Wellcome
Ngôi làng thứ 4 phần 2
- Anh gì đấy ơi,
anh có thấy anh tôi đâu không? Thằng Hiệu em lo lắng cho sự an nguy của
anh mình nên không e dè như Khâu Lão Tứ.
- Anh tôi là người
sáng sớm hôm nay đến nhà anh mua tim lợn ấy, không biết hôm nay anh ấy
có ghé qua đây không?
- Không mua đồ thì
đi đi, không có ai đến đây cả.
Âm thanh đó vẫn
như cũ, nhưng nghe kỹ có vẻ như xa xôi kiểu gì ấy, giọng nói tỏ ra
không quan tâm gì. So với dân trong làng thì người này là người đã nói
chuyện nhiều nhất với chúng tôi.
- “Ối” thằng Hiệu
em hét lớn rồi thụt lùi ra, khuôn mặt trắng bệch, trắng hơn cả giấy
trắng.
- Sao thế? Khâu
Lão Tứ đỡ thằng Hiệu em vừa hỏi.
- Gã… gã điên đó
đang ngồi trong nhà kìa. Thằng Hiệu em sợ quá, nhủn hết gân cốt, thân
thể to đùng của hắn đang dựa vào Khâu Lão Tứ.
Chúng tôi giật
mình sợ hãi, gã điên kia không phải vừa rồi hắn ở miễu cơ mà? Sao giờ
hắn lại ở đây? Phong Vận Đan mím môi nắm chặt lấy tay áo tôi bảo:
“chúng ta… chạy nhanh thoát ra khỏi đây đi thôi”
Khâu Lão Tứ đẩy
thằng Hiệu em cho tên Thư Sinh dìu, quay đầu gọi tôi: “Này tên râu xồm,
hai chúng ta vào trong xem sao đi”
Nhà có ba gian,
các chái nhà hai bên mở cửa chính hướng về phòng chủ, phòng bên trái có
khói bốc lên ngùn ngụt, mùi thịt nướng thơm phứt quyện với mùi thịt
tươi và mùi tanh của máu bay lên gian nhà chính. Phía sau gian chính
đặt chiếc bàn bát đầy dầu mỡ, bên chiếc bàn một người ngồi bất động ra
đấy, miệng hắn chảy đầy nước dải vì thèm thịt, hắn cười có vẻ mãn
nguyện, hắn chính là gã điên hay hát ban đêm kia.
Thấy tình thế khó
lường trước được khiến đầu óc tôi trống rỗng, không thể nào suy luận
được gì nữa. Đầu óc của Lão Tứ cũng không được tỉnh táo, quay đầu lại
vào trong phòng đó quát hỏi: “Ông chủ nhà! Lão điên kia vào đây từ lúc
nào vậy?”
Một tên tuổi trạc
trung niên, thân hình vạm vỡ cao lớn đi ra trong luồng khói ngùn ngụt,
hắn túm lấy cổ áo của Lão Tứ quát: “Đừng có vào đây mà la lối lớn tiếng
thế! Tao nghe tiếng quát là đầu tao điên lên, mày biết chưa?”
Khâu Lão Tứ như bị
ngọng đi trước sự uy hiếp của gã kia, lão không biết phải nói hay làm
gì nữa. Tôi vội vã đính chính: “Ông chủ à, vừa rồi tôi và Lão Tứ này
thấy gã điên kia ở ngôi miễu trong làng, sao bây giờ hắn lại ở
đây?”
- Anh hỏi tôi, tôi
biết hỏi ai? Tên điên kia là người nổi tiếng xuất thần nhập quỷ khắp
ngôi làng này, hắn là con trai của tộc trưởng trong làng này. Hắn đến
đâu cũng không cần chào hỏi hay báo trước cho ai cả. Tôi bận việc trong
nhà làm sao biết hắn đến từ lúc nào? Đúng rồi, vừa rồi các anh gọi cửa,
chính là hắn đã mở cửa đấy. Tên mổ lợn giận dữ quát: “còn nữa, là người
vùng khác đến như các anh sao dám tự tiện vào trong miễu nghỉ, không
sợ….”
- Không sợ gì?
Nghe gã mổ lợn ấp úng không nói, tôi vội vàng ráo hỏi.
- Không sợ tổ tông
giáng tội à? Gã mổ lợn sắc mặt khó chịu nói: “không mua gì thì đi đi,
cút nhanh đi”
Gã điên ngồi bên
chiếc bàn bát tiên cũng mở mồm cười, bắt chước dáng vẻ của tên mổ lợn
làm ra dáng vẻ đuổi người đi: “cút đi mau, đi đi mau”
Khâu Lão Tứ đưa
mắt ra hiệu cho tôi, nhân lúc gã mổ lợn thừ người ra tôi nhanh nhẹn
chui qua nách hắn tiến vào trong phòng nấu ăn, khói nhiều quá không
nhìn thấy rõ gì cả, trong góc phòng có mấy chiếc chum cao gần đầu
người, bên các chiếc chum có bếp đất khá to, trên xà nhà trong phòng
đang treo một vật gì đầy máu me…
Tim tôi đập thình
thịch liên hồi, có phải vật bị treo kia là xác của thằng Hiệu
anh?
- Mày làm gì thế?
Tên mổ lợn túm lấy tôi kéo ra mắng “các ngươi ở vùng ngoài kia có phải
đều là những kẻ mất lịch sự như các ngươi không?”
- Kia… kia là gì
vậy? Tôi vội vội vàng vàng ấp a ấp úng chỉ vào vật treo trên xà nhà
hỏi.
- Là một miếng
thịt lợn sống, mẹ kiếp chúng mày, rốt cục chúng mày muốn gì? Chúng mày
muốn ăn cắp bí quyết làm muối thịt lợn của ông mày sao?
Gã mổ lợn lấy tay
đẩy tôi ra khỏi phòng, “chúng mày chưa nhìn thấy thịt lợn sống bao giờ
à? nếu muốn xem thì vào mà xem, xem xong cút ngay cho ông mày”
Chúng tôi nhốn
nháo chạy ra khỏi phòng bếp, trong căn phòng này, ngoài chân lợn, thủ
lợn và mình lợn cũng như các dụng cụ mổ lợn ra không có gì nữa
cả.
Sau khi ra khỏi
nhà gã mổ lợn, trong lòng chúng tôi ai nấy đều như có thêm tảng đá nặng
trĩu trong đầu, việc này quá quái dị, quá đáng sợ, quá khủng khiếp,
chúng tôi hoàn toàn không ai ngờ trước được. Gã điên điên khùng khùng
kia theo như lời tên mổ lợn bảo thì hắn là con trai của tộc trưởng
trong làng, nhưng chắc gì, ai mà biết được hắn có những năng lực siêu
nhiên nào đấy.
Chúng tôi đi vòng
quanh ngôi miễu, cứ tìm những con đường nào chưa đi qua để tìm người.
Thư Sinh vừa đi được chẳng bao lâu hắn cất giọng nói: “Đầu óc chúng ta
đang rơi vào vũng xoáy của sự quái dị cả rồi, gã điên trong ngôi miễu
kia có thể xuất hiện trong nhà tên mổ lợn được chứ. Thực ra, nếu bắt
đầu từ chỗ đứng của mấy người chúng ta ở đây, hắn chạy đường tắt nhất
định sẽ đến nhà tên mổ lợn kia trước chúng ta thôi”
Tên Thư Sinh này
giải thích thật là chí lý, đúng vậy, chúng ta đi theo đường vòng tròn
bao quanh ngôi miễu, còn gã điên kia nếu đi theo đường tắt thì dễ dàng
đến nhà tên mổ lợn kia trước chúng ta thôi, thật đơn giản.
Vấn đề ở chỗ, tên
điên kia đi đường cứ lắt lư như đèn trước gió, làm sao đi nhanh như thế
được? Hơn nữa hắn thường vừa đi vừa hát, tay lại hái lá bên đường nhét
vào mồm, tập tính của người điên rất khó thay đổi… nếu nói hắn chạy một
mạch đến nhà kia thì thật là khó tin.
Chúng tôi về đến
chính điện ngôi miễu vẫn không thấy tăm hơi của thằng Hiệu anh ở đây
cả, Phong Vận Đan vừa an ủi Hiệu em, vừa theo chúng tôi đi vào
miễu.
- Hành lý đâu cả
rồi? Hành lý của chúng ta đâu cả rồi? Thư Sinh chạy vội đến nơi treo
hành lý trên bậc thềm chính điện, chẳng thấy gì cả… chỉ thấy chồng bài
tú vẫn còn nằm im ở đấy, mấy con bài nằm ngổn ngang trên mấy tờ báo lót
ngồi, loang lỗ mấy vệt đỏ ối.
Màu đỏ? Tôi phản
ứng thật nhanh, chưa kịp ngẩng đầu lên, Phong Vận Đan đã thét thất
thanh khi đi đến trước mặt tôi, một giọt máu tươi rơi xuống ngay sống
mũi cô ta, hai chân người bị treo cổ thòng xuống vấy đầy máu tươi sừng
sững trước mặt cô.
Trên cây đa có
người treo cổ, là ai? Chúng tôi không thể nào đoán được, hai mắt mở to
trợn tròng, con ngươi như lồi ra khỏi khoang mắt, chiếc lưỡi thè ra dài
ngoẵn bởi sợi dây thắt cổ quá chặt, trên ngực một lỗ hổng to đen ngòm
xung quanh đầy dây thịt và máu… quả tim trong lồng ngực đã bị lấy đi,
lồng ngực trống rỗng, nhìn kỹ thấy cả xương sườn bên trong trắng
hếu.
- Anh! thằng Hiệu
em đau đớn gào to.
Chúng tôi đi khắp
nơi tìm thằng Hiệu anh không thấy thế mà nó lại bị chết ngay chỗ này,
chúng tôi hoàn toàn không hiểu tại sao như thế. Hành lý chúng tôi đâu?
Thằng Béo giữ hành lý cũng đi đâu rồi? Bây giờ đã là ban ngày thế mà
chúng tôi cứ như nằm mơ, ai cũng thấy lạnh gáy.
Khâu Lão Tứ như bị
cấm khẩu, nói mãi mới nói được một câu: “Không thể ở lâu nơi này được,
chúng ta đi nhanh thôi, thoát khỏi nơi này càng nhanh càng
tốt”
- Không, nhất định
tôi phải tìm cho bằng được là ai đã giết anh trai tôi. Giọng nói của
thằng Hiệu em tỏ ra cương nghị trầm tỉnh hơn nhiều, giọng nói đầy bi
thương và cương quết của hắn như trấn an mọi người. Tôi cũng cảm thấy
nếu bỏ mặc cái chết của thằng Hiệu anh ở đây thì tàn nhẫn quá, tôi nhìn
thẳng vào mắt Lão Tứ, tôi và Lão Tứ bốn mắt nhìn nhau rồi nói: “được,
trước hết chúng ta phải tìm cho ra thằng Béo, ôi trời! Lòng thiện sẽ
lôi kéo chúng ta vào cuộc”
- Lôi vào cuộc gì?
Chẳng lẽ hiện nay chúng ta lại đang nằm ngoài cuộc? Tên Thư Sinh dựa
vào góc tường thở rốt, tình hình cậu ta đã đỡ hơn Phong Vận Đan khá
nhiều, giọng nói cậu ta vẫn đanh như ngày nào.
- Các anh cũng
nghĩ thằng Béo cũng… Khâu Lão Tứ định nói lại thôi.
- Không thể nào
như thế được! Chắc là thằng Béo nhòm ngó đến hành lý của mọi người nên
khởi lòng tham, giết anh trai tôi rồi cuỗm luôn hành lý đi! Thằng Hiệu
em thần sắc ngày càng trầm lạnh.
- Thấy tiền bạc
khởi lòng tham? Khâu Lão Tứ không hiểu hàm ý đằng sau câu nói này của
thằng Hiệu em hỏi lại.
- Trong hành lý
chúng tôi có những hơn hai nghìn vạn.
- Hai nghìn vạn?
Thư Sinh kinh ngạc hỏi lại. Các cậu vừa cướp ngân hàng à?
- Là giá trị hơn
hai nghìn vạn! Thằng Hiệu em cúi đầu: “chúng tôi cướp hiệu vàng bạc đá
quý của một nhà ở phố, nếu không vì vụ này thì các cậu nghĩ tại sao
chúng tôi phải vượt biên trái phép làm gì?”
- Không phải thằng
béo giết anh trai cậu đâu! Khâu Lão Tứ trèo lên cây thả thi thể của
thằng Hiệu anh xuống. Cậu xem, anh cậu không phải bị chết vì treo cổ,
vì nếu chết do treo cổ thì lưỡi thường bị rách do răng cắn vào, mà ở
đây hắn bị người ta kéo lưỡi ra, chắc là…”
- Điều này nghĩa
là anh tôi chết vì lý do gì? Thằng Hiệu em quỳ trước thi thể anh trai
vuốt mắt cho anh mình.
- Điều này có
nghĩa là đã có người giết anh ta, rồi kéo anh ta về đây, giả tạo ra một
cái chết do treo cổ, cậu có chú ý không, anh cậu không mang giày dép gì
cả, chắc là giày cậu ta bị rơi ra khi người ta kéo thi thể.
- Trời ơi! Phong
Vận Đan không chịu được gục xuống nôn.
- Chắc chắc là
thằng mổ lợn đã giết! Tên Thư Sinh vừa nói vừa tức giận đến nghẹn lời,
“chỉ có thằng mổ lợn có thân hình như trâu nước đó mới đủ sức giết
thằng Hiệu anh, các cậu nghĩ xem, thằng Hiệu anh đi mua thịt, gã điên
lại xuất hiện trong nhà hắn ta, các cậu nghĩ xem, trời….”
Nếu như thằng mổ
lợn là hung thủ giết người, thì tất cả những chuyện rắc rối này có thể
liên kết lại để suy luận. Thằng Hiệu anh đi mua thịt lợn, tên mổ lợn
giết thằng Hiệu anh, lấy tim của thằng Hiệu anh rồi mang thi thể đến
gần ngôi miễu đợi chúng ta đi thế là hắn liền vào miễu, giết luôn thằng
Béo, rồi giấu thi thể của thằng Béo, tiện thể mang tên điên đó về nhà
đợi chúng ta đến.
Nhưng vấn đề của
giả thiết này là tất cả những việc làm đó đều làm trong ban ngày, trong
làng này còn nhiều người khác nữa, tên mổ lợn không thể ngang nhiên thế
được.
Vừa mang xác người
đi, vừa làm sao để tránh người ta phát hiện, làm sao có thể một lúc làm
hai việc đó được?
Trừ phi ngôi đền
này có một mật đạo thẳng đến nhà nó. Đầu óc tôi bỗng sáng lên, nói lớn:
“trong ngôi miễu này nhất định có cửa hông phía sau!”
Thư Sinh vỗ vào
đùi một cái nói:
- Đúng rồi, nhà
tên mổ lợn ngay sau ngôi miễu, nếu có mật đạo thật thì chuyện này có
thể lý giải được. Hơn nữa, nếu thằng Béo có chuyện thì thi thể hắn nhất
định phải được dấu trong ngôi miễu này.
Khâu Lão Tứ lạnh
lùng nói:
- Các cậu có nghĩ
tới chưa? Động cơ nào khiến tên mổ lợn giết người? Sao hắn phải giết
luôn cả khách hàng của mình?
Thư Sinh bảo: “mọi
người có nhớ cái quán đen trong truyện Thuỷ Hử không?”
- Cậu muốn nói là
tên mổ lợn đã lấy tim người để muối ăn? Cuối cùng tôi cũng đã nói ra
những nghi ngờ trong lòng.
- oẹ… oẹ…
oẹ…
Cả Thư Sinh, thằng
Hiệu em và Phong Vận Đan đều muốn nôn.
Ngoài tôi và Lão
Tứ ra, mọi người ai cũng có ăn “tim lợn” của thằng mổ lợn cả.
Chúng tôi chờ tìm
ra thi thể thằng Béo và mật đạo thông đến nhà tên mổ lợn xong rồi sẽ
đến nhà tên mổ lợn tính sổ.
Đẩy cánh cửa đầy
bụi bám của chính điện ngôi miễu ra, một mùi ẩm mốc bốc lên tận mũi.
Trong ngôi miễu và ngoài sân như là hai thế giới khác hẳn nhau, tối om
như mực. Chúng tôi tìm hai cây nến trắng trước đống bài vị trên bàn
thờ, châm đèn lên, Khâu Lão Tứ và thằng Hiệu em mỗi người cầm một cây,
theo bóng đèn nến chợp chờn lay lắt, chúng tôi men theo chân tường tiến
lên, ai cũng nín thở chuẩn bị đón chờ những gì sắp xảy ra….
- Tiến lên đi,
chúng ta tập trung lại một chỗ, không được chia ra. Khâu Lão Tứ nói với
giọng thâm trầm.
Đi vào bên trong
ngôi miễu mà cứ như đi vào lô cốt thời trung cổ, nền nhà một lớp bụi
dầy, bên trên đâu đâu cũng có mạng nhện giăng khắp, thỉnh thoảng cây
nến nổ lắp bắp, từng tia lửa loé lên bay ra rồi vụt tắt. Ngôi miễu quá
rộng, trong lại có quá nhiều phòng, cứ đi ba bước lại có cái cửa, năm
bước lại gặp phải tường ngăn, y hệt như mê cung thời xưa.
Vừa đi được mấy
bước, tôi linh cảm như có điều gì, quay đầu nhìn lại, không thấy tên
Thư Sinh đâu nữa.
- Sao thế, anh râu
xồm? Thấy tôi dừng bước, Lão Tứ ngạc nhiên hỏi.
- Lão Tứ không
thấy thiếu đi một người sao?
- Thiếu
ai?
- Thằng Thư Sinh!
Thằng đó đi đâu? Phong Vận Đan thét ré lên, âm thanh trong vắt chứa đầy
sự sợ hãi vang vọng trong ngôi miễu trống vắng rộng thênh thang như
tăng thêm sự quỷ quái của ngôi miễu này.
- Chắc là lạc
đường với chúng ta rồi. Giọng nói lúc này của thằng Hiệu em tỏ ra rất
bình tĩnh, sắt đá.
- Chúng ta phải
tìm hắn trước đã, không thể để một mình nó ở lại lạc lối trong này
được, nguy hiểm. Nói chưa dứt lời, Phong Vận Đan bỗng im bặt lại, cô
linh cảm sự nguy hiểm đang rình rập, không chừng thằng Thư Sinh đang
gặp sự nguy hiểm đó cũng nên.
- Chúng ta chia
thành hai nhóm, phải tìm cho ra thằng Thư Sinh trước đã. Khâu Lão Tứ
nói.
Bước chân thằng
Hiệu em vẫn tiếp tục tiến lên phía trước: “Mọi người cứ đi tìm thằng
Thư Sinh, để một mình tôi tìm cái mật đạo là được rồi”.
Khâu Lão Tứ đưa
cây nến cho tôi cầm, bảo: “cậu và Phong Vận Đan đi với nhau, để tôi
trông chừng Hiệu em.”
Vì anh trai chết
nên thằng Hiệu em vô cùng kích động, tâm lý đó khiến cậu ta dễ dàng gặp
phải nguy hiểm nhất. Tôi gật đầu, cầm tay Phong Vận Đan nói: “nào chúng
ta đi thôi”
Đi ngược lại con
đường mình vừa đi xem ra đỡ lo hơn là mò mẫm con đường chưa biết phía
trước, những đoạn đường mình đã đi qua là những con đường mình đã nắm
chắc thuộc lòng như trong lòng tay nhờ thế cả hai chúng tôi đỡ bị áp
bức tâm lý.
- Đi ra theo cửa
phía trước chính là con đường vừa rồi chúng ta đi vào đấy. Vậy thằng
Thư Sinh đi đâu rồi? Chẳng lẽ hắn ta biết bay đi.
- Ai mà đoán trước
được, tính tình thằng Thư Sinh này cổ quái kiểu gì ấy ai mà đoán trước
được cậu ta đang giở trò gì?
Phong Vận Đan vừa
nói vừa kéo tay tôi ra. Cửa mới hé mở, một bóng người đen ngòm nhào vào
cô ta.
- Cẩn thận, tôi
chưa dứt lời, Phong Vận Đan đã la toáng như trời long đất lở. Bóng đen
đó nhảy vồ lên người cô ta, Phong Vận Đan vừa nhìn được mặt hắn thì đã
ngất đi….
Đè lên người cô là
một thi thể đầy máu, là thi thể của thằng Béo, mắt hắn trợn tròn, ngực
trống rỗng, tim bị lấy đi, chết y hệt như thằng Hiệu anh.
Đây là con đường
vừa đi qua, hơn nữa là con đường mà mọi người đã quan sát rất kỹ, không
thể nào có sự sơ hở đến nổi không thấy thây người chết ở đây, thằng Béo
nếu không phải do người ta vừa mới giết ngay đây thì cũng bị giết nơi
khác rồi mang đến đây. Tôi ngồi xổm xuống cố trấn tĩnh để xem vết
thương nơi ngực cậu ta, máu cậu ta còn chưa chảy hết, ngay cả hơi nóng
trên thi thể vẫn còn.
Hung thủ nhất định
đang ở trong ngôi miễu này. Mọi người nhất định phải tập trung lại một
chỗ để chống lại chứ nếu chia ra thì nguy hiểm quá.
- Thư Sinh, nhất
định cậu ta đã không may mắn rồi!
Tôi đẩy thi thể
thằng Béo ra, lay lay cho Phong Vận Đan tỉnh lại rồi hốt hoảng kéo tay
cô ta chạy nói: “nhanh lên, nhanh lên, chúng ta phải thoát ra đây
thôi”
Phong Vận Đan
chứng kiến cảnh tượng vừa rồi chết khiếp, đờ ra như trời trồng, tôi kéo
bừa cô ta chạy tháo mạng, chạy qua hành lang, chạy qua chính điện, chạy
qua phòng khác, thoáng một cái chúng tôi đã ra vườn sau ngôi miễu, tôi
ném cây nến trong tay xuống đất, mặt trời đang treo cao, ánh sáng chói
chang, tôi và Vận Đan thở như chết.
Dưới ánh sáng ban
ngày, Phong Vận Đan đã phần nào hồi tỉnh, đỡ sợ, cô cởi chiếc áo ngoài
đang dính đầy máu tươi ra, rồi ném đi thật xa.
Hai đôi mắt tôi cứ
nhìn lên trời rồi nhìn xuống đất, cứ nhìn vào một khoảng trống vô
hồn.
- Này Hồ Tử, hung
thủ nhất định đang ở trong ngôi miễu này, hay là chúng ta gọi vài người
dân làng đến đây giúp…?
Giọng nói Phong
Vận Đan bỗng run lên như cầy sấy.
- Thi thể của
thằng Hiệu anh đâu? Tôi hỏi.
Khi chúng ta đi,
thi thể của thằng Hiệu anh vẫn còn nằm dưới gốc cây đa này cơ mà! Sao
bây giờ không thấy đâu cả vậy?
Cả bộ bài tú dưới
gốc cây cũng chẳng còn con bài nào nữa, thậm chí cả vết máu trên đất
cũng chẳng còn. Nhìn lại nơi đây hình như vẫn bình yên như chưa từng
xảy ra chuyện gì!
Phong Vận Đan ôm
lấy hai tay, nói ấp úng, giọng nói đã trở thành tiếng khóc: “Đi thôi,
đi thôi, Hồ Tử, chúng ta đi nhanh…”
Ánh mắt tôi đảo
tới cái miệng giếng kia, chẳng lẽ câu chuyện kỳ quái mà Lão Tứ kể là
thực? Chẳng lẽ có người giết người móc tim? Quả thực có người mang thi
thể người chết quẳng xuống giếng?
Trong đầu tôi bỗng
nảy sinh ý định táo bạo, không biết sợ sệt là gì, tôi muốn lật nắp
giếng đó xem sao, rốt cục thi thể của Hiệu anh có ở trong đó không? Tuy
nhiên lúc này việc tìm bằng chứng thi thể của thằng Hiệu anh đã không
còn ý nghĩa gì nhưng tôi vẫn muốn biết sự thật là gì? Chúng ta hiểu quá
ít về hung thủ trong bóng tối kia, chúng ta không biết hung thủ kia rốt
cục là ai, là tên mổ lợn hay là ma quỷ trong truyền thuyết?
Việc mở cái miệng
giếng giống như việc vén mở chân tướng sự việc, tôi không tự chủ được,
cứ đi tìm viên gạch lớn, chạy đến cái miệng giếng kia. Phong Vận Đan
sững người nhìn tôi, run cầm cập không ngớt.
Tôi nghĩ là máu
điên trong tôi đã đến cơn, từ nhỏ tính tôi đã thế. Bình thường tôi rất
nhát gan, nhưng một khi ai đó đã làm tôi nổi con ma lồi trong người lên
thì tôi bất chấp tất cả, cho dù trời long đất lở cũng mặc.
Trước đây tôi từng
ăn cắp, nhưng lần đó vì cô ấy làm tôi giận quá nên ăn cắp túi xách cho
đã giận thôi.
Lần này tên giết
người chọc giận tôi, nếu là có thật như trong truyền thuyết thì đằng
nào cũng chết, chi bằng liều mạng xem chân tướng sự việc thế nào. Tôi
đập mãi ổ khoá mới bật ra, hít lấy một hơi dài tôi dốc toàn lực lật tấm
chắn miệng giếng lên. Bỗng trong giếng bật lên một cánh tay trắng bệch.
Tôi giật thót mình, thụt lùi mấy bước rồi nhũn người xuống đất. Phong
Vận Đan đứng sau lưng tôi bỗng như cấm khẩu không nói được lời nào, sự
sợ hãi đã lên đến cực điểm, muốn thét lên nhưng không đủ sức nữa. Cánh
tay cứ đưa lên cứng đờ ở đấy, tôi trấn tĩnh lại, từ từ tiến
đến.
Đó là thằng Thư
Sinh.
Tôi kéo thằng Thư
Sinh ra, họ chết cùng một kiểu, bị moi tim, mắt trợn tròng…
Giếng không sâu,
không có nước, khoảng một mét là đến bùn. Tên Thư Sinh bị nhét xuống,
nên khi vừa mới lật nắp giếng lên thì cánh tay đã bật thẳng lên. Sau
khi suy nghĩ một hồi, nếu tên mổ lợn giết người, nếu có con đường mật
đạo thẳng đến nhà hắn, thế thì, sau khi chúng tôi rời khỏi nhà hắn, hắn
đã chạy đến ngôi đền này trước chúng tôi, giết thằng Béo rồi giấu xác
đi, rồi mang thi thể đã bị giết từ lâu của thằng Hiệu anh mang vào sân
ngôi miễu rồi nấp trong này, thừa lúc chúng tôi sơ ý và bóng tối trong
ngôi đền để giết tiếp tên Thư Sinh rồi ném xác tên Thư Sinh này xuống
giếng. Thế rồi, sau khi hắn đoán chắc chúng tôi nhất định về tìm tên
Thư Sinh thì mang thi thể của thằng Béo ra đặt ngay giữa đường rút lui
của chúng tôi.
Hắn làm thế với
mục đích là khiến chúng tôi không hiểu gì về sự việc đang xảy ra với
chúng tôi và những chuyện đó hoàn toàn bất ngờ, như thế chúng tôi sẽ
càng mơ hồ, trước tiên hắn muốn hù doạ cho chúng tôi khiếp đảm trước
đã, không còn tin vào sự sống sót của bản thân thế rồi từ trong tối hắn
đánh theo kiểu du kích, giết từng người một.
Nhất định mình
không được rơi vào bẫy hắn, nhất định phải trấn tĩnh.
- Chúng ta… chúng
ta… tìm người giúp đỡ đi. Phong Vận Đan nói trong run rẩy.
- Tìm ai? Dân
trong làng này ư? Họ lạ thật đấy, họ chỉ cho rằng, tổ tiên họ đã trừng
phạt vì chúng ta vào đây ngủ thôi, truyền thuyết đã kể họ bị giặc Nhật
xâm phạm nên họ rất ghét những ai đi xâm phạm. Ý nghĩ trong đầu tôi
ngày càng rõ ràng.
- Thế thì chúng ta
đi thôi.
- Rời khỏi nơi này
thì vượt biên ở đâu? Tôi không còn tiền để lo chuyện vượt biên
nữa.
- Thế chúng ta
phải làm gì bây giờ? Phong Vận Đan ngồi bệt xuống đất khóc.
Tôi kéo cô ta lại,
để cô ta dựa vào vai tôi: “bây giờ chỉ còn cách là dựa vào chính bản
thân mình thôi, tuyệt đối không thể để Khâu Lão Tứ xảy ra chuyện
gì.”
Phong Vận Đan lau
nước mắt, thần sắc từ sợ hãi trở nên kiên định: “Này anh Hồ Tử, tôi
nghe theo anh”
Tôi nghiến chặt
răng nói: “chúng ta cần bây giờ là vũ khí trong tay, đi, trước hết
chúng ta đến nhà thằng mổ lợn kiếm mấy con dao, ông mày muốn dùng chính
dao của mày để giải quyết mày”.
Trong phòng vẫn
khói ngùn ngụt, nước trong nồi vẫn còn nóng nhưng tên mổ lợn đã
chết.
Trên thềm bếp vẫn
còn quả tim với con dao cắm lên quả tim đó, quả tim vẫn đang nhúc nhích
đập khiến con dao cắm lên nó cũng rung theo…
Tên mổ lợn là
người cao to khoẻ mạnh nhưng hiện trường cho thấy hắn không có chút
chống cự nào cả. Tình hình này lại nằm ngoài sự dự liệu của tôi, sự
việc càng lúc càng trở nên ly kỳ, khó hiểu, rắc rối, tôi vốn nghĩ là
tên mổ lợn đã giết, nhưng giờ đây ngay cả hắn cũng đã chết, vậy hung
thủ rốt cục là ai? Là ai chứ?
Phong Vận Đan bịt
mồm rút lui ra ngoài, cứ gục người xuống nôn thốc nôn tháo. Lúc này đã
xế chiều, ánh mặt trời từ bên ngoài rọi vào, cái bóng của Phong Vận Đan
trải dài trong nền nhà.
Không, không, tôi
thấy có những hai cái bóng người cơ! Một cái bóng đang nắm vật gì đó
trong tay đang tiến đến gần cái bóng khác.
- Cẩn thận! Tôi
đứng dậy, nhảy nhanh như mũi tên lao ra ngoài cửa chính, nơi cô Đan
đang đứng, nhưng vẫn muộn, cô đã bị dao nhọn đâm từ phía sau lưng vào
ngay giữa tim, miệng cô ứa máu tươi đỏ ối! Một cái bóng người nhanh như
sóc thoát khỏi sân nhà, người đó mặc bộ đồ com lê xám, biến mất trong
tầm nhìn tôi. Tôi đuổi theo nhưng không thấy đâu nữa.
Tôi vô cùng giận
dữ đi vào nhà, ôm lấy Phong Vận Đan, thỉnh thoảng phải lau máu trên
miệng cô, tôi cứ lặp đi lặp lại động tác lau mồm vô nghĩa đó, nước mắt
rơi lã chã, Phong Vận Đan mở to đôi mắt kinh hoàng của mình nói: “Hồ Tử
mang tôi đi khỏi đây ngay đi...”
- Mặc com lê xám,
trên đời này rất nhiều người mặc nhưng ở đây chỉ có một người đó là
Khâu Lão Tứ.
Đúng vậy, Khâu Lão
Tứ là lời giải thích duy nhất hợp lý, nhất định ông ta đã khởi lòng
tham khi thấy hai anh em thằng Hiệu có nhiều vàng bạc nên ông ta đã hẹn
với đồng bọn để giết sạch chúng tôi nhằm chiếm đoạt tài sản. Đồng bọn
hắn phần lớn là những người đi thuyền, nên lão ta mới lừa chúng tôi là
có chuyện nên thuyền không đến đúng giờ được.
Sau khi suy nghĩ
đắn đo mãi lão mới để cho chúng tôi đến ngôi từ đường này, đồng bọn lão
ta đã phục ở đây trước. Lão bịa đặt chuyện hoang đường xoay chúng tôi
như cái vụ, tại sao chúng tôi lại không nghi họ là hung thủ cơ chứ,
thật là quá sơ suất. Vừa rồi tôi vừa sợ vừa tức thì giờ đây tôi như
điên cuồng lên vì giận. Tôi vừa ra khỏi sân nhà của tên mổ lợn đã nghe
thấy tiếng ai gọi: “Hồ Tử, sao cậu lại ở đây, tôi đã tìm ra cái cửa sau
đó rồi!” phía sau tường của ngôi miễu một cái đầu thò ra, nhìn tôi với
vẻ kinh ngạc.
Đóng kịch thật
giỏi thật, tôi nghĩ thầm: “Lão Tứ, ông thừa hơi rồi đấy, lén giết được
tôi thì thôi, chứ nếu để tôi nổi giận lên, để tôi có cơ hội thì ông toi
đời rồi!”
Sắc mặt tôi vẫn
không thay đổi, hỏi lão Tứ: “cửa sau ở đâu?”
Khâu Lão Tứ nói:
“Chính nó ở đây nè, tôi có cây thang để trèo, hung thủ đã vượt tường đi
vào, cậu xem, vách nhà tên mổ lợn cũng có chiếc thang này”
- Mày muốn chứng
minh điều gì?
- Hung thủ chính
là tên mổ lợn kia.
Thật là người mắt
sáng kể chuyện mù của bản thân, tôi nắm chặt cây đao trong tay: “thằng
Hiệu em đâu?”
- Hắn đang ở trong
nhà sau chúng ta, thi thể của thằng Hiệu anh bị mang lại đây, còn nữa,
trong căn nhà đó còn có rất nhiều quan tài cổ, cậu đến đó xem đi, quái
dị thật.
Tôi không nhịn
được nữa, cười gằn hỏi: “Điều mà tôi cảm thấy kỳ lạ không phải là những
chuyện này, mà là tại sao mày không hỏi thằng Thư Sinh, sao không hỏi
Phong Vận Đan đi đâu?”
Khâu Lão Tứ ngơ
ngác, để lộ ra nửa mình, rồi nhảy xuống bờ tường đứng trước mặt tôi
hỏi: “Tên Thư Sinh đâu? Phong Vận Đan đâu? Hai người đó đã xảy ra
chuyện gì rồi?”
Tôi đẩy thẳng con
dao trong tay vào bụng lão hỏi: “làm sao mày biết bọn họ đã có chuyện?
Mày đã biết trước rồi phải không?” cơn giận dữ của tôi như được trút
hết, cứ bổ tới tấp xuống mình Lão Tứ.
“Cậu không nên làm
thế, không nên làm thế” Khâu Lão Tứ gượng đưa tay trỏ vào tôi, tay kia
ôm bụng nói, mấy chục vết đao cắm sâu vào người lão, máu tươi bắn tung
toé, vọt lên cả mặt tôi. Khâu Lão Tứ không tin tôi lại có thể làm thế,
rồi từ từ ngã quỵ xuống đất nói: “thì ra… thì ra là mày… mày là hung
thủ”
Tôi bỗng như bừng
tỏ chuyện gì, nhớ lại lời người ta thường nói: “chim gần chết tiếng kêu
ai oán, người gần chết hay nói lời chân thực”. Khâu Lão Tứ sắp chết đến
nơi, việc gì phải giấu giếm nữa, việc gì phải đóng kịch cho khổ? Chẳng
lẽ ông ta không phải là hung thủ?
Tôi quỳ xuống hỏi
ông Tứ “trong hành lý ông còn có bộ com lê xám không?”
- Xưa nay tôi chỉ
mặc một màu com lê xám thôi… Nói xong lão tắt thở.
Tôi đã bị hung thủ
thực sự lợi dụng, hung thủ đã lợi dụng bộ áo quần đó để mượn tay tôi
giết Khâu Lão Tứ.
Tôi ngẩng đầu lên
trời than rống như lợn bị mổ: “Trời ơi là trời…”
Bốn bề lặng ngắt,
nhà cửa trong ngôi làng này, nhà này cách nhà kia khá xa, nhưng dân
làng và ngôi miễu hình như gắn chặt lấy nhau, nó giống như bức thành
trì, nhà dân chỉ là mấy cái chòi canh vào những góc, những hướng đặc
biệt của ngôi đền. Theo lý, thằng Hiệu em sẽ nghe thấy tiếng rống vừa
rồi của tôi, nhưng hắn không trả lời, hoặc là hắn quá đau buồn khi thấy
anh trai chết hoặc là hắn cũng đã bị giết. Chỉ còn lại hai chúng tôi,
hung thủ nhất định sẽ không bao giờ bỏ qua cơ hội này.
Tôi vuốt mắt cho
Khâu Lão Tứ, thở dài nặng nề. Ra lấy cây thang bên tường nhà tên mổ
lợn, nhảy qua tường, bên kia là một ngõ hẹp, con ngõ này ngăn cách giữa
ngôi miễu và tường rào chung quanh. Trong ngôi nhà đó, có cửa bằng gỗ
bọc thép bên ngoài, thép đã han rỉ hết, gỗ cũng mục theo không còn, đẩy
cửa đi vào, toàn là quan tài!
Có đến mấy chục
chiếc quan tài, cả mấy chục chiếc đều được đặt lên trên chiếc trường
kỷ, dưới chiếc quan tài lớn nhất nằm ở giữa có xác một người chết, đó
là thi thể của thằng Hiệu anh, dưới chiếc quan tài nhỏ nằm trong xó
tường là thi thể của thằng Hiệu em, thằng này vẫn chưa chết hẳn. Thằng
Hiệu em đang vùng vẫy trong vũng máu, ngực bị hở to tướng, tim đã bị
kéo ra khỏi lồng ngực, hắn bò trên nền đất kéo lê quả tim theo. Quả tim
vẫn còn đập mạnh, hình như tôi nghe thấy cả tiếng thình thình của nhịp
tim hắn.
Xem ra tên hung
thủ chưa kịp mang tim thằng Hiệu em đi thì đã bị tôi quấy nhiễu. Có thể
đoán chắc rằng, hung thủ đang ẩn nấp đâu đây.
Tôi không chạy đến
cứu thằng Hiệu em vội, hắn đã lâm vào tình trạng mà thần y Hoa Đà tái
thế cũng không thể cứu sống, tôi không thể vì cứu một người đã chết mà
quên mất sự đề phòng, không thể để hung thủ có cơ hội ra tay với tôi
được.
Chỉ cách xác chết
của anh trai có năm sáu mét thế mà thằng Hiệu em đã bò gần như nửa thế
kỷ vẫn chưa đến, khi đã đến xác anh trai, hắn cầm lấy tay anh trai, tay
kia hắn chỉ lên trời rồi tắt thở.
Bên trên? Bên trên
kia là chiếc quan tài, chẳng lẽ thằng Hiệu em muốn ra hiệu cho tôi hung
thủ đang ẩn nấp trong đó?
Nắm chặt cây dao
nhọn hoắc trong tay, từ từ tiến đến chiếc quan tài đó, trong lòng đang
nghĩ làm cách nào để đối phó với người trong quan tài. Nếu tôi chủ động
bổ lấy nắp quan tài ra thì hung thủ sẽ thừa cơ khi tôi chưa kịp rút dao
khỏi nắp để giết tôi. Nếu không chủ động mở nắp ra thì hung thủ trong
quan tài cách tấm gỗ dày thế tôi cũng chẳng làm gì được hắn. Biện pháp
duy nhất là đứng bên quan tài chờ, chờ mãi cho tới khi hung thủ xuất
đầu lộ diện mới thôi. Trong căn phòng ẩm thấp, u tối quá, thỉnh thoảng
lại có tiếng côn trùng lạ kêu vo vo. Cái yên lặng dị thường này khiến
tôi toát hết mồ hôi vì sợ. Người trong chiếc quan tài kia rốt cục là
ai?
Tôi hận là mình
không như những cao thủ võ lâm như trong phim truyện, đá cho chiếc quan
tài vỡ tan ra, giết luôn tên hung thủ trong đó. Đúng rồi, tôi không thể
làm thế nhưng tôi còn thừa sức để phá vỡ nó ra. Không cần phải tự tay
mở nắp quan tài ra, chỉ cần hất cẳng chiếc ghế kê chân kia của quan tài
khiến nó mất chỗ đỡ sẽ tự rơi xuống bật nắp ra thôi.
Tôi nhẹ tay kéo
hai thi thể của hai anh em thằng Hiệu ra khỏi phía dưới quan tài kẻo tí
nữa quan tài đổ đè lên thi thể họ… Lúc đó tôi nghe có tiếng cười
gằn….
Tiếng cười hình
như từ trong chiếc quan tài phát ra, hình như không phải… tôi cảm thấy
ớn lạnh sau gáy hình như có người đang nhìn từ phía sau lưng tôi. Quay
phắt đầu lại nhìn, không thấy gì cả!
Hai tay nắm lấy
chân ghế đỡ quan tài, dốc hết sức bình sinh kéo chân ghế ra, chiếc quan
tài kia đổ xuống, một mùi thối nồng nặc bốc ra, tôi định thần phòng bị,
chuẩn bị xông lên đâm cho tên hung thủ một nhát.
Chiếc quan tài nẻ
làm mấy mảnh, không có ai trong cả, nhưng có rất nhiều quả tim, có quả
đã rửa nát lên dòi, có quả vẫn còn tươi rói, đỏ ối. Hung thủ lấy tim
người rồi để vào trong chiếc quan tài này, nhất định thằng Hiệu em đã
phát hiện ra bí mật này, hắn chỉ tay vào chiếc quan tài này với dụng ý
gì giờ tôi mới hiểu, hắn muốn tôi giúp anh hắn lấy quả tim từ trong
chiếc quan tài này để vào ngực cho anh hắn.
Ở đây có nhiều tim
đến thế, quả nhiên, Khâu Lão Tứ không lừa chúng tôi, truyền thuyết đó
có thực, còn tôi, thật đáng chết, tôi đã giết nhầm Lão Tứ.
“Mẹ đi để một mình
con lại… con còn trẻ đừng để con chết sớm thế…” Tiếng hát ngày càng rõ,
ngày càng lại gần, tiếng bước chân từ trong chính điện ngôi miễu cứ
tiến lại gần căn phòng đựng quan tài. Quay đầu nhìn lại, thấy thằng
điên đang đứng trước cửa phòng.
Trong tay hắn cầm
chiếc đao dính đầy máu, sắc lẻm, nhe miệng cười, ánh mắt sáng quắt, có
thần, đầu tóc rối bời như ổ quạ và khuôn mặt xương xóc. Đang cười, bỗng
hắn khóc oà lên, vung vẫy cây đao trong tay gào: “tôi muốn ăn tim, tôi
muốn ăn tim”
- Mày chính là
thằng điên kia? Tôi nghiến chặt răng quát hỏi: “Mày giả điên phải
không? Mày chính là hung thủ”
Tên điên nghiêng
người lại nhại lại giọng tôi, mồm hắn chảy nước dải ra hai khoé môi,
hắn gãi đầu, nhìn tôi với nét mặt buồn bã, vẫn là giọng điệu cầu xin
van lơn: “tôi muốn ăn tim… tôi muốn ăn tim…”
- Mày đừng có giả
vờ giả vịt ra đấy nữa, mày là biến thái của thằng nhỏ đó, mày cơ bản
không phải điên.
- Không, hắn điên
thật đấy, hắn là thằng điên ăn trộm tim người. Giọng nói lạnh lùng sau
lưng tôi…
Eo tôi lạnh toát,
người sau lưng tôi đã đâm vào eo tôi, nếu tôi muốn chống trả, người kia
chỉ cần đẩy nhẹ một cái thì tôi toi mạng. Nhưng lúc này, tôi tỏ ra vô
cùng bình tĩnh, lạnh lùng quát hỏi ngược lại
- Mày là
ai?
- Mày là người
không sợ cái chết mà tao chưa từng gặp bao giờ, đến lúc này vẫn còn
lòng dạ muốn biết tao là ai! Giọng nói người sau lưng kia có vẻ đã lớn
tuổi.
- Không tao vẫn sợ
chết, nhưng tao muốn làm một con ma rõ ràng, tất cả chuyện này rốt cục
là gì?
- Mày muốn nghe
thật à?
- Ừ, tao muốn nghe
thực đấy!
- Được! Thế thì
mày hãy nghe cho kỹ, tao kể cho mày. Bất kỳ ai chết sau cùng trong một
nhóm đều phải nghe câu chuyện này. Gã sau lưng tôi lạnh lùng nói
thế.
Thằng điên cũng tỏ
ra bình tĩnh hơn khi nghe gã kia nói, dựa vào khe cửa thừ người
ra.
- Trước hết, tao
kể mày nghe một câu chuyện. Gã kia cứ thế mà kể với giọng điệu không
nhanh không chậm. “Trước đây, có một cô gái tên là Hương Hương, lấy một
thanh niên tên là A Phúc. Hai vợ chồng họ sinh một đứa bé trắng trẻo
mập mạp kháu khỉnh, cuộc sống vô cùng mỹ mãn, gia đình hoà thuận. Nhưng
đáng tiếc thay, mộng đẹp không dài! Một hôm, trong làng có một gã thanh
niên khéo ăn khéo nói, hắn buông lời đường mật lấy lòng Hương Hương, gã
thanh niên kia lừa rằng, có thể mang cô ra nước ngoài để sống cuộc sống
hạnh phúc, Hương Hương không thể từ chối được sự quyến rũ đó, vứt đứa
con đang còn cần bú mớm để theo gã thanh niên kia.”
Tên điên kia dường
như đang chìm trong câu chuyện này, hắn nghe rất chăm chú, cứ thế người
hắn cứ ngã dần xuống theo cái lưng đang trượt trên cánh cửa, hình như
nó đang khóc.
“Sau khi Hương
Hương ra đi, chẳng bao lâu, thằng bé kia cũng chết theo, chồng Hương
Hương không ăn uống gì, cứ nghĩ cách ra nước ngoài mang vợ về, người
trong làng bảo cậu ta, có tìm được về cũng vô ích, gã thanh niên kia đã
mang trái tim của vợ mày đi rồi, gã thanh niên kia từ đó bị điên luôn.
Người ngoài làng đã mang trái tim của Hương Hương đi, thì người thanh
niên kia muốn lấy lại từ người ngoài làng này về, nhưng đáng tiếc thay,
suốt mấy năm lâu như thế, những quả tim lấy được từ người ngoài làng
không thể nào so sánh với quả tim của Hương Hương được.”
Tên điên kia chính
là chồng của Hương Hương, trong đầu tôi loạn cả lên, quát: “Mày quả
thực là thằng điên, người ta nói trái tim chỉ là trái tim tượng trưng,
tức là tình cảm, thế mà tại sao mày lại nghĩ là quả tim thật chứ? Tại
sao mày lại lấy tim người khác để thay thế tim vợ được?”
- Không chỉ là
người khác thôi đâu, cả tim mày nữa đấy! Giọng nói của gã kia vẫn không
nhanh không chậm, có vẻ vô cảm nói.
- Là người cha,
đành bó tay nhìn con đau khổ, nên tao chỉ còn cách giúp hắn, hắn muốn
lấy tim thì tao phải giết người giúp hắn lấy, hắn muốn lấy vợ, tao phải
cố dành dụm đủ số tiền, các ngươi ở thành phố phải biết điều này, chỉ
cần có tiền thì sẽ có vợ, có tiền thì không lo tim vợ bị người khác
chiếm mà không lấy lại được.
- Giết người cướp
hàng, thế tại sao các người lại giết luôn cả tên mổ lợn?
- Vì hắn đã nhìn
thấy hai bố con tao leo lên thang, hơn nữa, hắn mua bán thịt muối lâu
năm như thế chắc cũng giành dụm được khá nhiều tiền.
Quả nhiên hắn là
bố của tên điên, đồng thời là tộc trưởng của làng này. Trong nơi hẻo
lánh này, là tộc trưởng của một làng thật là có quyền lực! Tôi đã hiểu
tại sao người trong làng này rất sợ gặp người khác, vì sao không thích
nói chuyện với người ngoài. Họ chỉ dám nghĩ trong lòng nhưng không dám
nói ra.
- Tao đã hiểu, tộc
trưởng đại nhân, ở đây không những là nơi các ngươi giấu tim người mà
còn là nơi các ngươi cất giữ tiền bạc do cướp được, các hành lý còn lại
chắc đều là hành lý của những người ở vùng khác đến phải
không?
- Mày thông minh
thật! Đáng tiếc là, người thông minh không thể sống lâu được.
- Tôi cúi đầu
xuống nhìn cây đao nhọn kia, độ dài đủ để đâm thủng hai người một lần,
tôi cười gằn nói: “mày cũng là người thông minh nên không thể sống lâu
được.”
Tôi giật người
lại, con dao trong tay hắn đâm thẳng bụng tôi, không kịp giật tay vào
đã bị tôi đẩy ngã xuống góc tường, lấy con đao trong tay, tôi gồng mình
đẩy con dao dài qua ngực mình rồi xuyên luôn qua ngực hắn.
Tên điên vẫn cứ dở
khóc dở cười, ngâm nga bài hát dành riêng cho thân phận hắn mà hắn
thường hát vào đêm khuya. Trước khi tôi hoàn toàn mất hết ý thức, tôi
thấy một cái đầu tóc bạc phơ gục xuống vai tôi. Tiếng côn trùng trong
xó tường lại kêu lên, ngoài sân ngôi miễu, tiếng ồn ào vọng lại, rõ
ràng có người gọi tên mổ lợn.
- “Anh mổ lợn ơi!
Có nhà không? Có nhà không anh mổ lợn ơi! Tôi ngang qua đây muốn mua
mấy quả tim lợn…”
Toàn bài văn kết
thúc, Đào Tử hít một hơi thật sâu. Cô ghi nhớ rõ ràng “trong bảy ngôi
làng ma” muốn chơi trò này phải khai báo thân phận trước, trong đó, kẻ
vượt biên là phương án thứ hai cho người tham gia chơi trò
này.
Trong bệnh viện
rộng thênh thang nổi tiếng này, cách rất xa bảy ngôi làng kia nhưng vẫn
cảm thấy lạnh người.
Chưa đầy nửa giờ
đồng hồ, Đào Tử tận mắt trông thấy một bệnh nhân sắp chết, bệnh nhân
được hoả tốc đưa vào phòng cấp cứu. Nằm trên giường bệnh, Đào Tử thấy
tử thần đang kéo lê cái đuôi dài ngoằn của mình nhìn chằm chằm vào con
mồi ngon đang thoi thóp hơi tàn là các bệnh nhân đưa đi cấp cứu vì chơi
trò chơi này.
Vị bác sĩ vừa ra
khỏi phòng cấp cứu của Hồ Tử, Đào liền chạy đón trước mặt hỏi thăm tình
hình sức khoẻ của Hồ Tử. Vị bác sĩ chau mày trầm giọng hỏi: “Các đặc
trưng của một cơ thể sinh học của anh ta vẫn bình thường nhưng ý thức
hình như hoàn toàn tiêu mất, chúng tôi đã kiểm tra nhiều mặt về tâm
sinh lý cho cậu ta, phát hiện thấy đại não của cậu ta bị kích thích quá
mạnh.”
- Ý thức hoàn toàn
tiêu mất? Đào Tử hỏi với giọng kinh ngạc. Điều đó có nghĩa là anh ta
đang sống thực vật?
- Nếu không có
biện pháp kích hoạt đại não anh ta, thì e rằng đó là khả năng khó tránh
khỏi.
Bên tai “ù ù “ mấy
tiếng, lời vị bác sĩ nói sau cùng kia hình như Đào Tử không nghe thấy
gì nữa.
Sáng nay đang còn
mạnh khoẻ thế mà bây giờ bác sĩ đã bảo đã trở thành cái xác không
hồn?!
Kết quả điều trị
đó khiến Đào Tử không thể nào chấp nhận được, cô ngồi bệt xuống ghế chờ
trước phòng điều trị, lật lại xem cuốn nhật ký mà Hồ Tử viết cho
cô.
Trong khi cô xem
xong cuốn nhật ký, trong trang cuối cùng, mấy dòng chữ tiếng Anh xuất
hiện: “Xin Lỗi cô Đào, trò chơi đã thắng, người tham gia chơi đã thua
cuộc”
Trong khi xem dòng
chữ này, Đào chợt nghĩ, u linh vất vưởng kia vẫn đang theo dõi mình,
dòng chữ cuối cùng nhất định không phải do Hồ Tử viết.
Gấp lại cuốn nhật
ký của Hồ Tử mà cô chợt nghĩ rằng, u hồn kia đang khiêu chiến với cô.