Wellcome
Ngôi làng thứ 2 phần 2
Tổng biên tập
không nói gì, nhưng không khí giờ đã thay đổi, cái không
khí ngột ngạt của toà soạn làm tôi chết ngạt, tôi chủ động yêu cầu tham
gia cuộc phỏng vấn “Những ngôi làng chưa được biết đến”. Đó là một
chuyên đề nhỏ nhưng nhờ thế nó khiến tôi tránh được ánh mắt nghi ngờ
của mọi người.
Sự an
bài của ông tổng biên tập quả không ai đoán trước được, ông ta đã để
tôi và Quân Mỹ đi công tác cùng nhau. Với ngầm ý ban đầu của ông là để
chúng tôi giúp đỡ lẫn nhau trong hoàn cảnh khó khăn, để hoá giải thù
hận trong lòng nhau. Những người hơi có tuổi thường suy nghĩ ngây thơ.
Tôi bắt đầu nhớ Trương Nghệ đã chết, cô ta mãi mãi phối hợp ăn ý với
tôi.
Viết bài, chụp
ảnh,
ai trong hai chúng tôi cũng đều làm được, nhưng những tháng ngày tươi
đẹp đó đã xa khuất tầm tay, không bao giờ trở lại nữa.Hơn một nửa đêm
trải qua bao nhiêu hãi hùng khiếp sợ, hôm sau tỉnh dậy, tinh thần tôi
đã không tỉnh táo như trước, viết một hồi mà vẫn chẳng lần ra cái khung
phỏng vấn. Trong đầu đầy những mớ hỗn loạn, thế nhưng Quân Mỹ là người
phụ tá lại chẳng thèm giúp gì cho tôi. Kể từ sau khi trở về, ngoài mấy
câu châm chọc khiến tôi phải nuốt hận, cô ta chẳng nói thêm được một
lời nào. Đã mấy lần, khi cô ta đứng sau lưng tôi, với bản năng tự vệ
tôi cảm thấy cô ta đang nhìn tôi với ánh mắt đầy căm hận oán độc, thấu
vào tâm linh hồn tôi.
Nằm
ngủ trong phòng suốt một buổi trưa, tôi phát hiện thấy Vương Hâm không
có nhà, sự mập mờ kín đáo kỳ bí của hắn là điểm mở đầu quan trọng trong
cuộc phỏng vấn lần này. Lòng tôi rối như tơ vò nhưng Quân Mỹ lại thản
nhiên vô sự ngồi chễm chệ giữa nhà khách, chẳng nói chẳng rằng hệt như
một pho tượng phỗng.
“Nhìn cái này này”
- Cô ta đột nhiên ném lại cho tôi xem một vật màu đen.
Tôi
cầm lấy xem, đó là một cuốn sách đen ngòm, đóng gáy cứng cẩn thận, giấy
có vẻ cũ kỹ, chắc cũng đã dùng rất lâu rồi! Sau khi tôi đảo mắt xem
xong dòng chữ đầu tiên trong đó, liền hỏi: “Sao cô lại tùy tiện xem
nhật ký công tác của người khác thế? Đây là hành động xâm phạm đời tư,
cô biết không?”.
Nghiệp
vụ phỏng vấn nhiều khi phải có những mánh khoé không hợp nguyên tắc đạo
đức. Xưa nay tôi không chủ trương dùng những thủ đoạn như thế, sau đó
mấy giây tôi thấy hối hận. Bởi vì nội dung trong cuốn sổ đó giúp ích
rất nhiều cho việc tìm hiểu ngôi làng này.
Xem
bút tích đơn giản trong sáng viết bằng bút máy trong cuốn nhật ký của
Phi Vũ tôi đoán chắc cậu ấy là một bác sĩ. Nhìn lại lạc khoản ghi ngày
tháng thì cuốn nhật ký này đã được viết cách đây hơn mười năm.
“Rất
có thể đây là cuốn nhật ký công tác của một bác sĩ đến ngôi làng này
chữa trị cho người dân trong một trận đại dịch mười năm trước” Quân Mỹ
vừa lật chiếc đồng hồ bằng thạch anh lên vừa nói nhỏ như thế.
Nhìn
kỹ khuôn mặt cô, tôi thấy cô đã gầy rộc đi chỉ sau một đêm hú hồn kinh
hãi. Hai gò má nhô lên thật cao, đôi mắt hõm sâu xuống, trông hơi sợ.
Tôi tạm gác không xem cuốn nhật ký nữa hỏi: “Tối hôm ấy cô bị dân địa
phương dẫn đi đâu? Có bị thương tích gì không?”.
-
Biết rõ rồi còn hỏi, Quân Mỹ xì một tiếng rồi nói: “Chị xem cuốn nhật
ký nhanh lên, kết thúc nhanh cuộc phỏng vấn này đi, tôi không muốn ở
thêm một ngày nào nữa trong cái thôn chết tiệt quỷ quái này”.
Tôi
cũng thầm nghĩ thế nhưng ngoài mặt tỏ ra không bằng lòng. Đi vào ngôi
làng quỷ quái này, bất kỳ ai cũng muốn trốn xa càng nhanh càng tốt. Tôi
cúi đầu, cặm cụi nghiêm túc đọc một lượt cuốn nhật ký kia.
Ngày 12 tháng 5
năm 1996, âm lịch.
Thôn
Đỗ, khí hậu ẩm thấp, có hơn nghìn nhân khẩu. Trong đó đã có hơn một
trăm người mắc bệnh, tám người đã chết. Triệu chứng bệnh là toàn thân
nổi mẩn đỏ, giống như hạt đậu xanh, sốt cao không khỏi. Nếu dùng thuốc
kháng sinh hiệu quả rất kém.
Ngày 15 tháng 5
năm 1996, tiết tiểu vũ.
Bệnh
dịch chưa biết nguyên nhân, nó làm tê liệt hệ thống miễn dịch, nếu trị
liệu theo biện pháp thông thường thì bệnh không thấy thuyên giảm chút
nào. Nay đã có thêm hai người chết. Dân tình trong làng kích động hoảng
loạn, họ muốn xông vào các trạm phòng dịch đập phá.
Ngày 20 tháng 5
năm 1996, trời nắng.
Đi
khắp trong thôn phỏng vấn, khảo sát thực tế. Địa thế ngôi làng này khá
cao, dưới có nước, nên nghi rằng vi khuẩn gây bệnh từ trên cao đổ xuống
nguồn nước, rồi dân trong làng dùng nước có mầm bệnh đó. Đã mang mẫu
nước lên cấp trên xét nghiệm.
Ngày 23 tháng 5
năm 1996, trời mưa.
Người
báo cáo bị đuổi trở về làng. Hai ngày nay số người chết tăng vọt. Dân
làng xông vào đập phá trạm phòng dịch. Bệnh tình và tình hình trong
thôn không còn cách nào có thể cứu vãn.
Cuốn
nhật ký chỉ viết cách nhau mấy hôm một về tình hình trong làng, tôi tỉ
mỉ lật xem từng trang, từng dòng chữ đã bị bụi mờ, chỉ có đôi dòng cho
tình hình thay đổi mỗi ngày nhưng qua đó chúng ta cũng đủ bằng cứ để
thấy rằng, tình hình trong làng này diễn biến vô cùng phức tạp. Đây là
một ngôi làng từng bị giặc giày xéo. Xem những dòng chữ được ghi chép
cẩn thận trong cuốn nhật ký tôi đoán đó là một bác sĩ trẻ xuất sắc. Nói
vị bác sĩ đó xuất sắc là vì anh ta đã ghi rõ từng chi tiết thay đổi của
bệnh tình và tình hình tâm lý dân chúng trong làng, những điểm như anh
ta muốn trị bệnh và đề xuất phương pháp hữu hiệu thì đều bị các đồng
nghiệp, cấp trên ngăn cản, tôi chỉ đoán mò thế thôi. Cuốn nhật ký đã
ghi lại tình hình diễn ra trong một tháng tại thôn này. Câu chữ trong
cuốn nhật ký cho chúng tôi biết anh ấy là người cẩn thận, nhưng sau đó
không thấy viết thêm gì cả, anh ta đột ngột kết thúc cuốn nhật ký, cuối
cùng anh cũng chẳng cho nhận xét gì về việc điều tra nguồn
nước.
- Phải chăng đây
là nhật ký của Vương Hâm? - Quân Mỹ hỏi.
-
Không thể nào, - tôi phủ định ngay lập tức. Với tuổi tác của hắn, thì
dù hắn là bác sĩ thực thì cũng không thể tốt nghiệp rồi đi công tác từ
năm 1996 được.
Suốt
buổi chiều cả tôi và Quân Mỹ đều ngồi trong phòng chờ Vương Hâm. Mãi
đến lúc nhá nhem tối hắn mới về, tôi lập tức mang cuốn nhật ký đến hỏi
hắn. Không ngờ hắn vừa trông thấy cuốn nhật ký thì sa sầm mặt lại, giận
dữ nói: “Ai cho phép cô sờ mó lung tung vào đồ dùng của tôi? Chẳng có
chút lịch sự nào cả!”.
Tôi
lặng thinh không biết nói sao, mãi một lúc sau tôi mới biện bạch:
“Thiếu lễ độ à, cậu biết rõ ràng là trong làng này kỳ quái, nhưng điều
gì cậu cũng giấu bặt không muốn tiết lộ, còn nói đến lịch sự với trách
nhiệm gì với tôi chứ?”.
-
Các cô cút đi mau. - Hắn đưa tay giật lấy cuốn nhật ký, quát tháo: “Các
cô quả thực không nên đến đây, nhanh cút đi đi, về chỗ các cô mà làm
việc tiếp đi”.
Màu trời
nhạt dần, màn đêm đang dần buông, cả nét mặt của tôi và hắn cùng chìm
dần trong đêm tối. Tôi đi đến gần cửa sổ, quay lưng lại nói: “Tôi có
quyền phỏng vấn ở ngôi làng này, người ở đây lạ thật thích ngọt ngào
không thích…
Trong
lúc hắn giận dữ phát cuồng toan lao đến tóm lấy tôi, bỗng một tia chớp
sáng loè từ ngoài cửa sổ rọi làm cả tôi và hắn đều thấy đau nhói ở cả
hai tay, ánh sáng làm nhoà cả mắt tôi và hắn nữa. Đấy là tia chớp phát
ra từ phía cửa sổ ngôi nhà tranh đằng kia, có người đang ẩn nấp trong
ngôi nhà u ám quái dị đó.
-
Ngay cả người trong làng cũng không ai dám vào trong căn nhà đó, còn
đồng nghiệp của cô… Tên Vương Hâm lấy lại bình tĩnh, quát tôi.
Tôi
bỗng rùng mình, phát hiện Quân Mỹ đã không còn trong phòng, vừa rồi khi
tranh chấp với tên Vương Hâm, cô ta không nói gì, cũng chẳng thèm đi
ra.
-
Cô ta đã đi đến ngôi nhà tranh đó rồi! Cô ta lại bị ngôi nhà đó hấp dẫn
không thể không đi. - Một lúc sau, tôi nói với giọng run run. Ý nghĩ
vừa rồi lại lóe lên trong tâm trí tôi, Quân Mỹ không phải tự nguyện đi
đến căn nhà đó, mà là một sức mạnh vô hình khiến cô làm vậy, chính bản
thân cô ấy tự cảm thấy không thể không đi.
Thoáng
sau, cả tôi cùng Vương Hâm đều chạy ra khỏi nhà hướng về phía ngôi nhà
tranh mà chạy tháo mạng. Dưới ánh trời chiều, ngôi nhà như sừng sững
trước mắt chúng tôi, ráng chiều đỏ ối như ánh lửa, cả ngôi nhà giờ
trông hệt như chiếc đầu lâu với mái tóc loà xoà sắp lìa khỏi lưỡi kiếm
của đao phủ, giờ đây, cả vùng trời đỏ như màu máu tươi. Càng đến gần
ngôi nhà, cái không khí lạnh lùng toát ra từ đó càng mạnh, một cái lạnh
linh hồn khó tả. Tôi lao thẳng về phía ngôi nhà, da tôi rợn lên như gặp
phải mưa đá.
Trong
lúc tôi và Vương Hâm chạy đến, mấy đám người trong làng cũng chạy theo
con đường khác, dáng vẻ họ ai nấy đều vô cùng hoảng hốt lo lắng, ánh
mắt ai cũng tỏ ra kinh hãi, cứ đăm đăm nhìn vào ngôi nhà nhưng không ai
trong họ dám tiến vào. Rốt cục không biết sức mạnh nào đã hút họ đến
rồi sức mạnh nào đã khiến họ không dám đi vào nhà?
Tôi
thấy có một cô gái trong đám họ vô cùng kích động, nhoáng một cái, cô
đã thoát khỏi vòng vây, rồi lao thẳng vào ngôi nhà ghê rợn kia. Nói thì
lâu, chứ tất cả động tác ấy xảy ra nhanh vô cùng, nhanh đến nỗi không
ai kịp phản ứng. Tiếp theo, một tiếng thét kinh hoàng phát ra từ trong
ngôi nhà! Tôi không nhớ rõ thần trí mình lúc ấy thế nào nữa, những
người vào trong ngôi nhà ấy, cứ bước qua ngưỡng cửa chưa được bao lâu
thì bộ nhớ của não như được tẩy sạch. Trong hơi thở hoảng loạn tôi trợn
trừng hai mắt nhìn một màn máu tanh hôi trước mắt, người con gái lao
vào nhà lúc nãy hình như trên tay đang ôm chiếc đầu lâu của người con
gái khác và cô ta thét lên.
Sở
dĩ tôi đoán biết đó là chiếc đầu lâu vì người chết đó không toàn thây,
khuôn mặt loang lổ vết máu, giống như cô ta chết vì bị những khúc cây
đâm thủng, khuôn mặt, con mắt bị lồi ra ngoài cũng chứa đầy khiếp sợ.
Trên mặt đất, đây đó hãy còn những khúc gãy của tay chân nằm ngổn
ngang, tôi nhìn cảnh hãi hùng trước mắt bỗng thấy buồn nôn, đấy quả là
một người chết đầy khủng khiếp.
Tôi
thoáng phát hiện trong xó nhà còn có người ngồi nữa, khi tôi đến gần,
người đó bỗng nhảy chồm dậy, nhanh như chớp đưa tay tóm lấy cổ tôi bảo:
“Tên họ Đào kia, mày muốn hãm hại tao, đừng hòng trốn thoát, hôm nay
tao phải phanh thây mày ra mới được”. Trong cơn hoảng loạn tôi nhìn
thoáng qua mới biết đó là Quân Mỹ, trong ánh mắt loé lên sự oán hận tột
cùng, ngón tay như quỷ dữ, xỉa ngay vào da thịt tôi.
- Ối, - tôi không
còn sức để vùng vẫy nữa, miệng cũng nói không thành tiếng.
“Bình”, sau cú đấm
nặng ký, Quân Mỹ ngã xuống, tên Vương Hâm lại xuất hiện trước mặt
tôi.
-
Cô ấy bị lòng thù hận và đố kỵ ăn mòn cả thể xác và linh hồn, không thể
ở lại ngôi làng này được nữa. - Nói xong, Vương Hâm ôm thi thể Quân Mỹ
dậy rồi đuổi cả tôi và cô gái ôm người chết đó ra khỏi nhà.
Vừa
ra khỏi cửa lập tức chúng tôi bị người dân trong làng la ó. Thậm chí họ
chuẩn bị cả quan tài, dường như họ đã sớm biết sẽ có người chết. Nhưng
điều làm tôi không thể hiểu được là tại sao dân trong làng này lại ghét
cô gái ôm cái đầu người chết đến thế. Mấy người già trong làng chửi
bới, xông lên đánh cô ta.
Vương Hâm không
nhịn được trước cảnh đó,
quát lớn: “Được rồi, chẳng lẽ các người hận vì người nhà mình chết, chỉ
riêng mỗi nó sống sót sao?”.
Lời hắn vừa dứt,
dân trong làng liền ngừng tay, họ sợ nhất là hai chữ đố kỵ trong câu
nói của Vương Hâm.
Dân
làng lượm nhặt thi thể bừa bãi đó đây đặt vào quan tài rồi mang đi,
chẳng ai thèm ngó ngàng gì đến cô gái đang ôm mặt khóc kia cả. Vương
Hâm khuyên tôi cùng về với hắn. Tôi lắc đầu tỏ ra không đồng ý, tôi cho
hắn biết tôi muốn ở lại cùng cô gái cô độc tội nghiệp kia, linh cảm
rằng cô ta sẽ cho tôi hiểu hơn ngọn nguồn sự việc.
Thấy
tôi một mực không chịu đi, Vương Hâm đành phải mang Quân Mỹ về trước.
Khi hắn xoay người chạy đi, tôi còn nghe thấy hắn thở dài mấy
tiếng.
Xung
quanh bỗng lặng ngắt như tờ, thỉnh thoảng mới nghe thấy tiếng khóc nấc
nghẹn ngào của cô gái. Tôi đến bên, không nói lời nào, đưa một chiếc
khăn giấy cho cô. Cô gái nhìn tôi vẻ đầy sợ hãi, tôi lau nước mắt trộn
lẫn mồ hôi trên mặt cô, khẽ nói: “Đừng sợ, để tôi giúp cô”.
Đây
là lần đầu tiên có sự giao lưu giữa hai tâm hồn! Cả tôi và cô ấy nhìn
nhau một hồi lâu, không ai nói gì. Sự im lặng bỗng bị phá vỡ bởi tiếng
thở dài của cô gái, cuối cùng thì cô ấy cũng đã lên tiếng.
- Người chết là cô
em chồng tôi, chính tôi đã hại cô ấy…
Nói
xong dường như tất cả niềm cay đắng trong lòng cô đã tìm được lối
thoát. Nói chuyện với nhau tôi mới biết tên cô ấy. Cô ấy là Lý Văn, đến
thôn này chẳng bao lâu thì chồng chết vì đột tử, người nhà chồng cứ mê
tín cho rằng cô ta có tướng khắc phu, trong nỗi đau mất con, toàn bộ
niềm căm giận của họ đều trút lên trên đầu cô con dâu tội nghiệp
này.
Lý
Văn nhẫn nhục gánh chịu, gánh nặng trên hai vai, là một cô gái trẻ tính
tình hiền hậu, trong làng không ít chàng trai mến cô, trong đó có người
trong mộng của cô em chồng cũng thích cô.
-
Quả thực tôi chưa bao giờ có chút tình ý hay biểu hiện gì đối với người
con trai mà cô ấy thích, nhưng cô ta nhất định chẳng tin tôi.
Lý
Văn ôm mặt khóc nức nở hồi lâu mới thốt lên trong nghẹn ngào: “Tôi đau
khổ muôn phần, ba hôm trước, cô ta mắng tôi đã theo cậu ấy, lúc đó tôi
thấy sợ bởi vì tôi chưa từng như thế. Người trong làng đồn nhau rằng,
hễ căm hận người nào thì sẽ có loại lệ quỷ biến thành người mà mình căm
hận để hại chết mình”.
Lời
vừa dứt, tôi bỗng thấy có gì đó bất an, nghĩ kỹ lại xem, hôm đầu tiên
khi Quân Mỹ được mang về, sự khạc nhổ kỳ quái và sự mắng chửi luôn mồm
của cô ta, bảo rằng tôi hãm hại cô ta, chẳng lẽ đã nhìn thấy ảo ảnh của
tôi?
Hồn quỷ của
Trương Nghệ chính mắt tôi trông thấy là điều đã chứng thực lời nói của
cô gái kia là đúng, có lẽ đó không phải là Trương Nghệ, mà là hồn quỷ
đang ẩn nấp trong ngôi làng này.
* * *
“Lý
Văn”. Tôi lấy thuốc lá ra, nhưng các ngón tay cứng khựng lại, quẹt mấy
cái mới châm được thuốc, tôi khẽ hỏi: “Cô có thể kể cho tôi nghe tỉ mỉ
về những truyền thuyết trong làng này không?”.
Lý
Văn nhắm nghiền hai mắt lại, dường như cô đang hồi tưởng về một ký ức
không nên nhắc tới. Mãi một lúc sau, cô ta than: “Thôn Đỗ này cách đây
mười năm có một trận đại dịch, người chết vô số. Trạm phòng dịch cũng
không thể nào phòng trị được, sợ lây phải dịch này, các thầy thuốc, bác
sĩ cũng đã bỏ đi khỏi làng”.
Tôi lặng người
nghe kể, thỉnh thoảng nhả từng luồng khói xanh xoắn tít, rồi nghe cô ta
kể tiếp.
-
Người trong trạm phòng dịch lần lượt bỏ đi, những người chưa bị bệnh
trong làng rất căm phẫn các bác sĩ bỏ đi ấy, họ phát hiện có một bác sĩ
chưa kịp bỏ trốn, thế là ngọn lửa oán hờn của toàn dân trong làng đã
trút lên vị bác sĩ này, nghe đồn là vị bác sĩ đó đã bị đánh đập dã man
đến chết”. Kể đến đây, Lý Văn rùng mình, run run nói: “Chính là trong
ngôi nhà tranh đó”.
Tất
cả mọi mắt xích đã kết thành một sợi xích lớn trong tâm trí tôi. Nhớ
lại khi mới vào làng, tôi có nghe tiếng kêu thất thanh phát ra trong
ngôi nhà đó, lại cứ ngỡ là của Quân Mỹ. Nhưng giờ thì tôi đã hiểu, đó
là tiếng gào thét của quỷ dữ. Quả thực tiếng thét đó đã xuyên thủng tâm
can tôi, thọc thẳng vào tâm hồn tôi. Dường như nó đang bảo cho mọi
người biết nỗi oan không giãi bày được cùng ai.
-
Sau đó thì sao? Các bác sĩ trong trạm phòng dịch đã đi, vậy trận đại
dịch đó làm thế nào mà khống chế được? - Tôi vừa hỏi vừa dập tắt điếu
thuốc.
- Khi mọi người
trong làng giết vị bác sĩ cuối cùng ấy ai cũng nghĩ rằng chỉ còn chờ
chết vì đại dịch vẫn tiếp tục lan truyền, không ngờ rằng, sau khi giết
vị bác sĩ kia thì đại dịch tự nhiên được dập tắt.
Cô
gái im lặng một lát rồi kể tiếp: “Các cụ già trong làng nghĩ rằng, ác
quỷ không muốn mọi người chết một cách dễ dàng như thế, nó muốn báo
thù, nó muốn giày vò người trong làng. Kết quả là người tiếp theo bị
chết là hai chị em.
Đó
là hai chị em bằng mặt mà không bằng lòng, từ nhỏ đã thích so đo tính
toán với nhau, chống đối nhau như nước với lửa. Tối hôm đó, hai chị em
chúng gây gổ, trong cơn tức giận, người chị đã đến ở nhà người bạn.
Người em ở nhà một mình, bỗng thấy chị mình quay trở lại, đứng ngoài
cửa sổ, đôi mắt hung ác. Người em lập tức xông ra cãi lý với chị. Sau
đó, cả hai chị em mất tông mất tích một cách thần bí.
Khi
cha mẹ chúng biết chuyện, thức đến khuya cũng chẳng thấy hai chị em trở
lại, liền chạy đến nhà đứa bạn của người chị tìm. Không ngờ người nhà
kia nói, người em cứ đến gây hấn, trêu tức, nên cô chị đã ra tính sổ
với cô em.
Thế là cả hai chị
em đã biến mất một cách kỳ bí!
Hơn
một nửa số người trong làng đều đổ đi tìm giúp họ nhưng chẳng thấy tăm
hơi của hai chị em. Mãi đến nửa tháng sau, mùi thối hừng hực cứ bốc ra
từ ngôi nhà mà vị bác sĩ kia đã chết. Lúc đó, người trong làng rất sợ,
họ biết rằng đã giết nhầm vị bác sĩ, ông ta chết oan quá nên linh hồn
không siêu thoát được, cứ lởn vởn trong làng, không chịu đi.
Khi
mọi người cùng vào ngôi nhà đó, tiếng kêu hãi thất thanh của hai chị em
cứ hết người này thét lên chỗ này lại tiếp tiếng thét người kia cất lên
ở nơi khác. Hai chị em mất tích đã được tìm ra, nhưng bây giờ họ chỉ
còn là hai cái xác lạnh cóng, thối rữa. Cả hai chị em chết trong tư thế
nửa ngồi nửa quỳ, hai tay ôm lấy chiếc cọc nhọn đâm thủng ngực của
nhau, nội tạng lồi hết ra ngoài.
Dân
trong làng không ai tin là hai chị em họ đã đâm nhau, bởi vì khi quan
sát vết đâm trên người của hai thi thể, thấy ở mỗi bên đều có những vết
thương chí mạng, không ai có thể tin rằng, một người sau khi bị đâm lòi
thận ra ngoài lại có thể đâm thủng quả tim của người kia rồi treo trên
cọc gỗ được. Trừ phi có một sức mạnh nào đó xui khiến họ, điều khiển
hai cái người chết ấy đâm nhau!
Từ
đó trở đi, năm nào trong làng cũng xảy ra án mạng, mà người nào cũng
chết thảm trong căn nhà tranh đó. Hơn nữa tất cả người chết đều có một
điểm chung là cả hai đều hận nhau đến xương tuỷ.”
Cái
chết của cô em chồng, khiến Lý Văn cảm thấy rất áy náy trong lòng. Đối
với một người đố kỵ với mình bị chết mà cô ta lại có thái độ khoan
dung, tự thấy áy náy trong lòng, điều này quả đã làm tôi cảm động. Tôi
không ngừng động viên an ủi cô.
Màn
đêm đen kịt, tối đến nỗi khiến người ta có cái cảm giác ngạt thở. Cô
gái cuối cùng cũng phấn chấn trở lại, quyết định trở về nhà để đối diện
với những gì đang chờ mình. Tôi đưa mắt nhìn cô ra đi đến khi khuất
dạng, còn mình cứ ở lại ngồi thừ ra đấy, một mình đối diện với căn nhà
đầy oán hận kia. Trong căn nhà hung ác đó, đầy rẫy những linh hồn lay
lắt, phiêu dạt, không đầu thai được. Trung tâm của nó là cái chết oan
uổng của ông bác sĩ mười năm trước.
Tôi
từng đọc các tạp chí quái dị, trong đó cho rằng người bình thường có
thể nhìn thấy các vong hồn ở thế giới bên kia nhờ sự trung gian của
năng lực thứ ba, như quay phim chụp hình chẳng hạn. Tin đó mang lại cho
tôi một linh cảm, tôi lấy máy ảnh ra, điều chỉnh, ống kính hướng về
phía ngôi nhà tranh kia.
Tôi
từng bước đến gần ngôi nhà, trên cánh cửa mục nát lộ ra kẽ hở, kẽ hở đó
như cánh cửa địa ngục được hé mở. Bỗng nhiên, trên màn hình máy ảnh
thoắt ẩn thoắt hiện một hình bóng quen quen.
Trong
khoảnh khắc chạm phải ánh mắt với người trong màn hình, suýt nữa tôi
đánh rơi chiếc máy ảnh đang cầm chặt trong tay, trên màn hình máy ảnh
khuôn mặt Trương Nghệ hiện ra ngày càng rõ, ngày càng gần. Lập tức tôi
không nhìn vào máy ảnh nữa mà nhìn thẳng vào trong ngôi nhà, nơi Trương
Nghệ xuất hiện, thì chẳng thấy ai cả.
Đưa
máy ảnh lên, tôi hướng ống kính nhắm chính xác vào khuôn măt đầy thù
hận của Trương Nghệ, lại một lần nữa xuất hiện trước ống kính tôi. Đợi
chờ tôi có lẽ là cái chết đã được định sẵn, nhưng tôi vẫn kiên định tin
rằng, hình ảnh trên chiếc máy nhất định không phải là Trương
Nghệ.
Dù
tôi đố kỵ, hận cô ta, nhưng đồng thời tôi cũng mến phục cô. Đấy là một
thứ tình cảm đan xen giữa tình yêu, tình bạn và hận thù, đố kỵ phức
tạp, chúng cứ giằng co nhau không bên nào hơn bên nào.
Tôi
không còn đường rút lui! Hít một hơi thật sâu, tôi đẩy cửa bước vào với
tư thế đầy nghị lực. Tay vừa chạm vào cánh cửa, bỗng một luồng hơi lạnh
âm thầm thấm vào tận xương. Trong nhà tối om, xoè tay không thấy năm
ngón, ánh sáng yếu ớt toả ra từ màn hình điện thoại nhập nhoè như bóng
quỷ. Tại sao lại phải nhìn ngôi nhà này thông qua ống kính, động cơ
thúc đẩy tôi làm như thế ngay cả bản thân tôi nghĩ đến cũng phải rợn
gai ốc. Tôi đang tìm một bầy vong linh - một bầy vong linh đằng đằng
sát khí.
“Tách,
tách.”
Trên
xà nhà phía sau lưng bỗng nghe tiếng bước chân, màn không khí khủng bố
lại buông xuống phủ kín đầu óc tôi. Chạy trốn là bản năng tự vệ khi gặp
nguy hiểm, tôi không dám quay đầu lại, vẫn cứ xoay ống kính về phía
trước. Nhưng hình ảnh chiếc điện thoại soi ngược lại sau lưng làm tôi
lạnh toát mồ hôi, nỗi kinh hoàng khiến tôi có thể gục quỵ bất cứ lúc
nào.
Đó là một bộ
đồng phục vấy đầy máu đang treo lơ lửng trên xà nhà, nó còn đi song
song với mặt đất. Hình ảnh trong màn hình điện thoại bất chợt nhảy vào
chiếc áo đang treo lơ lửng đó. Trên áo còn treo thẻ phóng viên vấy đầy
thịt nát còn tươi màu đỏ - đó là phóng viên đặc phái Trương
Nghệ.
Hai
chân không đủ sức để đứng nữa, tôi gục quỵ ngay xuống đất. Một niềm
tuyệt vọng đang xâm chiếm tâm hồn tôi, mắt không dám nhìn cảnh tượng
trước mắt nhưng não tôi chỉ thị phải nhìn không được rời màn hình điện
thoại một giây nào.
Những
chuyện không thể nào bàn luận được cứ thế diễn ra, bộ đồng phục vẫn
đang hiển hiện sau lưng tôi. Thực ra mà nói, đó là một thi thể đang
ngoi ngóp hơi tàn trong bộ đồng phục của nhà báo. Chiếc đầu lâu từ từ
mọc lên trên cái cổ áo đồng phục loang đầy máu, chiếc đầu lâu của một
cô gái. Cô ta đang từ từ ngẩng đầu lên, ống kính như ma làm cứ tiến đến
ngày càng gần hơn, phóng to khuôn mặt đó lên.
Đó
là một khuôn mặt không thành hình, nó nám sạm đi như bị rán qua, không
phân biệt được đâu là mắt mũi nữa, cả xương mặt và đôi mắt cũng bị lồi
ra ngoài. Đây là khuôn mặt của Trương Nghệ sau khi chết ư? Tôi không
dám tin, chỉ ôm mặt khóc.
Quái
vật nửa người nửa ma ấy tiến lại gần tôi. Tôi đứng như trời trồng, bây
giờ điều duy nhất tôi có thể làm là run. Trên màn hình vẫn tiếp tục lộ
ra hai cánh tay chỉ còn xương trắng hếu lỗ chỗ màu máu tươi ngày càng
dài ra. Tất cả chỉ cách sau lưng tôi khoảng một thước. Tôi không làm
sao nhắm mắt lại được, cứ trân trân nhìn hai cánh tay bằng xương đang
thò đến gần. Muốn nhúc nhích hay làm gì đó nhưng lực bất tòng tâm.
Trong khoảnh khắc sắp vỡ tan lồng ngực đó, bỗng có tiếng người ngoài
cửa vọng vào: “Anh! Anh tha cho cô ấy đi!”.
Cũng
trong chiếc màn hình điện thoại, phản chiếu một hình dáng thân thuộc
đang từ từ tiến vào ngôi nhà tranh kia. Tôi thấy mắt Vương Hâm đỏ ngầu,
hô lớn: “Anh! Thôi được rồi, chuyện đã qua rồi mà! Sao anh còn không
buông tha cho cô ta chứ? Là chính tôi, là chính tôi đố kỵ cậu. Bởi vì
cậu là phóng viên ưu tú, đẹp trai, không việc gì không làm được, vậy
tại sao cậu không dẫn tôi đi?”.
Cùng
với tiếng la khóc của Vương Hâm, cái sức mạnh đã giam giữ tôi bỗng
nhiên không còn nữa. Tôi chầm chậm quay đầu lại, tim chợt nhói đau, một
cánh tay khô đét đang chĩa thẳng vào tim tôi.
Khuôn
mặt thảm thê không nỡ nhìn đó cứ chằm chằm nhìn tôi, nó cứ nằm ngang
trên không trung, động tác cũng từ từ chậm lại. “Anh!”. Vương Hâm vồ
đến, ôm chầm lấy thi thể đang gò cùm đó, khóc nức nở mà rằng: “Em xin
lỗi anh, nếu không vì em, anh sẽ không đến làng này, anh đi cùng em đi,
không nên hãm hại người ta nữa”.
Thời
gian từng phút từng giờ cứ thế mà trôi qua, không ai còn nói năng hay
làm gì nữa, chỉ nghe thấy tiếng khóc và tiếng nước mắt chảy róc rách
như tiếng suối.
Đột
nhiên, một tiếng rống đầy tuyệt vọng vang dội cả gian nhà, tiếng khóc
không phân biệt được nam hay nữ, nó như đang chuẩn bị một cuộc đổi thay
lớn, tiếng thét đó tuyệt vọng và bi thảm giống hệt tiếng khóc mà lần
đầu tiên tôi nghe thấy trong căn nhà này. Chiếc thi hài đó nằm gọn
trong lòng Vương Hâm, co giật một cách đau khổ. Nó đang thay đổi, bỏ đi
chiếc áo đồng phục đầy máu để trở thành một chiếc áo bào trắng bẩn
thỉu, lộ rõ chân tướng. Ngón tay tuy đã tàn tật song rất cứng cỏi, bất
chợt ôm lấy cổ họng Vương Hâm, tôi thấy Vương Hâm mắt nhắm lim dim,
khoé mắt lấp lánh như kim cương, thì ra đó là nước mắt.
Thoáng
một cái, thân thể hoá thành một làn khói đen, toả khắp gian nhà. Oan
khí của hồn ma vẫn chưa siêu thoát nên trong căn nhà sặc mùi sát khí.
Tôi lựng khựng đi đến bên Vương Hâm rồi ôm lấy hắn. Hắn vẫn còn là một
đứa trẻ - một đứa trẻ hối hận không kịp vì những việc làm sai lầm của
mình. Nước mắt ướt sũng cả vai áo, tôi còn nghe hắn nói trong tiếng
khóc: “Anh ấy tên là Vương Kế, là anh trai tôi, chính là vị bác sĩ đã
đến cứu chữa cơn đại dịch cho dân làng mười năm trước đây”.
Tất
cả sự kinh hoàng đã tan biến trong khi tôi đối mặt với hắn. Tôi vỗ nhẹ
lên vai hắn, rồi nghe hắn nói tiếp: “Thành tích của anh cậu rất tốt,
anh ấy luôn cười chê vì thành tích học tập kém cỏi của cậu. Cậu thấy vô
cùng hận anh ấy, khi anh ấy thi vào đại học cậu đã xé nát tất cả những
bằng khen trước đó của anh ấy. Cậu hoàn toàn không muốn anh ấy trở về
nhà, cứ luôn mong anh ấy đi học đâu đó thật xa!”.
Thói
cậy tài cao ngạo của người anh khiến Vương Hâm uất hận. Vương Hâm luôn
luôn phải chịu sự chê trách khi so sánh tài năng với anh trai, nhiều
khi chỉ là vài lời vô ý của Vương Kế cũng khiến cho Vương Hâm sinh lòng
đố kỵ. Cậu ta bắt đầu thù ghét sự tồn tại của anh trai mình, luôn luôn
nghĩ cách loại trừ anh trai khỏi mắt mình.
“Tôi
không ngờ anh trai tôi đã thi đỗ vào trường y nổi tiếng cách xa ngôi
làng nghèo kiết xác của tôi, khi có giấy báo đỗ anh ấy còn khoe khoang
trước mặt tôi”. Kể đến đây Vương Hâm thở dài rồi nói tiếp: “Chính tôi
đã trồng vào tâm lý anh ấy một giống cây độc! Anh tôi quá tài hoa nên
bất luận đến đâu cũng đều bị người ta ghen ghét”..
Với
cá tính không chịu thua người đã khiến Vương Kế dốc chí học hành, thế
là đã thuận lợi và nhanh chóng trở thành một bác sĩ nổi tiếng. Khi thôn
Đỗ bị mắc trận đại dịch anh ấy được điều về đây cùng một đội ngũ bác sĩ
y tá lớn tuổi nhưng thành tích và tài năng anh ấy quá vượt trội trong
con người anh ấy song song tồn tại cả tài hoa và sự kiêu ngạo tự phụ,
thế là anh ấy đã trở thành trung tâm đố kỵ của mọi người.
Lòng
đố kỵ giống như con rắn độc cứ quấn lấy số mệnh của Vương Kế, cái chết
oan trái nơi đất khách quê người đã định sẵn cho linh hồn của anh ta
không thể nào siêu thoát được. “Chính là ở nơi này này!” Vương Hâm chỉ
tay vào góc tường nói: “Dân làng đã vây anh ấy tại nơi này này, một
vòng tròn người vây lấy một người! Anh ấy đã bị hãm hại, bọn cầm thú ấy
đã hãm hại anh ấy, chúng bỏ đi mà cố ý không thông báo với anh trai
tôi”.
Lòng ghen ghét
trong cùng ngành cùng nghề đã gặm nhấm lương tri và tình đồng nghiệp.
Tôi nghĩ trong phim “Đại Trường Kim - Đêchangkưm” cũng bị hãm hại như
thế. Nhưng tôi cứ nghĩ chuyện cổ tích mãi là chuyện cổ tích, nhưng nàng
Đêchangkưm sau khi bị các y nữ hãm hại còn có thể vực dậy làm lại cuộc
đời nhưng anh trai tôi thì đã gục ngã không dậy được nữa.
Lòng
quặn đau và hối tiếc cho cái chết của vị bác sĩ trẻ tài hoa đó, cuối
cùng tôi đã hiểu ra tại sao dân làng này không bài xích người ngoài là
Vương Hâm, chính là vì họ hiểu rằng anh trai cậu đã chết oan vì họ.
Người chết cũng đã chết rồi nhưng oan hồn vẫn chưa tiêu mất. Dân làng
này đang chuộc tội với người em trai của oan hồn đó. Trong người Vương
Hâm có dòng máu của Vương Kế đang chảy. Công việc tìm kiếm anh trai của
cậu cũng trải qua bao gian nguy cay đắng nhưng đến khi tìm được thì anh
trai đã trở thành hồn oan trong tay người.
“Tại
sao vậy? Tại sao ông trời lại đối xử như thế với tôi chứ?” Đột nhiên
Vương Hâm kéo mạnh tay tôi nghiêm giọng hỏi. Ánh mắt hắn bỗng nhuốm đầy
sát khí, giọng nói cũng thay đổi có vẻ cổ quái, nghe như cổ họng bị
rách ra. Một ý nghĩ khác bỗng đến trong đầu tôi nhanh như luồng điện,
tôi bàng hoàng nhìn Vương Hâm - giờ đã trở thành người xa lạ trước mặt.
Không phải! Bây giờ không phải linh hồn hắn khống chế bản thân hắn mà
là hồn oan chưa tan của Vương Kế.
* * *
Đôi
mắt tôi như bị buộc lại trong hai con mắt đầy hận thù của hắn, tôi cảm
thấy thân mình như hụt hẫng bay bổng dường như đã đi vào ý niệm của
Vương Kế. Vẫn là ngôi làng tiêu điều đó, núi có màu xanh đen, đất đỏ,
cây cối um tùm hoang dại. Màu trời xám xịt pha lẫn màu đỏ thẫm như máu,
một đám động vật lạ đang cựa quậy trong đám cỏ rậm.
Định
thần nhìn lại thì đó là một nhóm y, bác sĩ mình mặc đồng phục trắng,
mông họ nhô cao như kiểu mông của loài người chưa tiến hoá hết. Nhóm
người đó đang muốn thoát khỏi ngôi làng này trước khi trời sáng. Tôi
lặng lẽ theo sau, dù đã vô cùng cẩn thận nhưng chân vẫn nện xuống đường
bật ra âm thanh, thế nhưng đám người kia vẫn không hay biết, dường như
tôi và họ cách nhau cả hai thế giới - hai thế giới người âm và người
dương vậy.
- Chưa báo
tin cho Vương Kế mà chúng ta bỏ đi e rằng dân làng sẽ trút giận lên
Vương Kế! - Một nữ y tá nói thế với giọng rất nhỏ.
Mấy
người còn lại mặt biến sắc nhưng không ai trả lời câu hỏi của nữ y tá
kia. Vị nữ y tá muốn nói gì thêm nhưng liền bị tên bác sĩ mặc áo trắng
lấy tay bịt mồm lại, ánh mắt hung tợn như đang ra lệnh cho cô y tá
không được nói gì thêm. Tôi thấy trong khoé mắt cô gái ứa lệ nhưng đáng
tiếc là cô ta không kiên trì được đến cùng, đã chịu khuất phục dưới cái
tà ác muôn kiếp đó. Đây có lẽ chỉ là một màn kịch trong một màn kịch
khác mà thôi, tôi đoán rằng, cô y tá kia có chút ngưỡng mộ Vương Kế
nhưng không thoát được sự đeo đuổi của người khác, cảm tình đó của cô
đang đứng trước ngã ba đường.
Như
lời Vương Hâm nói, anh trai cậu ta có quá nhiều điểm khiến người ta
phải ghen tỵ, trình độ chuyên môn, tính tình và dáng người, thái độ tự
tin khiến người xung quanh phải đề cao cảnh giác. Nhưng bất luận thế
nào đi nữa thì cũng không thể đuổi đi vì cái tài hoa của người ta được.
Móng tay bóp chặt nghiến vào lòng bàn tay đau nhói, tôi nhìn bọn người
bất lương ra khỏi làng với ánh mắt giận dữ.
Mặt
trời đã lên cao, trong làng vẫn một bầu không khí yên tĩnh, yên tĩnh
như cái chết. Lúc đó, một gã thanh niên mặc áo trắng đồng phục của bác
sĩ từ trên con đường dốc núi đang đi lại , chốc chốc anh ta lại khựng
lại cúi xuống xem xét chất đất của vùng này, càng lúc càng tiến lại
gần, tôi đã nhìn rõ khuôn mặt anh ta. Đó là một khuôn mặt tuấn tú, toát
lên vẻ thông minh siêu thoát, khuôn mặt hơi giống Vương Hâm.
Đó chính là Vương
Kế của mười năm trước. Tôi khẳng định vậy.
Vương
Kế không biết đến sự tồn tại của tôi, cứ nhanh như sóc đi lại trên con
đường đó. Tôi chạy theo anh ta, mệt nhoài mới đuổi kịp. Đi được một
hồi, chỉ thấy bên đường có một ông lão đang nằm ngã người xuống đám cỏ,
lập tức Vương Kế chạy đến khám bệnh cho ông.
Những
nốt đỏ cứ loang lổ đầy khuôn mặt ông già, giống như những cái nhọt làm
lở loét từng mảng da trên mặt. Người thanh niên đó đè ngực ông lão rồi
đưa mồm hô hấp nhân tạo. Sau một hồi cấp cứu, người thanh niên đó lại
mở mí mắt ông lão than rằng, “đã hết cách cứu chữa”.
Vương
Kế cởi chiếc áo đồng phục của bác sĩ ra trùm lên mặt ông lão. Đúng lúc
người thanh niên định bỏ đi, một đám người trong làng bỗng đâu xuất
hiện nhào về phía người bác sĩ kia. Trong tay họ ai cũng có vũ khí, gậy
gộc giáo mác với thái độ đầy hung hãn, muốn ăn tươi nuốt sống người bác
sĩ trẻ, mồm thì chửi bới lung tung…
Một cú đánh phát
ra tiếng “uỵch” vạch ra số mệnh của vị bác sĩ kia.
Chính
là một tên trong số dân làng đã dùng chiếc gậy gỗ to tướng nã xuống đầu
Vương Kế. Vị bác sĩ trẻ đó không né tránh vì cơ bản anh không ngờ rằng
dân làng sẽ đánh mình.
- Bọn bác sĩ các
ngươi cứ thế mà tự động bỏ đi hả? Lương tâm chúng mày đâu? Thật là coi
mạng người như cỏ rác!
- Chắc tên bác sĩ
này chưa kịp trốn đi, chúng ta phải giết chết nó rồi treo xác ở đầu
làng để dân làng bớt giận.
Máu
tươi vọt ra từ đầu Vương Kế đỏ hết cả khuôn mặt, họ giữ Vương Kế lại
cho muối vào vết thương. Vương Kế như con thú khốn cùng vùng vẫy nhào
vào đám dân làng.
Tôi
nhìn và đoán được hành động của Vương Kế chỉ muốn chạy theo đám y, bác
sĩ đã bỏ đi kia để hỏi cho rõ chứ không phải muốn trốn chạy theo
họ.