Wellcome
Ngôi làng thứ 3
mùi
xác thối
Tiếng còi hú của
xe cứu thương vào lúc nửa đêm nghe thật inh ỏi, xé toang màn đêm u tối
và thanh vắng.
Một gã đàn ông gầy
còm chỉ còn da bọc xương được các nhân viên y tá mang từ trong quán nét
lên xe. Các nhân viên y tá kiểm tra sơ bộ, họ đều tỏ ra bất lực. Lúc
đó, trên khuôn mặt đã chết của gã đàn ông chơi game vẫn lộ vẻ hứng thú,
hắn hoàn toàn không ngờ rằng, giây phút cuối đời, nơi trút hơi thở cuối
cùng để vĩnh biệt nhân thế là trò chơi trên quán net. Mỗi năm, số thanh
thiếu niên chết do kiệt sức khi chơi game đã chiếm con số không thể xem
thường được. Nhưng Trần Hoa - vị giám đốc tập đoàn phần mềm điện tử
hoàn toàn không ngờ rằng, cái chết của gã đàn ông kia đã gây nhiều áp
lực cho công ty ông đến thế, nhất là trò chơi “bảy ngôi làng
ma”.
Trong vòng một
tuần sau khi gã đàn ông kia chết, có vô số nhân chứng chứng minh anh ta
chết trong khi chơi trò chơi “bảy ngôi làng ma” của tập đoàn phần mềm
điện tử họ Trần. Điều đó, quả là một đòn chí mạng cho công ty nói chung
và Trần Hoa nói riêng. Đôi mắt sắc bén như gai cây tật lê dưới gọng
kính nạm vàng đang chăm chú theo dõi những sự kiện nóng hổi nổi trội
tuần qua bình luận về cái chết của gã thanh niên và những trò chơi của
tập đoàn sản xuất phần mềm của mình trên báo điện tử.
Là con cáo già lăn
lộn dãi nắng dầm sương trên thương trường, gã họ Trần biết rõ rằng,
những nhân chứng chứng minh cái chết của người thanh niên kia là do
chơi trò chơi “bảy ngôi làng ma” chẳng qua là muốn nhân cơ hội để bôi
nhọ nhằm làm giảm uy tín của trò chơi do công ty này sản xuất trên thị
trường mà thôi. Nhưng khổ nỗi là thời gian trước đây, cái chết không rõ
lý do của ông lập trình viên trưởng của công ty ông là Trịnh Dung Tân
đã làm cho dư luận xôn xao đồng thời nhân thể mà họ đã nắm lấy quyền
phát ngôn chiếm thế thượng phong, nhất thời Trần Hoa không biết xử lý
thế nào. Cây cao thì hứng gió lớn, nội bộ lủng củng là cơ hội để các
thế lực bên ngoài chọc ngoáy.
Trần Hoa biết rõ,
đoàn luật sư hùng hậu của mình chỉ tìm được cái cớ nào đó để luồn lách
pháp luật, nếu thông tin này được đăng tải trên các phương tiện thông
tin đại chúng thì seri trò chơi “bảy ngôi làng ma” của công ty sẽ không
còn tương lai gì sáng sủa nữa.
Phía toà án chất
vấn vấn đề chất lượng của trò chơi này ngày càng gay gắt. Trần Hoa ăn
không ngon ngủ không yên, tìm cách xoa dịu dư luận, vỗ về khách hàng,
xem ra, ông ta sắp có hàng loạt biện pháp đối phó tích cực!
Khi đang chuẩn bị
thoát ra khỏi mạng, một dòng chữ bình luận bỗng xuất hiện trước màn
hình, khiến ông toát hết mồ hôi dù trời không nóng mấy. Dòng chữ gửi
tới chỉ vẻn vẹn mấy câu: “Chúc mừng ông hát bài khải hoàn từ “bảy ngôi
làng ma”!”
Nhìn lại tên người
gửi tin này khiến Trần Hoa như bị dội nước sôi vào đầu - Tần Ca - vị
lập trình viên đã đột ngột mất tích từ mười năm trước.
- Ai mà cứ đùa dai
thế này nhỉ? Trần Hoa trầm giọng nói, rồi lập tức cầm ống nghe lên: “Tạ
Phi à, cậu đến ngay phòng làm việc của tôi nhé!”
Lát sau, một người
cao dong dỏng đến trước mặt Trần Hoa. Chưa đến tuổi ba mươi nhưng đã có
bằng thạc sĩ tin học trong tay, vừa mới vào công ty, Tạ Phi đã được ông
chủ tịch Trần Hoa để mắt, ông Hoa đã giao hết toàn bộ công việc mà vị
lập trình viên Tần Ca đã đảm nhiệm trước đây cho Tạ Phi.
- Cậu kiểm tra
mạng hộ tôi cái địa chỉ mang tên Tần Ca.
- Thưa vâng ạ. Nói
xong, Tạ Phi liền lên mạng tìm cho ông chủ tịch. Nói ít làm nhiều là
tác phong xưa nay của Tạ Phi.
- Đợi đã… đợi đã.
Tôi còn nhờ cậu giúp cho một chuyện nữa.
Tạ Phi quay lại
nói: “Xin ngài cứ nói đi ạ.”
* * *
Giữa trưa, các thư
ký của phòng biên tập thường không muốn nghỉ. Tay cầm phần cơm hộp, Hồ
Tử vừa ăn vừa lướt qua tin tức trên mạng, không muốn lãng phí một giây
phút nào. Đại khái Hồ Tử lướt qua những tin vừa mới đăng cả những tin
đã đăng nhưng chưa xoá… trong lúc vừa thấy chán thì cậu ta bị hấp dẫn
bởi một tin có dung lượng khá lớn trong mạng với tiêu đề “Để tránh dị
nghị, Trần Hoa phái một số người chơi phiên bản mới nhất của seri trò
chơi ‘Sơn thôn’ ”
Tuy biết ông Hoa
làm thế là để thử nghiệm tính an toàn của trò chơi mới này, nhưng Hồ Tử
vẫn linh cảm có chuyện gì đó.
Anh ta nhìn về
phía bàn làm việc không một bóng người rồi bất giác thở dài. Kể từ khi
vào chơi trò “bảy ngôi làng ma” đến nay, chị đồng nghiệp cứ phát sốt
cao sau khi trở về nhà, cứ lo được lo mất.
Xem ra, trò chơi
khủng bố này cần phải bàn bạc kỹ trước đã.
Đăng nhập xong, Hồ
Tử tìm được trang chính thức của tập đoàn phần mềm trò chơi Trần Hoa
trên mạng. Sau khi vào trang này anh ta mới phát hiện trang chủ đã cho
đăng tải những cảnh trong kỳ thử nghiệm trò chơi. Thời gian chơi thử là
mười hai giờ trưa, chỉ còn ba phút nữa là có thể chơi thử. Nóng lòng
chờ đợi, đến đúng mười hai giờ, quả nhiên phần mềm trò chơi đã được
truy cập.
Trên màn hình, Hồ
Tử thấy một thanh niên đang vào trò chơi dưới sự hướng dẫn của nhân
viên nghiệp vụ, Hồ Tử biết ngay đó là cậu thanh niên đang chơi thử
nghiệm.
Vào chỗ ngồi ổn
định, chàng trai kích đúp vào biểu tượng trò chơi. Màn hình lập tức
hiện ra cảnh tương ứng của trò chơi.
- Chúc bạn sớm hát
khúc khải hoàn từ “bảy ngôi làng ma”.
Một âm thanh inh
tai vang ra từ trong loa, quả thực âm thanh đó làm Hồ Tử giật mình,
đáng sợ hơn là nội dung câu nói vừa rồi!
- Bảy ngôi làng
ma? Lạ thực, không phải công ty này tuyên bố là chỉ cho ra đời thứ sáu
trò chơi này thôi mà! Theo lô gich thì tại sao “ngôi làng thứ bảy” lại
xuất hiện chiếm vị thế ưu tiên được?
Một ý niệm khác
hình thành trong tâm trí Hồ Tử, anh ta có một dự cảm bất thường. Những
biến cố đột ngột không làm dừng lại cuộc thí nghiệm được, những pha
hình trong trò chơi vẫn cứ hiện ra.
Tên tuổi người mạo
hiểm: Tạ Phi
Giới tính:
Nam
Hoá ra người này
tên là Tạ Phi. Tim Hồ Tử như treo lên vòm miệng, dường như Hồ Tử cũng
theo người chơi thử để tiến vào những cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra
trước mắt nhưng tương lai trong đó vẫn là ẩn số của “ngôi làng ma
này”
Khi lựa chọn thân
phận, hoàn cảnh xuất thân, Tạ Phi chọn “học sinh”. Lập tức một chiếc xe
đưa đón đến trường màu xám xịt xuất hiện trước mặt, trong xe đầy những
học sinh với đôi mắt vô cảm như những ông phỗng, đúng hơn là giống như
những u hồn vừa thoát ra địa ngục, có thân nhưng không có tâm. Còn
chiếc xe đó đỗ vào điểm cuối chính là một ngôi làng ma thẳm.
Dưới muôn vàn con
mắt đang theo dõi, Tạ Phi như hoàn toàn bị khống chế bởi trò chơi, chốc
chốc anh ta lại nhấn vào con chuột, mồm nói nhảm: “Tôi học chuyên ngành
cơ giới nông lâm, đến năm thứ tư, trường đưa chúng tôi lên đây để thực
tập”.
Màn hình vi tính
cũng phát triển theo để phù hợp với tình tiết trong trò chơi, Tạ Phi
như một người giải thuyết, thuật lại nội dung câu chuyện. Cậu ta
tiếp:
Nhóm thực tập
chúng tôi cả thảy hơn ba mươi người, vào một buổi sáng mùa xuân, dưới
sự chỉ đạo của thầy mang họ Tần, chúng tôi đã đi về phía một ngôi làng
thẳm sâu trong núi chưa hề có dấu chân người ngoài đặt đến. Cái hơi
lạnh của mùa đông vẫn chưa tan hẳn, cảnh vật bên ngoài cứ thay đổi theo
lăng kính di động của cửa sổ xe đưa đón học sinh, tất cả những sinh vật
có sự sống và cả những vật không có sự sống đều có vẽ hao gầy tiều tuỵ
đi nhiều vì cái khô khan của mùa đông. Tôi và người bạn gái Tiểu Nghệ
ngồi dãy ghế sau cùng, cô ấy đã ngủ say trên vai tôi. Tiểu Thanh, cô
bạn gái của một người bạn cùng đi trong chuyến này cũng ngủ từ bao giờ
không hay. Tôi chau mày nhìn cái màu vàng ngày càng đậm nét bên cảnh
vật ngoài cửa sổ, không biết trong suốt cả tháng tới chúng tôi sẽ sống
thế nào, có điều gì vui buồn không! Chúng tôi đến ngôi làng ma - nơi
chúng tôi thực tập ngay tối hôm đó, dân trong làng đã sắp chỗ ngủ cho
chúng tôi. Vì nhà dân ở đây nhỏ, phòng riêng cũng nhỏ nên thiếu chỗ,
chúng tôi phải chia nhau ra ở từng nhà, có nhóm phải đến trụ sở đầu
làng để ngủ trọ. Sau một hồi bàn bạc, thầy Tần quyết định đưa tôi, Đại
Kỳ, Tiểu Nghệ, Tiểu Thanh đến ở trụ sở đầu làng ngủ. Trụ sở nằm bên
sườn núi nhỏ, có ba tầng, mỗi tầng có ba phòng. Trong phòng bày biện
khá đơn giản, nhưng cũng may là phòng nào cũng có chiếc ti vi nhỏ. Tôi
và Đại Kỳ mỗi người chọn một phòng ở tầng hai, ba phòng quay mặt về
hướng nam.
Phòng ngủ quay mặt
về hướng nam, nhưng trong phòng vẫn ẩm thấp, tôi và Tiểu Nghệ phải cắm
máy sấy, rồi lấy áo quần làm chăn ngủ cho qua đêm.
Trưa ngày hôm sau
có cuộc họp do trường sắp đặt thời gian, nên vừa sáng tinh mơ tôi đã
dậy. Xếp dọn chăn màn xong xuống tầng hai thấy phòng của Đại Kỳ thì
thấy cửa phòng mở toang. Nhìn vào trong, thấy hai người đang vịn cửa sổ
xem gì không rõ.
- Này, các cậu
không nhanh lên, cứ chần chừ mãi thì muộn đấy! Tôi vừa đi vào vừa
nói.
- Lại đây, lại
đây. Đại Kỳ vẫy vẫy tay gọi hai chúng tôi lại.
- Cậu xem sau núi
có mồ mả này!
- Gì vậy? Tôi vừa
đi vào vừa hỏi với thái độ rất hiếu kỳ.
Nhìn ra ngoài tôi
thấy có nghĩa trang, màu xám xịt, cái màu in hệt như màu chiều mùa
đông, điểm thêm cho cái vẻ hoang vu chết chóc của rừng núi.
- Có gì lạ đâu, ở
nông thôn người ta thường thổ táng mà! Tiểu Nghệ đang đứng một bên
nói.
- Không phải, hình
như có mấy ngôi mộ nhằm ngay vào cửa sổ,… tự nhiên… tự nhiên… có cảm
giác sao sao ấy! Đại Kỳ vừa nói vừa kéo rèm cửa sổ xuống, nói “đi thôi,
chắc là họ đang đợi chúng ta đấy, vả lại, chúng ta ở xa nhất.”
Khi chúng tôi đến
ủy ban dân sự của làng, mọi người đã đến đủ cả. Chủ đề của buổi họp hôm
nay là làm thế nào để sắp xếp thoả đáng chỗ ăn ngủ và làm việc trong
tháng thực tập tại đây. Đến chiều, người dân trong làng mời chúng tôi
mỗi người chia ra về một hộ nông dân để trao đổi phương pháp trồng trọt
lúa và hoa màu cũng như các biện pháp phòng trừ sâu bệnh… nói chung là
những vấn đề liên quan đến nông lâm nghiệp.
Bốn người ở trụ sở
chúng tôi thực tập theo thầy Tần, có lúc, ban ngày không có việc gì
làm, chúng tôi thường đi dạo quanh làng hoặc ra đồng xem cảnh rừng núi
ruộng vườn… ngày ngày cứ qua dần trong cái không khí của người nông
thôn…
Một hôm, sau khi
cơm tối xong, tôi về trụ sở làng rồi ngủ thiếp bao giờ không hay, Tiểu
Nghệ đi chơi, thức dậy không thấy ai cả nên tôi đi tìm Đại Kỳ.
Gõ cửa mãi mới mở,
tôi đang định hỏi Đại Kỳ làm gì thì thấy nó với Tiểu Thanh mặt xịu ra
nhìn tôi, tôi cứ tưởng hai chúng nó cãi nhau, vừa mới mượn cớ rút lui
thì Đại Kỳ nói: “Này, Tạ Phi, tôi hỏi cậu … tối hôm qua cậu có nghe
tiếng khóc không?”
- Khóc? Tiếng khóc
gì? Tôi thót tim lại hỏi.
Đại Kỳ nói nhỏ
rằng: “hai giờ đêm hôm qua, hai chúng tôi đang ngủ thì bỗng nhiên tỉnh
dậy, nghe bên ngoài có tiếng khóc hu hu. Mẹ kiếp! nó làm tôi sợ chết
khiếp.”
Tôi chau mày lại
nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi mà tối hôm qua chúng nó bảo có người khóc
nói: “Tôi nhát gan, hay sợ, cậu đừng doạ tôi, là thật hay
giả?”
- Ai lừa cậu làm
gì? Đại Kỳ nhìn thẳng vào tôi, Tiểu Thanh đang đứng bên cạnh cũng hướng
ánh mắt vào tôi.
- Vậy... vậy...
vậy ngoài kia có ai ở? Tôi nhìn đi nhìn lại cánh cửa phòng và bức
tường…
Đại Kỳ bảo: “Hôm
nay tôi xuống hỏi ông Mã dưới phòng thông tin, nhưng không nhắc đến
chuyện hôm qua, sợ ông ta cho rằng chúng ta bịa đặt nhiều chuyện. Ông
ta bảo, bên kia tường của phòng này là phòng chứa đồng hồ điện… bình
thường, cánh cửa sắt đó đóng suốt, không có ai ra vào được.”
Lập tức tôig dựng
hết gai ốc nói: “Trong đó không có ai, vậy tiếng khóc đó từ đâu ra?
cậu… cậu xác định đó là tiếng khóc sao?”
Đại Kỳ nói: “Nói
dối, nửa đêm canh ba, xung quanh lặng ngắt như tờ, nên vừa có tiếng
khóc đã nghe rất rõ, nghe tiếng khóc thì đó là người con gái, chắc là
cũng lớn tuổi rồi, trong tiếng khóc nghe rất buồn thảm.”
Tôi nghe thì ấp
úng nói: “Vậy chúng ta phải làm thế nào, có cần gọi ông Mã lên để kiểm
chứng không?
Đại Kỳ nghe tôi
nói lắc đầu bảo: “Thôi được rồi, thôi được rồi, muộn thế rồi còn xem
gì, nếu trong đó có người thật thì sợ quá?”
Cậu ta vừa dứt
lời, cái cảm giác sợ hãi đã tràn ngập bủa vây lấy tôi. Tôi cắn răng mím
môi hỏi: “Vậy tối nay các cậu định thế nào?”
- Còn thế nào được
nữa, đành phải ngủ đây thôi chứ biết làm sao bây giờ?
- Vậy thì tôi cứ
để điện thoại, có chuyện gì gọi cho tôi nhé.
Khi ra về tôi nhìn
căn phòng đựng đồng hồ điện kia, chỉ thấy chiếc khoá sắt nằm ngang trên
then cửa đã han rỉ, cửa đóng cứng chặt.
Trở về phòng chưa
được bao lâu, Tiểu Nghệ đã trở về. Tôi ngại cô ta sợ nên không kể lại
với cô ấy, nên chỉ xem ti vi với vẻ trầm tĩnh. Cô ta cởi giày ra rồi
lăn ra giường cùng xem ti vi với tôi. Đột nhiên cô ta quay đầu lại nói:
“À đúng rồi, khi vừa lên phòng tôi ngửi có mùi gì lạ, cậu có ngửi thấy
gì không?”
- Không ngửi thấy
mùi gì! Cô ngửi thấy mùi gì vậy?
- Trong phòng này
hình như có mùi gì đó, giống như là mùi chuột chết!
- Không có đâu,
trong cả ngôi lầu này có chỗ nào ùn đống hay có rác rưỡi gì đâu? Làm
sao có chuột chết được? Hơn nữa mùa lạnh thế này làm sao có
chuột?
- Cô ta ngắt lời
tôi nói: “Không, không tôi chưa nói hết, không những có mùi là lạ mà
sau khi đi vài bước thì không thấy mùi đó nữa.”
- Đột nhiên không
ngửi thấy mùi lạ đó nữa, cô nói thế nghĩa là sao?
- Khi tôi đi xuống
tầng hai, bỗng ngửi thấy có mùi lạ, tôi đang tìm xem mùi thối ở đâu,
lúc đó tự nhiên có người đến…
- Có người? Ai
vậy?
- Tôi không biết,
xem cách ăn mặc đoán chắc cô ta là người làm ruộng, cô ta không nhìn
thẳng vào tôi chỉ thoáng qua bên tôi, một cái, rồi xuống lầu.
- Là người trong
vùng này à, có phải mùi toả ra từ người cô ta?
- Hình như không
phải, vì khi cô ta đến gần tôi thì mùi thối đó không còn thấy
nữa…
- Cậu có thấy lạ
không?
- Lúc đó tôi không
thấy gì là lạ cả, nhưng nghĩ lại càng lúc càng thấy vô lý! Được rồi…
được rồi không nói chuyện này nữa, cậu đấy, cậu làm tôi sợ rồi
này.
Trong đầu tôi bỗng
hiện ra một bóng đen, đồng thời tôi tưởng tượng ra hình dáng của người
đó, không nói gì thêm nữa.
Cầm điện thoại xem
lại đã hơn mười giờ, còn lâu mới đến cái giờ nghe người khóc mà Đại Kỳ
nói. Hôm nay, điện thoại của tôi không được khoá, tôi dự cảm có chuyện
gì đó sắp xảy ra.
Điện thoại đổ
chuông mãi, nhưng từ lâu tôi đã không còn để ý đến nó nữa, mà tôi lại
nghĩ đi nghĩ lại cái mùi thối mà Tiểu Nghệ vừa nói, đồng thời thỉnh
thoảng cứ nhìn điện thoại. Tiểu Nghệ co rúm người lại trong chăn, không
biết vì lạnh hay là vì cô ta sợ.
Lúc đó, tôi như
sực nhớ chuyện gì, quay đầu hỏi cô ta: “Đúng rồi, cô bảo người đó đi từ
tầng mấy xuống?
- Ai cơ?
- Chính là người
mà cô gặp trên lầu ấy.
- Tầng
hai.
- Chỗ nào của tầng
hai? Là mặt nào của phòng Đại Kỳ ở?
- Góc đó… góc đó…
tôi cũng không nhớ rõ.
- Có phải góc
tường phía đông không? Có phải góc để ti vi không?
- Tôi cũng không
nhớ ti vi đặt ở góc nào nữa. Cậu hỏi làm gì vậy?
- Ừ, không có
chuyện gì. Tôi sợ cô ta hoảng, nên không dám nói.
Ti vi chỉ bắt được
vài sóng linh tinh, không có tiết mục nào hay cả. Tôi cầm điện thoại
lên xem, hơn mười một giờ đêm. Tôi đặt điện thoại trên đầu giường, tắt
đèn, rồi trở lại giường tối om, hai mắt nhắm lại nhưng không ngủ
được.
Tôi biết mình đang
đợi điện thoại, nhưng thực lòng mà nói, tôi sợ phải nghe cuộc điện
thoại này.
Không biết đã qua
mấy giờ, Tiểu Nghệ đã ngủ say, tiếng thở yên tĩnh chầm chậm, nhưng
trong lòng tôi nhịp tim cứ liên hồi. Tôi lại bật điện thoại lên xem,
đúng mười hai giờ.
Trong đêm tối, cứ
đợi mãi nhưng điện thoại vẫn không động tĩnh gì, tôi không nhịn được
nữa. Quay đầu lại nhìn Tiểu Nghệ, cô ta đang ngủ say.
Tôi mò mẫm đi, lấy
điện thoại soi đường, lón nhón xuống giường. Gần đến cửa, bỗng có điện
thoại của Đại Kỳ gọi đến.
- A lô, ngủ chưa?
thế nào rồi, tôi hỏi.
- Chưa, không có
gì cả.
- Thế thì tốt, vậy
chúng ta ngủ đi nhé.
- Nói đi, thần
kinh tôi sắp căng đứt ra đây này, cậu gọi điện cho tôi làm gì
vậy?
- Ha Ha… đừng sợ
bóng sợ gió nữa, thế thì tôi ngủ đây, cậu cũng ngủ ngon nhé.
- Ừ.
Tôi ngắt điện
thoại, nằm xuống chuẩn bị ngủ. Nào ngờ vừa mới nhắm mắt chưa được mấy
phút, chiếc điện thoại bên tai bỗng đổ chuông “ti ti ti….”. Tôi ngồi
bật dậy, lật nắp điện thoại ra xem. Thì ra Đại Kỳ đang gọi.
Trấn tĩnh một lúc,
tôi bật nút nghe. Chỉ nghe trong điện thoại tiếng gió, hình như Đại Kỳ
sợ quá nên không nói được.
- Sao rồi? Tôi
hoảng quá.
- Cậu đừng nói
nữa. Lắng nghe đi, lắng nghe trong điện thoại đi.
Tôi liền im bặt,
đặt loa điện thoại sát tai, chỉ nghe thấy tiếng xào xào nho nhỏ, hình
như đó là tín hiệu không nghe rõ vậy, ngoài ra không nghe thấy gì nữa.
Vừa toan hỏi thì bỗng “a” tiếng khóc của một người phụ nữ vang đến,
tiếng khóc như đâm vào màng nhĩ tôi.
Không chịu được,
tôi lắp bắp mấy tiếng, trong lúc tôi nói, tôi nhìn sang một bên trong
vô thức, thấy Tiểu Nghệ cũng thức tỉnh từ lúc nào không hay, cô ta đang
sững sờ nhìn tôi.
Tôi trấn tĩnh lại,
vừa nhìn Tiểu Nghệ đang thần người ra vừa nói: “Sao rồi, sao
rồi?”