Wellcome
Ngôi làng thứ hai
Ông
Trịnh Dung Tân, trưởng phòng lập trình game của tập đoàn phần mềm
máy tính họ Trần đột ngột chết ở văn phòng, đã gây xôn xao dư luận. Sau
khi khám nghiệm viện pháp y đã đưa ra kết luận ban đầu là ông Tân chết
do xơ cứng động mạch tim, đột quỵ!
Với
kết quả khám nghiệm đó, Đào Tử phải thở bằng mũi. Ở hiện trường khám
nghiệm, Đào Tử đã nhanh nhẹn liên hệ với phía cảnh sát để được tiếp cận
tử thi.
Trước hôm
ông Tân chết, cô Đào Tử có phỏng vấn ông. Khi đưa những ghi chép trong
cuộc phỏng vấn đó cho phía cảnh sát xem, cô Đào nhắc đi nhắc lại rằng,
trong khi phỏng vấn, ông Tân không có chút biểu hiện nào của người mắc
bệnh cả. Những người hoài nghi cũng cho rằng ông Tân không phải chết vì
bệnh.
Mấy hôm nay,
các đối thủ cạnh tranh về lập trình phần mềm trò chơi đã nêu ra một số
câu hỏi cho tập đoàn viết phần mềm họ Trần. Phần nhiều họ cho rằng, cái
chết của lập trình viên Trịnh Dung Tân có khả năng là do ông ta đã tiếp
xúc quá nhiều với các trò chơi cảm giác mạnh và lo sợ cao độ. Đồng
thời, qua cái chết đó, họ công kích các trò chơi cảm giác mạnh của công
ty này. Ông ta muốn thoát ra khỏi cái trò chơi quỷ quái của “Sơn thôn”
nhưng không có cách nào thoát ra được, cuối cùng đột quỵ mà chết. Đứng
trước dư luận, ông chủ tịch tập đoàn Trần Hoa không tán thành cũng
không phản đối, ông ngầm tổ chức một đội ngũ luật sư giỏi, để có thể
ứng phó với cơ quan pháp luật bất cứ lúc nào.
Cái
chết của ông Trịnh có quá nhiều điểm nghi vấn, đặt cây bút trong tay
mình xuống, cô phóng viên Đào Tử nhấc điện thoại lên… “A lô! Xin hỏi
đây có phải là phòng lập trình trò chơi của tập đoàn phần mềm game họ
Trần không”.
Phía bên kia đầu
dây đã được kết nối, trả lời điện thoại là một người đàn ông, giọng còn
rất trẻ.
“Xin
chào ông, tôi là phóng viên báo “Thân báo”, Đào Tử, xin hỏi khi ông
Trịnh không còn nữa, công việc của quý công ty có ảnh hưởng gì không?
Và…”
- “Xin lỗi, cô
phóng viên Đào”. Lại một điện thoại khác cướp lời nói: “Đang trong giờ
làm việc, tôi không tiện trả lời cô được. Nhưng tôi có thể cho cô biết,
với một công ty tầm cỡ thì việc thêm hay mất đi một người sẽ không có
vấn đề gì cả”.
Bất giác, cô Đào
nắm chặt điện thoại, cô hỏi: “Ông có thể cho tôi biết ông là
ai?”.
-
Tạ Phi, một trong những lập trình viên của công ty. Hiện nay tôi là
quyền trưởng phòng lập trình của công ty thay ông Trịnh. - Ông ta vừa
dứt lời thì phía bên kia đầu dây cũng cắt điện thoại luôn.
Tạ
Phi? Cô phóng viên cố nhẩm đi nhẩm lại cái tên này để đưa vào bộ nhớ
khi phỏng vấn công ty. Thế rồi, cô yêu cầu người đồng nghiệp cạnh bàn
làm việc của mình cho xem lại cảnh chụp hiện trường vụ án.
Tuy
là một phóng viên vừa tốt nghiệp trường báo chí hệ chính quy nhưng Hồ
Tử đã có tác phong và kinh nghiệm làm việc như người đã lâu năm trong
nghề. Cậu ta nhanh nhẹn mang đến cho cô Đào xem lại toàn bộ ảnh chụp
được ở hiện trường và nói: “Chị ạ, chị còn dám xem lại cảnh chụp ở hiện
trường vụ án này sao, ghê chết đi được!”.
Cô
Đào không đáp, chỉ lặng lẽ lật xem lại từng tấm ảnh hiện trường vụ án.
Cô không thể quên được cái chết với khuôn mặt đầy vẻ run sợ của ông
Trịnh, khuôn mặt tuy đã chết song vẻ khiếp sợ vẫn còn hằn lại rõ nét,
các bộ phận trên khuôn mặt người chết đều nhăn nhúm, miệng há hốc đến
nỗi như thể nhìn thấy cả yết hầu. Đôi mắt đờ đẫn trừng trừng lồi ra như
muốn rơi xuống khỏi khuôn mặt.
Đột
nhiên, dạ dày cô quặn lên, cô muốn nôn oẹ, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế,
nói với Hồ Tử: “Lát nữa em bảo với ông tổng biên tập là bản thảo chị đã
viết xong, chị có việc gấp xin về trước nhé”.
Cô
chạy khỏi phòng biên tập như thể bị ma đuổi, tiếng gót giày cao gót nện
xuống tầng hầm để xe rộng rãi, vắng teo cứ “bong” “bong” làm cô rất
phản cảm.
Một cảm
giác ghê sợ vô căn cứ bỗng dấy lên trong tâm trí cô, cô có cảm giác như
có hàng vạn đôi mắt trong căn hầm vắng vẻ này đang theo dõi bước chân
cô. Lúc đó, cô hơi hối hận vì đã về trước các đồng nghiệp để đến
nỗi…
Cô
vội lấy chìa khoá ra mở cửa xe rồi nhảy thót vào ghế ngồi, đợi đến khi
xe tự động đóng cửa cô mới thấy nhẹ đi phần nào. Nhưng cô không vội đi
ngay mà lấy chiếc USB từ trong túi ra.
Đây
là USB bị rơi khi chụp ảnh hiện trường vụ án. Khi cô chụp
hình hiện
trường, thì chiếc USB này rơi ngay xuống bên chân cô như thể nó có linh
cảm với cô vậy. Cô cúi xuống nhặt lên rồi giấu đi không cho các điều
tra viên biết, và giấu luôn cả Hồ Tử. Không biết nguyên nhân cụ thể thế
nào, nhưng cô linh cảm rằng, chiếc USB này đã bị yểm bùa, hễ ai nhặt nó
là cuộc đời từ đó bắt đầu chuyển sang vòng đời sống trong sự sợ sệt. Cô
không muốn nhiều người biết đến điều đó là vì như thế.
Bôn
ba vất vả mấy hôm, cô Đào hạ quyết tâm phải xem thử nội dung trong
chiếc USB này. Mở máy tính xách tay ra, Đào Tử cắm USB vào
máy, bên
dưới màn hình lập tức hiện lên “Tìm thấy bộ nhớ mới”
Đối
với Đào Tử, việc nhặt được chiếc USB bị xem như là bước đầu
cô rơi vào
vực sâu, còn việc muốn xem nội dung của nó cũng giống như đôi bàn tay
vô hình sau lưng cô đẩy cô rơi nhanh xuống vực. Chắc chắn rằng, nội
dung trong chiếc USB này là một trò chơi trong seri “Sơn thôn” mà trước
khi chết ông Trịnh đã copy vào. Trên thị trường mới đưa ra trò chơi đời
thứ sáu của seri trò chơi “Sơn thôn” thế mà tập đoàn này đã cho ra đời
trò chơi đời thứ bảy. Phát hiện này làm Đào Tử kinh ngạc, cô vội vã mở
trò chơi ra. Lối vào “Sơn thôn” lập tức hiện ra một cách kỳ quái… chiếm
hết toàn bộ màn hình máy tính.
- “Xin nhập mật
mã!” - Trên màn hình hiện ra mấy chữ lạnh lùng!
Không lạ lẫm gì
với trò chơi nhập vai này nữa, Đào Tử nhập tên và mật mã một cách thành
thạo.
Tên tuổi của người
mạo hiểm: Đào Tử
Giới tính:
Nữ
Sau
khi các yêu cầu của trò chơi được thực hiện, lập tức hiện ra một giấu
vân tay của ngón cái khiến Đào Tử phải rợn hết cả người. Hệ thống yêu
cầu cô chọn hoàn cảnh xuất thân: 1, Tội phạm bị truy nã. 2, phóng viên.
3, học sinh. 4, buôn hàng lậu. 5, thăm người thân. 6, nhà thám hiểm. 7,
người trốn đò.
Trong
bảy phương án lựa chọn đó, Đào Tử chọn “2” một cách máy móc, bởi vì bản
thân cô là một phóng viên thật ngoài đời mà! Hơn nữa Đào rất yêu nghề.
Thế là, trên màn hình dần dần cảnh vật biến mất, rồi từ từ hiện ra một
ngôi làng, khi Đào muốn đi vào làng, đột nhiên vào tầm mắt cô một hàng
chữ như để nhắc nhở cảnh báo: Lòng đố kỵ không cần phải có đất đai mới
sinh sôi nảy nở. Chỉ cần một lý do đơn giản thì đã có thể làm cho lòng
đố kỵ nảy mầm, sinh trưởng nuốt chửng cả thân xác và tâm hồn.
“Đố
kỵ”, Đào tự nói một mình. Trước mắt cô, một bản đồ kỳquái xuất hiện,
trong trùng điệp núi rừng, đang thấp thoáng một ngôi làng không
tên.
* * *
Đó
là một ngôi làng nằm ở vị trí hẻo lánh, thâm u kỳ bí, trong một thung
lũng cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, vây quanh là trùng
trùng núi non hiểm trở.
Rừng
cây già bạt ngàn tỏa ra một màu âm u, đằng đằng sát khí, như muốn nuốt
hết từng mạng sống của các cư dân trong làng. Tư liệu trên tay cho
biết, đó là ngôi làng nằm ở phía đông của một ngọn núi lớn. Tôi lật một
bản đồ được vẽ bằng tay, chốc chốc lại nhìn sang hai cánh rừng xanh đen
rậm rịt hai bên đường.
Tuy
là ban ngày, nhưng vẫn có thể nghe tiếng chim kêu một cách quái đản, cứ
chíp chíp trong bụi rậm, dưới các gốc đại thụ, chốc chốc lại thấy cái
bóng đen của những con quái thú chạy qua. Ở nơi rừng sâu núi thẳm,
không có được cái cảm giác thư thái như khi ở dưới bóng cây, hay ở cánh
đồng mà ngược lại, chỉ có những cơn kinh hoàng cứ hết đợt này đến đợt
khác…
Có lẽ vì ngôi
làng phía trước quá hẻo lánh, khuất lấp, tôi đã tra lại bản đồ của khu
vực rừng núi tỉnh Sơn Đông, phát hiện thấy sự miêu tả rừng rậm trong
bản đồ bất quá chỉ là đánh vài con số vào đấy, nó chỉ chứng minh cho
biết đấy là vùng núi hẻo lánh mà thôi. Người cùng đi với tôi trong
chuyến này là Thạnh Quân Mỹ - một đồng nghiệp của tôi.
Làm
việc với cô ta chẳng có gì là hay ho cả, nếu không nói là chán ngắt.
Suốt quãng đường, chúng tôi đều cẩn thận đề phòng, đề phòng đối phương
sẽ giết mình rồi vùi thây nơi đồng vắng.
Con
lừa của chúng tôi cứ kêu ré lên từng tiếng, tiếng kêu không giống tiếng
quạ nhưng nghe rất khét tai, khiến ông đánh xe phải quay đầu lại, nói
với giọng đặc khẩu âm Sơn Đông: “Cô gái, đến rồi, tôi chỉ chở cô đến
đây thôi”.
Nhìn phía trước,
tôi thấy một cây gỗ mục cắm vào trong đá núi, bên trên có ghi dòng chữ
màu đỏ: “Thôn Đỗ”.
Gió
bỗng thổi vù vù, con lừa cứ chốc lại nhảy rống lồng lên rồi đột ngột
quay đầu chạy tít một mạch về phía sau. Chưa kịp xuống, nó đã lồng lên
chạy quá nhanh khiến tôi và đồng nghiệp Thạnh Quân Mỹ ngã sụp xuống
đất. Trực giác mách bảo tôi rằng, con lừa đó đã thấy cái mà chúng tôi
không thể thấy được, nó hoảng quá nên mới lồng lên tháo chạy như
thế.
Nghĩ đến điều đó,
tôi thấy rùng mình.
Lão đánh xe cầm
chặt dây cương, vừa kéo con lừa lại vừa chửi rủa nó, cuối cùng ông ta
cũng lôi được nó về.
Sau
đó, ông ta nhảy xuống xe, vội vàng đỡ tôi và Quân Mỹ dậy, và nói: “Xin
lỗi hai cô, thực tình xin lỗi! Không thể đưa hai cô đi được nữa, trong
ngôi làng có nhiều điều tà quái; trước đây, trong làng này có một trận
đại dịch, người chết nhiều đến nỗi thiêu không kịp”.
Thạnh
Quân Mỹ không chút để ý gì đến lời nói của lão đánh xe, mở hành lý ra,
kiểm tra thử có vật gì bị vỡ khi ngã lúc nãy không. Tôi chau mày một
cách bất mãn, làm thế nào để thể hiện là một phóng viên đạt tiêu chuẩn,
xem ra về vấn đề này cô ta còn quá thiếu kinh nghiệm.
Trước
mắt, khi chưa có đối tượng nào để phỏng vấn, thì việc đầu tiên là thu
thập những tư liệu có liên quan đến ngôi làng này. Nhìn lại chiếc cọc
gỗ ghi tên làng, tôi không khỏi kinh ngạc, nó giống như là cái mốc
phong thuỷ đánh giấu hết đất bình yên, phía sau cái cọc đó là lãnh địa
của quái dị.
- Biết có đại dịch
hoành hành, thế tại sao không đặt các trạm phòng dịch? - Tôi
hỏi.
-
Ai nói là không chứ? Cứ hết lượt nhân viên này đến lượt nhân viên khác
của trạm phòng dịch đều lần lượt mắc bệnh và qua đời, họ chết oan sạch
sành sanh không còn một ai.
-
Chuyện lớn thế sao không thấy thông báo gì trên các phương tiện thông
tin đại chúng? Chẳng lẽ ở Trung Quốc cố giấu thôn mắc bệnh Sida? - Cô
Quân Mỹ nói.
Giọng nói
của Quân Mỹ tỏ ra thờ ơ lãnh đạm, kể từ ngày cô ta bước chân vào phòng
biên tập của tòa báo chúng tôi, tôi đã không hài lòng về thái độ làm
việc của cô ta. Câu nói vừa rồi của cô rất dễ bị người ta từ chối phỏng
vấn, cứ như thế thì không có cách nào để tìm hiểu kỹ vấn đề, thu thập
tư liệu.
Quả nhiên,
ông lão phu xe đó không trả lời. Ông ta nhảy phắt lên lưng lừa, lẩm
bẩm: “Ngôi làng này kể từ mấy năm trở lại đây ít thấy ai ra vào, người
ta đồn rằng, trong làng này có mầm dịch, hễ dính vào người là toi mạng
như chơi”. Nói xong ông lão đánh xe chạy một mạch không dám ngoái đầu
nhìn lại rồi từ từ mất hút sau rừng cây…
Tôi
và Quân Mỹ đi bộ đến phía cọc gỗ có ghi “Đỗ thôn”. Đỗ thôn, có phải là
người trong làng đều mang họ Đỗ nên mới đặt tên là Đỗ thôn? Quân Mỹ
hỏi. Nếu thế thật thì nên gọi là “Đỗ gia thôn” mới đúng. Tôi sờ lên cọc
gỗ bám đầy bụi: “Vừa rồi ông lão đánh xe bảo đã mấy năm rồi không có
người nào ra vào làng này, vậy tôi nghĩ rằng chữ “Đỗ” trong Đỗ thôn này
có nghĩa là tuyệt đường qua lại?”
Đương nhiên, cách
nghĩ của cô Quân Mỹ không giống tôi, cô ta cười khẩy có vẻ mỉa mai, rồi
một mình tiến vào trong thôn.
Lần
phỏng vấn này là để đăng tải tập tin “Tìm hiểu những ngôi làng ẩn giấu
không tên” của tòa báo chúng tôi. Vì hiện nay, những thông tin chuyên
về làng mạc rất được độc giả quan tâm chú ý. Thế là tòa báo chúng tôi
quyết định phân cử hai người thành một tổ để đi tìm hiểu phong tục tập
quán, phương thức sinh hoạt của những ngôi làng bị lãng quên này. Tôi
đi theo sau Quân Mỹ tiến sâu vào làng, đây là một ngôi làng bị xã hội
quên tên, bỏ rơi. Đi khoảng năm phút, đâu đâu cũng là một cảnh tiêu
điều, đất đường mọc đầy cỏ hoang rậm rạp, chen cả lối đi, điều đó cũng
chứng minh được rằng, đã lâu ngôi làng này rất ít người qua lại. Xa xa,
cả tôi và Quân Mỹ đều nhìn thấy một mái nhà tranh khá hoàn
chỉnh.
Đó
là một ngôi nhà khác hẳn với những ngôi nhà xiêu vẹo khác trong làng.
Từ ngoài nhìn vào, tôi có cái cảm giác là ngôi nhà này quá ẩm thấp, nóc
nhà trầm ngâm trong điêu tàn, nó dường như không chịu được cái cảnh
tiêu điều đó và có thể sập đổ bất cứ lúc nào. Thấy tôi đứng lại không
đi, Quân Mỹ “Hậm” một tiếng tỏ ra bất mãn, rồi một mình tiến vào trước
cổng ngôi nhà. Tôi cũng rất muốn đi cùng song hai chân như bị cắm sâu
xuống đất, không thể bước lên được. Một dự cảm bất thường bỗng chiếm
lĩnh cả tâm hồn và thể xác tôi, tôi muốn gọi tên Quân Mỹ, nhưng cổ họng
cứ nghẹn lại như có bàn tay vô hình nào bóp chẹt lấy, không thể lên
tiếng được.
Đột
nhiên có một tiếng thét lên vọng ra từ mái nhà tranh vọng lại, đanh như
thép đó làm vang vọng cả núi rừng, tiếng kêu ghê rợn như tiếng rống
cuối cùng của quỷ dữ trước khi tiêu tan vĩnh viễn trong vũ trụ vô cùng,
nó chứa đựng cả khối tàn dư của sự độc ác… Tiếng thét đanh quá như cắt
vào từng mạch máu trong cơ thể khiến người nghe như vỡ gan vỡ mật.
Trong khoảnh khắc đó, tim tôi bỗng ngừng đập, một nỗi kinh hoàng ghê
gớm chiếm lấy tâm hồn tôi…
Cảnh
vật xung quanh tôi dường như đang xoay chuyển, tôi bắt đầu tự trách,
tại sao lại để một mình Quân Mỹ đi vào nơi bí hiểm đó? Hai chân tôi bắt
đầu có cảm giác, tôi nhào vào ngôi nhà tranh đó. Vừa lọt vào trong, cả
thân mình bỗng có cảm giác như rơi vào một nơi âm u, hoang lạnh… Rõ
ràng là giữa mùa nóng nhất trong năm - tháng sáu, thế mà tôi bỗng cảm
thấy mình như đang ở trong động băng, cái lạnh đó cứ thấm dần vào xương
tuỷ.
Điều khiến tôi
bàng hoàng nhất là, Quân Mỹ vẫn ở trong đấy một cách bình an như hoàn
toàn không hay biết chuyện gì đã xảy ra. Thấy tôi chạy bán mạng vào
nhà, cô ta cất cao giọng nói: “Nếu chị sợ thì cứ đứng ngoài mà
chờ!”.
Câu
nói đó không phải xuất phát từ sự quan tâm, từ tình cảm mà là để chế
giễu châm chọc, tôi quay đầu lại nói: “Như thế nghĩa là thế nào, cô gọi
to như thế để hù dọa ai chứ?”.
Quân Mỹ không nói,
chỉ ném lại phía tôi ánh mắt khinh miệt.
Lần
đi công tác này cả hai chúng tôi đều không có ý định hợp tác mà mỗi
người lại theo đuổi một mục đích riêng. Dù cô ta và tôi chưa từng hợp ý
nhau, nhưng hành động vừa rồi của Quân Mỹ làm tôi thấy sự việc quá ư
nhiêu khê.
Tiếng gọi
thất thanh kinh thiên động địa kia vẫn còn vang vọng mãi trong tâm trí
tôi. Nếu không phải sự kinh hoảng tột độ thì chắc không thể phát ra thứ
âm thanh đó được. Với thời gian tôi chạy từ ngoài vào thì nếu Quân Mỹ
thực sự sợ hãi thì chắc chắn cô ta sẽ không trấn tĩnh lại nhanh như thế
được. Trừ phi có kẻ thứ ba nào đó giấu mặt!
Ý
nghĩ đó khiến một cảm giác rờn rợn cứ trào lên trong tâm trí tôi, bất
giác khắp người tôi sởn hết cả gai ốc. Trong căn nhà ẩm thấp, đầy vẻ âm
u, chẳng có chút biểu hiện gì là đang có người cư trú. Trên mặt đất,
loang lổ những tấm chiếu cói đã rách nát cũ kỹ khiến người ta liên
tưởng đó là những tấm chiếu bọc thây người.
Đồng nghiệp của
tôi không tin có tà ma, lại gần vén chiếu lên, một mùi xác thối hừng
hực bốc lên, vô số ruồi xanh vo vo ập đến.
Trong
cơn hoảng loạn, tự nhiên ruột gan tôi như muốn lộn hết ra ngoài, tôi
vẫy tay đuổi đám ruồi trước mặt. Dù dưới chiếu chẳng có gì nhưng cũng
khiến cho người ta chán ngấy cái căn nhà bẩn thỉu này. Tôi không dám
suy nghĩ gì nhiều, chỉ vội vã kéo đồng nghiệp thoát ra khỏi căn
nhà.
“Làm
cái gì vậy?” Vừa ra khỏi cửa Quân Mỹ vội vùng giật tay khỏi tay tôi,
mắng: “Chị chẳng có lòng yêu nghề tí nào, mới chỉ có thế mà đã khiếp
vía thế cơ à? Trông bộ dạng chị kìa!”.
Tôi
chửi thầm, nếu mày có gan thì đừng để tao kéo mày ra chứ, như thế mới
là người có gan chứ, làm ra vẻ…! Tôi nghiêng mình toan ném trả cô ta
mấy câu thì bỗng nhiên khựng lại không nói được. Tim tôi bỗng như ngừng
đập.
Trong khi tôi đảo
mắt về phía Quân Mỹ, thì cánh cửa ngôi nhà tranh sau lưng cô ta bỗng
thấp thoáng như có người đang đẩy cửa ra và bên trong căn nhà mập mờ
tối sáng, tôi thoáng thấy hai đốm sáng lấp loáng như đôi mắt ai chứa
đầy thù hận đang trừng trừng nhìn vào tôi. Dường như có vật không tên
gì đó đang đăm đăm nhìn về phía cánh cửa. Lúc đó, tôi thấy hơi thở mình
dồn dập, thân thể nhũn ra và run lên bần bật. Ngoài ra tôi còn nghe
tiếng thở hổn hển của ai nữa, tuy mơ hồ, xa xôi nhưng nó tồn tại thực
sự.
* * *
“Có
người”. Quân Mỹ la lên, lại một lần nữa làm tôi giật mình, chẳng lẽ cô
ta cũng có cảm giác đó? “Đào Tử, chị xem sau lưng chị kìa!” Cô ta vừa
dứt lời, toàn thân tôi co rúm lại, tôi vội quay đầu nhìn, thì ra đó là
một bà lão gầy đét, nước da vàng võ đang đứng sau lưng tôi. Bà lão mặc
áo quần trông rách rưới tả tơi, không còn phân biệt được là màu gì nữa.
Đầu tóc rối bù sợi trắng sợi đen, trên mặt đầy những nếp nhăn sâu như
vết dao cắt.
Trước
đây tôi từng nghe một câu chuyện cười có một bà lão đã lăn chết con
ruồi bằng những nếp nhăn trên trán mình, nay liên tưởng lại những gì
xảy ra trong căn nhà vừa rồi cộng với sự xuất hiện thêm bà lão trước
mặt, câu chuyện cười đó khiến tôi buồn nôn.
Bà
lão trừng mắt đờ đẫn, hai con ngươi mờ đục như muốn rơi ra khỏi mắt,
đôi tay gầy gò co quắp như dây cát đằng khô, mồm lẩm bẩm điều gì cứ như
là đang đọc những câu thần chú nguyền rủa độc ác nhất trên thế gian
này. Quân Mỹ tiến lại gần chìa tay ra phía bà lão, tôi đoán chắc là cô
ta muốn bắt tay bà ta.
“Chúng
cháu đến đây để tìm hiểu, xin hỏi…”, nói chưa dứt lời. Quân Mỹ bỗng
nhiên khựng lại, cánh tay trắng nõn của cô đã bị bà lão cào xước chảy
đầy máu.
“Cháu chỉ hỏi
thăm thôi mà bà đã làm gì dữ vậy?”. Quân Mỹ có thói quen là khi nào
phỏng vấn ai, nếu bị cự tuyệt, cô ta thường mang máy ảnh ra chụp lấy
khuôn mặt đối phương. Thông thường, với hành động đó cô thường bị đối
phương đuổi đánh.
Nay cô cũng vội
vàng lấy máy ảnh ra, quả đúng như tôi dự đoán. Tôi chưa kịp ngăn cản
thì cô ta đã bật nút chớp nhanh…
Cái
thoáng chớp của máy ảnh dường như đã làm bà lão nổi trận lôi đình, bà
nhảy xổ về phía chúng tôi. Khi bà lão nắm chặt lấy đầu tóc Quân Mỹ, thì
cái bốn bề vắng ngắt như đồng hoang bỗng hàng hàng lớp lớp người xuất
hiện, bọn họ già có trẻ có, ai nấy đều có đôi mắt hung hãn, đờ đẫn
giống nhau, họ cứ xông lên như bị ma làm, ngăn cản tôi và Quân
Mỹ.
“Dừng
tay lại, chúng tôi là phóng viên, chúng tôi không có ác ý gì cả”, tôi
nhắc đi nhắc lại thân phận mình cho họ nghe nhưng ngược lại, họ càng
làm dữ hơn. Họ giống như những người chết bị thầy phù thủy điều khiển,
cứ thế mà xông lên cướp lấy hành lý của chúng tôi, họ huơ chân múa tay,
giã cho chúng tôi một trận như vũ bão.
Trong
tầm nhìn lay lắt, tôi thấy Quân Mỹ đang lấy máy di động ra, không biết
giờ này cô còn gọi điện cầu cứu ai nữa đây. Nước xa không cứu được lửa
gần!
Chúng tôi lạc vào
tình cảnh dở người dở quỷ của bọn họ, tuy trông giống người nhưng thực
ra họ là những con thú.
Chiếc
di động trong tay Quân Mỹ chẳng biết do ai đâm rơi ngay xuống đất tách
một tiếng, rồi họ dẫm đạp lên làm nó tan tành. Quân Mỹ gào thét hết cả
hơi, nhưng những người trong thôn không tha cứ lôi bừa cô ra giữa đất.
Tôi chỉ biết trân mắt nhìn Quân Mỹ trong cơn khủng hoảng, chiếc áo trên
mình cô đã bị xé toạc. Mấy người trong thôn cùng loạt tiến lên, kéo
thẳng Quân Mỹ vào sâu trong làng.
Tầm
nhìn đã mơ hồ không còn thấy gì nữa, mặt đầm đìa nước mắt, tôi bó tay
đứng nhìn đồng nghiệp bị bắt, không còn chút sức lực và ý chí chống trả
nữa.
Chạy trốn, điều
duy nhất bây giờ là chạy trốn, như thế mới có cơ may sống sót.
Thời
gian không cho phép tôi suy nghĩ nhiều, tôi liều mạng cắn cho kẻ đang
nắm chặt tay tôi một miếng, nó kêu thét lên rồi nhân lúc nó vừa buông
tay, tôi tháo chạy thoát thân.
Tiếng
reo hò đuổi theo cứ bám theo sau tôi, tôi chạy như điên cuồng, lao đi
như thể để kết thúc một sinh mạng. Đến khi dừng lại, tôi không biết
mình đã ở đâu trong ngôi làng này. Trước mặt tôi là một con suối nhơ
nhuốc, tôi ngồi xổm xuống bên suối, ngắm nhìn lại khuôn mặt đang cơn
kinh hãi của mình. Từng cơn gió lạnh thổi buốt tim gan, nhắm mắt thiếp
đi, hai điểm sáng như đôi mắt đầy thù hằn trong ngôi nhà lúc nãy lại
hiện về trong tôi. Tôi tin trăm phần rằng, đấy chính là hai con
mắt!
Màu
trời đã chuyển từ vàng nhạt hoàng hôn sang màu đen sẫm rồi màn đêm đen
ụp đến. Côn trùng, thú dữ, chim muông ẩn nấp sau những lùm cây cất
tiếng kêu thảm thiết ghê hồn không dứt, không khí bức bối ngột ngạt sắp
làm tôi phát điên lên mất. Hai tay tôi giờ đã run như cầy sấy. Đột
nhiên sau lưng vọng lại tiếng bước chân người, tôi quay ngoắt đầu, bỗng
có một đôi tay lạnh buốt chộp lấy vai tôi.Mặc dù đôi tay đó thấm đầy
khí lạnh nhưng tôi vẫn cảm thấy người nóng ran, vội vã tôi co người
lại.
“Đã lâu không có
ai đến ngôi làng này sao hôm nay lại xuất hiện hai cô phóng viên tay
chân mềm mại yếu đuối này chứ?”.
Nghe
giọng nói của gã mới đến này, tôi quay đầu lại nhìn thì ra là gã thanh
niên trạc tuổi chúng tôi. Hắn rất ngạo mạn… hắn mặc bộ đồ thể thao
trông khá tươm tất, không giống như cách ăn mặc của người dân trong
làng, tôi đoán hắn không phải là dân bản địa. Hắn đã biết chúng tôi là
phóng viên, xem ra hắn cũng đã nhìn thấy cảnh tôi và Quân Mỹ bị bủa vây
lúc nãy.
“Tôi muốn biết
tại sao?”. Tôi tạm thấy yên tâm, hỏi: “Tại sao chúng ta đều là người
ngoài mới đến nhưng cậu lại được tự do đi lại trong làng còn chúng tôi
lại bị họ vây đuổi?”.
Gã
thanh niên hơi ngạc nhiên khi tôi biết hắn không phải là người bản địa,
nói: “Bọn họ luôn có thái độ bài xích người ngoài đến, còn tôi là một
trường hợp ngoại lệ đặc biệt. Nhưng tôi thấy phương pháp tiếp cận của
các cô quá cứng nhắc, máy móc”.
-
Máy móc? - Tuy không đồng tình với cách làm việc của Quân Mỹ nhưng nghe
gã kia bảo thế tôi lập tức phản bác ngay rằng: “Phóng viên thì phóng
viên chứ nếu phải đối diện với người thổ dân trong rừng cũng không nên
tươi cười nịnh nọt để dò thăm tin tức!”.
-
Họ không phải là thổ dân. - Gã kia đột nhiên cắt ngang lời tôi, “Cô
phóng viên ạ, tôi có chuyện cần bàn kỹ với cô” - nói xong, hắn quay
phắt người lại chạy một mạch, hắn như đoán chắc rằng tôi sẽ đuổi
theo.
- Sao tôi phải tin
anh chứ? Đồng nghiệp của tôi đang trong tay bọn họ. - Tôi chạy theo sau
gã hỏi với.
Hắn chẳng thèm
quay đầu, cứ thế chạy thẳng một mạch và còn tỏ ra rất cao ngạo, gã nói:
“Cô còn được phép lựa chọn nữa sao?”.
Nếu
cứ nấp trong bụi cây này sớm muộn gì thì họ cũng phát hiện ra. Quả thực
tôi không còn cách nào khác, tuy trong lòng không đành nhưng cũng phải
chạy theo hắn. Đuổi kịp đến cổng nhà hắn, hắn quay đầu tự giới thiệu
đơn giản bốn chữ: tôi tên là Vương Hâm.
- Tôi là Đào Tử,
phóng viên lưu động của Thân báo. - Tôi lễ phép đáp lời.
Hắn
ở trong ngôi nhà ngói khá tươm tất, vào cổng là nhà chính, bốn góc chia
làm bốn phòng. Đây là bố cục truyền thống của làng này, tuy nhìn kỹ thì
rất cũ kỹ nhưng so với các nhà tôi thấy trước đây trong làng này thì nó
đẹp gấp cả trăm lần. Tôi kinh ngạc phát hiện, trong nhà hắn có cả thiết
bị điện tử. Tôi nhẹ tay gõ vào chiếc vi tính, hỏi: “Nơi vùng núi non
hẻo lánh này cũng có lưới điện đi qua à?”
Câu hỏi của tôi
làm hắn bất mãn, hắn “xì” một tiếng biểu thị không thích.
Tôi không quên sự
an nguy của Quân Mỹ, đi thẳng vào đề: “Anh biết đồng nghiệp của tôi bị
bắt đi đâu không? Tôi muốn cứu cô ta”.
- Tôi có thể cứu
cô ấy về cho cô, nhưng nếu cô còn chọc giận họ thì tôi hết
cách.
Giọng
hắn tỏ ra thờ ơ khiến tôi đâm lo, tôi nói với giọng tức giận: “Thôn Đỗ
ơi, thôn Đỗ, các đường qua lại nơi đây đều bị cắt đứt cả, chúng tôi và
cậu đều là người ngoài mới vào, sao cậu lại nói thế?”.
-
Thôn Đỗ nghĩa là cắt đứt đường lui tới, - hắn cười, - cô hiểu đúng ý
nghĩa của chữ “đỗ” trong thôn này rồi đấy, nhưng tôi lại hiểu nó là
thôn đố kỵ cơ.
- Thôn đố
kỵ? Cách lý giải của hắn làm tôi lạnh người. Từng khuôn mặt mang lốt
người dạ thú cứ xuất hiện trước mắt tôi, trong nụ cười chất đầy âm mưu
ác hiểm. Không có tình cảm chân thành, không có tình bè bạn mà chỉ có
sự đố kỵ ngất trời. Đây là thôn chết tiệt gì cơ chứ?
Hai
lòng bàn tay mồ hôi tóa ra đầm đìa, tôi đút tay vào túi, vô ý làm rơi
tấm ảnh xuống nền đất. Tấm ảnh đó tôi luôn mang theo bên mình, cũng
chính vì thế mà dân trong làng này không bắt tôi.
Tấm ảnh bay đến
dưới chân tên Vương Hâm, hắn cúi nhặt lên rồi đưa trả tôi, hắn nhìn tôi
hỏi: “Người trong tấm ảnh ấy là ai?”
“Là
Trương Nghệ.” Tôi đáp. “Cô ta là đồng nghiệp của tôi trước đây, nửa năm
trước đi công tác thăm dò đưa tin tình hình chiến tranh ở Trung Đông bị
bom nổ mất xác”.
Trong
chốc lát không khí dường như cô đặc lại, Vương Hâm nhìn tôi, không nói
thêm câu nào. Bất chợt, đồng tử hắn co lại, mồm hắn lẩm bẩm: “Cô có đố
kỵ với cô ta không?”.
Câu
hỏi đột ngột đó, khiến tôi đứng lặng như trời trồng. Khi hắn hỏi, khuôn
mặt chẳng để lộ thái độ nào hết, chỉ thấy hai môi hắn chấn động một
cách máy móc mà thôi, giọng hắn y như giọng nói của chiếc loa phát
thanh không có chút biểu hiện gì.
- Cái gì? Tôi nói
khẽ. Quả thực tôi không dám nhớ lại việc này.
Vương
Hâm nhìn tôi, giọng nói đã trở lại bình thường, chỉ căn phòng phía tay
trái bảo: “Cô đi nghỉ trước đi, tôi biết đồng nghiệp của cô ở đâu, tôi
đi đón cô ta về trước đã”.
Nghe
nói thế tôi muốn cùng hắn đi đón cô bạn về, nhưng hắn cự tuyệt không
cho đi cùng. Hắn bảo, người trong làng cứ hễ thấy người lạ mặt thì chỉ
muốn đánh, để một mình hắn đi mới xuôi chuyện.
Vương
Hâm đi rồi, chỉ còn lại một mình tôi trong phòng. Ánh trời chiều nhạt
nhòa chỉ chiếu sáng một góc nhỏ trong nhà, tôi ngồi cạnh giường mang
tấm ảnh của Trương Nghệ đã mất ra xem.
Cô ấy chỉ mới hai
tám tuổi!
Tôi
vội che trán lại, cánh cửa ký ức hé mở, một tấm ảnh loang đầy vết máu
tươi ẩn hiện trong đầu. Đó là tấm hình do đại sứ quán chụp được ngay ở
hiện trường vụ án - Trên đường phố lỗ chỗ những mảnh thịt của người
chết, đâu đâu cũng bao phủ một màu chiến tranh..
Bài viết đạt nhất
của tôi đó là bài viết về cái chết Trương Nghệ.
Tấm
hình trong tay bị nhàu đi, khiến khuôn mặt cô gái trở nên vô cùng hung
tợn. Tôi lặng người! Trên nóc nhà bỗng nhiên vọng xuống tiếng động khá
lớn, tiếp theo là tấm ngói bị vỡ rơi xuống, việc xảy ra đột ngột càng
làm tăng thêm vẻ ghê rợn trong bóng tối đang dần bủa vây.
Đến
cạnh cửa sổ, tôi ngạc nhiên phát hiện căn nhà tranh cổ quái đó, đang
nằm cách ngôi nhà Vương Hâm không xa. Điều này khiến tôi cảm thấy bất
an cực độ. Ngôi làng này hệt như mê cung trong bát trận đồ, còn trung
tâm là căn nhà tranh. Dường như đi đến đâu cũng nằm trong tầm ngắm của
ngôi nhà. Màn đêm đã thực sự chiếm lĩnh toàn vũ trụ. Ở trong căn nhà
này, khiến người ta vô cùng bị ức chế, trong màn đêm, trông căn nhà
giống như chiếc đầu lâu vĩ đại với đầu tóc bù xù dựng sừng sững trên
mặt đất. Tuy cách ngôi nhà đó khá xa so với tầm mắt trong đêm nhưng tôi
vẫn thấy được cánh cửa đang từ từ hé mở, trong nhà lấp loáng hai vệt
sáng như hai con mắt đằng đằng sát khí.
Trời ơi! Tôi đóng
cửa sổ lại, ngồi bên giường và cứ thấp thỏm bất an.
Cơn
buồn ngủ ập đến, tôi chẳng thèm tắt đèn, cứ dựa vào chân giường thiếp
đi, vừa chợp mắt, bên ngoài bỗng có tiếng cọt kẹt, hình như có ai đó
đang mở cửa đi vào.
Lúc
vừa vào nhà Vương Hâm, tôi thấy vật dụng trong nhà cũng tạm được, nhưng
căn phòng này thì quá cũ, then cửa bằng gỗ kiểu này chỉ có ở riêng vùng
này. Vương Hâm ra ra vào vào không cần cài then. Người xưa thường nói
“Đêm không cài then, ngày đi đường không thèm nhặt của rơi” để hình
dung cảnh thái bình thịnh trị, nhưng đối với ngôi làng hẻo lánh này thì
đó là chuyện khó tin mang vẻ kỳ bí, nguy hiểm! Tôi đoán chắc hắn đã
mang đồng nghiệp của tôi về, thế là tôi vùng dậy, đẩy cửa đi ra. Khoảng
cách giữa hai cánh cửa trong nhà khá lớn, chỉ thấy bóng một người cụt
đầu loáng qua. Tôi thấy quá bất an, vội dừng cánh tay đang thò ra mở
then cửa lại.
- Có phải là cậu
Hâm đó không? Nghe giọng nói của chính mình tôi mới phát hiện mình đang
run.
Trả
lời tôi là giọng người mang âm khí rất nặng. Tôi lùi lại từng bước, hai
mắt cứ dán chặt vào khe hở ở cánh cửa. Vị khách đó không phải Vương
Hâm, cũng không phải là đồng nghiệp của tôi, vì nếu là họ thì bất tất
phải đứng ngoài cửa lâu như thế, không nói không rằng. Tiếng gõ cửa một
hồi vang lên đanh như thép làm tôi không thể nào hình dung được đó là
âm thanh gì, đầu óc bỗng rỗng tuếch không còn một ký ức nào
cả.
Tiếng
gõ cửa lại vang lên một hồi, nghe giống như tiếng đao búa, lưỡi lê chạm
vào nhau. Tôi bất chợt nhận ra một điều là họ chỉ cách tôi một bức cửa,
bỗng có một vật gì đó đang cạy cửa… Trong lúc căng thẳng tai tôi tự
nhiên cực kỳ thính nhạy, thậm chí tôi còn nghe được cả tiếng rơi của
những hạt bụi nhỏ trên cửa. Tôi run lên bần bật không thể khống chế
được nữa và tuyệt vọng nhìn căn nhà kín mít, không có lối nào có thể
trốn thoát.
Mắt tôi
vẫn không rời khỏi khe hở nơi cửa, cứ tưởng tượng sẽ có một cái móng
vuốt trắng hếu nào đó cạy cửa xông vào. Tôi đã nghĩ cách lấy chiếc bàn
ngăn cánh cửa lại nhưng toàn thân run sợ không chút sức lực
nào.
Trong
lúc “dầu sôi lửa bỏng”, di động bỗng đổ chuông báo hiệu tin nhắn. Tiếng
điện thoại như hóa giải tình trạng đóng băng mạng sống của tôi và như
được cứu rỗi, tôi vội thò tay vào túi lấy điện thoại ra đọc tin nhắn.
Vừa mở hộp tin ra, hai đồng tử tôi như thu nhỏ lại, hơi thở và nhịp tim
như dừng hẳn, khi thấy trong nội dung tin nhắn vẻn vẹn có vài chữ “Đào
Tử, cô có đố kỵ tôi không?”.
Tên
của người gửi nhảy tọt vào mắt tôi, là Trương Nghệ đã chết, Trương Nghệ
nhắn cho tôi. Không biết tiếng gõ cửa lúc nãy đã ngưng từ bao giờ, tôi
trợn tròn mắt lên để quan sát căn phòng cho kỹ, hành động đã không còn
được điều chỉnh bởi lý trí nữa. “Bình” một tiếng, tôi gục quỵ xuống nền
nhà, vô tình tay tôi bấm nút xóa. Trương Nghệ đã chết, chiếc di động
cũng mất tiêu trong cuộc chiến tranh Trung Đông cùng với thân xác cô.
Tôi giữ lại số điện thoại của cô như một kỷ niệm về người bạn đồng
nghiệp, nhưng tại sao người chết lại có thể nhắn tin cho tôi
được?
Sự yên lặng đó đối
với tôi dường như đã kéo dài hàng thế kỷ!
Đợi
đến khi cơ thể đã hồi lại tôi mới đủ sức để đứng dậy. Ngoài khe cửa vẫn
một màu đen kịt, tôi từ từ tiến đến cửa như thể bị ma xui quỷ khiến,
đứng đối diện với cánh cửa, mắt hướng thẳng về phía khe hở nhìn ra
ngoài. Ầm, tiếng cửa mở ra làm tôi choáng. Ngoài cửa là một thi thể
trần truồng đầy máu đỏ như bị lột hết da va vào mắt tôi. Tôi nghe phảng
phất một tiếng thét thất thanh, tiếng thét cất lên từ sâu thẳm sự kinh
hoàng của tôi, vì lúc đó, tiếng thét đã không thể hoạt động đáp ứng nhu
cầu nhanh chóng của đại não.
Một
đôi mắt đỏ ngầu màu máu đối diện từ bên kia cửa đang nhìn tôi, thấp
thoáng tôi trông thấy những mảng da loang lổ trắng đen bị vỡ ra từng
mảng, cảnh tượng hãi hùng thương tâm không nỡ nhìn, nhưng trực giác
mách bảo tôi rằng đó là Trương Nghệ. Đích thực là Trương Nghệ, nữ phóng
viên bị bom nổ nát người.
* * *
Lát sau, cánh cửa
tự động mở ra. Hình như bên ngoài có bàn tay vô hình nào đang cố sức
chìa vào trong khe hở để mở cửa.
Nó
như muốn thúc giục tôi phải trả lời tin trong điện thoại, “bùm” một
tiếng, lại một tiếng mở cửa nữa, khung cửa gỗ như đang rên siết, không
thể chống đỡ được nữa.
Lát sau, cánh cửa
tự động mở ra. Hình như bên ngoài có bàn tay vô hình nào đang cố sức
chìa vào trong khe hở để mở cửa.
Nó
như muốn thúc giục tôi phải trả lời tin trong điện thoại, “bùm” một
tiếng, lại một tiếng mở cửa nữa, khung cửa gỗ như đang rên siết, không
thể chống đỡ được nữa.
“Đúng
vậy, tôi rất ghen ghét đố kỵ với cô, tôi hận cô, âm thanh hỗn tạp khiến
người ta phát điên, tôi vò đầu bứt tóc nói lớn: “Tôi đố kỵ với cô vì cô
đã đi Trung Đông, cô đã được tiếp xúc và đăng tải tin tức của mình,
chiến tranh là cái gì? Có quân đội vũ trang bảo vệ, phóng viên làm sao
gặp nguy hiểm được? Nhưng cô lại bỏ xác nơi xứ người thật là trớ
trêu!”
Bỗng
nhiên, tất cả âm thanh bên ngoài đều ngừng hẳn. Từng mạch máu trên
người tôi đều căng thẳng đến cực điểm, không thể chịu đựng được nữa,
tôi ngã gục xuống đất. Tỉnh dậy thì trời đã tờ mờ sáng. Vương Hâm và
Quân Mỹ đều đang ở bên tôi, tôi vội vàng ngồi dậy, phát hiện mình vẫn
đang nằm trên giường.
“Khi
tôi đưa đồng nghiệp của cô về, gõ cửa mãi chẳng thấy cô lên tiếng, sau
vào được tôi thấy cô bị ngất nằm lăn ra giữa nền nhà”. Vương Hâm vừa kể
lại vừa pha một cốc nước đưa cho tôi.
Cảnh
tượng trước cơn bất tỉnh vẫn rõ mồn một trong tâm trí, tôi đưa đôi tay
vẫn lạnh băng đỡ lấy cốc trà. Ngẩng đầu nhìn Quân Mỹ, thấy hai mắt cô
tỏ ra đang chằm chằm nhìn tôi hình như có điều gì đó cô không đồng ý
với tôi. Thoạt nhiên tôi không để tâm đến sự bất đồng giữa hai đứa, đưa
mắt hỏi cô ta có bị bọn họ đánh đập gì không.
“Yên tâm đi, cô ta
không sao đâu”, Vương Hâm nói xong rồi bỏ ra ngoài.
- Này cậu Hâm, tôi
gọi hắn lại: “Căn phòng này không được sạch sẽ?”, ngụ ý trong câu nói,
không cần giải thích cũng đủ hiểu.
Vương Hâm quay đầu
lại không trả lời mà còn hỏi: “Thế cô đã gặp những ai trong đó
nào?”.
Câu
hỏi của hắn làm tôi cứng hết cả cổ họng, tôi thật chẳng làm sao để nói
được một cách rành mạch mối quan hệ giữa tôi và Trương Nghệ, chúng tôi
đã từng đối địch nhau trong tình thân thiết bạn bè.
-
“Thái độ trầm tĩnh của cô khiến tôi rất khâm phục.” Vương Hâm nói:
“Nhưng cô thử tự hỏi lại lòng mình đi, nó nhơ bẩn ở điểm
nào?”.
Hắn
vừa nói vừa đưa tay chỉ vào tim tôi, tôi giật bắn cả người, chuyển sang
đề tài khác, nói: “Đa tạ cậu đã quá khen, là một phóng viên chuyên
nghiệp phải luôn luôn giữ sự trầm tĩnh của mình”
Hắn
cười ngất với cái vẻ cao ngạo và không tin tưởng đó là câu nói xuất
phát từ đáy lòng tôi, dường như hắn đã nhìn ra điều gì đó, rồi im lặng
đi ra khỏi phòng. Làm thế nào để cứu được bạn đồng nghiệp của tôi trong
tay bọn man rợ, không thể dùng lý lẽ để thuyết phục, quả là hắn không
đơn giản tí nào. Hơn nữa hình như hắn đang giấu một sự thực nào đó, đơn
cử như sự thực về thực trạng của ngôi làng này.
Trong
phòng, tôi và Quân Mỹ ngồi đối diện nhau, trừ chiếc áo ngoài không cánh
mà bay ra thì áo quần trên người cô vẫn khá tươm tất, nhưng cô ta cứ
thừ người ra không nói lời nào, giống như bị kích thích. Tôi thử kéo
tay không ngờ cô ta lại nhanh hơn chộp lấy tay tôi kéo lại, đôi mắt tỏ
ra rất đáng sợ, giống như bị ma nhập, muốn nuốt chửng lấy tôi.
- Đồ cặn bã, chị
cho rằng mình là một phóng viên nghĩa hiệp sao, Ban Tin tức cơ động giờ
chị đã nắm được toàn quyền sao?
Tuy
sớm biết cô ta không phục tôi, nhưng nghe mấy lời vừa rồi, quả thực tôi
đau lòng không chịu được. Nhưng, như tôi đã nói, tôi là người rất bình
tĩnh khi gặp chuyện bất trắc, nên dù nghe lời nói vừa rồi của đồng
nghiệp tôi vẫn bình tĩnh đáp: “Vậy cô có đố kỵ với tôi
không?”.
Vừa
dứt lời tôi mới chợt nghĩ ra, đây chẳng lẽ không phải là nội dung của
tin nhắn do người chết gửi đến cho tôi sao? Tôi sờ sờ vào máy di động
một cách máy móc, mở tin nhắn ra mới biết tôi đã xoá tin nhắn đó trong
khi kinh sợ tột độ. Câu hỏi đó của tôi làm Quân Mỹ nổi giận, cô ta gắt
giọng thô tháp như muốn cho tôi cái tát.
Kết
bè kết phái đấu đá bêu nhọ nhau là việc như cơm bữa ở bất kỳ công ty,
cơ quan nào. Toà báo chúng tôi cũng không ngoại lệ. Một cái thông báo
sai lệch thời gian với rắp tâm đầy nham hiểm làm tôi để lỡ cuộc phỏng
vấn quan trọng đến nỗi làm ông tổng biên tập rất thất vọng, người thông
báo nhầm đó chính là Quân Mỹ chứ không ai khác. Trong phòng biên tập
tôi đã mang di động ra để chứng minh cho mọi người biết cô ta đã gửi
tin nhắn sai thời gian nhưng trong toàn bộ phòng biên tập chỉ có tôi
không biết số điện thoại của Quân Mỹ đã bị mất từ tuần trước, thế là
đối tượng hiềm nghi lấy cắp điện thoại của Quân Mỹ hóa ra là tôi! Vu
oan cho người bị hại là tội lớn!