho ông mà thôi, ông phải nhớ lời dặn của tôi
đấy!”.
Nói
xong cô ta quay người lại rồi đi ra khỏi cửa, thoáng một cái tôi chỉ
còn nghe tiếng bước chân đi xuống lầu. Tôi nằm trên giường nhưng trong
đầu cứ nghĩ về lời nói của cô gái.
Màn
đêm từ từ buông xuống, tiết đầu thu về đêm thật dễ chịu, ai cũng cảm
thấy sảng khoái.
Tôi
nằm trên giường, ngắm những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm qua cửa
sổ, chiếc ti vi cứ liên tục lì rì tiếng người nói trong một bộ phim dài
tập.
Sau
ba tháng trời trốn tội, cuối cùng tôi cũng đã tránh
được sự truy nã của cảnh sát, có thể ngủ một giấc thật sâu, thật ngon
lành mà không sợ ai cả.
Tôi
từ từ nhắm mắt, bỗng có tiếng gì
quái lạ cứ xì xào bên tai. Tiếng xì xào đó không phải phát ra từ chiếc
ti vi, vì trước khi ngủ tôi đã tắt bằng điều khiển. Tiếng xì xào vẫn cứ
tiếp tục bên tai, hơn nữa tiếng ồn đó càng lúc càng gần tôi, tôi từ từ
mở mắt ra rồi lần theo nơi tiếng ồn phát ra đi tìm. Quả nhiên tiếng ồn
là từ ngoài cửa sổ vọng vào. Cửa sổ vẫn chưa đóng lại, tôi thò đầu ra
khỏi cửa sổ nghe ngóng thì nhìn thấy một chiếc đầu lâu còn vương đầy
máu tươi.
“Trời
ơi!”, tôi buột miệng kêu lên, rồi theo quán tính thụt đầu vào nằm vật
xuống giường đánh huỵch một tiếng.
Ngoài
cửa sổ tại sao lại có chiếc đầu lâu ghê rợn đó. Toàn thân tôi phát run
co rúm lại trong chiếc chăn đầu giường nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía
cửa sổ. Chiếc đầu lâu đẫm máu tươi đó cứ từ từ ngoi vào trong cửa sổ,
một trận gió lạnh se người làm hất tung mái tóc của chiếc đầu, cuối
cùng tôi đã nhìn rõ khuôn mặt của chiếc đầu lâu kia.
Đó
là một
khuôn mặt rất quen, chắc chắn đó là anh trai tôi. “Anh, anh không nên
đến gần, không nên đến gần”. Tôi cố co người lùi về phía sau, song phía
sau lại là bức tường. Chiếc đầu lâu từ cửa sổ từ từ lăn xuống, rơi đúng
vào chiếc nệm trước mặt tôi, rồi lại từ từ lăn đến gần tôi. Tiếp theo
đó, còn có hai chiếc đầu lâu cũng từ từ chui vào cửa sổ. Tôi trông thấy
rất rõ, một cái đầu lâu là chị dâu và chiếc còn lại là của đứa con mới
lên sáu của anh trai tôi. Cả ba chiếc đầu lâu cứ thế mà hướng về phía
tôi ngày càng gần hơn, ánh mắt họ lạnh lùng và đầy oán hận nhìn chằm
chằm vào tôi, hàm răng trắng hếu cứ nghiến lại kèn kẹt từng hồi, như
muốn nuốt chửng tôi. Tôi muốn tháo chạy song họ đã dồn tôi đến góc
phòng, tôi lớn tiếng hô lên rằng: “Các ngươi không được lại đây, không
được lại đây. Cứu người, cứu người!”.
Tôi
chưa kịp nói xong thì
cả ba chiếc đầu lâu đã đồng loạt nhào đến tôi, đồng loạt nhảy cẫng lên
như muốn chồm lên mặt tôi, như muốn ăn thịt tôi. Hai tay tôi lập tức
quờ quạng loạn xạ cả lên, muốn ngăn họ lại, nhưng bỗng nhiên cả hai tay
đều đau nhức không thể chịu được.
Trong
cơn đau, tôi mở choàng hai
mắt, mới phát hiện mình vẫn đang nằm ngủ trên giường. Tất cả chuyện vừa
rồi chẳng qua chỉ là một cơn ác mộng.
Tôi
thở phào nhẹ nhõm,
uống một ngụm nước lạnh, ánh mắt theo phản xạ bất chợt lại hướng nhìn
về phía cửa sổ. Cửa sổ vẫn đang mở, gió không ngừng thổi vào, trong căn
phòng mát rượi và đầy không khí trong lành. Tôi nhìn lại đồng hồ, mới
có tám giờ rưỡi tối. Tôi nghĩ mình bị trận này làm cho mệt nhoài ra
rồi, nên sau khi ăn cơm tối xong, mắt nhắm lờ đờ, tính lại tôi thấy
mình ngủ cũng đã mấy tiếng đồng hồ.
Tỉnh
dậy, tinh thần đã sảng
khoái hơn nhiều, tôi bèn xuống giường, muốn ra ngoài đi lại cho đỡ
chán. Nhưng mới nghĩ thế, tôi đã chợt nhớ lại lời dặn của cô chủ
quán.
-
Nhất định ông phải nhớ lấy không được đi lại, mà tốt nhất nên đóng kín
cửa và ngủ cho tốt.
Tại
sao cô ta lại dặn đi dặn lại tôi cẩn thận như thế? Rốt cục, ở đây về
đêm có những chuyện gì? Quả thực có chuyện gì mờ ám sao?
Nghĩ
đến
đây, tôi không nhịn được cười. Con người tôi cái gì cũng tin, nhưng
tuyệt đối không bao giờ tin rằng trên thế gian này có ma thực sự, nếu
không làm sao tôi đủ can đảm làm những việc mà cảnh sát phải mất ba
tháng ròng rã để truy nã tôi?
***
Tôi
xuống lầu, cô chủ quán không có ở đấy, tôi lẳng lặng đi ra khỏi cổng
nhà trọ.
Đêm
về, trong ngôi làng hẻo lánh tại vùng núi đồi này thật tăm tối, u ám,
dường như trong cả ngôi làng chỉ có đèn trong nhà trọ tôi là sáng nhất,
đi đến đâu cũng có thể nhìn thấy ánh sáng trong căn nhà này phát ra.
Men theo con đường cái duy nhất trong làng, tôi thong thả dạo
bước.