Wellcome
Ngôi làng thứ 2 phần 3
Rốt cục là ai? Là ai đã ghen tức hãm hại cậu ta?
Vương Kế càng vùng
vẫy, dân làng càng tức tối, cậu ta đã tháo chạy được nhưng vẫn bị dân
làng bám sát theo, cuối cùng cậu ta vào được trong ngôi nhà tranh kia.
Vừa vào trong nhà cậu liền ngã gục xuống vì mất máu quá nhiều, trên
người cậu toàn là máu, ướt sũng cả quần áo, giày dép, khuôn mặt nhuốm
đầy máu tươi, trợn mắt rồi tắt thở, đôi mắt trắng bệch đầy oán giận và
sợ hãi. Bỗng nhiên một âm thanh xé trời vang lên, Vương Kế hét lên:
“Các ngươi đố kỵ ghen tức, hãm hại người ta, đen trắng lẫn lộn không
phân biệt được! Sẽ có một ngày các ngươi sẽ chết vì lòng đố kỵ của
chính các ngươi, các ngươi đã nợ máu tất phải đền bằng máu”.
Dân làng nghe thế
sợ hãi tản ra. Nhưng cuối cùng họ cũng thoát được nỗi kinh hoàng đó
bằng sự ngu muội của mình, một lần nữa họ cầm vũ khí tiến đến chỗ Vương
Kế. Tôi muốn ôm lấy thi thể cuộn tròn của Vương Kế và khuyên ngăn dân
làng. Nhưng lúc này thân thể tôi như một cái bóng đen, rồi trượt té
nhào bên thây Vương Kế trong góc nhà. Thoáng một cái, tất cả giáo mác,
gậy gộc cứ giáng xuống như mưa. Rõ ràng là chỉ ý thức đến thế giới đó
nhưng trong lúc này tôi lại cảm thấy có vô số giọt máu tươi lạnh buốt
nhỏ xuống mặt và tim tôi. Tiếng máu tươi rỏ xuống đã hết, bốn bề tĩnh
mịch, nghiêng mình nhìn lại tôi vẫn thấy mình đang nằm trong ngôi nhà
cỏ đó, nhưng không có ai cả. Trên mặt đất vẫn còn một vũng máu tươi,
tôi chìa tay ra sờ, nước mắt rơi lã chã. Lời nguyền rủa đã hình thành
từ đó, ngôi làng này mắc phải kiếp nạn không thể nào tránh thoát được.
Sau một trận lảo đảo, ý thức tôi đã trở về với hiện thực. Hai tay đang
vòng vào vai một người, tôi nhìn lại thì ra là Vương Hâm đang cõng tôi
chạy khỏi ngôi nhà đó. Cậu ta chạy rất nhanh, nhiều lúc suýt ngã nhưng
rồi lại lấy lại tư thế chạy tiếp.
Vương Hâm vừa chạy
vừa lẩm bẩm. Tôi nghiêng tai cố nghe hắn nói: “Xin lỗi nhé, xin anh tha
thứ cho em!”.
Có lẽ hắn xin lỗi
vì đã mang tôi đến ngôi nhà tranh để tôi phải trải qua cơn khiếp vía
đó. Tôi lắc đầu nói: “Chuyện này sao có thể trách cậu được, trách là
trách tôi đã quá yếu đuối”. Vừa nói xong tôi chợt rùng mình vì giọng
nói vừa rồi của mình không phải là giọng tôi thường ngày nữa. Rõ ràng
đó là giọng của một người đàn ông, thâm trầm, đầy uất ức thương
đau!
Tôi ý thức được
rằng, vừa rồi trong người tôi có đến hai linh hồn tồn tại, Vương Kế đã
mượn xác tôi để nói chuyện với em trai mình. Đây là lịch trình của tâm
linh, tôi chỉ là người ngoài nghe anh em họ nói chuyện với nhau
thôi.
Người mà Vương Hâm
muốn xin lỗi là Vương Kế. Cậu ta hận vì lửa ghen tị thuở xưa của mình
đã ép anh trai đi con đường tuyệt lộ, chuốc lấy cái chết.
Sự ghét của em
trai đối với mình, khiến Vương Kế ghét cay ghét đắng sự đố kỵ giữa
người với người, anh ta đã xử lý một cách cực đoan trong mối quan hệ
con người, khiến Vương Kế như con tằm làm kén tự bọc lấy mình, khinh
miệt người khác, đến khi biết các đồng nghiệp bỏ rơi mình ra đi khỏi
trạm phòng dịch, anh ta đã hoang mang, mất đường hướng…
Bây giờ, người mà
Vương Hâm cõng trên vai không phải là tôi mà là anh trai cậu ta - Vương
Kế!
Chốc chốc Vương
Hâm lại tự trách: “Anh ạ, anh còn nhớ không? hồi còn nhỏ anh đã từng
nhiều lần cõng em như thế này đi học, em có một người bạn gái cùng lớp
thường đi chung với chúng ta, sau đó em mới biết là cô gái đó thích anh
nên sáng nào cũng cố ý chờ anh”.
Không có ai trả
lời Vương Hâm cả, hình như hắn đang tự nói với chính mình nhưng hắn có
vẻ vui vẻ trong từng câu chữ mà hắn nói, hắn lại cười: “Thực ra, em
cũng rất thích cô gái đó, nhưng cô ta lại thích anh, em chẳng còn cách
nào khác. Sau đó, trong lớp em có cậu con trai tỏ ý khinh miệt cô ta,
thế là gã bị em đánh cho một trận. Anh biết em đã nói gì với gã không?
Em nói: “Mày dám đùa với bạn gái của anh trai tao à?”.
Nói đến đây, Vương
Hâm như nghẹn lời: “Anh! Em xin lỗi anh, chỉ vì em quá ngưỡng mộ anh,
nhưng tại sao lúc đó anh em mình lại nghĩ đó là đố kỵ? Là
hận?”.
Hai cánh tay bỗng
ôm lấy cổ Vương Hâm không theo sự kiểm soát của tôi, có lẽ đó là linh
hồn của Vương Kế muốn mượn tay tôi để tỏ ý thân thương với người em
trai mình.
Bỗng nhiên có một
giọt mưa rơi xuống môi tôi, giọt mưa rất lạ thường, vì nó rất mặn. Tôi
đưa tay lên vuốt mặt, lúc này tôi đã có thể làm chủ được hành vi của
mình, cả mặt tôi đầy nước mắt. Mặt trời đã ló dạng, tất cả những oán
hờn đều tiêu tan theo bóng đêm. Trên bầu trời đám mây trắng lượn lờ
thong thả, dường như đó là thông điệp của một linh hồn oan khuất giờ đã
được siêu thoát…
Trở về chỗ ở của
Vương Hâm, tôi phát hiện Thạnh Quân Mỹ đã không còn ở đó nữa, cả những
thiết bị chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn dân làng cũng biến mất. Tôi vội
vàng muốn ra ngoài tìm, Vương Hâm giữ lấy tôi lại và nói: “Không cần
phải tìm đâu, cô ấy đã ra khỏi làng này rồi”.
Câu nói đó của
Vương Hâm khiến tôi rùng mình, mấy lần Quân Mỹ bị nạn trong ngôi làng
này đều do tôi và Vương Hâm cứu, vậy tại sao không từ giã mà ra đi như
thế?
“Có lẽ cô ta đã
viết bài “Vị nữ phóng viên can đảm, vào khám phá bí mật trong ngôi làng
quỷ quái” rồi, tôi cười…
Lòng người quả
thực sâu hơn đại dương, cao hơn mây xanh, thật khó mà đoán được, dù đã
cùng nhau trải qua sóng to gió lớn, cùng nhau kề cận tử thần thế mà khó
đổi lại được hai chữ tri âm, quả thực người xưa nói, lên trời đã khó,
cầu tri âm càng khó hơn, biển đã sâu, lòng người càng sâu hơn!
- Thu dọn đi, chị
cũng nên về đi thôi!
Vương Hâm lấy
trong ngăn kéo ra bản viết tay của anh trai mình đưa cho tôi xem: “Cái
này cho chị đấy, nó giúp ích cho chị khi viết bài về làng
này”.
Tôi không thể ngờ
rằng, cậu ta lại tặng tôi kỷ vật vô giá này, do dự một lát, tôi nhận
lấy.
- Cậu có dự định
gì cho sau này không?
Nghe tôi hỏi thế,
Vương Hâm thần người ra. Nhưng chỉ thoáng qua một chốc rồi cậu ta ý
thức được rằng, xưng hô như thế chẳng qua là vì cậu ta nhỏ tuổi hơn
tôi, Vương Hâm cười, lắc đầu không đáp.
Tôi vỗ vai cậu ta
nói: “Tôi ghét phải nghe những chuyện quỷ quái này lắm, có lẽ đây là
cách phục bút và người chủ trì công đạo trong việc phá vụ án ma quỷ
cuối cùng cũng là một con ma. Mấy năm trước không phải em đã chết rồi
sao? Lần trước ra khỏi nhà này tôi đã thấy một cái bia ghi tên em trên
mộ phần rồi mà?”.
Nghe vậy, Vương
Hâm cười, cậu ta nhất định bắt tôi thu dọn hành lý, đưa tôi ra khỏi
nhà, sau khi chứng minh ngoài nhà không có bia của mình, cậu ta đưa tôi
ra khỏi làng.
Chúng tôi chào tạm
biệt, tôi rời khỏi ngôi làng. Ngôi làng khuất dần sau lưng, bỗng có
người gọi to, tôi quay đầu lại, thấy Vương Hâm vẫy tay nói lớn: “Dân
trong ngôi làng này còn cần chị giúp, không thể đi liền
được!”.
Tôi gật đầu, trong
lòng tôi thầm nguyện cầu cho Vương Hâm và dân chúng trong làng. Đường
về thuận lợi hơn nhiều so với khi tới. Đến trưa, đường dưới chân đã
thênh thang nhiều. Chắc không ai có thể tưởng tượng được trong ngôi
làng khuất sau núi rừng đó lại ẩn giấu câu chuyện kinh thiên động địa
kia. Câu nói trước khi rời khỏi thôn của Vương Hâm với tôi cứ vang vọng
mãi trong tâm trí tôi. Trở về thành phố, tôi trực tiếp đến phỏng vấn
trung tâm y tế vùng đó. Rốt cục có phải đại dịch đã được khống chế từ
đầu nguồn nước? Dân làng đã thoát khỏi bệnh dịch thực sự chưa? Tất cả
những điều đó cần được làm rõ.
Tư cách một nhà
báo sẽ giúp ích rất nhiều cho những câu hỏi đó của tôi. Sau khi đưa thẻ
nhà báo ra, tôi liền được gặp vị phụ trách của trung tâm y tế này - đó
là một vị bác sĩ trạc lục tuần.
Bắt tay chào hỏi
xong, tôi đi thẳng vào đề. Vị bác sĩ đó vừa kinh ngạc, vừa sợ, lặng
thinh hồi lâu mới hỏi lại rằng: “Có phải hỏi làng Đỗ trong núi
không?”.
Tôi trịnh trọng
gật đầu, nhìn thẳng vào mặt ông ta cười nhạt: “Những gì ông lo lắng tôi
đều đã rõ, là phóng viên… tôi nghĩ rằng, những vị bác sĩ, y tá bỏ đi
lúc đó chính là đã nghĩ cho sự an nguy của dân làng trong các vùng lân
cận. Sự việc đã qua hơn mười năm, tôi mong rằng, trạm phòng dịch sẽ một
lần nữa ra tay thể hiện chức năng, nhiệm vụ của mình để mang lại bình
an cho dân làng chứ không phải muốn lật lại chuyện cũ”.
Vị bác sĩ già bảo
người mang nước cho tôi rồi nói: “Việc tổ chức cho đội ngũ y, bác sĩ
đến đó phải có chương trình tổ chức đàng hoàng, xin cô đến ngôi làng đó
ở lại vài hôm trước đã”.
Câu trả lời tế nhị
hàm súc, tôi đồng ý vài hôm nữa cùng đội ngũ y, bác sĩ đến làng đó vài
hôm.
Ba hôm sau, tôi
cùng đội ngũ y, bác sĩ trở lại ngôi làng đó. Khi ở lại trong trấn này
tôi có bắt được cuộc điện thoại nhưng không ai lên tiếng, họ chỉ gọi
cho tôi, tôi mới “a lô” thì họ liền ngắt máy. Tra lại thì đó là số điện
thoại từ toà soạn của báo gọi đến, tôi đoán chắc đó là điện thoại của
Thạnh Quân Mỹ.
Cô ta đã bình yên
trở về tiếp tục công việc. Tôi cười nhạt, không biết cú điện này mang
thông điệp gì. Phải chăng đó là sự sám hối không lời của cô ta khi để
tôi ở lại ngôi làng đó một mình? Hay là cô ta muốn dò thăm tin tôi đã
chết trong ngôi nhà tranh trong cái làng đó chưa?
Việc làm đó của cô
ta tôi thấy quá ấu trĩ. Lòng đố kỵ không những hại người mà còn hại cả
chính mình, không biết cô ta đang ngồi ở toà soạn có được yên tâm
không, có áy náy lương tâm không?
Gạt hết những ý
nghĩ vẩn vơ tôi tập trung vào công việc chuẩn bị cho chuyến đi này. Tôi
dẫn cả đoàn y, bác sĩ trở lại ngôi làng, vừa đi được chẳng bao lâu, đã
vào con đường mê cung trong núi, tôi cảm thấy mình đã quên đường vào
làng. Cảnh vật xung quanh vẫn thế, vẫn chỉ là một cánh rừng u tịch, chỉ
nghe tiếng chim rừng và dã thú kêu vang trong đêm tối.
- Này, người đồng
hành, cô còn nhớ đường không? Xin đừng đùa với chúng tôi như thế nữa.
Đi lòng vòng mãi trong núi rừng đã hơn bảy giờ đồng hồ, màn trời dần
chuyển sang màu đen, đám y, bác sĩ không khỏi nghi ngờ. Vẫn là ngọn núi
đó nhưng con đường giờ đây hoàn toàn không phải con đường ngày xưa nữa.
Tôi cố nghĩ mãi vẫn không nhớ ra con đường vào làng. Ngôi làng thần bí
đó đã ngăn chặn toàn bộ các ngõ vào làng.
Trong túi xách
trên vai vẫn còn cuốn sổ viết bằng tay, nét chữ bút máy cứng cỏi, ngay
hàng thẳng lối, đó là cuốn nhật ký công tác của Vương Kế hồi còn
sống.
Một cơn gió cát
bỗng nhiên ập đến, cuộn lên lớp lá vàng bay lả tả khắp mặt đất. Tôi lấy
cuốn nhật ký ra, lúc này, chỉ có cuốn nhật ký mới chứng minh được rằng
có một ngôi làng tên Đỗ trong vùng rừng núi này.
Thôn Đỗ nghĩa là
cắt hết đường lui tới, nghĩa là ghen tị hiềm nghi nhau. Miệng tôi cứ
lắp bắp mãi cái tên gọi của ngôi làng này, thoát ra khỏi trò chơi, Đào
Tử chỉ thấy đầu óc đau buốt như búa bổ. Trò chơi “Sơn thôn” quả quá
kinh người, khiến tâm lý Đào Tử rất lâu sau mới bình phục, vậy là cô đã
ngồi bất động trong khoang xe quá lâu rồi!
Thoát ra đây nhanh
lên thôi, phải thoát ra khỏi khoang xe vắng teo này!
Khi ý nghĩ đó
chiếm hết toàn bộ tâm trí cô, cô vội vàng vặn khoá khởi động xe nhưng
bất luận thế nào xe vẫn không nổ máy. Chiếc dây thắt an toàn như thít
chặt lấy bụng khiến cô không thở được, cô có chút vội vàng căng thẳng,
trong lúc tay chân hoảng loạn, bất ngờ nhìn vào kính chiếu hậu. Bỗng cô
giật bắn người khiến thắt lưng an toàn cũng nhũn ra. Ngực cô đã bị túi
hơi chống tai nạn đè lên, người cô run lên, không dám quay đầu lại vì
trong thoáng chốc nhìn qua kính chiếu hậu cô thấy có thi thể của một
người phụ nữ máu me be bét đầu tóc rối bời ngồi sau khoang xe.
Chẳng lẽ đây là
người bạn đồng nghiệp cùng đi với cô trong chuyến thám hiểm ngôi làng
vừa rồi, cô ấy đã chết trong lúc thi hành công việc sao?
Một hồi tiếng gõ
cửa kính vang lên đều đặn, tiếng gõ như làm rữa nát tim Đào Tử và tất
cả lòng dũng cảm cũng theo đó tiêu tán. Khi cô lảo đảo nghiêng người
lại nhìn thì ra ngoài xe là cậu Hồ Tử - người bạn đồng nghiệp của cô,
lúc đó cô mới thấy yên tâm một chút.
Cửa kính hạ xuống,
Hồ Tử bảo: “Chị ạ, em đã thấy chị chơi trò chơi mới đó, chị không nên
giấu nó đi. Nếu chị giấu riêng thì số mệnh chị sẽ gặp nhiều tai
ương…”.
Việc đã đến nước
này không thể giấu giếm thêm được nữa, cô mở cửa xe ra để Hồ Tử vào
trong, cô nói với giọng đầy cảnh giác răn đe: “Nay có hối hận cũng vô
dụng mà thôi, cậu phải trả lời thành thực câu hỏi của chị”.
Hồ Tử hỏi lại với
vẻ mặt nghiêm túc: “Chuyện gì vậy?”.
“Trò chơi này chỉ
một mình chị xem cũng đã quá đủ rồi, cậu nhất định không được xem thử
đâu đấy!” Giọng nói của Đào Tử không chút đùa cợt, có vẻ quá nghiêm
khắc nữa là khác. Nén sự kinh hoàng lại, cô thấy trò chơi có mang lời
nguyền độc này chắc chắn có liên quan đến cái chết của Trịnh Dung
Tân.
Yêu cái nghề phóng
viên này quá nhưng chưa chắc nó đã mang lại thu nhập ổn định cho cô, sở
dĩ cô theo đuổi nghề này là muốn tìm niềm vui khi chính mình bỏ công
sức để vạch trần những sự việc xấu xa của kẻ khác. Nhưng Hồ Tử thì
khác, cậu ta mới tốt nghiệp, tuyệt đối không nên để cậu ta rơi vào vũng
xoáy luẩn quẩn nguy hiểm này.